ắng giọng đánh tiếng, xem ra ông ta có vẻ rất không hài lòng vì hai chúng ta không buồn chú ý đến sự có mặt của mình.
Nghe nói lão thái giám họ Từ này từ nhỏ đã theo hầu Hoàng đế, thế nên hiện nay ông ta có địa vị khá cao trong hoàng cung, được Hoàng đế yêu quý vô cùng. Ngay cả lão thần nhất phẩm cũng phải lễ phép, tử tế với ông ta vài phần. Ta nhanh chóng bước đến trước mặt Từ công công hành lễ. Từ công công liếc mắt nhìn qua, cũng chẳng buồn nói lời khách khí, dường như hoàn toàn không hề coi vị thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng như ta ra gì.
“Ngọc cô nương, Hoàng thượng ra lệnh mời cô nương nhập cung.” Một lúc sau, ông ta mới chậm rãi lên tiếng.
“Từ công công, ta vừa hay cũng muốn nhập cung thăm phụ hoàng, chi bằng…”
“Hoàng thượng có dặn thêm, chỉ mời một mình Ngọc cô nương vào cung, xin Tần vương Điện hạ lượng thứ!” Từ công công ngẩng đầu, chẳng buồn nhìn Diệu, đưa lời chặn họng chàng luôn. Sắc mặt Diệu sầm hẳn lại, ánh mắt tràn đầy nộ khí, tuy nhiên chỉ trong chớp mắt, chàng đã lấy lại dáng vẻ lười nhác, bất cần mọi khi.
“Ngươi…” Ta vừa định lên tiếng, Diệu đột nhiên véo bàn tay của ta. tức thì ta nuốt hết những lời mắng chửi vào lòng. Ta quay lại nhìn Diệu, chàng mỉm cười nhìn Từ công công như thể tất cả mọi thứ chưa từng xảy ra. Trong lòng ta thoáng nhói đau. Diệu dù gì, cũng đường đường là Tam hoàng tử, hiện nay, vì ông ngoại là đại học sĩ đã cáo lão về quê, lại thêm việc thỉnh chỉ xin huỷ hôn đòi lấy ta, đã đắc tội với Hoàng Phủ Trung Nghĩa, địa vị vì thế càng ngày càng yếu đi. Lúc này nhìn xem ngay đến một lão công công cũng không thèm nể mặt, chẳng coi chàng ra gì hết.
“Từ công công, ngài theo hầu Phụ hoàng thời gian dài như vậy, khắp thiên hạ này chắc chẳng còn ai có thể hiểu con người của Phụ hoàng hơn ngài nữa, không biết ngài có biết tại sao đột nhiên Phụ hoàng lại muốn gặp Phiến Nhi không?” Giọng Diệu rất khiêm nhường, Từ công công nghe xong liền nhếch miệng mỉm cười, xem ra ông ta rất thích nghe mấy câu nói kiểu này. Từ công công nhìn ta đầy thú vị, lúc này không còn nét kiêu ngạo như trước nữa.
“Tâm ý của Hoàng thượng, phận làm nô tài như lão nô làm sao có thể đoán biết được chứ? Ngọc cô nương đến diện thánh là sẽ biết ngay thôi.” Giọng nói ẽo ợt, the thé của ông ta vang lên khiến ta khó chịu cực kỳ. Mấy tên thái giám này đều là tiểu nhân bỉ ổi, mắt chó nhìn người thấp kém. Diệu tuy rằng bên ngoài trông lười nhác bất cần, lãng tử vô tài, nhưng ta biết chàng kiêu ngạo hơn bất cứ người nào. Từ nhỏ đến lớn, cho dù chịu bao nhiêu uất ức, chàng cũng không bao giờ nhận sai, không chịu cúi đầu, chỉ dùng thái độ bất cần, thách thức mà công kích lại những người đã gây đau khổ cho bản thân. Vậy mà lúc này, chàng lại chịu cúi đầu trước một viên thái giám bỉ ổi, điều này e rằng con đau khổ hơn là đâm chàng một nhát đao chí mạng. Thế nhưng ngay vào lúc này, cho dù chàng đã chịu lép vế, đối phương vẫn cứ chẳng nể mặt chút nào.
