n mái nhà lộp bộp. Những hạt mưa bắt ánh lửa trở nên long lanh. Tiết xuân trời vốn lạnh, nhưng hôm nay thực sự lạnh ngoài sức tưởng tượng. Bàn tay lạnh giá của ta vừa mới chạm vào cổ Diệp, cả người hắn đã run lên lẩy bẩy. Diệp trợn mắt lườm ta kèm theo chút bất lực, còn ta thì như một đứa trẻ tinh rành vừa phát hiện ra trò chơi tinh quái, miệng nở một nụ cười tươi như hoa. Nhìn Diệp tức mà không thể làm gì, trong lòng ta càng muốn chọc ghẹo thêm. Bàn tay ta giống như con rắn nhỏ luôn đi khắp lưng và ngực hắn, còn Diệp chỉ biết nhìn ta bằng ánh mắt phừng phừng tức tối.
“Không cần…cô gãi đâu.” Diệp ảo não cất lời. Tuy rằng nét mặt hung dữ nhưng vẫn cố nhẫn nhịn. Nắm được điểm yếu của Diệp, ta lại càng thêm lấn lướt. Làn da hắn lúc này ấm nóng rừng rực, truyền qua lòng bàn tay đi tới khắp các ngóc ngách trên cơ thể ta. Rồi Diệp đưa tay tóm chặt lấy bàn tay đang sục sạo không yên của ta. Những vết chai sạn trên bàn tay mạnh mẽ của Diệp thực sự làm ta đau. Ta vùng vẫy rút tay lại nhưng cảm thấy khá kinh ngạc khi biết bàn tay của hắn đầy chai sạn. Đây là bàn tay của một Hoàng tử tốn quý sao? Những chai sạn trên bàn tay hắn thậm chí còn nhiều và cứng hơn của một kẻ ăn mày, đó rõ ràng là bàn tay của một người đã trải qua nhiều sương gió, vất vả. Còn đang kinh ngạc, bất giác ngẩng đầu, ta liền phát hiện nét mặt Diệp lúc này vô cùng khác lạ. Hắn ngây lặng người nhìn đôi bàn tay mình, rồi lại lặng người nhìn về phía ta, ánh mắt lộ rõ vẻ kì quái. Ánh nhìn của hắn nhanh chóng khiến ta ngượng đỏ mặt. Lúc này ta mới thấy hoang mang, không dám đùa cợt với hắn thêm nữa.
Dần dần ngôi nhà trở nên tĩnh lặng hơn, hiển nhiên là nhân vật quan trọng vừa đến. Ta thè lưỡi, vươn cổ hóng hớt. Từ nhỏ ta đã rất ngưỡng mộ những thủ lĩnh ăn mày kiểu này, nhưng hiếm có cơ hội ngắm họ thật kĩ.
“Các huynh đệ, trên tay ta là mật hàm của triều đình, trong này có viết chúng ta cần phải tìm được hai người. Đây là lần đầu tiên triều đình nhờ Cái Bang ta làm việc nên chúng ta phải đặc biệt lưu tâm. Nếu làm tốt, cuộc sống sau này sẽ vô cùng tốt đẹp, bằng không Cái Bang sẽ gặp khá nhiều phiền phức đấy.” Giọng nói của người này nghe rất nghiêm trang. Ta nghe mà không khỏi cảm thán trong lòng, Cái Bang và triều đình xưa nay không có chút liên hệ, ai lại có thể hiệu triệu Cái Bang thế này.
“Người như hình vẽ trên, ai cũng phải chú ý, chỉ cần phát hiện ra họ tại thành Hoa Âm, nhất định phải thông báo cho ta biết.” Thủ lĩnh ăn mày nâng cao bức họa, vì được soi sáng bởi ánh trăng và ánh lửa, thế nên ai nầy đều tức thì đưa mắt nhìn chăm chú.
