t chứng minh, có chịu được hay không không phải do tôi quyết định, mà thuộc giới hạn khả năng của cơ thể.
Một giây trước khi thiếp đi, tôi đã tổng kết được ba cảm tưởng của cá nhân.
Đàn ông đều là kẻ bịp bợm;
Đàn ông đều là đồ tể;
Đàn ông đều là cầm thú.
Sáng hôm sau, tôi bị người đàn ông nằm phía dưới đánh thức. Tôi nghe thấy Lê Bằng đang nói chuyện điện thoại với mẹ tôi, hình như nhắc đến chuyện hải sản và bữa sáng, anh nói: “Vâng thưa cô, chúng cháu sẽ thu xếp thời gian về nhà”.
Tôi dụi mắt nhìn Lê Bằng cúp máy, hỏi: “Mẹ em à?”.
“Mẹ em.”
“Mẹ em!”
Lê Bằng sửng sốt trong chốc lát, rồi nói: “Ừ, là mẹ em0”.
0 Trong tiếng Trung từ này còn có nghĩa như một câu chửi tục.
Tôi bực bội, muốn ngồi dậy, nhưng lực bất tòng tâm, chỉ biết nói: “Sao mới sáng sớm ra mà anh đã chửi bậy vậy?”
Cuối cùng thì anh cũng ngộ ra, nói: “Là điện thoại của mẹ em, mẹ em nói rất muốn gặp anh, nhưng em giấu anh kỹ quá”.
Sau đó, Lê Bằng hỏi tôi bao giờ sẽ đưa anh về nhà.
Tôi nói, ngày mai nhé, đưa anh về nhà sớm để còn trói chặt anh.
Tôi nằm xuống, xoay người, tiếp tục đè lên con rồng đuôi to, nhắm mắt rồi nhanh chóng thiếp đi.
Lúc nửa tỉnh nửa mơ, tôi có cảm giác như có động đất, mơ màng nheo mắt nhìn quanh, mới phát hiện con rồng đuôi to đang giúp tôi thay đổi tư thế, còn anh thì rời khỏi giường, khoác áo choàng tắm lên, ra khỏi phòng ngủ…
Thiếp đi lần nữa, tôi mơ một giấc mơ, trong giấc mơ tôi là một người đàn bà giàu có cô độc, Lê Bằng là một con vịt, rất thích khoe giọng hát của mình ở những quán KTV, bài hát tủ của anh là bài Sát thủ.
Lê Bằng hát bài Sát thủ và nhìn về phía tôi, khi ấy tôi đang ngồi giữa rất nhiều cô bạn gái khác và không hề nổi bật, nhưng ánh mắt anh lại chỉ hướng vào tôi. Vì cái nhìn này, tôi đã bán tất cả bất động sản và ô tô, cầm khoản tiền lớn đến trước mặt Lê Bằng. Anh lấy mất tiền của tôi, còn bắt cóc tôi đến nhà anh. Khi tôi còn đang rất cuồng nhiệt với anh, anh cười ha hả, rồi đột nhiên quay người lấy ra một con dao mổ…
Tôi giật mình tỉnh giấc, bị trí tưởng tượng của mình làm cho khiếp sợ, hé mắt nhìn trần nhà, bàn tay sờ soạng dưới lớp chăn kiểm tra xem tay chân có còn hay không.
Lê Bằng bước vào phòng ngủ, trên tay cầm một chiếc đĩa, anh đặt đĩa lên bàn, bước lại gần giường, đưa tay lau mặt tôi.
“Sao em lại khóc?”
“Em mơ thấy mình chết, bị giết chết.”
“Giấc mơ đều không có thực.”
“Em còn mơ anh chính là hung thủ.”
Anh cau mày nói: “Giấc mơ gì mà lung tung thế”.
Tôi ngồi dậy, nói: “Anh không biết à, mọi giấc mơ đều rất rối loạn. Giống như tối qua anh làm em rối loạn vậy! Suýt nữa anh đã giết chết em, thế nên ban ngày trải qua thế nào, đêm em sẽ mơ y như vậy”.
