n!” Chàng nhẹ nhàng lên tiếng. Giọng nói nghe qua thì tưởng bất cần, nhưng kì thực lại vô cùng quyết đoán. Tô nương nương đứng bật dậy khỏi ghế, như thể gặp phải chuyện gì quá đỗi kinh ngạc.
“Đươc! Được lắm, có ả ta rồi, con không cần người mẫu thân này nữa sao?”
“Nhi thần không dám!” Chàng vẫn cứ trả lời như vậy, nhưng chẳng hề tỏ ra yếu thế.
“Chúng ta về nhà, đồ ham ăn, có phải nàng chưa ăn cơm không, sao lại nhẹ thế này.” Chàng bế bổng ta lên, không nhìn người phụ nữ kia thêm một lần nào đi thẳng ra phía ngoài cửa, và đương nhiên không ai dám cản chàng lại. Giây phút đó, ta có thể cảm nhận được luồng sát khí đáng sợ toả ra từ người chàng, ngụ ý: Kẻ nào cản đường ta sẽ chết! Ta bỗng cảm thấy thật mệt mỏi, liền nép đầu vào lòng chàng. Mái tóc dài của chàng chảy dài xuống mặt ta, khiến ta có cảm giác ngứa ngáy. Ta vén tóc chàng sang một bên, nhưng chàng chỉ mỉm cười, chứ không hề tức giận.
“Yên tâm đi, ta nhất định sẽ khiến người trong thiên hạ này không ai có thể hoặc dám làm hại đến nàng, ta nhất định sẽ làm được… sẽ bảo vệ được nàng.” Giọng chàng nhẹ nhàng, khe khẽ, ta nghe mà thấy vô cùng xúc động. Rồi ta cảm thấy mơ màng, mọi thứ xung quanh dần trở nên mờ ảo. Ta nép sát vào lồng ngực chàng hơn, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ dịu êm.
Bạn đang đọc truyện tại: WWW.77F1.XTGEM.COM (thích truyện chấm VN) - Website đọc truyện tương thích với mọi thiết bị di động.
Khi tỉnh dây, ta đã nằm trên giường, tấm rèm mỏng tuyệt đẹp ngăn ánh nắng gay gắt đầu hạ ở bên ngoài cửa sổ rọi vào. Ta nằm trên giường, lười biếng đưa mắt nhìn xung quanh. Ta nhìn nơi mình đang nằm, khẽ chạm vào thành giường được chạm trổ điêu khắc tinh tế, tỉ mỉ, toàn những hoa văn long phượng cao quý mà nhã nhặn… Những hoa văn phức tạp, tinh tế, tuyệt thế vô song này vừa nhìn là biết do người thợ giỏi nhất kinh thành Trường An này tạo nên, ngay cả phủ Thừa tướng cũng chẳng thể nào có được thứ đồ xa xỉ như vậy. Chủ nhân của chiếc giường này đúng là một người biết hưởng thụ. Bỗng ta nhìn thấy những bức tranh chữ tinh tế được treo xung quanh phòng, trái tim ta đột ngột thắt lại, chiếc giường này… đầu ta ngây đờ ra, đột nhiên toàn thân toát mồ hôi lạnh giá, tiếp đó trong đầu ta liền hiện lên hình dạng tên hồ li yêu nghiệt kia nằm trên chiếc giường này với nụ cười đầy quyến rũ.
“Á!” Ta thét lớn. Tên hồ li chết tiệt, tên hồ li thối tha, tại sao ta lại ở trong phòng chàng? Tại sao ta lại nằm trên giường chàng thế này chứ?
“Đừng có thét nữa, vừa sáng ngày ra, nàng định dạo tướng công nàng sợ chết khiếp à?” Một giọng nói lười nhác vang lên bên tai, mang theo chút bất mãn.
