Trong chảo dầu là một ngọn lửa hừng hực cháy, trong thiên lao càng toát lên vẻ thâm u.
Vĩnh Dạ bước vào tầng cửa thứ tám, mỗi khi tới một cánh cửa, lại có hai người đồng thời mở khóa. Mỗi khi đi qua một cánh cửa, cửa lại bị khóa vào. Trừ khi mang theo ấn tín để đón người, nếu không xông vào đây thì cũng không dễ xông ra ngoài.
Nơi này là một nấm mồ.
Vĩnh Dạ bước vào tầng cửa thứ tám của thiên lao, chỉ có một cảm giác như vậy.
- Hắn giúp ngài bao nhiêu lần, mà ngài đối đãi với hắn thế sao?
Thái tử Yến ngượng nghịu quay đầu đi.
Vĩnh Dạ hừ một tiếng, quan sát tỉ mỉ.
Nếu không có ngọn lửa trong đĩa dầu trên trên tường thì nơi này chỉ là một vùng tối tăm.
Không có cửa sổ, hai bên hành lang nhỏ hẹp là bốn phòng giam. Đứng trong hành lang có thể nhìn thấy song sắt thứ tám, mọi không khí đều tới từ phòng giam tầng thứ bảy.
Cánh cửa phòng giam này khác với những phòng khác, là cửa đá, bên dưới chỉ để lại một cửa sổ tầm một thước, tầng ngoài được bọc bằng lưới sắt, cũng đã khóa lại. Trông chỉ như một nơi đưa cơm và bô tiểu, con người không thể chui qua được.
Thái tử Yến đứng ngoài cánh cửa đá, nói:
- Muốn mở cánh cửa đá này, ngục tốt không có chìa khóa.
Lát sau, nàng cầm miếng sắt nhỏ nhét vào ổ khóa, dựa vào cảm nhận ở bàn tay để tìm chốt khóa, sau một tuần hương, một tiếng cạch vang lên, nhưng vẫn bất động. Vĩnh Dạ lúc này mới thở dài:
- Khóa này không có chìa thì không mở được.
Thái tử Yến cười nói:
- Khóa này không phải khóa bình thường, nếu không dùng chìa để mở, khi mở ra đồng thời sẽ phát động cơ quan, rồi nó sẽ không rút về được nữa. Tới khi đó khóa sẽ khép chặt không một khe hở, trở thành một cục sắt chứ không còn là khóa nữa.
Chàng lấy chìa khóa nhét vào, lúc này Vĩnh Dạ mới phát hiện ra chìa khóa có cấu tạo rất kỳ quái, nàng trầm tư nghĩ:
- Ta chỉ muốn thử xem có người nào mở được khóa này không, xem ra khóa ở thạch môn này chưa bị động tới.
Thái tử Yến, mở được khóa, đẩy cánh cửa, rất chặt, chàng đỏ bừng mặt, gọi:
- Vĩnh Dạ, nàng làm đi!
Vĩnh Dạ cười nhẹ lắc đầu, câu “trói gà không chặt” có lẽ là để hình dung người như Thái tử Yến? Nàng chầm chậm dùng lực, cánh cửa đá bị đẩy ra. Lòng không kìm được nhói đau.
- Chẳng lẽ những người bị nhốt ở trong đều không định thả ra nữa sao?
Thái tử Yến ngẩn người, không nói gì.
Cửa mở ra, mang hai ngọc đuốc tới chiếu sáng bên trong.
Không gian bên trong không lớn, rộng hai trượng, dài hai trượng, rất gọn gàng. Một chiếc giường đá sạch sẽ, không có vặt phẩm gì khác. Tường được xây từ đá xanh tảng lớn.
Vĩnh Dạ thấy cạnh tường không có bát đũa gì bèn hỏi:
- Một ngày chỉ mang một bữa cơm?
- Phải, giờ Ngọ hôm nay ta đến trước khi mang cơm, cơm hôm qua mang đi rồi. Trong thạch lao này không cho phép để lại bất cứ vật phẩm gì.
- Ngay cả chăn cũng không có?
- Không có.
Vĩnh Dạ đi vài bước nói:
- Người tan vào không khí ư?
- Đúng.
- Các người lui hết ra đi, mang cả đuốc đi.
Thái tử Yến nhìn nàng một cái, rồi nghe lời lui ra ngoài.
- Đóng cửa lại đi. Đừng làm phiền ta. - Vĩnh Dạ muốn quay lại trạng thái của Phong Dương Hề khi bị nhốt một mình trong này. Nàng cũng không hiểu vì sao người lại biến mất.
Cánh cửa đá được đóng lại, không gian nhất thời trở nên yên tĩnh. Vĩnh Dạ ngồi xuống giường đá, nghĩ, khi đó có lẽ Phong Dương Hề cũng như thế này.
Tựa như được quay lại hồi nhỏ, khi cùng Thanh y sư phụ học nghệ trong địa thất. Không thấy ánh sáng đối với người khác có lẽ là một việc rất đáng sợ, nhưng Vĩnh Dạ đã sớm quen từ lâu.
Liệu hắn có quen không? Hắn ở trong này liệu có cảm thấy tuyệt vọng không? Vĩnh Dạ bất giác ươn ướt khóe mắt. Nàng cố ép mình trấn tĩnh lại, nhớ tới cảm giác mà Thanh y sư phụ nói.
Cơn gió từ cửa sổ thạch môn thổi vào, mang một mùi tanh thối mà chỉ thiên lao mới có lẫn vào không khí. Ngoài cửa có năm người, Thái tử Yến, hai ngục tốt, hai thị vệ.
- Điện hạ, bịt chặt cửa sổ của thạch môn lại. - Vĩnh Dạ nói to.
Thái tử Yến làm theo. Không lâu sau, nơi này chìm vào sự yên tĩnh, ngay cả một ánh sáng nhỏ cũng không nhìn thấy. Không khí dần dần lắng xuống.
Vĩnh Dạ ngồi lặng lẽ, dần dần hóa thành một phần trong căn phòng bằng đá, chỉ một chút gì đó từ ngoài kia lọt vào nàng cũng có thể cảm nhận được. Đúng thế, cho dù chỉ là một chút gió, một chút gió từ khe tường.
Bàn tay nàng đưa ra, dán vào bức tường, đột nhiên nhảy dựng lên:
- Điện hạ!
Thạch môn bị thị vệ đẩy ra, Thái tử Yến vui mừng hỏi:
- Có phát hiện gì không?
- Phòng giam bên cạnh có ai?
- