Nâng mắt nhìn ba gã giám đốc điều hành đang khóc không ra nước mắt tự trách họa là ở miệng mà ra, Bạc Cạnh cũng không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ nắm tay Bạch Nhạc Ninh bước vào trong thang máy.
‘Đinh’ một tiếng, thang máy rất nhanh đã lên tới nơi.
Vừa ra khỏi thang máy, Bạch Nhạc Ninh liền cố gắng giãy cổ tay ra, đáng tiếc là không có kết quả, cô lảo đảo theo sát sau lưng Bạc Cạnh: “Anh Bạc… Anh Bạc! Chậm một chút, em không theo kịp!”
Bạc Cạnh lại không chịu buông ra, kéo cô đi thẳng vào trong phòng làm việc của mình, vừa đi vừa nói với thư ký Phùng: “Đi thông báo với trợ lý Nhậm, chiều nay đừng để bất kỳ người nào đến quấy rầy tôi.”
Thư ký Phùng gật đầu, sau đó im lặng quay trở về phòn thư ký.
Bạch Nhạc Ninh vẫn còn cố gắng giãy giụa: “Buông ra, ai da, em bảo anh buông ra…” Câu kế tiếp kết thúc khi cửa phòng bị đóng chặt.
Vừa vào phòng, Bạc Cạnh áp cô vào cánh cửa, kéo áo của cô lên, Bạch Nhạc Ninh còn chưa kịp phản ứng thì đã bị đôi môi ấm áp của Bạc Cạnh bao phủ.
“Anh!” Bạch Nhạc Ninh chỉ cảm thấy trước ngực bỗng dưng lạnh lẽo, sau đó đầu vú nhạy cảm bị ngậm chặt, đột nhiên bị tập kích bất ngờ khiến cô vô lực chống cự, cũng không muốn chống cự, chỉ dứt khoát nhắm mắt lại, để mặc cho Bạc Cạnh làm thịt.
Sau một lúc lâu, Bạc Cạnh mới miễn cưỡng ngẩng đầu, hôn lên vành tai của cô, khẽ thổi khí vào bên trong: “Bé con tức giận như vậy là bởi vì bọn họ nói xấu anh sao?”
Khóe mắt cô đỏ lên, không biết là vì tức giận hay vì bị anh trêu đùa: “Người ta không thích bọn họ nói xấu anh!” Cô cất tiếng như đang làm nũng…
Bạc Cạnh nghe vậy thì ánh mắt lập tức trở nên sáng rực, anh lại vùi đầu tiếp tục liếm mút bầu ngực trắng như tuyết, sau đó lại ngẩng đầu, bờ môi lướt qua cằm rồi chạm vào môi cô, kịch liệt mút vào.
Bạch Nhạc Ninh cũng không kịp nói gì, chỉ giữ lấy bả vai của Bạc Cạnh, dùng sức đáp trả lại nụ hôn của anh.
Có được sự khích lệ của cô, bàn tay vốn đang để sau lưng, bây giờ chuyển lên trước ngực cô, trêu chọc nhũ hoa màu phấn hồng bên trái, một tay khác cũng không nhàn rỗi, ngón tay bắt đầu trượt theo đường cong tuyệt đẹp, từng chút từng chút cởi ra tất cả lớp quần áo bên ngoài, sau đó bá đạo lưu lại ‘dấu vết viếng thăm’ trên mỗi một chỗ trên cơ thể cô, cuối cùng lại nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng bóng loáng, muốn cô trở nên nhiệt tình hơn.
Bạch Nhạc Ninh cất tiếng rên rỉ đúng như anh mong đợi.
Bạc Cạnh nắm lấy tay cô, đẩy cô xuống ghế sofa, sau đó anh lập tức đè xuống, chậm rãi cởi sạch đồ lót trên người cô, để cho toàn bộ vẻ đẹp của cô hiện ra trước mắt anh.
“Bảo bối Ninh Ninh, em thật đẹp, hại anh muốn em bao nhiêu lần cũng không đủ…” Anh khẽ gọi tên cô, nỉ non cất lời yêu say đắm, lại khẽ thở dài nhìn xuống phía dưới người mình.
