đó nhìn vào gương, bị hình ảnh của mình làm cho sợ hãi. Tôi dùng khăn mặt của Lê Bằng lau sạch hơi nước trên gương, nhìn rõ bản thân mình, phát hiện ra mình bắt đầu trở nên tiều tụy. Vì thế tôi quyết định trang điểm đậm hơn thường ngày một chút.
Đến khi tôi chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, ngồi vào bàn ăn sáng, tôi lại phát hiện món mà tôi yêu thích nhất là trứng xào lạp xường, chỉ còn lại lạp xường, tôi lừ mắt với Lê Bằng ngồi phía đối diện cùng nửa quả trứng gà đang trên miệng anh.
“Đến nửa quả trứng anh cũng không phần em được à!”
“Lạp xường ngấy quá.”
“Vậy thì phiền anh từ nay về sau tự làm lấy bữa sáng, còn nữa, không được chiếm dụng nhà vệ sinh quá hai mươi phút.”
“Mỗi lần em vào cũng đến nửa tiếng, nên anh chỉ còn cách vào trước thôi.”
Buổi sáng đầu tiên đi làm, đã xảy ra nhiều chuyện xung đột đến vậy, tôi bắt đầu thấy nhớ những ngày ở nhà ăn bám.
Trước khi ra khỏi nhà, tôi thay một đôi giày cao gót, kiêu hãnh đi về phía Lê Bằng đang đứng chờ để khóa cửa, rút ngắn nhất khoảng cách có thể giữa hai chúng tôi. Một tay tôi ôm lấy cổ Lê Bằng, một tay nắm lấy cà vạt của anh, tôi nheo mắt, ngắm nhìn bóng mình trong đôi mắt đen láy đầy mê hoặc của anh.
Tôi nói: “Lê Bằng à, trông anh thế này, em lại nhớ đến ngày trước, khi anh còn là cấp trên của em. Lúc đó, em rất ghét anh, ghét anh ngày nào cũng hăm hở vào công ty, rồi gọi em vào phòng, chỉ để giáo huấn em một trận”.
Anh tuyên bố một cách kiêu ngạo: “Bắt đầu từ hôm nay, anh lại là cấp trên của em đấy”.
Tôi cau mày, định đứng thẳng người, nhưng bị anh ôm lại, tôi đành tự trấn tĩnh nói: “Anh đừng nói với em rằng, ngoài việc nhiếc móc người khác, anh không biết làm gì khác”.
Anh nói: “Trong phòng làm việc, em hy vọng anh sẽ làm gì?”.
Tôi bị anh bịt miệng bằng một nụ hôn, rồi nói: “Chuyện của vợ chồng về nhà giải quyết, đến công ty, chúng ta phải giữ gìn sự trong sáng cho nhau”.
Giấy chứng nhận kết hôn cũng đã có rồi mà vẫn còn muốn trong sáng? Ra khỏi nhà, xuống dưới lầu, tôi như vẫn chưa tỉnh lại từ câu nói của Lê Bằng, tôi cảm thấy như mình đang bị đả kích.
Ra khỏi khu chung cư, tôi buông tay anh, nói: “Chúng ta đừng đi cùng nhau, nó thế nào ấy”.
Lê Bằng hơi ngạc nhiên, nói: “Nhưng em có biết đường không?”.
Tôi gật đầu, rất kiên quyết.
Anh lại muốn vươn người hôn tôi, nhưng bị tôi né tránh, nên đành quay người, vẫy một chiếc taxi để tôi đi trước.
Ngồi trên xe, trong lòng tôi ngổn ngang, bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã nhận công việc này.
Tôi nghĩ, tôi phải tìm cơ hội để thoát thân.
