oa xinh đẹp nóng nảy, những người nào mà đã bị cô đánh giá, quả nhiên là gánh chịu không nổi.
Đối mặt với trận tranh cãi nhàm chán của bọn họ, Lam Duê cũng không để ý nhiều, chỉ lơ đãng thoáng nhìn, lại phát hiện trên tay phải của Lăng Ngạo bị quấn đầy băng trắng.
"Chuyện gì đã xảy ra?" Thả xấp giấy tờ trong tay ra, Lam Duê ngồi xuống bên cạnh, nâng tay phải của anh lên, nhíu mày hỏi: “Là lúc ấy?” Chợt nhớ tới, trước đó, lúc đang nói chuyện điện thoại với anh, hình như cô có nghe thấy âm thanh của thứ gì đó bị vỡ tan tành, hỏi anh cũng không nói, nên cô cũng không để ý. Bây giờ ngẫm lại, hẳn là khi đó bị thương nặng lắm!
Không lên tiếng, mặc cho cô nắm tay mình, ánh mắt của anh từ đầu đến cuối vẫn đặt lên người cô, đáy mắt mang theo một tia miễn cưỡng thỏa hiệp.
"Đi thôi, ở đây là địa bàn của lão già Wiliam, sáng hôm nay các người vừa tham gia hội nghị kia, tối nay lại xảy ra chuyện như vậy, nếu như tiếp tục ở lại, em cho rằng mình còn có thể bình an ra ngoài?” Rụt tay lại, đứng lên, Lăng Ngạo nhìn cô từ trên cao xuống, khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng của mình, dường như sự thỏa hiệp bất đắc dĩ ban nãy cũng chưa từng xuất hiện.
Thấy vậy, vốn biết rõ tính tình của anh, hiện tại Lam Duê chỉ có thể tạm thời ngoan ngoãn nghe lời, nhìn về phía những người còn lại, ra lệnh chuẩn bị rời đi.
Sau khi đã yên vị lên máy bay rời khỏi bầu trời Anh Quốc, quả nhiên đúng như dự đoán của Lăng Ngạo, William liền cho người phong tỏa toàn bộ không vận của cả Luân Đôn.
Đêm hôm ấy, tất cả thế lực Hắc đạo ở Luân Đôn dậy lên một làn sóng xáo động. Mà trong khi đó, kẻ đầu têu lại đang dựa vào trong ngực người khác, ngủ say sưa!
Lam Duê ngủ thiếp đi mất nên không biết, máy bay này không phải đi Vancouver, cũng chẳng phải đến Las Vegas, mà là đến thẳng Thượng Hải.
"Cái này, ai có thể giải thích cho tôi?"
Thời điểm tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, đã là buổi sáng ngày hôm sau, mở mắt ra lại phát hiện mình đang nằm trong phòng tại Đại bản doanh thứ hai. Đợi đến khi cô mang theo một bụng nghi vấn chạy xuống lầu, liền phát hiện trong phòng khách đầy ắp người. Mà điều quan trọng hơn là, nhìn thấy ông cụ tuổi tác so với ông nội của cô cũng không khác biệt là bao, cô cũng không ngốc, dĩ nhiên là biết. Ông nội của Lăng Ngạo, Lão Thái Gia nhà họ Lăng.
Cả hai người đều đồng thời có mặt tại đây, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Một câu cắn răng nghiến lợi vừa tuột ra khỏi miệng, ai ngờ lại bị giọng nói to rõ của Lăng lão ông cắt đứt: "Ai ui, đây chính là Lam nha đầu phải không? Ừm, thật sự là một mỹ nhân đấy. Ta cũng có nghe nói một chút về chuyện của Lam nha đầu, thật sự là phụ nữ cũng không thua kém đấng mày râu! Rất tốt rất tốt!"
"Lăng lão tiên sinh!"
