ôi đến thật sự muốn thương lượng chuyện căn nhà với chú. Tôi biết tôi tùy ý chạy tới thực mạo muội, nhưng chuyện này thật sự quá quan trọng với chúng tôi......” Nhậm Hiểu Niên thấy anh dừng lại, lập tức chuyển qua cách cầu xin.
Trong vài giây suy nghĩ của Dịch Hành Vân hỗn loạn.
Lời nói của tiểu quỷ này, từng câu từng chữ đều giống như người trưởng thành, nhưng cô bé rõ ràng chỉ là trẻ con, loại quỷ dị không hài hòa cũng không hợp lý này, làm cho đầu anh càng đau.
“Chắc mới chỉ lớp một đúng không?” Anh nghiêm túc trừng mắt với cô bé.
“À......”
“Học sinh tiểu học nên có bộ dáng của học sinh tiểu học, giờ này học sinh tiểu học hẳn là phải đi học, không phải chạy tới chỗ này làm loạn.”
“Cái đó...... Tôi...... Ở nhà tự học, không cần đến trường. Còn nữa, tôi cũng không phải đến làm loạn, tôi chỉ hy vọng chú có thế để cho chúng tôi tiếp tục ở tại căn nhà kia. Nơi đó có một thứ vô cùng quan trọng, cũng có kí ức quan trọng nhất của tôi. Xin chú đừng đuổi chúng tôi đi, nếu có thể, xin cho chúng tôi thuê, tôi sẽ trả tiền thuê......” Nhậm Hiểu Niên cố gắng biểu hiện bộ dáng giống học sinh tiểu học.
Ở nhà tự học? Trẻ con có thể ở nhà tự học, bình thường phải rất có trình độ. Nhưng xem ra tiểu quỷ này học được quá nhiều, mới không biết trên dưới tới nơi này tìm anh thảo luận chuyện quan trọng như vậy.
Đợi chút......
Anh đã hiểu, người phụ nữ kia chắc chắn cố ý phái tiểu quỷ đến này, chiêu bài đồng tình này là hy vọng anh có thể buông tha cho nhà bọn họ, để bọn họ tiếp tục ở đó.
Hừ, đâu có dễ dàng như vậy.
Lông mày Dịch Hành Vân nhíu chặt, nói:“Là dì cháu phái cháu tới phải không? Lợi dụng cháu tới làm tiểu thuyết khách, làm cho chú mềm lòng? Nói cho cháu, vô dụng thôi, căn nhà kia chú đã quyết quy hoạch thành một bộ phận của khách sạn, xây thành nhà ăn nước người, không thể cho các người thuê. Khuyên các người tốt nhất hôm nay liền chuyển đi, nếu không......”
Anh dừng một chút, lộ ra nụ cười lạnh, lại nói:“Ngoại trừ pháp luật, chú còn có rất nhiều cách để ép các người rời đi.”
Nhậm Hiểu Niên nản lòng nhìn anh, hiểu rõ anh nói cách khác là ý gì.
Quả nhiên giống như Thần Võ nói, Dịch Hành Vân này không dễ dàng thu phục như vậy.
Chỉ nhìn ánh mắt anh tản ra ánh sáng lạnh lẽo, mũi thẳng như dùng thước kẻ ra, còn có đôi môi hơi nhếch lên, cả khẩu khí ngắn gọn xúc tích kia, là có thể thấy được cá tính tự phụ, cố chấp, kiên cường, cường thế của người đàn ông này. Hơn nữa, cô đoán anh có lẽ còn mang chút tố chất thần kinh......
Trước khi ra cửa, Nam Cung Thần Võ đã báo trước thất bại của cô.
“Nói chuyện” cùng loại người này vốn chỉ vô dụng. Anh sẽ không nghe lời cô, có khi vừa nhìn thấy cô sẽ ném cô ra ngoài, thậm chí, anh còn có thể uy hiếp cô......
Nam Cung Thần Võ quả thật thần thông, tất cả đều bị anh ta đoán trúng.