Vốn dĩ tôi muốn tìm một cơ hội để thoát thân, cơ hội gì cũng được, lấy giao thông không thuận lợi làm cái cớ đưa đơn thôi việc, hoặc tùy tiện nói một câu như: “Việc này không thích hợp với tôi” cho qua mọi chuyện, chỉ cần đạt được mục đích mà thôi. Nhưng không ngờ, cơ hội đó là bị một tập tài liệu và một sự “bất ngờ” giấu trong nó làm phá sản, trong nháy mắt tôi trở thành một bà vợ ghen tuông, đối mặt với chiếc đèn đỏ đầu tiên sáng lên trong hôn nhân, ngây ngốc không biết làm thế nào, có trời mới biết, sau chuyện này còn bao nhiêu ngọn đèn nữa làm chói mắt tôi.
Chuyện là thế này…
Lê Bằng giới thiệu tôi với các đồng nghiệp tại tổ thị trường A, tôi tươi cười chào hỏi từng người một, và đều nói với họ rằng: “Xin hãy chỉ bảo”, mãi đến khi quai hàm của tôi cứng đơ lại.
Tôi đem hết vẻ giả tạo có trong đời ra dùng hết, đang định tìm một ai đó để trút bầu tâm sự, nhưng không ngờ tranh thủ lúc rỗi rãi, Lê Bằng lại nói với tôi rằng: “Thể hiện khá lắm”.
Tôi cau mày, nhìn theo bóng dáng anh, đột nhiên tán đồng với một câu nói của Miumiu: “Đàn ông đều là kẻ hai mặt”.
Giờ nghỉ trưa, tôi đã chuẩn bị xong lý do xin nghỉ trong đầu, gõ cửa phòng Lê Bằng.
Lúc đó, Lê Bằng đang bận việc, tôi đứng trước bàn, bĩu môi, chờ thời cơ.
Lê Bằng chỉ vào đống tài liệu trước mặt tôi nói: “Đây là tài liệu tổ B vừa chuyển tới, em cầm xem trước đi”.
Tôi ngạc nhiên, bất động.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, hỏi: “Còn việc gì sao?”.
Tôi rất muốn nói với anh rằng, có, em có thể hôn anh không?
Nhưng tôi không nói gì, vờ cười cầm đống tài liệu đi ra ngoài.
Khi tôi chưa kịp về đến chỗ ngồi, một bông hồng tươi thắm, trên cánh hoa còn đọng vài giọt nước đã rơi xuống chân.
Nó rơi ra từ đống tài liệu tôi đang ôm trong lòng.
Vì hương thơm và màu sắc, vì vẻ đẹp và sự cao quý của nó, còn vì cả những thông điệp mà nó truyền tải đã khiến tôi vui vẻ suốt cả ngày, tất cả nụ cười giả dối đều biến thành tự nhiên.
Lê Bằng thật tinh tế.
Tôi về nhà trước, Lê Bằng là sếp, nên tôi cho rằng anh đương nhiên phải làm thêm giờ.
Vào nhà, tôi ném con cá mới mua từ chợ về xuống đất, nhào về phía điện thoại cố định, gọi cho Miumiu, nhưng tôi chưa kịp khoe với cô ấy niềm vui của mình, Miumiu đã nói trước: “Tớ và cái gã mở quán KTV chia tay nhau rồi, cả đời này tớ không muốn đi hát karaoke nữa!”.
Tôi ngạc nhiên, nói: “Vậy là từ nay về sau, chúng ta không còn được hát miễn phí nữa rồi”.
Miumiu hét lên: “Tớ là bạn của cậu, cậu phải đồng cảm với tớ chứ, đừng chỉ nghĩ đến việc mất đi lợi ích, cậu phải nghĩ đến cảm xúc của tớ chứ!”.
Nhưng Miumiu à, theo bản năng, phản ứng đầu tiên của con người bao giờ cũng gắn liền với những lợi ích liên quan đến bản thân, đó mới là nhân tính, tuy nhiên chúng ta lại thường xuyên sống trái với nhân tính, chúng ta cho rằng càng đi ngược lại với nhân tính thì sẽ càng phù hợp với nhân tính.
