“Anh, có phải anh muốn nói với em, anh vẫn khăng khăng trở về FBI* như trước?”
0
Lam Triệt không nghĩ tới cô sẽ trực tiếp nói ra, im lặng một chút, kiên quyết ngẩng đầu lên, nói: “Đúng, đó là nghề nghiệp mà anh lựa chọn, vậy thì anh phải giữ vững đến cùng! Giống như địa vị hiện tại mà Nguyệt đang nắm giữ, Nguyệt cũng đã rất kiên trì với quyết định của mình, không phải sao? Anh cũng biết là bởi vì em lo lắng cho anh, mới đưa ra quyết định như vậy, nhưng mà công việc như thế nào mới an toàn đây? Là giống như bác cả bọn họ, suốt ngày ngồi ở trong phòng làm việc, vậy thì sẽ không gặp phải nguy hiểm gì ư? Không phải Nguyệt cũng hiểu rất rõ sao, thế lực của nhà họ Lam càng lớn, sẽ càng có thêm nhiều người kiêng nể, nhưng đồng thời cũng sẽ có rất nhiều kẻ ghen ghét. Nguyệt đang bảo vệ mọi người trong nhà, thế thì anh cũng tin rằng mình có thể bảo vệ Nguyệt thật tốt!”
Bảo vệ cô? Nếu như đổi thành người khác nói ra lời này, cô nhất định sẽ cảm thấy rất buồn cười, cười người đó khoác lác, không biết ngượng. Nhưng mà đối với lời được nói ra từ miệng Lam Triệt, cô lại cảm thấy xót xa trong lòng. Qua nhiều năm như vậy, kỳ thực trong lòng anh cũng chẳng dễ chịu là bao! Anh vẫn luôn cho rằng, là do mình bốc đồng, không màng đến cái địa vị này, cho nên nó mới rơi xuống trên đầu cô. Thật ra thì cũng không hẳn là như thế, có lẽ từ khi bắt đầu, cô đã là người thích hợp với cuộc sống đẫm mùi máu tanh, đấu tranh để sinh tồn trong bóng tối. Đã nhiều năm trôi qua, cô chưa từng liên lạc với bất kỳ ai trong nhà, không phải là cô trách bọn họ, mà là cô cần sự độc lập, cần tự đứng vững trên đôi chân của mình, không muốn dựa dẫm vào bất kỳ ai. Thế nhưng cách biểu hiện như thế, lại khiến mọi người nhà họ Lam cho rằng cô đang quở trách bọn họ, trách họ tại sao lại giao cái cương vị này cho cô mà chưa từng hỏi qua cô có muốn hay không. Nhìn dáng vẻ thận trọng của mọi người trong nhà dành cho mình, cô thật sự là không biết nên cười, hay nên giận đây!
Nhìn lại hiện giờ một chút xem, cô chỉ mới mở miệng nói một câu mà thôi, anh liền tuôn ra một tràng như vậy. Nâng trán nhìn anh, bất đắc dĩ nói: “Anh, anh nên biết rõ, nếu như trở lại một nơi như vậy, nhất định sẽ phải tiếp xúc với những người còn nguy hiểm hơn em gấp trăm lần. Dẫu là thế, anh vẫn còn muốn kiên trì sao?”
Cô phải lấy được câu trả lời của anh, chỉ cần anh hơi mảy may do dự, cô nhất quyết sẽ không đồng ý.
"Uhm!"
Không có một tia ngập ngừng, câu trả lời dứt khoát của Lam Triệt khiến trong lòng cô hơi cảm thấy hụt hẫng: “Được rồi, nhưng mà anh phải tự chăm sóc bản thân cho tốt, đừng để cho mình bị thương lần nữa! Ngày mai, hoặc là bất cứ khi nào, anh có thể đi, em sẽ nhường cho Vân Trạch chào một tiếng đấy!”