Nhưng cô vẫn đến đây, bởi vì cô thật sự không thể rời khỏi căn nhà kia. Trước khi cô sửa lại tất cả sai lầm, tuyệt đối không thể đi.
Thần Võ có dạy cô một chiêu, nói rằng sử dụng chiêu này có lẽ có thể khống chế được Dịch Hành Vân......
“Bây giờ, lập tức ra khỏi đây, về nhà đóng gói hết hành lý. Ngày mai chú sẽ đến nghiệm thu căn nhà. Đến lúc đó mà còn lưu lại cái gì, chú sẽ vứt ra ngoài hết.” Dịch Hành Vân không kiên nhẫn vẫy vẫy tay, đuổi người.
“Chúng tôi sẽ không chuyển, tuyệt đối không chuyển, nếu chú đã tuyệt tình như thế, tôi liền ──” Cô gân khuôn mặt nhỏ nhắn hét lớn, bỗng nhiên, cảm giác đau đớn quen thuộc đánh úp trái tim của cô. Cả người cô run rẩy ngã về phía trước.
Dịch Hành Vân nhíu mày, nghĩ thầm không ngờ tiểu quỷ này còn biết diễn trò.
“Đứng lên, đừng làm bộ, chú không bị lừa đâu.” Anh đi về phía cô bé, dùng mũi chân nhẹ đẩy đẩy thân thể nhỏ bé của cô.
“A......” Nhậm Hiểu Niên ôm chặt ngực, sắc mặt trắng xanh kinh khủng.
Không ổn...... sao đột nhiên có thể như vậy? Thời gian rõ ràng còn chưa tới mà!
“Này, mau đứng lên!” Anh không hờn giận quát.
Nhậm Hiểu Niên cũng rất muốn đứng lên, giờ phút này tốt nhất cô nên lập tức về nhà, nhưng trái tim co rút mãnh liệt lại làm cho cô không còn chút hơi sức nào để cử động.
“Đừng giả vờ, tiểu quỷ, mau đứng lên.” Dịch Hành Vân đưa một tay ra lật cô bé lại, khi nhìn thấy sắc mặt cô bé tái nhợt thì ngây người.
Tiểu nha đầu này có bệnh thật sao? Cả khuôn mặt đều trắng xanh.
“Cháu làm sao vậy?” Anh ngồi xổm xuống hỏi.
“Không sao...... A!” Cô lắc đầu, đang định mở miệng, trái tim lại thắt lại, đau đến nỗi cô co cả người.
“Cháu bị bệnh sao?” Anh phát giác có điểm không đúng, bàn tay to nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé lên, cũng sờ lên trán cô bé, kiểm tra xem có phát sốt hay không. Nhưng trán của cô bé chẳng những không nóng, ngược lại lạnh như băng, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều lạnh đến khiếp người.
Anh ngẩn ra, ngạc nhiên nói:“Mặt của cháu sao lại......”
Nhậm Hiểu Niên không đợi anh hỏi xong, lập tức bối rối đẩy ra tay anh, vội vã muốn rời đi. Nhưng mới xoay người, liền đâm vào cửa, cả người ngã ngồi về phía sau, túi trong tay cũng rơi xuống đất.
“Oa, thực xin lỗi thực xin lỗi...... A?” Lý Minh Tông vội xin lỗi, nhưng khi nhìn kĩ lại, không khỏi kinh hô:“Cháu …Cháu không phải cô bé kia sao? Sao cháu......”
Nhậm Hiểu Niên không để ý tới anh ta, thở hắt ra, cầm túi đứng lên, túm chặt ngực, lách qua bên cạnh anh ta chui đi ngoài.
“Này! Bé à......” Lý Minh Tông hô một tiếng, lập tức quay đầu nhìn ông chủ, kinh ngạc hỏi:“Tổng giám đốc, cô bé kia sao lại chạy đến đây?”