Khi nhìn rõ người trong tranh, cả ta và Diệp đều kinh ngạc tột cùng. Ánh mắt Diệp hực sáng, sắc mặt đen sẫm lại. Nếu Diệu muốn tìm hai chúng ta, có cần thiết phải liên thủ với Cái Bang không? Trừ phi, chàng đã đoán trước được chúng ta nhìn thấy bức xẽ treo ngoài cổng thành nhất định sẽ không chịu đến gặp chàng, mà cải trang thành ăn mày. Hoặc là…những lời Diệp nói đều là sự thật. Diệu thực sự muốn giết chết chúng ta?
“Với năng lực của Cái Bang, cho dù hai người này có hóa thành tro chúng ta cũng nhất định tìm được, đúng không?” Ta bất ngờ bước lên phía trước, giành lấy bức họa, cất tiếng dõng dạc. Trong phút chốc, tất cả mọi người chìm trong im lặng, nhìn chằm chằm về phía ta. Trong lòng ta thầm kêu khổ, lẽ nào phần bùn đất trên mặt ta đã bị nước mưa gột sạch? Ta đã bị họ nhận ra?
Diệp ngồi bên lặng lẽ đặt đôi đữa xuống, bất kì lúc nào cũng sẵn sàng động thủ. Bên ngoài gió thổi dọc theo những con phố, cây lá xào xạc đập vào nhau, mưa dần dần nhỏ xuống rồi tạnh hẳn, nhưng nước trên mái nhà vẫn cứ tiếp tục chảy dọc xuống theo từng lớp mái ngói.
“Tiểu huynh đệ, nếu đã tự tin như vậy, chúng ta sẽ đợi tin tức tốt lành từ cậu. Tung tích của hai người
này, câu phải chú ý thật kĩ đấy.” Lão ăn mày nhìn ta một hồi, sau cùng mỉm cười. Ta gật đầu liên hồi, cứ cảm thấy nét mặt của người này có phần kì quái, thế nhưng lại chẳng thể nói rõ rốt cuộc là kì quái ở đâu. Có điều may mắn là bọn họ không hề nhận ra ta và Diệp chính là người trong tranh. Vừa nghĩ vậy, ta liền nhẹ nhõm cả người. ***
Sắc trời ảm đạm, căn nhà hoang vẫn tiếp tục náo nhiệt. Đám ăn mày dành cả buổi tối để bàn bạc xem làm cách nào để tìm được hai người trong tranh, sau cùng cũng đến hồi giải tán. Ta và Diệp đi dọc thành Hoa Âm trong đêm đen tĩnh mịch. Tay ta vẫn còn cầm hai chiếc chân gà, miệng thì không ngừng nhai miếng móng giò, vừa nhai nuốt vừa nhả xương suốt dọc đường. Con người ta vốn có một thói quen, có thể ăn uống ngon lành vào lúc vui vẻ hoặc ngay cả khi tâm trạng buồn bã, đau khổ. Cho dù ngày mai có mất mạng thì hôm nay ta vẫn cứ phải ăn uống đã. Thế nhưng suốt cả buổi tối Diệp không hề động đũa.
“Con người của cô đúng là vô tâm vô tính, tất cả mọi người đều đang muốn bắt chúng ta, thế mà cô vẫn có thể ăn uống ngon lành được.” Diệp trợn mắt nhìn ta, cất lời chê bai.
“Có đồ ăn ngon đường nhiên phải thưởng thức rồi, sao thế, ngươi sợ thứ này đã bị hạ độc à?” Ta lườm Diệp chế giễu,
“Đồ ăn không hề có độc, trước khi cô ăn, ta đã dùng ngân châm kiểm tra rồi.” Diệp nhẹ đáp trong khi ta trợn tròn hai mắt nhìn hắn đầy kinh ngạc. Hắn đúng là quá thận trọng.
“Vậy thì ngươi cũng ăn một ít đi, hay là ngươi chê bẩn?” Ta đưa chiếc đùi gà đến trước mặt hắn nhưng Diệp tức thì nhăn mày sau đó quay mặt sang hướng khác. Mắt thấy hành động đó, ta đột nhiên nhớ ra, hắn đường đường là Tứ Hoàng tử của Đại Kỳ, sao có thể ăn uống cùng đám ăn mày chúng ta được. Không hiểu sao, nghĩ tới đây, trong lòng ta bỗng trào dâng cảm giác lạc lõng. Chúng ta suy cho cùng…không phải là người cùng một thế giới.