"Ừ, ngày mai anh sẽ trở về! Đúng rồi, Nguyệt, em thật sự muốn kết hôn với Lăng Ngạo sao?"
Chuyện của mình đã được giải quyết, Lam Triệt lại hỏi đến vấn đề khiến anh quan tâm nhất! Mặc dù quả thật cậu Lăng Ngạo này nhìn không tệ, nhưng mà cứ kết hôn như vậy, có phải hơi vội hay không?
"Em. . . . . ."
"Lam chủ!"
Lam Duê vừa mới phun ra được một âm tiết, liền thấy Vân Trạch vội vội vàng vàng chạy đến.
Điều này cũng khiến cho Lam Duê cả kinh, người luôn bình tĩnh như Vân Trạch, chuyện có thể làm cho anh luống cuống vội vàng như thế, căn bản là rất ít. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì lớn?
"Lam chủ!” Hơi thở dốc, ánh mắt Vân Trạch mang theo một tia sắc thái nặng nề: “Xảy ra chuyện rồi!"
Ho nhẹ một tiếng, giơ tay lên ngắt lời của anh, quay đầu nhìn sắc mặt nghi hoặc cùng lo lắng của Lam Triệt, cười nói: “Anh vào trước đi thôi, em và Vân Trạch có một số chuyện cần nói! Nếu anh đã chọn con đường đó, thì em không thể không cất đi một ít chuyện phía trên rồi!”
Tuy rằng vẫn còn lo lắng, nhưng mà câu nói cuối cùng của cô lại khiến anh nuốt sự nghi vấn của mình ngược vào trong: “Vậy anh đi vào trước, dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra, Nguyệt, em phải tự chăm sóc mình cho tốt!”
"Ừ, được, em biết rồi! Yên tâm!"
Chờ sau khi anh rời khỏi, lúc này Lam Duê mới quay đầu nhìn về phía Vân Trạch: “Xảy ra chuyện gì?"
"Mới vừa nhận được tin tức, ngoại trừ thế lực ngầm của chúng ta bị chèn ép bởi một phe cánh vô danh ở bên ngoài, tài liệu mật của tập đoàn Lam thị cũng không biết vì sao mà bị rò rỉ, hiện giờ cơ chế vận hành bên trong nội bộ tập đoàn, trên cơ bản đã bị tê liệt, nếu còn tiếp tục như vậy, e rằng Lam thị sẽ….”
Đây đã là tình huống tốt nhất mà Vân Trạch nói rồi, ai biết trong khoảng thời gian anh chạy đến đây, còn xảy ra thêm chuyện gì nữa không! Tình hình bây giờ thật sự có hơi phức tạp, chuyện này nối tiếp chuyện khác, thời gian để thở ra cũng không có. Rốt cuộc là ai, người nào có năng lực như vậy!
Chỉ là, Lam Duê nghĩ, có lẽ người từ đầu chí cuối chống đối với cô, không chỉ muốn một mình nhà họ Lam, mà là, sau khi đã giải quyết xong Gia tộc của cô, sẽ tiếp tục ra tay với Gia tộc khác! Lòng tham của người này quả nhiên là không nhỏ!
Trên căn bản, tập đoàn Lam thị là một công ty xuyên quốc gia thông thường, tuy nhiên, trên thực tế thì nó cũng đại biểu cho nhà họ Lam trong con mắt của những người trên thế giới. Nếu như bất kỳ một khía cạnh nào của nhà họ Lam xảy ra chuyện không may vào lúc này, đều là một đòn đả kích trí mệnh.
"Anh đi mời Tổng giám đốc Lam đến thư phòng, tôi có việc muốn giao phó!"
"Dạ!"
*********
Sau khi Lam Triệt một thân một mình trở về, mọi người trong phòng khách liền kinh ngạc nhìn anh: “Tiểu Triệt, Nguyệt đi đâu rồi? Tại sao lại không về cùng với con?” Thân là cha của Lam Duê và Lam Triệt – Lam Thành đứng dậy hỏi.