“Từ công công…” Ta thực sự tức giận vô cùng, vừa định lên tiếng cãi lại, bàn tay lại nhói đau, Diệu nắm tay ta càng chặt hơn trước.
“Từ công công nói rất đúng, chỉ là từ nhỏ Phiến Nhi ở trong khuê phòng, không hiểu mấy lễ tiết trong cung, ta thực sự lo lắng nàng sẽ vô tình khiến Phụ hoàng tức giận, có điều may mà có Từ công công ở đây. Công công nắm mọi chuyện trong cung rõ như lòng bàn tay, vẫn mong công công đưa lời nhắc nhở.” Diệu lại tiếp tục nói thêm.
Trong lòng ta cảm thấy vô cùng phẫn nộ, không quen với dáng vẻ cúi đầu hạ giọng của chàng như vậy chút nào.
“Từ công công, nghe nói ngàu tinh thông cờ đạo, chỗ ta có một bộ cờ bằng bạch ngọc, là cống phẩm quý giá do sứ thần nước chư hầu cống nạp, hi vọng hôm nào đó có thể thỉnh giáo ngài vài ván.” Diệu vừa nói xong, sắc mặt Từ công công đã đỡ kiêu căng hơn trước vài phần.
“Luận về cầm kì thi hoạ, khắp thành Trường An ai có thể sánh được với Điện hạ ngài chứ? Điện hạ thường hay phong hoa tuyết nguyệt, lão nô nào dám sánh với ngài?” Từ công công hôm nay đã được đắc thế rồi nhưng vẫn không quên đưa lời nhục mạ Diệu thêm lần nữa.
“Tâm trạng của Hoàng thượng hôm nay không tệ, lão nô cũng chưa thấy tức giận điều gì.” Từ công công nói một hồi, lúc này mới vô tình nới một câu, còn Diệu coi như cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Đa tạ công công!” Chàng mỉm cười đáp lại, nhưng nụ cười đó thực sự chẳng vui vẻ chút nào. Còn bản thân ta lúc này đã tức giận đến nóng rực toàn thân, trong lòng không ngừng mắng tên thái giám chết tiệt kia mấy chục lần.
“Ta ra bên ngoài đợi Ngọc cô nương.” Thái giám già họ Từ hất cằm bước ra ngoài. Ông ta vừa đi mất, ta đã nhổ một bãi nước miếng.
“Đồ ham ăn, dáng vẻ nàng tức giận trông rất là xấu xí!” Diệu nhẹ chớp mắt lên nói, nhưng ta nhanh chóng trợn mắt lườm lại.
“Có điều, ta thực sự rất thích dáng vẻ muốn mắng mà không dám mắng, âm thầm nguyền rủa người khác trong lòng của nàng. Nàng không biết nét mặt của nàng khi nãy trông thú vị đến mức nào đâu!” Chàng ghé sát vào sau ta, giọng nói truyền đến mang theo cảm giác ám muội kì lạ.
“Cái gì mà không dám mắng, nếu không phải chàng ngăn lại, ta sớm đã đán đấm tên thái giám chết tiệt đó một trận rồi. Ta nguyền rủa lão ta sinh con trai không có mông.”
“Thái giám thì làm sao sinh con trai được, đồ ngốc!”
Đột nhiên Diệu nghiêm mặt, đưa lời dặn dò: “Nghe đây, lát nữa diện kiến Phụ hoàng, dù thế nào, nàng tuyệt đối không được cãi lại.”
“Có cho ta mười lá gan, ta cũng chẳng dám cãi lại Hoàng đế.” Ta lẩm bẩm. “Ta cũng chỉ dám thì thầm chửi mấy tên thái giám chết tiệt thôi.” Diệu lặng người trong giây lát rồi bật cười lớn tiếng.