Tôi vội vàng xin lỗi, đang định an ủi Miumiu, nhưng một lần nữa lại bị cô ấy cướp lời: “Thôi đi, cậu đừng an ủi tớ, tớ không cần an ủi, không cần cậu cũng phải căm thù cái gã đó, tớ chỉ cần cậu nghe tớ cằn nhằn vài câu, còn nữa, hãy chúc mừng tớ!”.
“Ồ, vậy thì chúc mừng cậu đã đá được anh ta, không còn phải nghe những lời thuyết giáo, chỉ bảo cách làm ăn cũng như dạy dỗ của anh ta nữa.”
“Không, chúc mừng tớ vì đã tìm được người thay thế.”
Trong lúc tôi kinh ngạc vì cuộc sống tình cảm của Miumiu luôn đạt hiệu suất cao, thì Miumiu cũng luôn miệng kể về chuyện tình của mình với kẻ thay thế kia, giống như trước kia cô ấy từng ca ngợi anh chàng chủ quán KTV với tôi vậy, rằng cô ấy đã phát hiện ra mọi ưu điểm nổi bật của anh chàng này, đồng thời cũng ép buộc tôi làm quen với nó, để tôi phải tiếp nhận.
Lúc này tôi không tiện thức tỉnh Miumiu: “Cậu đang khen ngợi anh ta vì cậu thích anh ta, cậu cũng đã từng đánh giá cao về gã trước đây như vậy”.
Miumiu tự chỉnh đốn lại mình, nói rằng, cô ấy thấy trước kia mình như bị mù, giờ mới sáng mắt.
Tôi chỉ lặng lẽ lắng nghe, lặng lẽ phản đối triết lý tình yêu của cô ấy.
Sau đó tôi hỏi Miumiu, họ đã quen nhau thế nào?
Cô ấy nói cho tôi một đáp án không ngờ tới: “Tự anh ấy tìm đến, lúc đó tớ còn đang mặc đồ ngủ, đầu tóc rối bù, anh ấy đưa cơm hộp tới, một tay tớ cầm đồ ăn anh ấy đưa đến, một tay moi tiền”.
Đúng lúc đó, con mèo béo nhà Miumiu tranh thủ cơ hội chạy vọt ra ngoài từ khe hở giữa hai người, thoáng cái nó đã chạy được xuống dưới nhà, Miumiu kêu toáng lên, vứt cả đồ ăn cùng tiền, vừa đuổi theo vừa hét thật to: “Mau giúp tôi bắt nó lại”.
Kẻ thay thế kia người cao, chân dài, một loáng đã vượt qua con mèo béo dã tâm không nhỏ, chặn đường tẩu thoát của nó, nhưng cả hai đều không dám tiến lên, chỉ đứng nhìn nhau.
Miumiu tranh thủ cơ hội đó, tóm con mèo từ phía sau, kẹp vào nách, con mèo nặng đến năm kilôgam nhưng trong mắt cô ấy nó nhẹ như không.
Cô ấy giống như một nữ thổ phỉ, xông lên lầu, quẳng con mèo xuống đất mắng: “Chạy đi, chạy đi! Xem mày chạy đi đâu nào! Trốn ra ngoài cho mày chết đói, để cho lũ mèo hoang ngoài kia bắt nạt mày!”.
Sau đó, cô ấy bình tĩnh quay người lại, nhặt tiền lên, đưa cho kẻ thay thế và nói: “Cảm ơn anh”.
Lần thứ năm kẻ thay thế mang đồ ăn đến cho cô ấy, Miumiu đã mời anh vào nhà, đề tài nói chuyện của họ đã từ “bao nhiêu tiền” được mở rộng thành “anh có bạn gái chưa”.
Tôi kinh ngạc với sự bạo dạn của Miumiu, ngầm khẳng định đây là di chứng hậu thất tình.
Miumiu nói: “Anh ấy nói rằng, anh ấy sẽ không làm việc đưa đồ ăn cả đời, chẳng mấy nữa anh ấy sẽ nhận công việc mới do bạn bè giới thiệu, làm nhân viên chuyển phát nhanh”.