Lê Bằng không nói gì, nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi thầm mắng anh là đồ tồi rồi trừng mắt nhìn lại.
Cuối cùng, anh nói: “Ăn thôi”.
Tôi cầm đĩa lên, ra sức cắn đứt chiếc lạp xưởng trên đó.
Cả ngày hôm đó, tâm trạng của tôi rất tệ. Khi chúng tôi cùng nhau đi siêu thị, tôi cầm một chai nước, mở tại chỗ, vừa đi vừa uống, sau đó vứt cái chai rỗng vào chiếc xe Lê Bằng đang đẩy.
“Mua cái chai làm gì?”
“Chẳng lẽ siêu thị mời em uống không à? Thế là ăn trộm đấy.”
Anh hỏi tôi sao không đợi đến lúc ra ngoài rồi hãy uống.
“Bởi vì em chưa nhìn thấy người đàn ông nào trả tiền cho một cái chai cả.”
Đến quầy thanh toán tiền, cô thu ngân cầm cái chai không lên, liếc Lê Bằng một cái, rồi đưa nó lướt qua máy kiểm tra mã vạch.
Lê Bằng quay lại nhìn tôi nói: “Lần sau em còn như vậy, anh sẽ bóc tem mã vạch dán lên người em”.
Tôi hoang mang, lẽo đẽo theo anh ra khỏi quầy thu ngân và hỏi tại sao.
“Vì như vậy chỉ cần hai đồng rưỡi là có thể mua em về nhà.”
Chúng tôi lại đến hiệu sách, đi thẳng lên tầng bốn, hỏi thăm mọi người chỉ để tìm được sách của Hòa Mục. Tôi lấy một cuốn Điều khiển đàn ông và một cuốn Giải mã đàn bà.
“Những cuốn này em đều có rồi cơ mà?”
“Đó là mẹ em cho mượn.”
“Em đọc rồi còn gì?”
“Em muốn có cuốn sách của riêng mình, để có thể xem bất cứ lúc nào, hơn nữa sách hay như vậy đáng để sưu tập lắm chứ.”
Anh bĩu môi, ngón tay gõ gõ trên bìa sách, nói: “Độc giả của anh ta có biết chuyện anh ta đánh nhau trên đường không?”.
“Nếu độc giả của anh ấy mà biết, sẽ đánh giúp anh ấy. Huống chi, người bị đánh là bố em, nên đừng khách sáo.”
Vừa nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đã đến. Điện thoại của tôi vang lên, người gọi đến là: “Hai mươi ba chiếc nhiễm sắc thể khác”.
Tôi để cho Lê Bằng nghe thay mình. Cuộc nói chuyện giữa anh và bố tôi rất ngắn gọn. Lê Bằng chỉ nói có ba câu:
“Cháu chào chú.”
“Chúng cháu khỏe.”
“Vài hôm nữa chúng cháu sẽ về nhà ăn cơm”.
Lê Bằng cúp máy, tôi hỏi anh tại sao phải báo cáo hành trình của chúng tôi với ông ấy.
Anh nói: “Bố em hỏi về thùng cá, ông ấy muốn ăn canh cá”.
“Ngày nào ông ấy chẳng ăn cơm ở nhà của người phụ nữ khác, còn muốn quay lại ăn cơm với mẹ em làm gì.”
Tôi để cuốn Song thực ký và hai cuốn sách của Hòa Mục vào giỏ mua hàng, chuẩn bị thanh toán.
Lê Bằng hỏi tôi đó là cuốn sách gì.
Tôi nói, cuốn sách này kể về câu chuyện của một người đàn ông vừa ăn cơm ở nhà người tình lại vừa được ăn cơm vợ nấu, anh ta sướng như bố em vậy, vợ cả vợ lẽ đầy đủ cả.
Lê Bằng vẫn không hiểu, hỏi tôi tại sao lại mua cuốn sách này tặng bố, không sợ sẽ cổ vũ ông ấy làm việc xấu sao?
