Đúng là ở hiền không được gặp lành, ngươi có bản lĩnh, ngươi dũng mãnh thì ngươi đừng có bị thương!” Đã bị thương đến mức đó rồi còn cứng miệng gì chứ. Ta chẳng để tâm đến bộ dạng dữ dằn của nàng, liền đỡ nàng ngồi xuống.
“Cho dù phải chết, ta cũng quyết không chịu khuất phục, ta nhất định phải gặp được chủ soái Đại Kỳ.” Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta, giọng nói vút lên, thanh âm rất tuyệt!
“Cô nương cũng muốn gặp chủ soái Đại Kỳ? cô nương quen biết ngài sao?” Ngoài ta ra, không ngờ vẫn còn có người khác muốn gặp Diệp, hơn nữa lại là một vị cô nương ngoại tộc xinh đẹp. Ta nhìn vị cô nương này, trong lòng tràn đầy nghi hoặc. Diệp đúng là không tệ chút nào, mới tới Hồi Cốt chưa lâu, vậy mà đã có đối tượng.
“Cuộc chiến tranh giữa Hồi Cốt và Đại Kỳ vốn dĩ chỉ là một hiểu lầm, hiện nay người đáng thương nhất chính là bách tính ở vùng biên quan, họ đang phải gánh chịu cảnh nhà tan cửa nát, đất nước sôi sục. Giờ, binh mã Đại Kỳ dựng doanh trại tại ngoại thành Đôn Hoàng, mãi không chịu rút lui, hai bên tất sẽ chịu tổn thất nặng nề. Ta nhất định phải gặp chủ soái Đại Kỳ, cầu xin ngài ấy hãy thoái binh.” Người con gái đó nhanh chóng rơi vào trạng thái kích động, toàn thân run lên, đôi môi trắng nhợt không còn sắc máu.
“Cô nương cũng tới đây để khuyên ngài ấy rút binh sao?” Ta hứng khởi nắm chặt lấy bàn tay của nàng ấy. Lẽ nào chúng ta chính là “anh hùng cùng chí hướng”?
“Phải chăng… công tử cũng đến đây để khuyên chủ soái Đại Kỳ?”
“Ây da, công tử gì chứ? Ta cũng giống cô, đều là phận nữ nhi cả.” Dứt lời ta liền cởi mũ để lộ mái tóc dài óng ả. “Ta là Ngọc Phiến Nhi, từ Trường An đến. Ta tới đây chính là muốn gặp chủ soái Đại Kỳ, để nói với ngài ấy rằng, đừng gây chiến tranh thêm nữa.”
“Cô nương không phải người Hồi Cốt? Nhưng sao cô nương lại ăn mặc thế này, còn lưu lạc vào tận trong ngục?” Nàng ta nghi hoặc nhìn ta từ trên xuống dưới.
“Nói ra thì dài lắm, ta sẽ từ từ kể cho cô nương nghe sau.” Có thể gặp được một người có cùng suy nghĩ tại một nơi quỷ quái như thế này thực khiến ta cảm thấy phấn khích vô cùng. Người con gái trước mặt bỗng trở nên thân thiết với ta hơn. Lúc này ta cũng chẳng giữ kẽ thêm nữa, kể hết toàn bộ câu chuyện tới Hồi Cốt rồi tình cờ gặp mấy Bạch y thị nữ cưỡi sư tử trắng cho nàng ta nghe.
“Nàng nói cuộc chiến giữa Hồi Cốt và Trung Nguyên thực ra chính là âm mưu của Tinh Thích, Quang minh tả sứ Linh Tiêu Các? Hắn đã cấu kết với Hoàng tử Trung Nguyên, khơi nên cuộc chiến tranh giữa hai nước? Thật không ngờ mục đích của bọn chúng chỉ là để làm ngư ông đắc lợi? Hi sinh tính mạng của bao người cũng chỉ vì muốn gây loạn soán ngôi?”