“Tiểu quỷ kia chạy tới tìm tôi đàm phán chuyện nhà ở.” Dịch Hành Vân tức giận ấn huyệt thái dương đang giật giật.
“Vậy người lớn nhà con bé đâu? Có đến không?” Lý Minh Tông lại hỏi.
“Người lớn nhà nó đang cố ý trốn tránh......” Dịch Hành Vân đang nói đột nhiên thoáng nhìn thấy cái ví da màu hồng phấn, bỗng dừng lại.
“Vậy làm sao bây giờ? Không thấy người lớn, vậy ba đứa trẻ con chúng tôi nên xử trí thế nào?”Lý Minh Tông hao tổn tâm trí hỏi.
Dịch Hành Vân nhặt cái ví da kia lên, mở ra nhìn, mày kiếm hơi hơi nhăn lại.
“Nói không chừng...... Chúng ta có thể tìm được cô ta......”
“Hả......”
Ở trong một căn phòng thí nghiệm đặc chế, Nhậm Hiểu Niên chỉ mặc một chiếc áo trắng mỏng, nằm trên giường dài. Thân thể nho nhỏ dán đầy chip thí nghiệm, miệng không ngừng phát ra tiếng rên nhỏ, dường như đang phải chịu sự đau đớn rất lớn.
Nam Cung Thần Võ và Phương Dạ Bạch ngồi ở trước màn hình máy tính bên ngoài, chăm chú nhìn số liệu không ngừng lên xuống trên màn hình. Số liệu đó dường như đang biểu hiện biến hóa trên thân thể Nhậm Hiểu Niên, biểu tình hai người bọn họ vô cùng nghiêm túc mà cẩn thận, bộ dáng kia không giống trẻ con một chút nào.
“Lần này thời gian ngắn hơn.”
Phương Dạ Bạch dùng dây buộc tóc buộc toàn bộ tóc mái lên, lộ ra cái trán cùng ngũ quan trắng nõn đáng yêu, nhưng mà, khẩu khí của anh cùng “cậu bé đáng yêu” hoàn toàn cách xa cả vạn dặm.
“Ngắn lại mấy ngày?” Trên mặt Nam Cung Thần Võ đeo một cái kính mắt màu đen, nhìn giống vị tiến sĩ nhỏ thông minh chuyên nghiệp.
“Gần hai tháng.” Phương Dạ Bạch nói.
“Năm năm qua, chưa từng từng xảy ra trường hợp này......” Nam Cung Thần Võ mở máy tính, xem lại những số liệu trước kia, tư thế và động tác lưu loát, dường như đã rất quen với việc này.
“Đúng vậy, vừa rồi khi cô ấy gọi điện thoại về, tôi còn tưởng cô ấy nói đùa.” Phương Dạ Bạch lẩm bẩm.
Một giờ trước, Nhậm Hiểu Niên gọi điện cầu cứu, nói thân thể cô không thoải mái, cũng không tìm thấy ví tiền bắt xe trở về, muốn bọn họ đến đón cô.
Lúc đầu, anh còn tưởng rằng Hiểu Niên đùa anh, nhưng sau nghe thấy giọng cô không ổn, vì thế hai người bọn họ mới vội vàng gọi một chiếc xe taxi đi đón cô.
Sau đó, vừa về nhà không bao lâu, Hiểu Niên bắt đầu phát tác!
Nam Cung Thần Võ cảm thấy rất lo lắng, bởi vì biến hóa của Nhậm Hiểu Niên thường rất có quy luật. Năm năm nay, bình thường chỉ đến tháng bảy và tháng hai cô mới có thể biến đổi, nhưng bây giờ mới tháng mười hai......
“Cái này chứng tỏ trong một tháng nữa cô ấy sẽ biến thân sao?”
“Có lẽ lần này sẽ nhanh hơn.”
“Thần Võ, Hiểu Niên dường như không ổn.” Phương Dạ Bạch trừng mắt nhìn hệ thống theo dõi biểu hiện trên tấm thủy tinh lớn trong suốt, hô nhỏ.