Tôi nói: “Người đàn ông trong truyện cuối cùng bị vợ và người tình đầu độc chết. À, còn nữa, cuốn sách này là mua tặng mẹ em”.
Lê Bằng ri vào im lặng.
Tối hôm đó, Lê Bằng nhận được một cuộc điện thoại, vừa nhấn nút nghe anh liền đứng dậy ra phòng khách nói chuyện.
Tôi ngồi trong phòng ngủ cố dỏng tai nghe trộm, dù nghe không rõ nhưng loáng thoáng biết rằng cuộc nói chuyện liên quan đến công việc.
Chẳng phải anh đã bỏ việc rồi sao?
Khi Lê Bằng quay trở lại, thấy hai tay tôi đang vòng trước ngực, vẻ mặt nghiêm túc nhìn anh, anh bèn hỏi tôi có chuyện gì.
“Cú điện thoại vừa rồi có liên quan đến công việc phải không?”
“Đúng vậy.”
“Chẳng phải anh đã bỏ việc rồi sao?”
“Công việc mới.”
“Anh tìm được công việc mới nhanh vậy sao! Anh tìm khi nào vậy?”
“Là người ta tìm đến anh, thế nên anh mới bỏ công việc cũ, nghỉ ngơi một thời gian rồi bắt đầu công việc mới.”
Tôi lờ mờ hiểu mọi chuyện, chỉ vào mũi mình nói: “Anh còn tranh thủ lúc nghỉ ngơi tìm được một cô bạn gái mới, ở tại nhà cô ấy, lại còn cho bố mẹ cô ấy biết đến sự tồn tại của anh, anh quả thật cao tay!”.
Anh nhún vai: “Chỉ là trùng hợp thôi”.
Trước khi ngủ, tôi nằm úp trên ngực Lê Bằng đọc cuốn Điều khiển đàn ông.
Mắt anh bị gí sát vào bốn chữ đó, còn phải chịu đựng sức nặng của cơ thể tôi, nên sắc mặt rất tệ.
“Em làm anh có cảm giác như em đang nghiên cứu anh vậy. Chúng ta nên đi ngủ thôi.”
“Đợi em đọc hết chương này đã.”
“Ngoài việc thích sách của Hòa Mục, em còn thích anh ta ở điểm gì?”
“Em thích họ của anh ta, bởi em sùng bái một người cũng mang họ Hòa.”
“Là ai vậy?”
“Hòa Thân.”
Lê Bằng trầm ngâm rất lâu, mới hỏi tiếp: “Tại sao em lại hâm mộ Hòa Thân, ông ta là một tham quan”.
“Người hám tiền cần có đầu óc, ông ấy tham ô nhiều không phải bởi ông ấy có lòng tham hơn người khác, mà bởi ông ấy thông minh. Nếu người khác mà thông minh như ông ấy, thì cũng sẽ làm vậy thôi. Em thích nhất người thông minh.”
Rất lâu sau đó, Lê Bằng không nói gì.
“Anh sao vậy?”
“Chắc anh phải làm quen với em lại từ đầu thôi, em làm anh ngạc nhiên quá.”
Tôi ngồi thẳng dậy, đặt mông lên bụng anh, nhìn từ trên cao xuống tựa như một nữ vương, chất vấn: “Em nặng lắm đấy! Anh khó mà chịu đựng nổi nữa đúng không?”.
Anh không nói gì, hai tay ôm lấy eo tôi, ấn cả người tôi nằm xuống dưới anh: “Anh cũng phải cho em nếm mùi khó chịu đựng nổi là như thế nào!”.
Anh điên thật rồi.
Con dâu xấu đến cỡ nào thì cũng phải gặp mặt bố mẹ chồng, trên đường dẫn Lê Bằng về nhà gặp mẹ, tôi phát hiện ra hai chuyện.
Chuyện nhỏ thôi, nhưng mức ảnh hưởng lại rất lớn, khiến chúng tôi đều buồn bực.