“Có lẽ là vậy! Nhưng điều ta không ngờ nhất chính là Tinh Thích lại chính là người Hồi Cốt. Thế nhưng tại sao hắn lại phản bội đất nước mình để giúp Diệu, lẽ nào quyền lực thực sự quan trọng đến mức thế sao?” Ta lắc đầu, có lẽ bản thân ta cả đời chẳng bao giờ hiểu được, rốt cuộc mục đích sau cùng của họ là gì.
“Ta đã đoán ra từ lâu nguyên nhân cuộc chiến này không hề đơn giản như vậy, đáng tiếc đại ca ta lại không nghe theo lời khuyên này, cứ kiên quyết đòi xuất binh. Lúc này ta thân bị nhốt trong đại lao, muốn ra ngoài cũng không được. Bây giờ phải làm sao đây?” Nàng ta lên tiếng thanh âm cực kỳ căm hận.
“Đại ca của nàng?”
“Ta chính là muội muội của chủ thành Đôn Hoàng, Đóa Lệ Tư. Khi quân Đại Kỳ tiến đến thành Đôn Hoàng, đại ca ta lập tức phái quân nghênh chiến, hai bên không ai chịu nhường ai. Trung Nguyên nước giàu dân mạnh, với thực lực của riêng thành Đôn Hoàng, chúng ta khó lòng chống chọi được, nếu miễn cưỡng giao tranh, kẻ sau cùng chịu khổ chính là mười vạn bách tính sinh sống trong thành Đôn Hoàng mà thôi. Ta khuyên đại ca lui binh, nhưng huynh ấy không chấp nhận. Biết vị trí hạ quân doanh của đội quân Đại Kỳ, ta liền mạo hiểm tìm tới chỉ mong được gặp chủ soái đội quâ Đại Kỳ một lần. Hi vọng có thể khuyên Đại Kỳ đừng gây chiến thêm nữa. Có điều ta không biết nói tiếng Hán, thế nên vừa tới đã bị bắt rồi.” Lúc nói chuyện, Đóa Lệ Tư không ngừng lo lắng, đôi lông mi dày đen của nàng ta liên tục cau chặt rồi lại giãn ra.
“nàng không biết tiếng Hán cũng chẳng hề gì, ta với nàng đi tìm Nam Cung Diệp chẳng phải sẽ xong sao? Ta chẳng nắm rõ đường đi nước bước ở chỗ này, nhưng nàng thì khác, chúng ta cùng giúp đỡ lẫn nhau nhé!” Ta vỗ ngựa đầy tự tin.
“Bây giờ có nói gì cũng vô dụng. Vì muốn dập tắt sĩ khí của binh sĩ thành Đôn Hoàng, ngày mai bọn họ sẽ giải ta lên thành lầu, chém đầu thị chúng.”
“Ngày mai? Ngọc Phiến Nhi à, Ngọc Phiến Nhi, rốt cuộc vận may của nàng quá tốt hay quá kém đây?” Ta lẩm bẩm tự hỏi.
“Có rồi! Đóa Lệ Tư, mau đưa chiếc khuyên tai của nàng cho ta mượn một chút nào.” Lặng người trong giây lát, Đóa Lệ Tư nhìn ta với ánh mắt ngô nghê.
Ta đưa tay đón láy chiếc khuyên tai của nàng ta, dùng phần kim phía sau xuyên vào ổ khóa phòng giam. Rất nhanh sau đó một tiếng “cạch” vang lên. Thành công rồi.
“Như vậy chẳng phải chúng ta có thể trốn ra ngoài rồi sao?” ta nhẹ tháo khóa phòng giam xuống, nháy mắt cùng Đóa Lệ Tư.”
“Quả nhiên cô nương có tuyệt kĩ, ơn cứu mạng hôm nay, sau này nhất định ta sẽ báo đáp.” Rồi theo phong tục của người Trung Nguyên nàng nhẹ cúi đầu tạ ơn.
“Ta có thể đối phó với ổ khóa này, thế nhưng mấy tên lính cai ngục kia thì chỉ có nàng đối phó được.” Ta chỉ vào mấy tên cai ngục, lòng đầy lo âu.
