u Vinh không nhìn rõ đươc khuôn mặt người đàn ông ở trên người.
Đau quá. . . . . .
Muốn co mình lại thành một đoàn, trốn đến chỗ hắn tìm không thấy.
Nhưng lúc này, tay bị trói ở đầu giường, chân bị hắn cố định, bản thân mình như một con cá đặt ở trên thớt chờ bị người giết, thân thể mở rộng mặc cho hắn xử trí, căn bản không có sức lực trốn tránh.
Đột nhiên nhớ tới lúc nhỏ, mỗi lần ngã bị rách đầu gối, hắn đều đau lòng vô cùng, cuối cùng sẽ dịu dàng đem mình ôm vào trong ngực, một bên nhẹ nhàng bôi thuốc cho mình, một bên dịu dàng dụ dỗ: “Tiểu Vinh ngoan, không đau, không đau. . . . . .”
Kỳ thật cũng không đau, nhất là khi ngồi trong cái ôm ấp áp của hắn, chút đau đớn này căn bản không đáng là gì.
Nhưng lúc này, đau đớn tê tâm liệt phế đáng sợ như vậy, cũng là chính hắn tự gây cho mình. . . . . .
Thiếu niên ngây ngô nằm ở trên giường, bởi vì đau đớn mà nhíu chặt mi, cổ tay trắng nõn bị siết hiện lên vết đỏ, đôi mắt tràn đầy nước mắt, thân thể cơ hồ muốn co rút. . . . . .
Tất cả đều làm cho hắn cảm thấy đau lòng.
Thậm chí mềm lòng muốn buông tha cho cậu.
Nhưng mà, hậu quả buông cậu ra, chắc chắn là cậu không quay đầu lại kiên quyết rời đi!
—— Nếu kết cục là như thế, tôi tình nguyện làm kẻ ác, làm người mà em oán hận khắc cốt, chứ không muốn làm một người cha tốt, chỉ có thể trơ mắt nhìn em rời đi!
Cứ như vậy đi. . . . . .Thiệu Vinh.
Chỉ cần có thể đem em giữ ở bên người, tôi sẽ không từ thủ đoạn!
“Thả lỏng chút, Tiểu Vinh.” Thiệu Trường Canh dừng lại động tác, cúi người xuống, một lần lại một lần dịu dàng hôn cậu, “Ngoan, rất nhanh sẽ hết đau. . . . . . Không đau . . . . . . Tiểu Vinh.”
Thật cẩn thận điều chỉnh một chút, Thiệu Trường Canh một bên hôn cậu, môt bên ôm sát phần eo cậu, ở trong cơ thể cậu nhẹ nhàng trừu sáp.
Dục vọng bị tràng vách chật hẹp bao vây lấy, làm cho Thiệu Trường Canh luôn luôn tự hào làm việc theo lý trí cảm thấy sắp hỏng mất.
Sợ thương tổn đến cậu nên tận lực thả chậm động tác, nhưng vẫn
nhịn không được khoái cảm đánh sâu vào, tần suất rút đẩy càng lúc càng nhanh, lực độ cuồng nhiệt muốn đưa cậu dung nhập vào cơ thể mình, mỗi một lần đều tiến vào đến chỗ sâu không thể tưởng tượng được.
“Ưm. . . . . . A. . . . .”
Thiệu Vinh há to mồm liều mạng điều chỉnh hô hấp, vật cứng rắn trong cơ thể lần lượt rút ra rồi xâm nhập, cảm giác giống như là muốn đem nội tạng đều ép ra ngoài, làm cho Thiệu Vinh khó chịu nhắm hai mắt lại.
Nước mắt nóng bỏng chảy xuống mặt, nếm thử bên môi, tất cả đều là hương vị mặn chát.
Nhưng mà, nỗi đau thể xác so ra còn kém nỗi đau trong tâm.
Này tính là cái gì?
Người cha mình yêu quý nhất, kính trọng nhất, cư nhiên đem mình cột vào giường làm loại sự tình này?
Nhiều năm như vậy, hắn đối với mình cư nhiên ôm tâm tư như thế?
Hôm nay rốt cuộc nhịn không được, muốn nhận hồi báo rồi sao?
Hắn cũng không phải nuôi con trai, mà đang nuôi sủng vật đi? Là sủng vật nghe theo mệnh lệnh của hắn vô điều kiện, ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn, vĩnh viễn xem hắn như toàn bộ thế giới. . . . . . Mà thôi.
