“Nàng ta rất bình tĩnh, ngay lập tức đánh mắt ra hiệu cho bốn tên tiều quỷ, rồi nhanh nhẹn trốn ra phía sau cửa. Đợi lão Trương bước vào trong nhà, nàng ta mới bất ngờ nhảy ra, dùng tay che mắt lão Trương lại, sau đó nàng dùng chất giọng ngọt ngào đưa lời hỏi: “Ngài đoán xem ta là ai?” Lão Trương ngày hôm ấy chắc kiếm được chút tiền nên tính khí đặc biệt thoải mái, dễ gần. Nghe giọng nữ nhân lão liền bắt đầu đoán, nào là Tiểu Hồng cho tới Tiểu Thanh, từ Mẫu Đơn cho đến Phù Dung…Lão ấy thậm chí gần như đọc hết tên của những người phụ nữ mình quen. Trong khoảng thời gian đó cô nàng ăn trộm thông minh đã đánh đánh mắt ra hiệu cho bốn tên trộm nhí, lợi dụng thời gian yên tâm mà trộm đồ ăn ngon.
“Có thời gian bịa chuyện tầm bậy chi bằng cô tiết kiệm sức lực để đi đường cho nhanh hơn.” Diệp lên tiếng cắt ngang nhưng ta vẫn tiếp tục kể câu chuyện của mình. Ít nhiều gì thì đây cũng là sự tích anh hung thần kỳ của bản cô nương, ta hi vọng cái miệng xinh xắn của mình có thể phát dương quang đại, phân tán nó đi khắp bốn phương.
“Ngươi phải nghe ta kể hết đã chứ. Cái lão Trương đó đoán mãi mà chẳng trúng lần nào xem ra có chút bực, thế nhưng cô nàng ăn trộm lại cố ý tỏ ra giận dỗi, phụng phịu nói: “Ngài đúng là chẳng có chút lương tâm gì cả, dễ vậy mà cũng chẳng đoán ra. Thôi bỏ đi, bản cô nương cho ngài thêm một cơ hội nữa. Bây giờ ngài nhắm mắt vào, đếm từ một đến mười rồi bắt đầu bắt ta, nếu bắt được thì ta sẽ bỏ qu
a cho ngài.” Lão Trương nghe vậy tức thì vui vẻ hết sức, vội vàng đồng ý. Kết quả là đám nhóc ăn trộm kia đã kịp chôm chỉa đủ thứrồi chạy đi mất. Ha ha …ha ha…ha …” Kể tới đây, ta liền bật cười khanh khách, nhưng thấy Diệp chẳng có phản ứng gì, ta đột nhiên cụt hứng. “Để ta kể thêm một câu chuyện cười khác nhé!” Đi thêm một lúc lâu, chợt nhớ tới một câu chuyện hay, ta liền vỗ tay đầy hứng thú, chạy đến trước mặt Diệp: “Trước kia, có một kẻ trộm rất dũng mãnh, thần thông…”
“Ngoại trừ ăn trộm ra, cô không còn chuyện gì khác để kể sao?” Diệp chán nản, đưa tay gạt đám cỏ dại trước mặt.
“Có chứ, vậy ngài thích nghe chuyện gì? Tôn Ngộ Không náo thiên cung, Nữ Oa nương nương vá trời, Tô Đát Kỷ biến thành hồ li tinh, ta biết rất nhiều truyện đó.” Thấy hắn nói vậy, ta bỗng nổi hứng kể chuyện.
“Cô có vẻ rất thích kể chuyện nhỉ?” Diệp cong miệng cười nhạt. Ta nhún vai, dù sao hai người chúng ta cùng là hoạn nạn có nhau, Ngọc Phiến Nhi ta đâu phải người không biết nghĩa khí. Hơn nữa mẫu thân của hắn đối xử với ta tốt như vậy, làm sao ta có thể để cho bà ấy chết đi rồi mà vẫn chẳng thể an tâm. Chọc cho Diệp vui vẻ lên coi như ta cũng làm được một việc tốt.