Bạch Nhạc Ninh xấu hổ sớm đã nhắm tịt mắt, thế nhưng đôi chân lại lặng lẽ vòng lên hông anh, liều mạng khơi dậy ham muốn sâu trong lòng anh.
Ánh mắt của anh bỗng trở nên nóng rực, phái nam căng cứng đang cọ sát bên ngoài cửa huyệt ướt át, vài lần đã muốn xông vào, lại vài lần tránh ra khiến cho Bạch Nhạc Ninh khó chịu rên rỉ, không khỏi dùng chân kẹp chặt anh hơn.
Đột nhiên, phái nam to lớn không hề báo trước mà tiến vào hoa huyệt mềm mại, hung hăng cắm sâu đến tận cùng.
“A!” Bạch Nhạc Ninh hô lên, lại bị Bạc Cạnh cúi thấp người, dùng đôi môi nóng bỏng ngăn lại tiếng thét chói tai của cô: “Ưm….”
Chìm trong sự tiến công mãnh liệt của Bạc Cạnh, cơ thể của Bạch Nhạc Ninh cũng đung đưa theo từng lần đưa đẩy, toàn bộ lực chú ý cũng tập trung vào nơi được anh nhấn chìm trong sự sung sướng, cô vô lực không thể nghĩ gì nữa, chỉ có thể liều mạng vịn chặt lấy anh, mặc cho đôi môi của anh càn rỡ hôn liếm, mắc cho anh cuồng dã ra vào…
Trận hoan ái này không biết đã kéo dài bao lâu, trong lúc mơ màng, Bạch Nhạc Ninh lại nghe thấy Bạc Cạnh nỉ non bên tai, lời anh nói khiến cô xúc động không thôi: “Ninh Ninh, anh yêu em!”
Mấy ngày sau, cha Bạch từ Singapore trở về lại nghe nói con gái tức giận ở trong công ty.
Ngẫm lại thì tổng giám đốc Đào, bạn già của ông đã xử lý xong chuyện này, mà con trai của Đào Úy Nhiên cũng đã động tay động chân một chút, cho ba gã nhân viên kia phải nhận lấy sự trừng phạt thích đáng, cho nên cha Bạch cũng không tiện nhúng tay vào nữa.
Vì thế ông đem ‘họng pháo’ nhắm vào con gái mình: “Ninh Ninh, sao con lại nói như thế ở công ty? Cái gì mà ‘tôi là con gái của chủ tịch, tôi kiêu căng tùy hứng cũng là chuyện nhà tôi’? Bảo bối nhà chúng ta học được cách ỷ thế hiếp người từ bao giờ vậy? Baba cũng không nhớ đã từng dạy con như vậy nha?”
Bạch Nhạc Ninh im lặng liếc mắt xem thường, “Baba nên làm rõ ràng trước đi, là bọn họ nói xấu anh Bạc cho nên con mới cho bọn họ một bài học, cũng không phải là do con có lỗi trước.”
Cha Bạch nhìn thoáng qua Bạc Cạnh đang ngồi bên cạnh, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, giả vờ như không biết gì cả, ông lại trêu ghẹo nói: “Coi như không phải là lỗi của con thì cũng không được tùy tiện nói câu ‘đuổi việc’ người ta dễ dàng như vậy chứ, bọn họ đều là nhân tài không thể thiếu của công ty, mặc dù miệng mồm có xấu một chút nhưng cũng bởi vì bọn họ tự cho mình tài giỏi nên có chút không cam lòng thôi, nếu đuổi việc, chẳng may bọn họ oán hận, quay trở về trả thù công ty thì chẳng phải chúng ta mất nhiều hơn được sao?”
“Con mặc kệ.”
Tính tình bướng bỉnh của Bạch Nhạc Ninh bộc phát, cũng không thèm quan tâm đến món quà nhỏ mà cha mình đem từ Singapore về.
