- Vĩnh Dạ, một mối lương duyên như thế, cha sao lại không đồng ý cho được? - Đoan Vương cười tươi đáp.
Vĩnh Dạ cười lạnh:
- Đóng có giống không? Muốn làm cha ta ư, thật lòng nói với ngươi, ta là một kẻ khốn nạn.
Đoan Vương đóng giả lập tức im lặng. Trên đời này có mấy ai vì mắng người khác mà tự nhận mình là kẻ khốn nạn.
Nguyệt Phách cố nhịn cười, ho khẽ một tiếng, ra hiệu bảo ba người ra về. Chàng nhìn Vĩnh Dạ định lên tiếng, Vĩnh Dạ đóng sầm cửa lại.
- Tối mai ta xuất giá. Tân nương trước khi xuất giá không được gặp mặt tân lang. Ở đây cho ta mượn một hôm làm nhà mẹ đẻ vậy.
Mặt Nguyệt Phách thoáng tối đi, cánh cửa ấy đã ngăn cách trái tim Vĩnh Dạ và chàng. Nên trách ai đây? Chàng mím môi, đôi mắt dưới chân mày kiếm lóe lên tia sáng bức người, đứng lặng người hồi lâu mới rời đi.
Bên bờ ruộng hoa, một con châu chấu lao nhầm vào đây bất lực búng chân, Nguyệt Phách gỡ nhẹ xúc tu của nó ra, lẩm bẩm:
- Ở đây có lẽ rất an toàn.
Lại một lát sau, cánh cửa lặng lẽ mở ra, Vĩnh Dạ ló đầu ra ngoài nhìn, chầm chậm đi ra.
Trương đồ phu vẫn ở đầu phố bán thịt lợn, cười tươi gọi nàng:
- Tiểu thư, hôm nay muốn mua thịt gì?
Vĩnh Dạ thở dài:
- Xin lỗi, Trương đại thúc, hôm nay không thể mua thịt của thúc rồi.
- Không sao, ngày mai tiểu thư thành thân, Nguyệt công tử đã mua hai con lợn đãi tiệc rồi.
Vĩnh Dạ nhớ tới cuộc sống đếm đồng xu, ăn cháo loãng chỉ có hai người ở Bình An y quán, lẩm bẩm:
- Thì ra chàng giàu có như thế.
Đi về phía trước, chưởng quầy béo bò trên bàn mỉm cười gọi nàng:
- Tinh Hồn, mai xuất giá rồi, ngươi vào tiệm chọn lễ vật đi, coi như là quà mừng ta tặng ngươi, không đòi ngân lượng.
Vĩnh Dạ lắc đầu:
- Trong sính lễ của tôi có cả bô rồi, mấy món đồ lặt vặt của ông không có chỗ nào để.
- Đúng thế, ta chỉ có mấy món đồ lặt vặt thôi, Nguyệt công tử mua hết ngọc ngà châu báu trong tiệm của ta rồi.
Vĩnh Dạ cười cười:
- Khai trương ăn ba năm, chưởng quầy béo xem ra lại béo thêm một chút rồi. Đời người xưa nay có ai không chết? Chết béo cũng là hạnh phúc.
Khi đi qua tiệm thuốc của Hồi Hồn, Vĩnh Dạ lặng lẽ đối diện với ông, cười nói:
- Tối mai Hồi Hồn sư phụ nhất định phải thay một bộ y phục mới rồi hãy tới nhé.
- Được.
Vĩnh Dạ bước vào tửu điếm, chưởng quầy chạy ra hỏi:
- Tiểu thư muốn gọi gì?
Vĩnh Dạ nhìn Hồng Y ngồi trong góc:
- Cho một suất giống của hắn.- Nàng đi tới trước mặt Hồng Y ngồi xuống, rót một ly rượu, uống một mình, không nói gì.
Hồng Y ngẩng đầu lên nhìn nàng:
- Từ khi nào cô biết?
- Tây Bạc. - Vĩnh Dạ trả lời đơn giản.
- Tôi lộ nhiều sơ hở thế sao.
- Không, chỉ là cảm giác. Chẳng qua tôi chỉ cảm thấy một người muốn đi phá hoại người khác không nên nói cho một người xa lạ như tôi toàn bộ kế hoạch của hắn, đây vốn là việc phải làm lén lén lút lút, huynh cũng không giống người hay khoe khoang. Mà khi đến Phật đường ở An gia, huynh không nên hỏi tôi rằng, tôi đang tìm cái gì.
Hồng Y ngạc nhiên nhìn nàng, thong thả nói:
- Vì sao hôm qua cô giả bộ không biết?
- Tôi không thể tỏ ra quá thông minh. Tôi mà thông minh là sẽ có người xui xẻo.
Hồng Y uống cạn ly rượu, bi ai nhìn Vĩnh Dạ:
- Cô sai rồi. Khi cô mở mắt ra, tất cả mọi người đều biết cô cố ý tới đây. Không cần tôi phải giăng bẫy, cho dù không cho thuốc vào ly rượu đó, cô cũng sẽ tới.