Ta bất giác sởn gai ốc toàn thân, quay đầu lại, đưa mắt tìm kiếm nơi phát ra thứ âm thanh đáng sợ đó. Chỉ thấy một người đang nằm ngay cạnh mình, chàng để trần thân trên, ánh mắt mơ màng buồn ngủ, tóc dài buông lơi, tựa trên gối đầy biếng nhác. Chàng nhìn ta mỉm cười tít mắt, khoé mắt vẫn còn chút mơ màng của người mới tỉnh, trông tinh quái như loài hồ li. Ta nuốt nước miếng, tận hưởng bức tranh xuân sắc trước mặt…
“Nàng đã nhìn đủ hay chưa?” Diệu cười, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay của ta. Cảm giác ấm áp truyền từ tay đi toàn thân, khiến cả người ta cứng đờ. Chàng đang nhìn chăm chăm về phía ta, ánh mắt rạo rực như biển đó thực sự khiến ta say đắm. Chàng nhìn ta ánh mắt tràn đầy mê hoặc, đối diện với ánh mắt này, toàn thân ta phút chốc nóng bừng lên.
“Vô sỉ, biến thái, hạ lưu, dâm tặc…” Sau vài giây lúng túng, ta đã ý thức được bản thân lại vừa bị tên hồ li chết tiệt này mê hoặc. Trong lúc thẹn thùng, ta liền tóm lấy chiếc gối bên cạnh ném về phía chàng. Còn chàng thì bật cười ha ha, ta phát bực đánh không ngừng lên mặt và cơ thể chàng.
“Này, nàng định mưu sát tướng công à? Có phải nàng điên rồi không? Cô nương đanh đá, đứng đánh nữa!” Chàng tóm lấy tay ta, không để ta động đậy gì thêm.
“Chàng thừa nước đục thả câu, thật là bỉ ổi!” Tuy rằng không đánh được nữa, nhưng ta vẫn không ngừng mở miệng càu nhàu. Cứ nhớ lại tối qua… ta và chàng… ta lại cảm thấy vô cùng uất ức và bi phẫn.
“Là nàng tối qua không để cho ta đi mà! Nàng không nhớ sao? Hôm qua nàng ôm chặt lấy ta, ta vừa định rời đi, nàng vừa khóc vừa thét, thế nên ta đành phải ôm lấy nàng đi về phòng mình để ngủ thôi.” Mặt chàng tỏ vẻ uất ức, nhìn ta bằng đôi mắt ngây thơ, vô tội.
“Cái gì, như vậy nghĩa là sao?” Ta gãi đầu gãi tai, tại sao giờ người chủ động lại là ta chứ?
“Ý ta có nghĩa là… ta cũng là lần đầu tiên, nàng… phải chịu trách nhiệm với ta!” Chàng ngồi dậy, tiến sát lại chỗ ta, đưa miệng ghé sát vào tai ta rồi lên tiếng đầy ám muội.
“Hả? Ta phải chịu trách nhiệm? Tại sao ta phải chịu trách nhiệm? Mà chịu trách nhiệm thế nào?” Ta thét liên hồi đầy hãi hùng.
“Tại sao nàng lại thét lớn thế, đừng có thét nữa, tai ta sắp điếc rồi!” Chàng nhìn ta chăm chăm, đột nhiên bật cười thành tiếng. Ta ngô nghê, nghiêng đầu nhìn về phía chàng đầy nghi vấn.
“Đừng có đưa ra bộ mặt muốn khóc thế, ta lừa nàng thôi, đồ ngốc! Tối qua nàng thần trí không tỉnh táo, nếu ta làm gì đó với nàng, chẳng phải là thiệt to hay sao? Chính nàng nói ta là con hồ li còn gì, làm sao lại dễ dàng để nàng chiếm được món hời lớn như vậy được! Nàng đã tưởng bở quá rồi đó!”
“Vậy tại sao ta lại… nằm trên cùng một chiếc giường với chàng?” Ta đỏ mặt lên tiếng hỏi.
“Hôm qua nàng sợ hãi như vậy, toàn nói mấy câu linh tinh, khi ta quyết định ngủ cạnh, nàng mới ngon giấc hơn được một chút.” Chàng đưa tay xoa phần trán vừa bị ta đập lên, than dài một tiếng, giọng điệu không còn cợt nhả như trước, mà mang theo chút thương xót dịu dàng.