“Baba không nói giúp người nhà thì thôi, lại còn không phân rõ trắng đen? Cái gì mà có chút không cam lòng, bọn họ rõ ràng là đang phỉ báng, phỉ báng đấy! Bọn họ nói anh Bạc đầu cơ trục lợi, còn nói anh ấy thông đồng với con gái chủ tịch, còn… nói rất nhiều lời khó nghe, baba cũng chưa nghe được nửa câu mà sao đã quay về chỉ trích con trước rồi?”
Sau khi căm giận bất bình phát tiết xong, cô ném bộ quần áo mới từ trong hộp quà ra, sau đó ầm ầm chạy lên lầu, ‘Rầm’ một tiếng, cửa phòng bị đóng mạnh.
Đối với sự tức giận đột ngột của con gái, cha Bạch kinh ngạc một lúc lâu.
Qua một lúc lâu, ông mới bất đắc dĩ nói với con rể tương lai: “Tiểu Cạnh à, con không quản nó sao? Tính tình nó càng ngày càng ương bướng, mới có vài ngày không gặp mà đã không còn nghe lời của ba nữa rồi.”
Bạc Cạnh thấy chuyện không liên quan đến mình, chỉ ngang nhiên nói: “Ninh Ninh đã trưởng thành, cũng có ý nghĩ của riêng mình, chúng ta cứ ở một bên quan sát là tốt rồi, cần gì phải so đo chứ?”
Cha Bạch cảm thán: “Nó như vậy chẳng phải là do con đã quá mức cưng chiều đó sao?”
Cha Bạch thở dài, già mồm át lẽ phải nói: “Ba là đau lòng con gái! Giờ nó đã lớn rồi, ba đem nó giao cho con, sao con lại không dạy dỗ nó cho tốt?”
Bạc Cạnh chỉ cười cười, cũng không buồn giải thích.
Nhưng cửa phòng của Bạch Nhạc Ninh lại đột nhiên mở ra, ‘Rầm’ một tiếng, một cái đầu nhỏ ló ra ngoài: “Ba ba không quản được con gái mà lại đi nói người khác sao!” Nói xong lại ‘Rầm’ một tiếng nữa, đóng cửa lại. Cha Bạch trợn mắt, râu tóc dựng lên: “Phản! Phản rồi!”
Kết quả là, còn chưa kịp trừng mắt với đứa con gái bất hiếu kia thì ông lại nhịn không được mà bật cười, ông cũng biết, chuyện lần này phần lớn không phải lỗi của con gái mình, nhưng ông vẫn phải nhắc nhở nó, không thể tạo thói quen cho con gái luôn dựa vào cha được.
Bạc Cạnh nhìn hai cha con từ trước tới nay tình cảm vô cùng tốt, bây giờ lại đấu võ mồm, anh cũng không nhịn được mà bật cười, nói với cha Bạch: “Ba đừng trách Ninh Ninh, dù sao cũng là do con không tốt!”
Cha Bạch nói: “Bây giờ nói gì cũng vô dụng.” Ông chỉ chỉ về phòng của con gái: “Con bé này không để ý tới ba rồi, con nói ba phải làm sao bây giờ?”
Bạc Cạnh thong thả đứng dậy, nhấc chân dài bước về phía thang lầu: “Không cần lo lắng, đến giờ cơm cô ấy sẽ tự nhiên nguôi giận thôi, để con đi khuyên nhủ Ninh Ninh, cũng không phải là chuyện gì lớn, dỗ cô ấy một chút là được rồi.”
Nghe anh nói như vậy, cha Bạch không khỏi thở dài: “Con bé Ninh Ninh này, việc gì cũng nghe theo con, chỉ nghe người ta nói xấu con vài câu, vì con, cũng dám lớn tiếng với ba! Aiz, con bé này phân biệt đối xử như vậy làm ba thật đau lòng nha!”
Bạc Cạnh trấn an cha Bạch, sau đó lại lên lầu để trấn an bảo bối nhỏ của anh.
Đứng bên ngoài cửa phòng của Bạch Nhạc Ninh, nhẹ nhàng gõ cửa, trong phòng lại không hề phát ra một chút tiếng động nào.