Cái hắn cần là một bảo bối ngoan ngoãn nghe lời hắn nói, chứ không phải đứa con trai tân tân khổ khổ cố gắng lâu như vậy, thầm nghĩ cùng hắn sóng vai đứng chung một chỗ, chia sẻ áp lực với hắn.
Đáng buồn nhất là, trước hôm nay, mình còn đem hắn trở thành người cha yêu quý nhất.
Vì mình tổ chức bữa tiệc sinh nhật mười tám tuổi mà cảm động muốn rớt nước mắt.
Hiện tại xem ra, khối ngọc kia chính là dấu hiệu tuyên bố quyền sở hữu mà thôi, tựa như dây xích mà chủ nhân đeo vào trên cổ chó con vậy. . . . . . Một chữ Thiệu buồn cười, lại bị mình xem thành trân bảo đặt ở gần trái tim nhất.
Nguyên lai, đây mới thật sự là ý nghĩa của lễ trưởng thành.
Giống như ác mộng đáng sợ, lễ trưởng thành khó quên.
Cảm xúc tuyệt vọng, giống như nước sông mãnh liệt mà ra, hương vị mặn chát vẫn truyền vào đáy lòng theo sự trừu sáp kịch liệt trong cơ thể, thậm chí có loại cảm giác. . . . . . Toàn bộ trái tim đều bị hắn xé thành từng mảnh nhỏ.
—— Ba vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu được, vì cái gì con muốn làm bác sĩ, thậm chí muốn vào trường học ba đã từng học. Bởi vì, con rất xót nhìn một mình ba vất vả vì bệnh viện như vậy. Con chỉ muốn dùng hết sức lực của mình đến giúp đỡ ba, chia sẻ một chút áp lực của ba.
Chính là không nghĩ tới, cố gắng của con. . . . . . Ba đều không cần.
Đúng vậy, ba đều không cần.
Thiệu Vinh không nhớ rõ đêm hôm đó khi nào mình mới ngủ, hoặc là, cậu căn bản cũng không có ngủ, cậu chính là mỏi mệt, sự mỏi mệt phát ra từ trong nội tâm làm cho thần trí cậu dần dần trở nên mơ hồ, tất cả trước mắt đều nhìn không rõ, cảm giác cuối cùng, cũng chỉ còn lại động tác máy móc đâm chọc một lần lại một lần của người kia.
Thân thể giống như chiếc thuyền cô độc trên biển rộng, bị hắn khống chế được, chìm chìm nổi nổi, cảm giác khoái cảm xa lạ giống như thủy triều mãnh liệt mà lên, tràn từ mũi chân tới trong óc, càng về sau, hai tay sau khi được giải thoát thậm chí còn chủ động ôm lấy bờ vai của hắn, bên môi cũng phát ra tiếng rên rỉ xa lạ.
Khoái cảm trên thân thể dày đặc đến mức cơ hồ muốn bao phủ cả người.
Nhưng đáy lòng, lại là trống rỗng vô cùng vô tận.
Giống như huyệt động tối đen bị vét sạch, bên trong gió lạnh thổi mạnh lạnh thấu xương.
Trong mơ mơ màng màng, tựa hồ nghe đươc tiếng hắn ở bên tai thấp giọng nói: “Bảo bối, anh yêu em.”
Thiệu Vinh nghe những lời này, hốc mắt trong lúc bất chợt một trận chua xót.
Con cũng yêu ba. . . . . .
Từng, thật sự yêu ba.
Đem ba trở thành thành thần tượng vụng trộm sùng bái, đem ba trở thành sự ban ơn lớn nhất mà ông trời đã ban tặng, thậm chí thường xuyên bị ba làm cho cảm động đến tột đỉnh, không biết phải báo đáp như thế nào.
Nhưng mà, tình cảm chân thành, đơn thuần, đối với ba, ở sinh nhật mười tám tuổi hôm nay, rốt cục bị ba. . . . . . Hoàn toàn đập vỡ.
Trước khi nhắm mắt lại, Thiệu Vinh đột nhiên nhớ tới buổi tiệc sinh nhật mười tám tuổi, một khắc mình thổi những ngọn nến ước nguyện.
Hi vọng người cha tôi yêu nhất, cả đời này đều bình an, khỏe mạnh, hạnh phúc.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tiểu Vinh đáng thương, sờ sờ đầu.
Mặc dù Tiểu Vinh bị cường x rồi, nhưng là. . . . . . Tôi cảm thấy viết thật thích orz