Khóe miệng giật giật, nhưng mà Lam Duê vẫn rất lễ phép gọi lên một tiếng. Trong lòng không khỏi có chút oán thầm, phụ nữ, đấng mày râu, bây giờ là xã hội gì? Không đúng, bây giờ không phải lúc để nói đến chuyện ấy, điều quan trọng là, làm sao ông ấy lại xuất hiện tại nơi này, đây mới là điểm cần quan tâm!
Một tay kéo lấy người đàn ông đang ngồi yên lặng uống cà phê ở một bên, Lam Duê nở nụ cười gượng gạo: “Lăng lão tiên sinh ngồi chơi một lát, con và Lăng Ngạo có một số việc cần nói chuyện riêng một chút!”
"Ơ kìa, thật sự là một đôi ân ái mà!”
Tò vò mở to đôi mắt! Người nhỏ nhất trong nhà họ Lam – Lam Kiệt thầm xem thường. Rõ ràng là chị Lam Duê không biết chuyện gì đang diễn ra, cho nên mới đi hỏi thăm, thế mà lại dám nói thành ân ái. Nếu như chị Lam Duê nghe được, nói không chừng sẽ giơ chân lên tại chỗ. Cậu cũng không hiểu, Lăng Ngạo cả ngày giương lên gương mặt lạnh lẽo không thấy nụ cười, làm thế nào mà ông nội của anh ta lại như một đứa con nít.
****************
"Lăng Ngạo, chuyện gì đang diễn ra? Tại sao ông nội của anh lại ở chỗ này?" Hai người đi tới vườn hoa phía sau, Lam Duê có chút cáu kỉnh hỏi. Vừa mở mắt ra liền nhìn thấy một màn như vậy, phải dùng từ nào để diễn tả tâm tình lúc này đây? Liên tưởng đến việc tối hôm qua anh đột nhiên xuất hiện, bây giờ ngẫm nghĩ một chút, xâu chuỗi tất cả những chuyện này lại, người này chính là muốn bắt cóc cô trở về.
Vuốt lại ống tay áo vừa bị cô túm có hơi gãy nếp, Lăng Ngạo chậm rãi mở miệng: "Anh nói, chúng ta kết hôn!"
"Kết hôn?" Thiếu chút nữa cô đã thét lên chói tai, cô đồng ý khi nào? Người đàn ông này hình như có hơi độc đoán, tự tiện quyết định chuyện của cô: “Lăng Ngạo, em đồng ý khi nào? Anh có thể nói xem, em đã đồng ý bao giờ chưa? Còn nữa, hình như anh vẫn chưa cầu hôn? Anh cứ như vậy, không có gì cả mà muốn em kết hôn với anh?” Tuy rằng cô cũng không phải là người chú trọng hình thức bên ngoài, nhưng mà đây hình như hơi thiếu thành ý phải không?
Lăng Ngạo nhíu mày: “Lúc ở dãy núi Diklah Ken, em đã đồng ý với anh, nếu như em bị thương, sau khi trở về liền lập tức kết hôn! Về phần cầu hôn, em muốn cái hình thức như vậy? Điều này cần thiết sao?"
Nói xong, đôi mắt đen láy hút người cứ như vậy nhìn chằm chằm vào cô, dường như đang chờ đợi đáp án.
Lam Duê che mặt nâng trán, trên trán suýt chút nữa là rơi xuống một giọt mồ hôi lạnh cực lớn. May mà một người bận rộn như anh còn có thể đem câu nói đùa như vậy ghi nhớ trong đầu, bản thân cô thì đã quên sạch sành sanh lâu rồi. Bỗng dưng trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực, người đàn ông này thật sự là một chút tế bào lãng mạn cũng không có mà! Được rồi, được rồi, dù sao cũng muốn kết hôn, kết lúc nào thì cũng giống nhau thôi.
"Ông nội của anh đến khi nào?"
"Ngày hôm qua!"
Thật sự rất là tốc độ!