Oa! Cái gì thế, sao mà chói mắt vậy? Vào khoảnh khắc Diệp gạt đám cỏ dại sang một bên, một luồng ánh sáng chói lóa tức thì tràn vào. Ta vội đưa tay lên che mắt, đợi đến khi thích ứng được với ánh sáng, ta mới bỏ tay ra. Nhưng khoảnh khắc đó, ta hoàn toàn chết lặng bởi cảnh sắc thiên nhiên trước mặt. Đây là một sơn cốc, hai bên vách núi dựng đứng, áp sát vào nhau. Đứng tại nơi này, muốn dang rộng hai cánh tay ra cũng là điều không tưởng. Vách đá rất trơn, người nào đó muốn đi ra ngoài qua chỗ này, chỉ còn cách dùng tứ chi bám chặt vào hai bên vách núi, rồi di chuyển lên từng chút một. Thế nhưng chỉ cần bất cẩn đôi chút rất có thể sẽ bị tan xương nát thịt. Hơn nữa, nếu người phía trên rơi xuống, người ở dưới có khả năng sẽ bị người trên đè lên.
Ta ngước nhìn vầng mặt trời tròn xoe trên đỉnh đầu, có một đàn chim lướt qua vách đá, bên tai vang lên tiếng nước chảy róc rách, cảnh tương nhộn nhịp, tươi vui.
“Diệp, chúng ta có thể ra ngoài rồi, Diệp…” Ta nhìn về phía Diệp, thì thấy hắn nước mắt đầm đìa, mơ màng quỳ xuống. Ta không hiểu việc gì đang xảy ra, trong đầu liên tưởng đến hình ảnh lẽ nào nơi này có cái bẫy đáng sợ nào đó, thế là liền vội vàng quỳ xuống theo Diệp. Hắn dập đầu, ta cũng dập đầu. Chẳng nhẽ cánh cửa dưới lòng đất, đập đầu một cái thì mới bắt đầu khởi động?
“Mẫu thân, mạng của hài nhi là do mẫu thân ban cho, hài nhi nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của người đâu.” Diệp nghẹn ngào cất tiếng. Lúc này ta mới chợt bừng tỉnh, không ngốc nghếch bắt chước theo hắn nữa.
Thì ra mẫu thân của hắn tự vẫn không phải vì chán nản sự đời, càng không phải vì muốn bỏ rơi hắn, mà vì biết rằng nửa thân dưới của mình không thể di chuyển được, sợ sẽ liên lụy đến chúng ta. Bà biết bản thân không thể nào ra ngoài được, nếu miễn cưỡng cõng bà ra ngoài, rất có khả năng tất cả mọi người đều tan xương nát thịt.
“Nếu ngươi không đi tiếp chẳng phải sẽ khiến mẫu thân ngươi bỏ mạng oan uổng sao?” Ta nhẹ nhàng lên tiếng, Diệp nghe vậy tức thì choàng tỉnh, đứng bật dậy.
“Cô đi trước đi.” Diệp quay sang nói. Ta nhìn Diệp, trong lòng vô cùng cảm động, rồi nghiến răng, bắt đầu trèo lên. Ta từ nhỏ đã làm ăn trộm, trèo cây, leo mái nhà, vượt tường chẳng có gì là chưa làm cả, có điều leo đến cả canh giờ rồi mà vẫn chưa đi hết được một nửa chặng đường. Mặt trời trên đầu không ngừng tỏa ra thứ ánh sáng chói chang khiến ta cảm thấy choáng váng. Thế nhưng nếu bỏ cuộc giữa chừng, rơi xuống dưới chắc chắn chúng ta sẽ chết không toàn thây.
“Đừng có nhìn xuống!” Diệp thấy sắc mặt không ổn của ta, vội đưa lời nhắc nhở. Ta định thần, rũ bỏ hết tâm trạng hoảng hốt khi nãy, chỉ có tập trung tinh thần mới không bị rơi xuống. Nhớ lại vừa rồi có đôi chút bất cẩn, thực sự nguy hiểm quá. Dù hắn bảo dừng nhìn xuống, nhưng trong lòng ta vẫn koo thể kìm nén được nỗi sợ hãi đang dần lớn lên.