Lúc đó, chúng tôi đang đứng đợi tàu điện ngầm trong sân ga, Lê Bằng đứng trước, tôi đứng sau. Tôi tận mắt nhìn thấy một bàn tay khoác lên phía vai bên kia của Lê Bằng, vỗ liền hai cái.
Lê Bằng quay đầu, chào hỏi người đó, sau đó kéo tay tôi giới thiệu: “Đây là bạn gái anh”.
Người đó cười với tôi, không niềm nở cũng chẳng lạnh nhạt, cô ta giới thiệu tên mình là Tranh Tranh, rồi đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Lưu Tranh Tranh, nữ, Phó giám đốc phụ trách thị trường của công ty trách nhiệm hữu hạn đồ lót Giai Mộ.
Tàu điện ngầm đến, chúng tôi cùng nhau lên tàu, Lê Bằng đứng giữa tôi và Tranh Tranh, anh luôn nắm chặt tay tôi.
Đột nhiên trong tôi nảy sinh một suy nghĩ vớ vẩn, tôi tưởng tượng ra rằng, Lê Bằng cũng đang nắm tay Tranh Tranh, dùng cơ thể anh làm lá chắn giữa hai chúng tôi, cùng một lúc ăn cả hai suất đậu phụ hành.
Tôi liên tục nghiêng người về phía sau, chỉ để nhìn xem tay của Lưu Tranh Tranh có đang bám vào tay vịn hay không.
Mỗi lần ngó nghiêng như vậy đều thấy tay cô ta đang nắm chặt tay vịn, lạ một điều là tôi luôn cảm thấy thất vọng khi trút được một gánh nặng, vì như vậy tôi đã mất đi cơ hội bắt quả tang đôi gian phu dâm phụ ngay trên tàu điện ngầm.
Sau khi Lưu Tranh Tranh xuống tàu, tôi hỏi Lê Bằng: “Sao anh lại quen cô ta? Cô ta làm ở công ty đồ lót mà”.
“Anh sắp đến công ty này làm việc, sắp trở thành cấp trên của cô ấy.”
“Anh là một người đàn ông cơ mà.”
Anh liếc nhìn tôi: “Điều đó còn có gì bàn cãi sao”.
“Tất nhiên là không có gì phải bàn cãi. Nhưng nơi anh sắp tới làm việc là công ty đồ lót, thứ để cho phụ nữ mặc.”
“Điều này cũng chẳng có gì phải bàn cãi.”
“Anh có thể dùng câu khác không!”
“Điều này không cần phải nghi ngờ.”
Tôi nổi giận thật sự, hất tay anh ra, nhưng lại bị anh kéo lại, đồng thời, anh còn nhắc nhở tôi rằng chúng tôi đang ở nơi công cộng.
Câu nói này của anh làm tôi nguôi giận, tôi nói nhỏ với anh: “Tại sao một công ty đồ lót lại tìm một người đàn ông đến thiết kế, anh có kinh nghiệm về mặt này à? Hay là họ thấy anh rất am hiểu phụ nữ?”.
Sau đó, tôi nhìn xung quanh rồi ghé sát về phía anh, nói nhỏ hơn nữa: “Tối hôm qua, anh phải cởi ba lần mới cởi được ồ lót của em. Họ dựa vào đâu cho rằng anh có thể đảm đương được công việc! Còn nữa, chuyện anh sẽ làm việc tại công ty đồ lót, tại sao không nói với em?”.
Anh cũng tiến về phía tôi: “Là bởi vì nút áo lót của phụ nữ phải để đàn ông cởi, vì vậy thiết kế áo lót tốt hay không phải để đàn ông đánh giá, không tốt thì cần phải cải thiện”.
Tôi há mồm, nhìn về phía anh nói: “Đồ lót khiến đàn ông mất thời gian để cởi là đồ không tốt sao? Anh biết thiết kế đồ lót à? Sau này, ngày nào anh cũng phải tiếp xúc với đồ lót của phụ nữ à? Anh lại còn phải thảo luận cùng phụ nữ xem những thứ đó mặc có thoải mái hay không, hoặc một chiếc áo ngực như thế nào mới có thể tôn đ