“Ha ha, ta suýt nữa quên mất, đồ ham ăn của ta còn tham tài, tham của hơn mấy tên thái giám khốn kiếp kia nhiều… ngoài ra còn… sợ… sợ… chết… á… hung hãn!” Mỗi khi chàng nói thêm một từ, ta lại véo chàng một cái, Diệu chỉ còn biết hít một hơi thở sâu, tuy vậy ngoài miệng vẫn cứ cố nói hết mới thôi. Ta trợn mắt lườm chàng, chẳng khác nào một con thú nhỏ hung tàn.
“Xem ra mấy đứa Hoa Hoa, Thảo Thảo nói không sai, nàng đúng là một cô nương chuyên ăn hiếp kẻ hiền lành, cúi đầu lấy lòng ác bá, mỗi khi gặp phải đối tượg nào không dám đắc tội thì trong lòng lại âm thầm nguyền rủa, chửi bới mười tám đời tổ tiên nhà người ta. Hơn nữa, mỗi lần gặp được những người lương thiện như ta thì lại động tay động chân, ăn hiếp không thương tiếc.” Diệu nhìn ta, mím môi, như một đứa trẻ chịu uất ức nhiều ngày, sau đó vén tay áo cho ta nhìn những chỗ bị ta véo lúc này đã đỏ rực cả lên. Dáng vẻ đó quả thật giống như chàng đã bị ta ăn hiếp một cách thê thảm, thậm tệ vậy. Ta hừm một tiếng tức giận, chẳng thèm để tâm đến chàng nữa.
“Lát nữa vào cung, nàng không phải sợ, ta sẽ ở bên cạnh nàng.” Chàng nhìn ta, không còn đùa cợt như vừa rồi nữa. Ta lặng người, chàng sẽ ở bên cạnh ta, lúc nãy Từ công công đã nói không cho chàng nhập cung rồi mà? Lẽ nào… chàng lại định kháng chỉ? Ta chẳng còn thời gian suy nghĩ nhiều thêm nữa, lão thái giám đứng chờ bên ngoài đến độ bực bội rồi, ta đành nghiến răng, bước ra khỏi cửa.
***
Ta đi theo Từ công công rẽ trái quẹo phải mãi trong cung. Cả dọc đường ánh nắng gay gắt khiến ta mồ hôi đầy đầu, khuôn mặt nóng bừng, càng lúc càng mệt mỏi. Cũng không biết Hoàng đế lão gia có phải hàng ngày vô cùng rảnh rỗi hay không, rõ ràng có thể đi thẳng, tại sao cứ phải làm những hành lang ngoằn nghèo thế này chứ? Ta nóng đến mức phát điên, trong lòng chẳng thoải mái chút nào, bước di chàng lúc càng thêm nặng nề. Vị Từ công công kia nghe tiếng bước chân của ta liền quay đầu lại nhìn, nét mặt tỏ vẻ khinh bỉ.
“Ngọc cô nương, chút nữa bước vào nội điện, phải bước đi nhẹ nhàng, nếu không, kinh độngtới Hoàng thượng, chẳng ai có thể giữ được tính mạng cho cô đâu.” Tên thái giám chết tiệ, Hoàng đế nhà ông có lá gan thỏ đế hả? Chỉ là bước chân nặng nề đôi chút thôi mà cũng bị kinh động? Tuy rằng trong lòng vô cùng không phục, nhưng ta vẫn ngoan ngoãn bước đi nhẹ nhàng hơn, theo sát phía sau ông ta.
Đi theo lão thái giám một đoạn đường dài, chính vào lúc tính nhẫn nại của ta lên đến đỉnh điểm, thì ta nhìn thấy tấm biển vàng óng ánh của điện Cam Lộ hiện ra trước mặt. Ta nhanh chóng theo lão thái giám bước vào điện. Vừa nhấc chân qua thềm gió mát thổi tới, làm tan biến mọi cảm giác nóng nực trên người lúc nãy.
Trong điện Cam Lộ mát mẻ lạ thường, những cơn gió nhè nhẹ khiến ta cảm thấy sảng khoái hơn nhiều. Ta hiếu kì đưa mắt ngó nghiêng, chỉ thấy một người cung nữ đang đứng kéo chiếc quạt, tạo nên nhưng cơn gió mát mẻ. Người đàn ông trước mặt đang quay lưng lại với ta, toàn thân toát lên khí chất cao sang, thanh nhã. Không cần phải đoán đây chính là phụ thân của Diệu và Diệp, lão Hoàng đế Nam Cung Hạo.
