công ty Bạch thị, nhưng không biết bạn tốt Trần Hiểu Ý gần đây đang bận chuyện gì, hầu như ngày nào cũng không thấy được bóng dáng của cô. Có mấy lần Bạch Nhạc Ninh chủ động liên lạc, thời gian và địa điểm cũng đã hẹn xong, thế nhưng một lúc sau cô ấy lại gọi điện thoại đến xin lỗi, nói rằng mình đang có chuyện quan trọng, không thể đi dạo phố, uống cà phê cùng Bạch Nhạc Ninh được.
Bạn tốt vô cùng bận rộn khiến cho Bạch Nhạc Ninh lại trở nên nhàn rỗi, vậy nên chỉ cần trong nhà không có ai thì Bạch Nhạc Ninh sẽ đến công ty tìm Bạc Cạnh hoặc cha Bạch.
Nhiều lần như thế, việc nắm bắt tin tức của Bạch Nhạc Ninh cũng dần dần linh hoạt, ví như chuyện thu mua Lục thị được hội đồng quản trị và tổng giám đốc Đào tán thành, lại một lần nữa đưa vào chương trình nghị sự, mà một khi đưa vào chương trình nghị sự, cộng thêm những nổ lực đã mở đường trước đó thì tốc độ cũng nhanh hơn không ít.
Hôm nay, Bạch Nhạc Ninh thật vất vả mới gặp được Trần Hiểu Ý, mặc dù không hỏi gần đây bạn tốt bận cái gì, nhưng nhìn sắc mặt của bạn tốt thì cũng biết, cô ấy lại đang yêu rồi.
Nhưng Bạch Nhạc Ninh có cảm giác lần này tình yêu của bạn tốt không giống như những lần trước đây, có gì đó rất khác mà cô không biết phải nói sao, nhưng dù thế nào thì cô thật lòng hy vọng bạn tốt sẽ không thất tình thêm lần nữa, dù sao mỗi lần thất tình cô ấy đều khóc rất nhiều, lại còn uống say, cô cũng không biết phải an ủi như thế nào, chỉ có thể ở bên cạnh cô ấy, cùng trải qua thương tâm khổ sở nhiều ngày.
Khi Bạch Nhạc Ninh vẫn còn đang suy nghĩ miên man thì lại có người ngăn cản trước mặt của cô, cô giương mắt nhìn, lại kinh ngạc phát hiện người này chính là Lục Vịnh.
Chỉ mới nửa tháng không gặp, lần trước Lục Vịnh vẫn có dáng vẻ hăng hái, vậy mà hôm nay lại sa sút thế này, cũng không phải là cậu ta ăn mặc lôi thôi lếch thếch, trái lại, cách ăn mặc vẫn như để lộ ra dáng vẻ lưu manh, chẳng qua là tinh thần cậu ta có chút uể oải, khiến Bạch Nhạc Ninh trước giờ vẫn luôn gặp cậu ta trong trạng thái quý khí lười nhác, bây giờ lại có chút không quen.
Không để cho Bạch Nhạc Ninh lên tiếng trước, Lục Vịnh đã mở miệng: “Chồng chưa cười của cô bây giờ đã hài lòng rồi chứ?”
Bạch Nhạc Ninh không hiểu gì cả, mãi một lúc sau mới hiểu ra là Lục Vịnh đang nói tới việc thu mua Lục thị, vì thế cô tốt bụng nói với cậu ta: “Anh Bạc có nói, Lục thị nhà cậu là kinh doanh không tốt, không kịp xoay vòng vốn cho nên mới rơi vào kết cục như thế, thật sự không có liên quan gì đến Bạch thị chúng tôi.”
Lục Vịnh cười nhẹ, sau một hồi lại đột nhiên biến thành điên cuồng cười to.