“Có phải chàng đã bị đánh rất đau không?” Ta thấy chàng đưa tay xoa trán, trong lòng lại cảm thấy áy náy.
“Để ta đánh lại xem nàng có đau không nhé?” Chàng chán nản đưa tay lên, ta vội vã nhắm mắt, mãi một lúc lâu, vẫn không thấy bàn tau kia hạ xuống. Thế rồi ta thấy chàng đưa tay đặt lên mái tóc ta, sau đó vuốt nhẹ lên má, lên cổ, cuối cùng là đến sau gáy. Đột nhiên chàng kéo ta lại gần, đặt đôi môi nóng bỏng lên môi ta. Ta vô cùng hoang mang, đẩy chàng ra theo phản xạ, nhưng chàng lại càng thêm quấn quýt đầy yêu thương. Mùi rượu thoang thoảng toả tới, đó là mùi rượu Trúc Dạ Thanh, thanh nhã mà cuồng nhiệt.
Trong khoảnh khắc, ta chẳng thể suy nghĩ được gì, cả người dần trở nên mơ màng, bất lực trước nụ hôn của chàng, cảm giác đó như bay bổng trên chín tầng mây. Ta ngô nghê, vụng về đáp lại nụ hôn đó. Chàng đã từng nói, khi chàng hôn, ta có thể hít thở bằng mũi. Chàng đột nhiên rời môi, ta nghi hoặc mở mắt thì liền thấy đôi mắt đen nháy tinh quái của chàng. Ánh mắt Diệu mỉm cười dịu dàng, dường như rất thích phản ứng của ta lúc này. Ta hơi hoang mang trước cái nhìn đó, vừa định quay đầu đi chỗ khác, chàng đã giữ lấy cằm không cho ta động đậy. Phút chốc cả người ta cảm thấy nặng nề, thì ra chàng đã ghé sát lại phía ta, ngả cả cơ thể lên người ta. Nụ hôn cuồng nhiệt, đắm say tiếp theo khiến ta suýt thì tắt thở.
Bàn tay chàng từ từ di chuyển đến phần thắt lưng của ta, chỉ một động tác nhẹ, dải thắt lưng đã tung ra. Bàn tay chàng đưa vào bên trong y phục của ta, cả người ta tức thì run rẩy, định đẩy chàng ra, nhưng toàn thân đã cứng đờ không động đậy được. Chàng đưa ngón tay lả lướt trên da thịt ta tựa thể gảy đàn. Ta bất giác căng cứng toàn thân, ngón tay chàng khá lạnh, thế nhưng những nơi chàng chạm vào đều nóng như lửa đốt. Trái tim ta đập loạn xạ không ngừng, chỉ cảm thấy đang có ngọn lửa lớn rạo rực trong tim. Lúc này, chỉ có chàng mới có thể huỷ diệt ngọn lửa đó mà thôi. Ta bỗng thấy dục vọng dâng trào càng lúc càng mãnh liệt trong mắt chàng, trong lòng bỗng căng thẳng và sợ hãi.
“Phiến Nhi!” chàng gọi ta, giọng điệu tràn đầy sự chờ đợi.
“Hãy cho ta…” Giọng nói chàng cũng run rẩy, dường như chàng đang căng thẳng chẳng kém gì ta. Ta vùng vẫy đầy hoang mang, nhưng tay chân đã bị chàng ghì chặt. Chàng cúi xuống trao cho ta nụ hôn nồng thắm, dịu dàng, thận trọng mang theo chút khát vọng dị thường, chứ không còn hung tàn như khi nãy.
Lúc này đang giữa mùa hạ, cho dù là vào sáng sớm, không khí cũng nóng gắt lạ thường, lòng bàn tay ta toát đầy mồ hôi, ngón tay xiết chặt lên bờ vai của Diệu, vậy mà chàng vẫn không hề ngừng lại cuộc “xâm lược” trên cơ thể ta.
“Vương gia, đã đến lúc dùng điểm tâm rồi!” Chính vào lúc ý thức của ta dần mờ đi, thì ngoài cửa đột nhiên vọng vào giọng nói dõng dạc của thị nữ của chàng, Tiểu Thanh.