“Tiểu nữ Ngọc Phiến Nhi… Ngọc Phiến Nhi…” Thôi chết, chưa có ai dạy cho ta biết khi bái kiến Hoàng thượng phải nói thế nào. Ta cố gắng nhớ lại cảnh vẫn hay diễn ra trong các vở kịch, thế nhưng không biết có phải vì cảm thấy căng thẳng quá hay không mà lúc này đầu ta trống rỗng, chẳng nhớ ra gì hết.
“Ngọc Phiến Nhi, dập đầu bái lạy ngô hoàng vạn tuế…vạn tuế gia, Hoàng thượng, cát tường!” Ta lắp ba lắp bắp một hồi, trong lòng càng thêm căng thẳng, chỉ còn biết quỳ xuống dập đầu liên tục.
“Ngọc Phiến Nhi?” Trên đầu ta truyền xuống một giọng nói trầm ồm, cùng tiếng cười ẩn khuất trong đó.
Ngài đang cười? Vậy rốt cuộc là ngài đang vui vẻ hay là tức giận? Ta nhất thời hiếu kì, lén ngẩng đầu lên nhìn ngài. Một ánh mắt nghiêm nghị nhìn lại khiến ta sợ hãi, lập tức cúi đầu xuống thấp hơn.
“Trước đó, trẫm còn nghĩ, rốt cuộc là người con gái quốc sắc thiên hương đến mức độ nào mà có thể khiến cho hai hoàng tử của trẫm không ngại dâng chỉ xin ban hôn.” Giọng ngài chậm rãi, nhưng đặc biệt nghiêm nghị, khiến ta sợ hãi. Mãi một lúc lâu sau, mà ngài vẫn chưa nói gì, lại càng khiến ta căng thẳng hơn.
“Diệu thường ngày luon đơn độc hành sự, tính tình cổ quái, trẫm không hề cảm thấy kì lạ. Chỉ là… Diệp xưa nay nghiêm nghị, chín chắn, bất cứ việc gì cũng biết cân nhắc nặng nhẹ, vậy mà lần này cũng muốn làm trái ý trẫm. Rất nhiều người đều nói trẫm không công bằng, chuyện gì cũng yêu thương, chiều chuộng Diệp hơn, ngươi thấy thế nào?”
“Đương nhiên là không phải rồi, Hoàng thượng anh minh như vậy, hoàng tử của ngài, người nào cũng là nhân tài. Tiểu nữ tin rằng Hoàng thượng đang dùng những cách khác nhau để bồi dưỡng họ trở thành trụ cột của đất nước.” Ngài rõ ràng yêu thương Diệp hơn, ai cũng biết ngài không thích Diệu, có điều công phu nịnh hót của ta không hề kém chút nào.
“Không, trẫm đích thực là không công tâm. Diệu, trẫm có thể không lo lắng, không quản lí. Thế nhưng Diệp, trẫm tuyệt đối không thể để nó vì một người con gái mà loạn mất phương hướng, cũng tuyệt đối không để cho trên thếgian này có bất cứ thứ gì ảnh hưởng đến nó được tồn tại.” Giọng nói của ngài càng lúc càng nghiêm khắc, ta nghe vậy, trong lòng cảm thấy vô cùng khổ sở. Lần này đoán chắc ta lại bị đánh chết hoặc là ban cho tấm lụa trắng mất rồi.
“Xin Hoàng thượng tha mạng, cùng lắm thì tiểu nữ xuất gia làm ni cô, hoặc là ban tiểu nữ cho Vương công tử, Lý công tử, hoặc đẩy tiểu nữ ra đường làm ăn xin cũng được. Xin Hoàng thượng tha mạng…” Ta sợ hãi, dập đầu liên hồi. Kể từ khi quen biết với Diệp và Diệu, ta lúc nào cũng lo lắng phập