"Thôi, vào đi thôi!" Tiêu hao sức lực với anh ở đây cũng không phải là cách hay, một khi anh đã quyết định chuyện gì thì rất khó thay đổi, điểm này cô hoặc bất kỳ ai khác đều rất rõ ràng. Thay vì phí lời, không bằng im lặng. Dù sao, đối với chuyện cô và anh kết hôn, cũng không bài xích. Coi như là giam lỏng đối phương lại trước, khiến cả hai chỉ có thể là của nhau, vậy thì, tự nhiên không ai có thể suy nghĩ khác đi được.
Đáy mắt Lăng Ngạo xẹt qua một tia thăm dò, chợt ôm cô vào trong ngực: "Lam Duê, vẻ mặt của em thoạt nhìn rất uất ức!"
Người gì mà, lúc này một chút lời âu yếm cũng không biết nói, đại khái là chỉ có anh thôi. Uất ức? Cô đương nhiên là uất ức, nhẫn cầu hôn, hoa tươi, không có gì cả, làm sao mà cô không cảm thấy uất ức cho được? Nhưng đáng chết là, tôn nghiêm của mình không cho phép cô mở miệng nói ra điều này. Chỉ có thể dối lòng mà nghĩ đến, không có thì thôi, cũng không có gì đáng ngại. Nhưng mà, nhưng mà, ngẫm lại một chút cũng cảm thấy rất là bứt rức mà!
Khi bọn họ trở lại phòng khách, liền gặp phải ánh mắt kinh ngạc của mọi người. Thế nào mà lúc mới vừa đi ra còn tràn ngập mùi thuốc súng, lúc trở lại thì dáng vẻ cứ như không có chuyện gì xảy ra? Bọn họ vốn cho rằng, lần này tự ý đưa ra quyết định, lấy tính khí của Lam Duê, không xốc nóc nhà lên mới là chuyện lạ. Thế mà hai người này cứ bình lặng tựa như nước chảy xuôi dòng? Chẳng lẽ nói….Đồng ý?
Lam Kiệt cũng không đến nỗi khù khờ, con ngươi bất giác dời xuống, khi cậu ta nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên tay cô, không nhịn được kêu lên thất thanh: "Chị Lam Duê, trên ngón tay chị là cái gì? Chẳng lẽ chị để mình bị xỏ vào như vậy hả?”
Xỏ vào, hai chữ này mặc dù nghe không được êm tai cho lắm, nhưng lại hoàn toàn nói lên cảm xúc của Lam Kiệt hiện giờ. Chị Lam Duê là người cậu ta tôn sùng nhất, tự nhiên cứ muốn kết hôn như vậy, có loại đả kích nào có thể sánh ngang với chuyện này hay không?
Mà lời của cậu bé cũng thu hút sự chú ý của mọi người, một chiếc nhẫn kim cương sáng ngời giọi vào tầm mắt, khóe miệng của mấy người nhà họ Lam liền co giật liên hồi. Đáy mắt thoáng quá một tia khâm phục, dưới tình huống Lam Duê đang nổi cơn thịnh nộ như vậy, còn có thể mang chiếc nhẫn kia vào, hẳn là Lăng Ngạo này cũng có bản lĩnh đặc biệt gì đó phải không? Lần sau phải đi thỉnh giáo một chút, cũng đỡ cho mỗi lần Lam Duê hở tí là giận, lúc đó liền bó tay.
"Ơ, tiểu tử con xỏ vào đến tay. . . . . ." Lời nói của Lăng lão ông vừa vặn ra khỏi miệng, liền bị ánh mắt của cháu trai mình uy hiếp, vội vàng sửa lại cách xưng hô: “Khụ, rốt cuộc cũng đem cháu dâu bảo bối của ta nắm chặt trong tay rồi hả? Không tệ, cuối cùng cũng làm được một chuyện khiến ta hài lòng.”