"Con với Nguyệt vốn còn đang nói chuyện, nhưng mà Vân Trạch thoạt nhìn có chút sốt ruột, hình như có chuyện gì quan trọng muốn nói, cho nên liền bảo con về trước!”
Lời nói của anh khiến mọi người dễ dàng hiểu được, Vân Trạch đang lo lắng. Anh ta vốn là người có khả năng giữ bình tĩnh nhất, mọi người trong nhà họ Lam đặt kỳ vọng vào anh rất nhiều. Năng lực của Vân Trạch và Lam Duê cũng không chênh lệch là bao, chuyện có thể khiến cho anh ta để lộ vẻ sốt sắng ra bên ngoài, hẳn là chuyện cực kỳ nghiêm trọng rồi!
Quả nhiên, bọn họ mới vừa nghĩ như vậy, Vân Trạch liền từ phía sau đi vào. Lúc này trên gương mặt anh vẫn là nụ cười ấm áp đầy mê hoặc như thường lệ, nhưng đôi mắt lại thâm trầm như biển. Chỉ thấy anh dừng lại cách bọn họ không xa, cúi người bái một cái thật sâu, nói: “Lão Thái Gia, Lam chủ bảo con tới mời tổng giám đốc tập đoàn Lam thị!”
Tuy giọng nói của Vân Trạch vào lúc này vẫn mang nét kính cẩn như thường ngày, nhưng lại không nói gì thêm, khiến bọn họ cảm thấy có chút hùng hồn, chẳng lẽ chuyện khiến gương mặt Vân Trạch phải biến sắc, là từ tập đoàn của Gia tộc mà ra sao? Nếu như không phải như vậy thì là gì, vốn Lam Duê từ trước đến giờ luôn rất ít xen vào việc của người khác. Cho dù cô mới chính là chủ nhân chân chính của Gia tộc này, nhưng mà đối với tập đoàn Lam thị, cô đều lựa chọn chính sách nới lỏng. Chỉ đến khi thật sự có chuyện khiến cô không thể không xử lý, cô mới có thể nhúng tay vào. Mà lần này người chủ động đến mời, lại không lấy thân phận là người trong nhà, mà lấy thân phận của một vị hộ pháp, chuyện này nhất định không phải chuyện đùa!
Con trai cả của Lam Kính, hiện giờ là tổng giám đốc của Lam thị - Lam Kỳ có chút khó hiểu, nhưng mà ông cũng biết, cô cháu gái này rất có chừng mực, nếu đã đến mời đích danh như vậy, hẳn là có liên quan đến ông rồi.
"Cha, bác trai, Lăng thủ lĩnh, mọi người ngồi trước, tôi đi xem một chút!"
"Ừ, đi xem xem, suy cho cùng là xảy ra chuyện gì! Nguyệt nha đầu xem ra là nổi giận thật rồi!"
"Con hiểu!" Lam Kỳ gật đầu, coi như là đồng ý với lời nói của Lão Thái Gia. Lam Thành thấy thế, liền vội vàng đứng lên, tính đi theo sau, lại bị một câu nói của Vân Trạch ngăn cản: “Lam chủ đã nói, chỉ cần một mình tổng giám đốc Lam đi, bác Tư hay là những người bên dưới, cùng với Lão Thái Gia vẫn ở nguyên một chỗ!”
Lời nói phũ phàng của Vân Trạch, khiến cho lòng của mọi người chợt lạnh đi, mơ hồ cảm thấy có chuyện không hay đã xảy ra.
Lăng Ngạo một mực yên lặng không lên tiếng, rốt cuộc lúc này cũng ngẩng đầu lên, hàng chân mày nhăn lại, liếc nhìn lên lầu hai, bên trong con ngươi đen nhánh xẹt qua một tia lạnh lùng!