“Ha ha ha ha... Chúng tôi kinh doanh không tốt? Không liên quan gì đến Bạch thị? Cũng chỉ có đứa con gái đơn thuần như cô mới có thể tin tưởng lời nói của tên đàn ông kia! Nếu không phải là anh ta âm thầm giở thủ đoạn thì công ty chúng tôi bị thu mua nhanh như vậy sao? Không kịp xoay vòng vốn? Hơ! Vốn là không bao lâu sao, quỹ đầu tư của công ty chúng tôi bên nước ngoài có thể sắp xếp chuyển vào, nhưng Bạc Cạnh đã làm gì? Cô đi hỏi xem anh ta đã làm cái gì? Anh ta bỏ đá xuống giếng! Anh ta lại dám làm như vậy!”
Cậu ta cười một cách điên cuồng, sau đó bước tới gần Bạch Nhạc Ninh.
Bạch Nhạc Ninh liên tục lui về phía sau, trong lòng cảm thấy không ổn, lại không còn đường rút lui, cô bị Lục Vịnh dồn đến chân tường, chân vấp một cái, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
Lục Vịnh nhanh tay nhanh mắt ôm lấy thắt lưng của cô, thừa dịp này ôm cô vào lòng, sau đó cúi đầu hôn lên môi Bạch Nhạc Ninh.
Bạch Nhạc Ninh kinh hãi, đầu óc trống rỗng, trong nháy mắt, cô nhanh chóng áp dụng động tác, tay đã bị nắm cũng chẳng sao, cô còn có chân mà, dùng sức giẫm lên chân Lục Vịnh, sau đó cô liều mạng đạp cho cậu ta một cái.
Ai ngờ Lục Vịnh vẫn cương quyết không buông tay, một mặt cưỡng hôn Bạch Nhạc Ninh, còn đem đầu lưỡi kịch liệt tiến vào trong miệng cô, một mặt lại chặn chân cô lại, khiến cho cô không thể tiếp tục nhúc nhích.
Bạch Nhạc Ninh khẩn trương, hung hăng cắn vào đầu lưỡi Lục Vịnh, ai ngờ, Lục Vịnh vậy mà cũng không chịu buông tha cho cô.
Chỉ nghe một tràng ‘răng rắc răng rắc’ vang lên, Lục Vịnh mới buông Bạch Nhạc Ninh ra.
Liếm vết máu nơi khóe miệng, Lục Vịnh giơ điện thoại di động trong tay lên, nở nụ cười cười đắc ý: “Có cái này, tôi không tin chồng chưa cưới cưng chiều cô lên tận trời kia lại không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ!”
Nước mắt dâng lên nơi khóe mắt của Bạch Nhạc Ninh, nhưng cô không muốn để lộ ra dáng vẻ yếu ớt trước mặt tên khốn kiếp này, cô căm hận giơ tay lên, dùng toàn bộ sức lực quăng cho Lục Vịnh một cái tát: “Vô sỉ!”
Lục Vịnh nghiêng người né tránh, cười hì hì nói:“Tôi đúng là vô sỉ, chỉ có điều, chồng chưa cưới của cô cũng như vậy đấy! Cô nghĩ thử xem, nếu tôi dùng tấm hình này để uy hiếp anh ta, anh ta có thể ngưng chèn ép Lục thị hay không? Haha, tôi thật sự chờ mong, cô nói xem, anh ta nhìn thấy tấm hình cô bị tôi cưỡng hôn thì sẽ có hành động gì đây? Hahaha, chỉ nghĩ thôi cũng khiến tôi cảm thấy hưng phấn rồi!”
“Vậy à? Đáng tiếc là tôi sẽ không giận tím mặt, cũng sẽ không vì vậy mà không gượng dậy nổi, thật xin lỗi, đã để cậu thất vọng rồi.”
Vuốt ve đôi môi sưng đỏ của Bạch Nhạc Ninh, bởi vì đến chậm một bước nên chỉ nghe được mấy câu cuối cùng của Lục Vịnh, sắc mặt của Bạc Cạnh âm trầm: “Cậu chính là Lục Vịnh? Thì ra là người thừa kế của Lục thị, đã thê thảm đến mức phải ra tay với con gái! Chẳng qua, nếu tôi là cậu...” Anh lạnh lùng đánh giá Lục Vịnh từ đầu đến chân một một lần rồi nói tiếp: “Tôi sẽ dùng thủ đoạn cực đoan hơn chứ không phải dựa vào một loại uy hiếp nho nhỏ này để đạt được mục đích.”
