Cô bám chặt lấy người anh , thật sự là cô có chút sợ ,2 người cùng trên một cái thang chật hẹp . Lỡ anh nặng qúa làm gãy thanh thì bụng ruột mất . Lại còn sợ anh một tay ôm cô , lỡ như anh mỏi tay thả cô ra , để cô bay tự do xuống cho nhanh , thì chết cô à . Càng nghĩ cô càng bám anh chặt hơn , cảm nhận thân thể ấm áp và mùi hương nam tính trên người cô , khiến đầu óc cô bỗng trở lên u mê . Cô mơ màng chìm đắm bên anh cho đến khi có giọng nói thì thầm , dịu dàng vang nhẹ bên tai
- Em có thể nới lỏng vòng tay một chút không? Em ôm tôi chặt như vậy , tôi sắp ngạt thở đến nơi rồi
- Nhưng… Nhưng
- Ngốc ! Tôi sẽ không bao giờ bỏ em ra đâu !77F1.XTGEM.COM - Thích là đọc, đọc là thích :D Mới cả chúng ta tiếp đất an toàn rồi .
- Vâng hihihi . Em cứ nghĩ ông xã bỏ rơi em rồi đó!
- Ngốc!
- Hứ ! NGƯỜI TA KHÔNG NGỐC *chu môi phản đối *
Anh hôn chụt lên môi cô , rồi phá lên cười . Hai người vừa đi vừa nói , cười đùa.
Cho đến khi anh bế cô qua phòng khách . Cô liếc mắt nhìn thấy mấy người khi nãy vừa rủ rê cô leo thang , đều xếp hàng ngồi yên trên ghế sopha . Ánh mắt hướng về cô cầu xin mãnh liệt .
Nhìn họ như vậy cái đầu ngốc của cô không ngừng hoạt động . Suy nghĩ xem vì sao họ lại ở đây ? Có thể do kiếp trước mấy người kia ăn ở phúc đức hay sao ? Mà bỗng nhiên trong bộ não ngốc của cô , từ đâu có một dây thần kinh khôn chạy về . ( au : Không biết có khôn thật không nữa)
Khiến cô nhớ ra nguyên nhân vì sao cô phải leo thang , tất cả đều do tên chồng cô gây ra . Bọn họ là vô tội . Cô cần phải cứu anh phòng phong . Đầu cô hoạt động nhanh đến nỗi … Cô đang cười nói vui vẻ với anh … Quay 180o sang lườm , nguýt , lẩm bẩm chửi.
_ E hèm… Sao mọi người lại ngồi đây , đi làm việc của mình đi
{“nháy mắt” Mọi người yên tâm đi tôi sẽ cứu anh phòng phong . Tôi vừa giải thoát cho mấy người đấy , phải nhớ ơn để còn trả đấy nhé!}
- Mắt em có bệnh à? Mà nháy khiếp thế ? Em chỉ cần nhìn một phát là họ hiểu rồi . Không cần phải vất vả thế đâu .