Lam Duê không phải là loại người nắm quyền trong tay mà kiêu căng, bằng không thì mối quan hệ với những người trong gia đình đã không hòa thuận như vậy, nhưng mà hôm nay đã có chuyện gì? Trong đầu Lăng Ngạo cứ quẩn quanh, không rõ trước đó cô còn vui vẻ như vậy, thế nào mà chỉ đi ra ngoài có một chút, liền thay đổi một cách chóng mặt. Mà điều quan trọng hơn là, thái độ cùng với vẻ mặt của Vân Trạch hiện giờ, anh chưa từng thấy qua trên người anh ta, một loại luống cuống lo lắng không yên.
Thản nhiên đem nét mặt của những người khác trong nhà họ Lam nhét vào đáy mắt, cũng không có gì bất ngờ khi nhìn thấy được sự nôn nóng lo âu trên gương mặt họ. Bởi vì một câu nói của Vân Trạch, thân là cha của Lam Duê, Lam Thành chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo, uy quyền của cô quả thật làm người ta kính nể.
Bất chợt đứng lên, thấy bọn họ giương ánh mắt sáng tỏ nhìn mình, anh cũng không nói gì thêm, chỉ hơi hơi gật đầu, sau đó liền trực tiếp đi lên lầu!
"Lam nha đầu thường như vầy phải không? Hình như xảy ra chuyện gì rất lớn!" Lăng lão ông thong thả nhấp một ngụm trà xanh, nói.
Lam Kính thở dài một hơi: “Chưa từng xảy ra chuyện như vậy, nhìn thế này chắc là chuyện không nhỏ! Bất quá, tôi tin tưởng con bé có thể giải quyết êm đẹp, bằng không thì cũng không thể ngồi ở vị trí đương gia này nhiều năm như vậy!”
Tất cả mọi người tin tưởng cô, người thân trong gia đình tin tưởng cô, những trợ thủ bên dưới trướng cũng đặt hết niềm tin vào cô.
Ngồi trước máy vi tính, gương mặt của cô đanh lại, đầu ngón tay không ngừng gõ lên bàn phím, cùng với những số liệu không ngừng thay đổi trên màn hình, sắc mặt của cô cũng dần biến chuyển, khó coi vô cùng.
"Cốc cốc cốc!"
"Vào đi!"
Nghe được tiếng gõ cửa, nét mặt thâm trầm của Lam Duê chợt tắt, động tác trên ngón tay cũng từ từ dừng lại, chậm rãi gập máy vi tính xuống. Hít một hơi thật sâu, nếu bọn họ không tự xử lý được, vậy thì để cô đích thân đi xử lý thôi. Chuyện này cô cũng không muốn nói hết tất cả bọn họ biết, chỉ cần họ có một tí khái niệm là được. Biết quá nhiều, ngược lại sẽ chỉ làm cho bọn họ vô duyên vô cớ lo lắng thêm mà thôi, chẳng giúp ích được gì.
"Bác cả!" Tươi cười đứng lên, thần sắc của cô vẫn nhìn như thường ngày, không mang vẻ thịnh nộ như theo suy đoán của Lam Kỳ. Vừa nhìn thấy cảnh này, không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái liếc sang Vân Trạch bên cạnh. Chẳng lẽ ông ấy đoán sai? Mới vừa nãy sắc mặt của Vân Trạch vẫn còn lạnh lùng như thế? Nhưng khi ông quay đầu lại, Vân Trạch liền trở về với dáng vẻ tươi cười thường thấy, thái độ kính cẩn, nhún nhường.
Trong đầu đầy nghi vấn, Lam Kỳ đi đến, ngồi xuống bên cạnh Lam Duê: “Nguyệt, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không? Vội vàng tìm bác đến như vậy!”
Chậm rãi ngồi xuống bên cạnh ông: “Thật ra thì cũng không có chuyện gì to tát, chẳng qua là sự việc lần này hơi khó giải quyết, cho nên muốn mượn chức vị Tổng giám đốc của bác cả dùng một chút."