Nam Cung Thần Võ lập tức quay sang nhìn về tấm thủy tinh.
Kia không chỉ là một tấm thủy tinh đơn giản, mà là biểu đồ theo dõi cảm ứng, giống như màn hình cảm ứng trong suốt trong phim khoa học viễn tưởng, chỉ nhẹ lướt trên tấm thủy tinh một chút là có thể nhìn hoặc tìm tin tức.
Đầu ngón tay nhỏ bé của Phương Dạ Bạch ấn một cái trên tấm thủy hình, trên màn hình lập tức xuất hiện tình trạng tất cả các bộ phận và sinh lý của Nhậm Hiểu Niên.
“Nhiệt độ cơ thể Hiểu Niên hơi cao.” Anh lo lắng nói.
“Nhưng số liệu lại bắt đầu giảm xuống.” Nam Cung Thần Võ nhăn đôi mày nhỏ.
“Sao lại thế này?”
“Tôi nghĩ, Hiểu Niên bị cảm?”
“Bị cảm?”
“Ừ, hệ thống giám sát đo được yết hầu cô ấy đang bị nhiễm trùng, số vi khuẩn gia tăng gần gấp trăm lần, bạch cầu cũng tăng lên.” Nam Cung Thần Võ lại chạm lên mặt thủy tinh, phóng to biểu đồ phân tích phần yết hầu của Nhậm Hiểu Niên.
“Như vậy, lần này Hiểu Niên biến đổi sớm là vì bị cảm sao?” Phương Dạ Bạch nghi hoặc nói.
“Không biết, sinh vật học có nhiều biến đổi không thể đoán trước, chỉ cần một chút siêu virút cũng tạo thành ảnh hưởng.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nam Cung Thần Võ rất nghiêm túc.
“Chính bởi vì lượng biến đổi quá lớn, nên mãi vẫn không tìm thấy phương pháp sao?” Phương Dạ Bạch bất đắc dĩ nói.
“Đúng vậy......” Nam Cung Thần Võ cũng thực bất đắc dĩ.
Năm năm, vẫn không tìm thấy phương pháp......
Nhậm Hiểu Niên trên giường hơi cử động, ngồi dậy nhìn bọn họ, giọng nói theo loa phóng thanh truyền ra:“Thần Võ...... Gửi số liệu thời gian biến đổi vào máy tính của tôi......”
“Cô muốn làm gì? Cô bây giờ tốt nhất nên nghỉ ngơi một chút, Hiểu Niên, cô bị cảm.” Phương Dạ Bạch khuyên nhủ.
“Tôi không sao......” Cô lắc đầu, nhưng xem ra đã rất yếu.
“Không có việc gì mới là lạ, cô đang sốt, trước ngủ đi, số liệu cũng không chạy mất đâu mà sợ.” Nam Cung Thần Võ hừ nhẹ.
“Lần này có phải đã biến hóa sớm đúng không, tôi phải tiến hành phân tích một chút......” Cô muốn xuống giường nhưng lại cảm thấy đầu óc quay cuồng.
“Cô nằm nghỉ đi đã, Hiểu Niên, chuyện phân tích giao cho Thần Võ là được, tốt xấu gì cậu ta cũng chuyên nghiên cứu hóa.” Phương Dạ Bạch thở dài.
“Nhưng mà tôi......” Cô đỡ lấy đầu, vẻ mặt bất an.
“Lấy kiểu tinh thần vứt đi của cô bây giờ có thể phân tích ra cái quỷ gì? Đến lúc đó mà tính sai thì không phải càng tệ hơn sao?” Nam Cung Thần Võ tức giận trách mắng.
Nhậm Hiểu Niên sớm đã quen với cái miệng độc ác của anh, cũng không để ý, đành phải nằm lại lên giường.
“Tôi đã điều chỉnh lại độ ấm trong phòng, cô ngủ một chút đi.” Phương Dạ Bạch ấn điều khiển điều hòa.