Lục Vịnh quát khẽ: “Uy hiếp nho nhỏ? Tôi cũng không tin là anh không quan tâm! Cực đoan hơn sao? Tốt! Nếu tôi đem tấm hình này đưa cho nhà báo, nói cho bọn họ biết, người cùng tôi ‘ôm hôn nồng nhiệt’ trong ảnh chính là thiên kim tiểu thư của chủ tịch tập đoàn Bạch thị, sau đó bịa ra một câu chuyện tình yêu của hai chúng tôi, nhưng lại bị người khác phá ngang, anh nói bọn họ có tin hay không?”
Bạch Nhạc Ninh nghe vậy thì giãy ra khỏi ngực Bạc Cạnh, hét to “Cậu là đồ tiểu nhân hèn hạ!”
Lục Vịnh tâm tình tốt nên cũng sảng khoái thừa nhận: “Tôi không hèn hạ thì làm sao có thể chơi sau lưng tên kia được? Cho dù thanh danh của cô bị hủy hoại thì cũng không thể trách tôi, muốn tránh thì trách lòng tham không đáy của chồng chưa cưới nhà cô kìa, không nên một ngụm mà muốn nuốt trọn xí nghiệp Lục thị của ba tôi!”
Bạch Nhạc Ninh quay đầu, cố nén nước mắt, cô cảm thấy chính mình là vô tội, ban ngày ban mặt đi trên đường mà cũng có thể bị người ta cưỡng hôn, cái loại cảm giác này giống như bị một gã đầu heo vô duyên vô cớ cắn một ngụm, vừa tức vừa giận, lại không có ai có thể giúp cô phân xử.
Bạc Cạnh kéo cả người Bạch Nhạc Ninh đang tức giận đến phát run, nói không ra lời ôm vào trong lòng, nhẹ giọng trấn an vài câu, sau đó mới lạnh lùng nhìn Lục Vịnh nói: “Cậu Lục, hành vi vừa rồi của cậu cũng đủ để quy thành hành vi quấy rối tình dục và lăng mạ người khác, nếu không muốn chúng ta gặp nhau trên tòa thì tôi khuyên cậu tốt nhất nên thức thời một chút, xóa hết những tấm hình đó đi, tôi có thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra.”
Lục Vịnh cười giễu cợt: “Tôi cũng không phải là thằng ngu, đem lời của anh đi lừa người khác đi!” nói xong, cậu ta xoay người, nhanh chóng biến mất ở cuối phố.
Sau khi cậu ta đi rồi, Bạch Nhạc Ninh rốt cuộc mới bật khóc, “Anh Bạc! Hu hu hu...”
Bạc Cạnh thở dài, “Đồ ngốc, khóc cái gì nha, anh cũng không để ý, em khóc lóc làm gì?”
Bạch Nhạc Ninh lắc đầu như trống bỏi: “Em chỉ...hức... chỉ khó chịu thôi!”
Bạc Cạnh nói: “Được rồi, chúng ta về nhà thôi, sau đó từ từ bàn bạc xem đối với cái tên ngu ngốc kia thế nào, đừng khóc, em mà khóc thì anh đau lòng, được rồi được rồi, cho dù cậu ta thật sự đem tấm hình đó công khai thì anh cũng sẽ không vứt bỏ em mà, đừng đau lòng nữa!”
Bạch Nhạc Ninh dùng sức quệt miệng, cô quả thực muốn chà đến tróc da, Bạc Cạnh kéo tay cô ra: “Đừng chà nữa, rách da bây giờ.”
Bạch Nhạc Ninh kêu lên: “Vậy cũng tốt! Để lớp da mới mọc lên thì tốt hơn! Nhớ lại lúc nãy bị tên Lục Vịnh khốn kiếp kia hôn, em thật sự cảm thấy ghê tởm đến phát ói!”
Bạc Cạnh nghe cô nói như vậy thì cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô: “Vậy anh giúp em tiêu độc nha. Phải đợi môi em mọc da, vậy thì anh sẽ phải đợi rất lâu mà không được hôn em rồi!”