Đóa Lệ Tư nhẹ mỉm cười nhanh chóng điểm huyệt mấy tên cai ngục, rồi kéo ta rời khỏi đại lao. Lúc này ta mới phát hiện, nàng ta tuy bị thương nhưng thân thủ rất nhanh nhẹn, hoàn toàn không yếu đuối như những đại tiểu thư luôn được chiều chuộng, bao bọc kĩ càng trong khuê phòng khác.
“Đây là nơi nào thế?” Không gian ở đây hoàn toàn khác so với Hồi Cốt mà ta nhìn thấy. Trước mặt không còn biển cát ngợp trời mà là một thảo nguyên xanh đến ngút tầm mắt.
“Nơi này được gọi là ốc đảo, chúng ta sẽ ra ngoại thành qua mật đạo trong đại lao.”
“Họ đang làm gì thế?” Ta nhìn hàng binh sĩ đang đứng dàn thành trận ở phía không xa, tất cả đều mặt mày nghiêm nghị, quân trang chỉnh tề. Đối diện với họ chính là những binh sĩ Hồi Cốt trong tư thế giương cung sẵn sàng chiến đấu.
“Nằm xuống, cẩn thận bị bọn chúng phát hiện!” Đóa Lệ Tư nhanh chóng kéo ta nằm xuống bãi cỏ. “Chết rồi, bên phía ca ca của ta hẳn là đã biết tin ngày mai ta sẽ bị chém đầu thị uy nên đã quyết định xuất binh nghênh chiến.”
Đột nhiên, tiếng vó ngựa vang lên không ngừng, bụi tung mù mịt. Khoảng thời gian trước, khi lang thang trên đại mạc ta thường chỉ nhìn thấy lạc đà và sư tử, chưa từng nhìn thấy bóng dáng một con ngựa nào. Thế nên lúc nghe tiếng ngựa hí vang toàn thân ta hưng phấn vô cùng, cứ như thể lãng tử lâu ngày nay mới có dịp quay về cố hương! Ta nhìn về phía trước trong cảm giác hoàn toàn hiếu kì, giữa đám binh sĩ trong bộ khôi giáp đen bóng, một người đàn ông cưỡi trên mình ngựa vô cùng nổi bật. người đàn ông đó thân mặc chiến bào, tay cầm cung tiễn, khuôn mặt tuấn tú đã nhuốm màu gió sương, trông rất chín chắn lại thập phần đĩnh đạc. Ngài không nhìn về phía ta, khuôn mặt nhìn nghiêng dưới ánh mặt trời càng khiến cho những đường nét quyến rũ càng thêm hoàn hảo. Ngài lạnh lùng thúc ngựa tiến lên, phía trước là lá cờ bằng gấm có thêu đồ đằng của công tử. Lúc này đội quân Hồi Cốt đã vây chặt lấy họ, Đại Kỳ rõ ràng đang rơi vào tình cảnh quân ít, địch mạnh. Thế nhưng, người đàn ông trên lưng ngựa kia, vẫn vô cùng bình tĩnh, toàn thân ngài toát ra hào khí ngút trời. Ngài lặng lẽ nhìn đám binh sĩ Hồi Cốt trước mặt, đầu mày cuối mắt đều tỏ rõ sự kiêu hùng, oai phong mà lẫm liệt.
Nam Cung Diệp, Thái tử đương triều Đại Kỳ, chủ soái đại quân, lúc này đang bị vây khốn trong vòng vây trùng điệp. Ánh mặt trời gay gắt hoàn toàn không khiến đôi mắt ngài bớt lạnh, hàn khí tỏa ra từ đôi mắt đen láy ngập tràn sát khí. Đóa Lệ Tư nãy giờ ở bên cạnh ta bất giác run rẩy cả người. Đây chính là Nam Cung Diệp ma đầu sát nhân mà ta từng quen biết đây sao? Lúc đối đầu với kẻ địch, ngài lúc nào cũng lạnh lùng quyết đoán? Cho dù là thời khắc lâm nguy, rơi vào tình trạng yếu thế hơn hẳn trước quân thù, ngài vẫn giữ vững nét quật cường và oai phong vốn có.