Diệp nhìn ta, đôi môi khẽ động, dường như muốn nói điều gì. Đột nhiên, hắn cầm miếng đùi gà đưa lên miệng cắn một miếng. sau đó quay đầu nhìn đi hướng khác như không có chuyện gì xảy ra. Ta giật tay lại như thể vừa chạm phải lửa, trái tim bỗng đập cuồng loạn một cách khó hiểu.
“Cẩn thận, có người đang theo dõi chúng ta!” Đi một lúc, Diệp bỗng dừng lại, thì thầm bên tai ta.
“Ta cứ sởn cả gai ốc, lạnh vô cùng…” Ta run giọng đáp. Kì lạ, tại sao tự nhiên ta lại có cảm giác này chứ?
“Thứ mà cô đang cảm nhận được lúc này chính là sát khí, hãy theo sát ta.”
“Sát khí?” Nghe Diệp nói như vậy, lưng ta lại càng lạnh buốt, số thịt gà nóng hổi ban nãy ta vừa ăn thực chẳng đủ để bổ sung sức lực.
Sáng sớm, tiết trời càng giá hơn, trên con đường lớn chẳng còn ai khác ngoài hai người chúng ta. Sau cơn mưa, bầu trời sáng trong, mặt trời còn chưa lên, không khí vì thế mang theo chút gió lạnh, phía xa truyền đến tiếng cho sủa, ta khẽ nép người về phía Diệp.
“Cẩn thận!” Diệp bất chợt kéo ta lại gần. Ta lùi một bước, vừa hay phát hiện một thanh kiếm sắc lạnh đang lao đến trước mặt mình. Quá kinh hãi, ta ngẩng đầu nhìn người bịt mặt định giết mình, thì nhận ra không hề quen biết hắn.
“Bà cố nó, ta đâu có làm chuyện gì thất đức, thương thiên hại lí. Các ngươi đừng có chém ta chứ.” Không biết từ lúc nào, những kẻ bịt mặt đã xuất hiện trên đường càng lúc càng đông, vây quanh chỗ chúng ta đứng.
Diệp đứng giữa đám người, mặc dù khoác trên người bộ y phục rách nát, nhưng ở hắn vẫn lộ ra thứ khí chất trác tuyệt xuất thần. Ánh mắt sắc lạnh như dao của Diệp cắt ngang không khí, tấn công thẳng vào trái tim kẻ địch.
“Nam Cung Diệp, ngươi đúng thực là thận trọng, suốt cả buổi tối đã không ăn bất cứ thứ gì, ta còn tưởng không thể ra tay hạ thủ được. Có điều lúc này, sau cùng ngươi đã ăn rồi. Ngươi cho rằng chúng ta ngu ngốc đến mứa hạ độc trong thức ăn sao? Chẳng qua chỉ cho chút Nhuyễn Cốt tán vào đó, đợi đến khi ngươi không thể vận công phản kháng, chúng ta sẽ thừa cơ hội mà tiến tới.” Kẻ cầm đầu đám người oang oang cất tiếng, ta nghe mà nổi da gà, vội vứt đồ ăn đang cầm trên tay đi.
“Đừng sợ, mau trốn sau lưng ta!” Diệp nắm bàn tay không ngừng run rẩy của ta, dịu dàng an ủi.
“Thế nhưng ngươi…” Không phải bọn chúng nói Diệp đã bị trúng độc rồi sao?
“Yên tâm đi, đối phó với mấy tên tép riu này, chẳng tốn mấy công sức.” Diệp bình thản trấn an. Sau đó hắn nhìn đám người bịt mặt, ánh mắt đậm chất bỡn cợt.
“Nam Cung Diệp, ngươi đừng quá ngông cuồng. Nếu miễn cưỡng vận công chỉ tự làm tổn thương tâm mạch bản thân thôi. Hoặc giả ngươi muốn võ công của mình mất hết.” Kẻ đó tiếp tục đưa lời đe dọa. Ta nghe vậy càng thêm sợ hãi, co rúm người rồi nép gọn trong vòng tay của Diệp.