Dụ dỗ cùng khuyên bảo một lúc lâu, cuối cùng cũng làm cho lòng Bạch Nhạc Ninh dễ chịu một chút.
Nhưng Bạc Cạnh cũng không vì vậy mà nguôi giận, ở góc độ mà Bạch Nhạc Ninh không nhìn thấy, anh nguy hiểm nheo mắt lại, nhìn chằm chằm góc đường, nơi mà Lục Vịnh vừa biến mất, thầm nghĩ, tự tạo nghiệp thì phải tự mình gánh vác, nếu Lục Vịnh dám làm như vậy thì cậu ta phải hiểu được, anh sẽ làm cho Lục thị sụp đổ hoàn toàn, không cách nào ngóc đầu dậy được nữa!
Kết quả là sau khi chuyện này xảy ra không lâu, Lục thị liền tuyên bố phá sản.
Sau đó Bạch thị tuyên bố là sẽ không thu mua xí nghiệp Lục thị nữa, mà sẽ thu mua lại một công ty nhỏ khác.
Cái cách mà Bạch thị đánh chó rơi xuống nước 0, mặc dù khiến cho một số công ty khác cảm thấy có chút tàn nhẫn, nhưng trên thương trường, khi mọi người biết được xí nghiệp Lục thị thực chất chỉ là cái vỏ rỗng cũng có thể hiểu được sự lựa chọn của Bạch thị.
0 Đả lạc thủy cẩu: Nhổ cỏ tận gốc, đuổi tận giết tuyệt, không chừa một con đường sống.
Dù sao, sau khi thu mua Lục thị thì không những phải giải quyết cục diện rối rắm bọn họ để lại mà còn phải một lần nữa quy tụ nhân lực cùng tài nguyên để khôi phục lại quy mô ban đầu, hơn nữa, các đám nhân viên kỳ cựu trong Lục thị cũng chưa chắc chịu nhận ý tốt của người khác.
Khách quan mà nói, mua lại một công ty quy mô nhỏ lại càng có ích cho sự nghiệp phát triển vững vàng của Bạch thị, còn nhanh hơn là thu mua Lục thị.
Nhưng mà, ngoại trừ Bạc Cạnh, Đào Úy Viên cùng một số người hiểu rõ tình hình thì đa số đều không biết, phó tổng giám đốc công ty Bạch thị vẫn luôn hô mưa gọi gió, rốt cuộc ở giữa một tràng mua bán phong ba lại làm một số chuyện dư thừa quái lạ.
Nửa năm sau, Bạch Nhạc Ninh tốt nghiệp đại học.
Buổi lễ tốt nghiệp vừa kết thúc thì có một nam sinh ngượng ngùng chạy đến trước mặt Bạch Nhạc Ninh, ấp úng nửa ngày, rốt cục mới nhắm mắt lại hô to:“Bạn học Bạch Nhạc Ninh, mình thích bạn! Có thể kết giao với mình được không?”
Bạch Nhạc Ninh cảm thấy có chút mất tự nhiên: “Ơ, bạn học này, xin hỏi bạn tên gì?” Cô chưa từng gặp qua cậu ta nha!
Cậu nam sinh vội vàng nói: “Tôi tên là Vương. . .”
Trần Hiểu Ý vỗ vỗ vài cái trên lưng cậu nam sinh,“Bạn học Vương phải không? Không cần nói nữa, tiểu Ninh Ninh đã có chồng sắp cưới, hơn nữa bọn họ sẽ lập tức kết hôn, bây giờ cậu mới tỏ tình, đã quá trễ rồi!”
Cậu nam sinh chán nản cúi đầu, nhưng không bao lâu thì lại đột nhiên ngẩng đầu lên, nghi hoặc hỏi: “Bạn học Bạch có chồng sắp cưới khi nào? Sao tôi chưa từng nghe ai nói qua?”
Trần Hiểu Ý trợn trắng: “Cập nhận tin tức quá chậm, để tôi nói cho cậu nghe, chồng chưa cưới của cô ấy. . . .” Tùy tiện nhìn lên, nhưng lại làm cho cô trông thấy thấy nhân vật chủ chốt: “Ấy, nhắc tào th