Ngài khẽ mỉm cười lạnh lùng từ từ giương cung, nhắm thẳng mũi tên về phiaschur soái của đối phương. Khoảnh khắc đó, trời đất dường như tĩnh lặng. Tất cả mọi người đều kinh ngạc, hãi hùng trước động tác kéo cung của Diệp. Nét mặt tự tin đó khiến mọi người bất giác thay đổi nhìn nhận, đội quân đang yếu thế hơn là Hồi Cốt chứ không phải là đội quân của ngài. Giây phút ngài buông tay, mũi tên xé gió lao đi, nhắm thẳng vào mũ giáp của chủ soái Hồi Cốt bay tới. CHỉ một mũi tên đã khiến cho toàn bộ đạo quân Hồi Cốt hỗn loạn cả lên. Diệp lại giương cung, nhưng hạ thấp xuống dưới một chút, lần này ngài không còn nhắm vào chiếc mũ giáp kia nữa.
“Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Binh sĩ Đại Kỳ tức thì tung hô vang trời, lời hô chỉ dành riêng cho các bậc đế vương. Tiếng tung hô vang dội tức thì khiến tinh thần binh sĩ phấn chấn hẳn lên. Diệp cong miệng cười nhạt, chinh chiến nhiều ngày đã khiến ngài trưởng thành lên rất nhiều, ngay đến bộ giáp trên người ngài cũng tỏa ra hào khí lẫm liệt của một vị tướng tài năng.
Nhất thời, trái tim ta hỗn loạn lạ thường! Ta nhớ khi còn ở trong vườn lê, ngài trông thật sầu muộn và u uất, lúc ở trong mật đạo, chứng kiếm mẫu thân tự vẫn, trông ngài bất lực mà đau khổ biết bao! Lại nhớ lúc ở khu rừng ngoại thành Trường An, ngài lãng mạn tặng ta những dòng chữ được viết lên bằng chất liệu có một không hai: đom đóm, rồi lúc ở trong cung, trước khi cầm quân ra trận, ngài đã dịu dàng nhìn ta, chỉ để chờ mong một lời đáp lại… Ai có thể tin rằng một người đàn ông ngạo nghễ, oai hùng là thế đã từng có lúc bất lực và yếu mềm đến vậy? Trên khuôn mặt tuấn tú của ngài giờ đã xuất hiện những sợi râu lún phún, có chút tiều tụy, nhưng trông lại càng thêm phong trần, đĩnh đạc.
Ngài đã quay về, người đàn ông cuồng ngạo, chỉ một ánh mắt của ngài cũng khiến đối phương phải rơi vào hoảng loạn. Đây mới chính là Nam Cung Diệp mà ta quen biết. Người luôn khiến kẻ đối diện có cảm giác bị trấn áp, thần thái của một đế vương độc nhất vô nhị.
“Ngài ấy chính là chủ soái của các vị sao? Tiễn pháp quá tuyệt!” Đóa Lệ Tư khe khẽ cất lời khen ngợi.
Thấy Diệp, ta chẳng thể kìm nén được cơn kích động dâng lên trong lòng, liền đứng bật dậy xông nhanh về phía ngài.
“Này… đừng đánh nhau nữa! Mọi người hãy nghe ta nói đã. Tất cả đều là hiểu lầm, mọi người đừng đánh nữa! Diệp, đừng đánh nhau nữa!” ta vừa chạy vừa thét, hoàn toàn không ý thức được hành động này của mình vô cùng mạo hiểm.
“Mau trốn đi, cô nương không cần mạng mình nữa sao?” Đóa Lệ Tư đứng phía sau hoang mang thét lớn, thế nhưng ta vẫn không hề dừng lại. Diệp đang ở ngay phía trước, chỉ cần ngài quay đầu lại là có thể nhìn thấy ta đang chạy về phía mình. Ta bôn ba dặm trường bao lâu nay, tất cả cũng chỉ vì ngày này mà thôi.
“Tướng quân cẩn thận! Có gian tế quân địch lẻn vào.” Đám binh sĩ phát hiện ra ta đang chạy như điên về phía Diệp, liền giơ hết đao, gươm lập hàng phòng vệ.
Diệp không hề quay đầu nhìn lại, theo trực giác, ngài giương cung nhắm về phía ta đang chạy tới buông tay. Thấy vậy ta vộ