“Không phải cô thích kể chuyện cười lắm sao, mau kể một câu chuyện khác cho ta nghe đi.”
“Trước kia có một…kẻ trộm anh minh thần dũng…” Ta vốn rất sợ độ cao nên giọng nói lúc này chẳng còn được tự nhiên như trước.
“Kẻ trộm mà cũng có thể anh minh thần dũng sao?”
“Làm sao lại không có chứ? Sao ngươi có thể coi thường kẻ trộm như vậy? Nghề này không phải bất cứ ai cũng có thể làm được đâu, ngươi có bao giờ biết trước được kết thúc của câu chuyện? Cô nàng ăn trộm tinh ranh đó đã chọc ghẹo lão Trương, hơn nữa lại còn ăn cắp được đồ ngon, bốn đứa trẻ kia cũng học được thêm chút bản lĩnh, lại đi ăn cắp để phát dương quang đại sự nghiệp của cô nàng. Nhưng ngươi đoán xem, tiếp sau chuyện sẽ thế nào?” Vừa nhắc đến bản thân, ta dần dần quên hết cả sợ hãi mệt mỏi, vừa trèo vừa tán phét.
Chúng ta cứ thế leo mãi cho tới khi leo lên đỉnh núi. Vì lâu không được hít thở không khí sảng khoái, bị kẹt trong cái nơi khỉ ho cò gáy kia gần một tháng, nay đột nhiên đối mặt với ánh sáng rực rỡ, bầy không khí trong lành, chúng ta có phần không thích ứng kịp.
Đang giữa mùa xuân, lớp tuyết đọng đã dần tan thành nước, ánh nắng trong trẻo rọi trên mặt núi tạo thành các mảng vàng sáng bóng. Ta đưa mắt nhìn cảnh núi non kì vĩ, mênh mông trước mặt, trong lòng thực sự choáng ngợp trước sự hùng vĩ của tự nhiên. Tuy rằng bản thân đã hành tẩu giang hồ nhiều năm, thế nhưng hàng ngày cũng chỉ nhìn thấy cảnh họp chợ đơn thuần bình dị, chứ cảnh non xanh nước biếc thế này mới là lần đầu. Núi sông mỹ lệ tạo nên bầu không khí thần thánh, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng có cảm giác như mình đang lạc vào xứ sở thần tiên.
Tuy đang buổi ban trưa, mặt trời chói chang, nhưng nhiệt độ trên núi khá thấp. Nước suối trong mát, long lanh dưới ánh nắng óng ả. Trên mặt suối vẫn còn sót lại vài mảng băng chưa tan hết, đập vào nhau tạo nên những tiếng động lanh canh thanh thoát. Xung quanh, núi non trùng điệp, đường núi uốn lượn tạo nên những đường nét đặc biệt quyết rũ, lại pha chút không khí thiên liêng hiếm thấy.
“Sao chúng ta lại thành ra leo lên tận đỉnh núi thế này.” Dù mặt trời đang tỏa sáng, nhưng sương khói trên núi vẫn khiến mái tóc ta ướt đẫm. Ta dừng lại hái mấy thứ quả dại ăn được rồi ngồi xuống một gốc cây vừa nghỉ ngơi vừa nhìn ‘dòng suối’ đang chảy róc rách phía dưới. Đường xuống núi không dễ, núi non trùng điệp thế này, quay đầu nhìn lại con đường mà chúng ta vừa đi, chỉ thấy đỉnh núi cao chót vót như sắp chạm đến bầu trời.
“Đây là lần đầu cô leo núi à?” Diệp lại không hề có chút kinh ngạc như ta, đánh mắt nhìn sang hỏi.