Vĩnh Dạ cười ha ha, xoay ly rượu trong tay, nỗi bi ai trong mắt càng dâng đầy:
- Sao tôi có thể không tới? Người quen ở đây quá nhiều.
Hồng Y đứng lên, chậm rãi nói:
- Đúng thế, người quen nhiều là tốt. Nghe nói Phong đại hiệp ngày mai sẽ xuống núi uống rượu mừng của cô, hôn lễ này chắc chắn lả rất náo nhiệt.
- Đa tạ.
Xuống núi, hắn ở trên núi sao? Bước chân Vĩnh Dạ không hề do dự, bước lên núi.
Cơn gió thổi qua, lá thu rụng xuống, như một cánh bướm đoạt hồn rơi trên con đường mòn lên núi.
Sơn cốc thâm u, tiếng suối róc rách. Vĩnh Dạ bước đi từng bước, lá rụng dưới chân phát ra tiếng lạo xạo, cô tịch tới mức có thể nghe được nhịp tim của mình.
Qua một khúc rẽ, trước mặt có một cây cầu gỗ. Thực ra là mấy thanh gỗ bắc ngang ngọn núi. Có thể nhận ra cây cầu đã cũ, trên gỗ đã phủ một lớp rêu xanh ngắt.
Trên tảng đá nhô ra ở đầu cầu là một tiểu đình lục giác, Nguyệt Phách ngồi trong đình uống trà.
Vĩnh Dạ coi như không nhìn thấy, cất bước định lên cầu.
Nguyệt Phách rảo nhanh bước chân ra chặng đường đi của nàng.
Vĩnh Dạ cười cười:
- Tránh ra.
Chàng nắm tay nàng, không nói gì, kéo nàng đi xuống núi. Vĩnh Dạ không đứng vững, bị chàng kéo loạng choạng, suýt thì ngã xuống đất.
- Tuy rằng trước khi thành thân, tân lang không được gặp tân nương, nhưng nhi nữ giang hồ không câu nệ tiểu tiết, hôm nay ta rất muốn uống rượu cùng nàng. Nàng không muốn sao?
- Buông tay. – Vĩnh Dạ sầm mặt, nàng không muốn nhìn thấy chàng, thậm chí còn chẳng muốn nói với chàng câu nào. Cái câu nhi nữ giang hồ không câu nệ tiểu tiết ấy lại khiến nàng nhớ tới cảnh tượng Phong Dương Hề cứu nàng ở An gia. Ánh mắt nàng vô hồn nhìn xuyên qua Nguyệt Phách, thẳng về ngọn núi phía xa.
Vĩnh Dạ ngẩng phắt đầu lên, tay còn lại vung lên mặt chàng. Nguyệt Phách nhẹ nhàng tránh đi, nàng nhào vào lòng chàng, cái tát hụt vào hư không. Chàng dùng giọng vô cùng dịu dàng để nói bên tai nàng:
- Hôm nay nàng lại uống rượu rồi.
Sức lực toàn thân Vĩnh Dạ đột nhiên biến mất, cũng như hôm qua, mềm nhũn ngã vào người chàng.
Nguyệt Phách bế nàng xuống núi, mới đi được mấy bước, một giọng nói uể oải vang lên sau lưng:
- Ca, vì sao lại đưa nàng xuống núi? Huynh sắp cưới nàng ta, chẳng lẽ không đưa về cho mẫu thân nhìn mặt sao?
Trước mắt hoa lên, Mặc Ngọc mặc chiếc áo dài màu trắng, chặn ngay trước mắt. Nhìn chằm chằm vào Vĩnh Dạ trong lòng Nguyệt Phách, nói:
- Tẩu tẩu, mẫu thân rất muốn gặp tẩu. Ha ha, ta quên mất, tẩu đã uống say rồi, say thì đầu lưỡi to ra, không nói được nữa, đúng không?
Nguyệt Phách lạnh lùng nhìn hắn, giây sau mặt Mặc Ngọc đã biến sắc, lao nhanh ra ngoài như chạy trốn. Nguyệt Phách bế Vĩnh Dạ bước xuống núi như thể không có việc gì xảy ra.
Sau lưng Mặc Ngọc mắng to:
- Huynh vì ả ta mà hạ độc cả với đệ sao?
Nguyệt Phách dừng lại, lạnh lùng nói:
- Đệ tự chuốc lấy!
- Ca! - Giọng Mặc Ngọc tràn đầy uất ức.
Vĩnh Dạ lặng lẽ lắng nghe tất cả, đưa mắt nhìn lên những đám mây đang lơ lửng trên trới. Nàng nhắm mắt, khóe môi nở nụ cười, như một đám mây, chớp mắt đã bị gió thổi mất.
Chú thích: [1] Nhân vật Lỗ Chí Thâm trong Thủy Hử.