Thử vặn nắm cửa, anh mới phát hiện cô bé này căn bản là không có khóa cửa, Bạc Cạnh cảm thấy buồn cười nhưng lại không biểu hiện ra ngoài, chỉ mở cửa đi vào, sau đó tiện tay khóa cửa lại.
Một chiếc gối bay thẳng đến trước mặt anh.
Bắt được cái gối, anh bước đến bên giường rồi ngồi xuống, giơ tay về phía cô gái nhỏ đang hờn dỗi, cười khổ:“Anh cũng chọc giận em sao?”
“Hôm nay anh không có trêu chọc em.” Bạch Nhạc Ninh rầu rĩ vùi đầu vào trong chăn: “Nhưng anh cùng phe với baba, sao lúc nãy không hùa theo để lên án em? Không cần phải nói, bây giờ anh tới đây khẳng định là để giảng hòa.”
Bạc Cạnh chỉ cười rồi nhoài người lên, muốn kéo Bạch Nhạc Ninh ra khỏi chăn, nhưng cô sống chết cũng không chịu ló mặt.
“Xem em kìa, lớn như vậy rồi mà mỗi lần bực mình thì cứ vùi đầu vào trong chăn, thật giống như đứa trẻ muốn làm cho người khác quan tâm đến mình.” Cách một lớp chăn, Bạc Cạnh vỗ vỗ cô: “Ba nói có lý, nếu chúng ta chỉ vì việc này mà đuổi việc bọn họ thì sẽ làm bọn họ oán hận công ty, vậy nên chúng ta cứ mắt nhắm mắt mở mà cho qua việc này. Ninh Ninh, hôm đó em còn bảo là muốn vì công ty mà suy nghĩ, hôm nay đã lộ ra nguyên hình rồi sao? Tính tình sao lại thay đổi nhiều như vậy. ”
Bạch Nhạc Ninh từ trong chăn chui ra, ủy khuất nói: “Người ta như vậy còn không phải là vì cảm thấy uất ức cho anh sao? Nghe bọn họ nói như vậy, lòng em thật khó chịu!”
Bạc Cạnh cười nói: “Cái này thì có là gì, trên thương trường có nhiều lời đồn đãi còn khó nghe hơn, nếu lần nào em cũng để bụng, chẳng phải là tự hại mình tức chết sao? Những lời nay nghe xong thì bỏ ngoài tai đi, tội gì phải tức giận? Em càng tức giận, người ta càng vui vẻ, không bằng cứ bỏ qua đi. Chờ bọn họ cảm thấy không còn hứng thú thì lời đồn cũng tự nhiên biến mất, về bây giờ em có nói lời chính nghĩa cũng vô dụng.”
Bạch Nhạc Ninh nghiêm túc nói: “Em không có rộng lượng như anh Bạc, về sau nếu em còn nghe thấy những lời như vậy thì em vẫn tiếp tục mở miệng nói lời chính nghĩa mà thôi, dù sao em cũng chính là người như vậy.”
Bạc Cạnh thấy cô nói vậy thì lại không nhịn được mà đè cô ngã xuống giường, vô cùng thân thiết dùng chóp mũi cọ cọ vào khuôn mặt của cô: “Bé con, anh thích em cứ ngốc nghếch như vậy thôi.”
Bạch Nhạc Ninh hừ hừ: “Em ngốc? Người ta nói anh là Ngưu Lang đấy! Anh cũng không tức giận, rốt cuộc là ai ngốc chứ?”
Nghe giọng điệu của cô có vẻ đã nguôi giận, Bạc Cạnh phải dùng hết tất cả công phu miệng lưỡi để làm cho cô gái nhỏ vui vẻ, sau đó mới đồng ý đến bữa tối sẽ giảng hòa với cha mình.
Lại qua gần nửa tháng, Bạch Nhạc Ninh mới dần dần không nhắc tới chuyện này nữa, nhưng so với lúc trước thì bây giờ rõ ràng là cô càng chú ý đến những lời đồn đãi xung quanh Bạc Cạnh hơn.