“Ai nói vậy chứ, ta trước kia không biết đã leo núi bao lần rồi. Nào là Thái Sơn, Hoa Sơn, Lô Sơn, Hoàng Sơn… tóm lại tất cả các núi ta đều đã leo hết. Ngài đừng có coi thường ta.” Ta không phục hồ đồ bốc phét, vừa lúc không để ý, liền bị trượt chân ngã bệt xuống đất, lại chọn đúng chỗ đầy bùn. Ta đau đớn nhăn nhó mặt mày, trong lòng không khỏi than trời ai oán, trời đất ơi, cái mông của ta đã đắc tội với ai chứ, sao ngày nào cũng phải chịu khổ thế này?
“Ồ, không ai nói cho cô biết đây là Hoa Sơn sao?” Diệp khẽ cười một tiếng, còn ta thì đỏ bừng cả mặt. Hoa Sơn, tự cổ Hoa Sơn chỉ có duy nhất một con đường, nếu đi sai thì đừng mong xuống dưới. Nghĩ vậy ta lo lắng liên tục ngó dọc ngó ngang. Thấy dáng vẻ ngốc nghếch của ta, Diệp cong miệng mỉm cười.
Có điều con đường này quả thực rất nguy hiểm, lại nằm bên vực thẳm, cao chót vót như thể chỉ giơ tay lên là có thể chạm tới trời. Nhớ lại việc lên đỉnh Hoa Sơn Bắc ngắm Hoàng Hà, nam kề Tần Lĩnh được mọi người đồn thổi, ta lại cảm thấy cực kỳ hứng khởi, vô cùng đắc ý! Hi hi! Ta lại có thêm một kinh nghiệm để tán phét với mọi người. Cuối cùng một ăn mày bé nhỏ là ta cũng đã có thể đặt chân lên Hoa Sơn rồi. Thực đúng là ăn mày thần trộm ta đây, khắp thiên hạ không có địch thủ.
“Tại sao ngươi biết đây là Hoa Sơn?” Diệp luôn luôn như vậy, hỏi một câu, đáp một câu, không hỏi thì sẽ chẳng bao giờ chủ động nói chuyện cùng ta hết. Có điều trước đó, hắn đã nghĩ cách để đánh lạc hướng sự chú ý của ta, không để ta rơi xuống dưới núi, thực khiến ta vô cùng cảm động.
“Ta đã từng ở nơi này, đấu cờ cùng Văn Không phương trượng ba ngày ba đêm, sau cùng vẫn cứ thua trước cảnh đẹp Hoa Sơn, bởi có lòng thưởng thức thiên nhiên mà vô tâm đánh cờ. Tuy nhiên trước giờ, ta không hề biết ngọn núi này liên thông đến hoàng thành.
Suốt dọc đường đi xuống, vô cùng hoang vắng, chẳng thấy được mấy người. Sau khi đi một đoạn đường dài, cuối cùng chúng ta cũng xuống tới chân núi, hỏi ra mới biết nơi này cách Trường An rất xa, muốn quay bề không biết còn phải đi bao lâu nữa. Đi qua mấy thị trấn nhỏ, chúng ta rốt cuộc đã hỏi được đường về Trường An.
Chặng đường trở về đó vô cùng gian nan, thậm chí Diệp đã đem cần hết những thứ đáng giá trên người, nhưng ngân lượng đi đường của chúng ta càng lúc càng ít hơn.
“Đại thẩm, xin hỏi đây là nơi nào vậy? Còn cách Trường An bao xa?” Sắc trời tối dần, ta và Diệp vội tìm một điểm dừng chân.
“Phía trước là thành Hoa Âm, tiếp tục đi về phía tây là tới Trường An rồi. Cô nương, nghe giọng cô có vẻ không phải người vùng này.” Không phải người vùng này thì không được phép không biết đường sao? Những người sống dưới chân thiên tử như chúng ta, làm sao mà biết được đường đi ở những nơi không nổi danh như thế này chứ?
Chúng ta lại đi thêm một đoan đường nữa, lúc này trời đã hoàng hôn. Trên bầu trời một áng mây lơ lửng bay, rồi một tia chớp bất ngờ lóe lên, cơn mưa đầu xuân nói đến là đến, ta và Diệp vội vã cất bước. Những cơn mưa xuân kiểu này thường mang theo hơi lạnh, nếu bị ngấm nước mưa không ốm mới là lạ.