“Diệu…” Ta vừa định trả lời, chàng đột nhiên ấn chặt ta xuống giường, nhìn ta đắm đuối, đôi mắt tràn trề dục vọng trước nay chưa từng có.
“Kệ nàng ta!” Giọng nói của chàng khàn khàn, gần như đang khẽ thét. Bàn tay chàng lại dịch chuyển đến phần y phục xộc xệch của ta, như múôn tháo nốt chút cản trở cuối cùng. Ta cảm thấy vô cùng căng thẳng, chỉ còn biết nhắm mắt lại không dám nhìn chàng thêm nữa.
“Vương gia, đã đến lúc dùng bữa rồi ạ!”
“Thật là phiền phức!” Diệu lẩm bẩm kêu than một câu. Nhìn dáng vẻ cáu kỉnh như trẻ nhỏ của chàng, ta bất giác thấy buồn cười.
“Từ công công trong cung đã đợi lâu rồi, Hoàng thượng muốn mời Ngọc cô nương dùng bữa sáng xong nhập cung diện thánh.” Tiểu Thanh vẫn không chịu lùi bước, giọng nói của nàng ta chẳng khác nào xô nước lạnh tạt thẳng lên người ta. Hoàng thượng? Cũng không biết có phải vì sợ hãi mà ta tỉnh táo hơn nhiều, ý thức được bản thân đang làm gì, liền tóm chặt lấy chăn, đẩy Diệu ra khỏi người mình.
“Đừng động đậy…” Diệu khẽ lên tiếng, chàng chống tay lên gối, hơi thở nặng nề. Tiếng hơi thở hổn hển, gấp gáp mà kịch liệt, vầng trán chàng toát đầy mồ hôi, đôi mày cau chặt, dường như đang kìm nén điều gì đó.
“Diệu…”
“Đừng nói gì, đợi… đợi ta một chút!” Chàng nắm chặt lấy chiếc gối của ta, chiếc gối bị chàng nắm đến mức mói mó, có thể thấy chàng đang kiềm chế bản thân một cách khó nhọc. Một lát sau, dường như thoải mái hơn, chàng ngồi thẳng dậy, nhưng không nhìn ta nữa.
“Mau chuẩn bị cho Ngọc cô nương một bộ y phục mới!” Chàng lạnh lùng đưa lời dặn dò. Lúc này ta mới phát hiện, y phục trên người của mình đã bị xé rách, nhớ lại cảnh tượng khi nãy, mặt ta bất giác đỏ bừng, tim đập thình thịch.
“Dạ!” Tiểu Thanh đứng bên ngoài trả lời. Quả là cô đã được dạy dỗ kĩ càng.
Đợi đến khi ta thay xong y phục, chải chuốt đầu tóc đâu vào đấy, trời đã không còn sớm nữa. Bước ra khỏi căn phòng Diệu, ta cảm thấy có chút ngại ngùng, cúi rạp đầu, mặt đỏ bừng bừng. Thế nhưng những người hầu kẻ dưới đều tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, trong lòng ta cảm thấy vô cùng ảo não, bắt đầu nghi ngờ liệu tên hồ li này có phải thường xuyên đưa phụ nữ về qua đêm tại phòng của mình hay không? Ta càng nghĩ lại càng cảm thấy hoài nghi, trong lòng cũng bắt đầu phẫn nộ.
“Làm sao thế, mới sáng ra mà miệng nàng đã chu lên đến mức có thể treo được cả một chiếc đèn thế?” Diệu thấy ta đã thay xong y phục, liền vui vẻ lại gần nói chuyện. Nhưng ta chỉ hừm một tiếng, không thèm đáp lại.
“Có phải nàng tức giận vì khi nãy ta đã không tiếp tục làm chuyện đó?” Chàng vừa nói xong, ta liền đưa tay đánh chàng, không ngờ bị chàng tóm chặt được. Diệu đứng đó bật cười khoái chí, ta tuy trong lòng tức giận nhưng cũng chẳng làm được gì chàng.