“Đừng sợ, có ta!” Ánh mắt sáng như pha lê của Diệp thực có sức mạnh an ủi, ta tức thì cảm thấy yên lòng. “Tự nhiên ta rất muốn nghe nốt câu chuyện về tên trộm tinh ranh kia.”
“Cái gì mà câu chuyện về tên trộm tinh ranh…” Sắp không giữ được tính mạng rồi, vậy mà hắn còn bắt ta phải kể chuyện.
“Thì là câu chuyện về bốn đứa trẻ và một tên trộm tinh ranh cùng đi ăn trộm nhà lão Trương đó, không phải cô nói vẫn còn đoạn tiếp sao?” Vừa lúc đó, một tên bịt mặt xông tới, kiếm của hắn xiên thẳng về phía cổ họng ta. Diệp ôm chặt lấy eo ta, kéo ra phía sau rồi túm lấy bàn tay của tên bịt mặt, kéo nhẹ một cái rồi nhanh chóng đoạt được kiếm của hắn. Chỉ thấy Diệp khẽ lắc cổ tay, kiếm đã cứa qua cổ họng của tên đó, máu tươi tức thì bắn tung tóe. Ta nhìn mà sợ đến độ hồn bay phách lạc, thậm chí còn không dám kêu lên.
“Là kẻ nào muốn giết chết ta? Không ngờ lại phải nhờ đến các vị trưởng lão Cái Bang động thủ?”
“Không thể tiết lộ.” Dứt lời, người này đưa tay ra hiệu, đám người bịt mặt xung quanh liền nhanh chóng bày trận vây chặt chúng ta hơn.
“Thiên Cương Bắc Đẩu trận? Phiến Nhi, ta đã nói là rất hứng thú với câu chuyện về mấy tên trộm tài giỏi kia mà, nàng hãy kể tiếp đi.” Diệp cúi xuống nhìn ta, bàn tay siết chặt thanh kiếm.
“Bốn…bốn…bốn tên nhóc con đó sau lần đi theo cô nàng ăn trộm thông minh, tài giỏi đến nhà lão Trương, liền cho rằng đã học được tất cả bản lĩnh, thế là bàn tính tự mình đi ăn trộm. Vào…vào…vào buổi tối hôm nọ, bốn đứa nhóc này liền chạy đến một nhà ăn trộm, vừa hay gặp lúc người trong nhà đó quay về. Lúc này, một trong bốn đứa trẻ xông lại, bịt mắt người đó rồi to gan lên tiếng: “Ngài có biết ta là ai không?” Kết quả bị phát hiện, rồi bị đuổi đánh suốt mấy con đường.
Bên tai ta vang lên tiếng binh khí giao tranh, hình dáng Diệp phong lưu như tuyết, khắp nơi toàn là ánh đao sắc kiếm, máu đỏ chẳng mấy lúc đã ngợp trời.
“Kể tiếp đi, ta thấy rất hiếu kì, tại sao lần trước cô nàng kẻ trộm kia thành công lừa được chủ nhà, đổi lại bốn đứa nhóc lại bị thất thủ?”
“Phí lời, ngài cho rằng ai cũng có thể thông minh thần trí như cô nàng ăn trộm kia sao? Bốn đứa trẻ đó bịt mắt người ta, cũng bắt họ đoán, kết quả chủ nhà biết ngay bọn chúng là kẻ trộm. Á…Diệp cứu mạng!” Ta còn chưa nói hết câu, một thanh kiếm sắc nhọn đã chém về phía mình. Nhưng lưỡi kiếm chưa đụng được đến người ta, kẻ đó đã ngã gục mà chưa kịp kêu lên tiếng nào.
“Ồ, mau kể tiếp đi, xem ra nghề này cũng cần kiến thức quá nhỉ?”
“Kiến thức thì chẳng có gì, chẳng qua chỉ là đia ưn trộm thôi, cần gì phải có kiến thức. Bốn đứa nhóc đó chẳng qua đã chọn nhầm nhà, đến ăn trộm nhà ông mù Vương, hàng ngày người ta vốn đã không nhìn thấy gì lại còn hỏi câu đó. Bọn chúng làm vậy chẳng phải lạy ông tôi ở bụi này, tự tố cáo