"Nguyệt, em. . . . . ." Ngập ngừng cất lời, Lam Triệt nhíu mày. Từ lần trước, sau khi bị thương, vì lý do nghỉ ngơi phục hồi sức khỏe mà mọi người trong nhà họ Lam không cho anh trở về đơn vị. Thật ra thì anh biết rõ, bọn họ không muốn để anh đi làm loại chuyện nguy hiểm như vậy nữa, nhưng mà, dù có nguy hiểm ra sao, so với địa vị mà em gái mình đang nắm giữ, vẫn còn đỡ hơn nhiều! Nếu như chính phủ bên ấy thiếu đi nhân lực, công tác tất nhiên sẽ trở nên bất tiện hơn trước, cô biết rất rõ chuyện này nhưng vẫn cố tình không để cho anh đi. Vốn dĩ anh muốn ở lại đây hai ngày cùng cô thương lượng một chút, ai biết lại đi nhận được một tin tức động trời thế này. Em gái của anh từ nhỏ đã thể hiện năng lực phi thường, chẳng lẽ muốn bị gả đi như vậy hay sao?
"Mọi người cứ trò chuyện, anh, chúng ta tâm sự một chút!" Nhẹ nhàng buông cánh tay của người bên cạnh ra, Lam Duê đi tới một bên nhìn Lam Triệt. Dĩ nhiên cô biết mấy ngày nay anh đang suy nghĩ cái gì, quả thật cũng nên nói rõ một chút. Anh là anh trai của cô, mặc dù không muốn để anh mạo hiểm, nhưng mà nếu anh vẫn cứ cố chấp, cô cũng không có quyền can thiệp! Mặc dù hiện giờ cô là chủ nhân đương nhiệm của nhà họ Lam, nhưng cũng không thể thay mặt tất cả mọi người trong Gia tộc quyết định tương lai của bọn họ, cô cũng không có độc tài như vậy.
Hai người đi đến sân trước rộng rãi ở nhà họ Lam, nhìn hàng cây xanh lá, cũng chưa hề mở miệng.
Cuối cùng mùa đông cũng đến rồi, tiết trời hơi se lạnh.
Đại bản doanh này của nhà họ Lam có diện tích hơn trăm hecta, hơn nữa, bất kể phía trước hay là phía sau, khoảng cách đi đến ngôi biệt thự cũng mất tới mười phút đi bộ. Ban đầu, lúc Lam Kính lựa chọn nơi này, đã thu mua toàn bộ khu vực giáp ranh, cấm đoán bất kỳ kẻ nào dám béng mảng tới đây.
Mỗi lần chứng kiến tình huống như vậy, Lam Duê chỉ biết thở dài. Có thể ông nội của cô sẽ hoang phí thêm một ít nữa, ở khu vực này là ‘tấc đất tấc vàng,’ với một diện tích đất rộng như vậy, số tiền chi ra cho nó cũng không phải nhỏ. Trước đây, lúc cô mới vừa ngồi lên vị trí chủ nhân của nhà họ Lam, có rất nhiều chuyện không thể nắm giữ trong tay, thế nhưng Lam Kính chẳng hề có ý định giúp đỡ cho cháu gái mình. Sau khi ông đem cương vị ấy trao vào tay cô, liền chui rúc đến đây, nói là dưỡng tuổi thọ gì đó, hưởng thụ trọn vẹn sự ấm áp của quan hệ cha con, ông cháu. Mỗi lần nghĩ đến cái cớ này, lại làm cô nhớ……cũng do chính sách nuôi thả của ông, mà cô chỉnh đốn lại cơ cấu trong nội bộ của nhà họ Lam, tốn mất một năm trời, chính thức nắm giữ quyền hạn tối cao trong tay của mình.
Trong khoảng thời gian sáu năm, cô mất ba năm đầu ở bên ngoài, chưa từng gặp mặt người nhà lấy một lần, chuyện gì cũng tự lực cánh sinh. Mãi cho đến năm thứ tư, cô mới ổn định lại được toàn bộ thế lực của nhà họ Lam trên khắp năm châu, cũng dần dần có chút thời gian thư giãn. Dẫu là thế, nhưng thời gian bốn năm ở bên ngoài đã trở thành thói quen, trong lúc nhất thời không thể thường xuyên trở về gặp mặt mọi người. Bất quá, so với bốn năm trước kia