Tôi đang định nói đôi lời, cô ấy lại nói: “Cậu đừng cho rằng nhân viên chuyển phát nhanh và đưa đồ ăn thì có gì khác nhau, bây giờ muốn làm nghề chuyển phát nhanh đều phải có người quen giới thiệu mới được, một tháng kiếm được hơn một vạn chẳng có gì là lạ, đó đều là những điều cơ bản nhất. Số tiền ấy còn nhiều hơn số tiền tớ kiếm được, nếu không phải vì không đủ thể lực, tớ cũng muốn chuyển sang nghề này”.
Tôi nhẩm tính trên đầu ngón tay xem một vạn một tháng thì mua được bao nhiêu con cá, nhưng đếm không xuể.
Miumiu lại nói: “Anh ấy là một thanh niên có chí tiến thủ, không hút thuốc lá, không rượu bia, càng không giống cái kẻ trước kia ngày đêm hát hò và thường xuyên lấy việc “anh phải trông cửa hàng, anh phải lo tiếp khách” làm cớ. Điều quan trọng nhất là, lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy tớ, là lúc tớ xấu xí nhất trong ngày, nhưng anh ấy không hề chê bai, còn nói rằng anh ấy đưa đồ ăn lâu như vậy nhưng tớ là cô gái đặc biệt nhất mà anh ấy từng gặp”.
Miumiu trả lời tất cả những câu mà tôi muốn hỏi, không thể phủ nhận rằng chúng tôi đích thị là tri kỷ của nhau.
Một người đàn ông có thể gặp tiếng sét ái tình với người phụ nữ tóc tai bù xù, thì tại sao phụ nữ lại không thể thuyết phục mình rằng đó là tình yêu đích thực, là một tình yêu thực thụ được lấy nền tảng từ bản chất tâm hồn!
Trước khi câu chuyện của chúng tôi kết thúc, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của một người đàn ông, nghe giọng nói của anh ta có vẻ trẻ hơn Miumiu, anh ta nói: “Em yêu, anh về rồi đây
Họ đang sống thử? Tôi vẫn chưa kịp hỏi, Miumiu đã vội chào tạm biệt, tôi chỉ còn nghe thấy tiếng tút tút từ ống nghe, cùng lúc đón nhận ánh mắt của người vừa từ cửa bước vào.
“Bà xã, anh về rồi đây.”
Tiếp đó, anh giẫm phải con cá trên sàn ngay gần cửa, sửng sốt.
Tôi đứng dậy, lôi bông hồng từ trong túi ra, bẻ gãy cuống, tiến về phía Lê Bằng, đồng thời lấy nụ hồng chớm nở cài lên tai, rồi nói với anh: “Mừng anh đã về nhà”.
Sau đó, chúng tôi hôn nhau.
Tôi cũng đã quên luôn suy nghĩ lúc sáng là phải tìm cơ hội để thoát thân.
Trong lúc làm bữa tối, Lê Bằng không nhắc lại chuyện “cá rơi xuống đất”, anh chỉ lặng lẽ hấp cá, tôi lặng lẽ núp phía sau anh, ôm chặt eo anh từ phía sau, kiễng chân, thì thầm bên tai anh.
“Ông xã, em thật không phải, anh đã đi làm vất vả cả ngày, giờ lại phải đích thân xuống bếp.”
Anh lau tay, nói: “Biết sao được, ai bảo em làm cá không ngon, nên chỉ còn cách anh làm, em ăn”.
Tôi ngập ngừng, rồi nói: “Đúng là miệng chó thì không thể mọc ngà voi, em thương anh nên mới nói vậy”.
Anh quay người lại, ôm lấy tôi, hỏi: “Em khai mau, hoa ai tặng thế?”.
Tôi sững sờ, hỏi lại: “Gì cơ!”.
Anh nói: “Em không giống một cô gái sẽ mua hoa tặng chính mình, em không nhàm chán đến vậy. Ai tặng em thế?”.
Trước tiên, Lê Bằng phán đoán về tính cách của tôi, rồi lại dùng một câu hỏi để lật đổ nhận định c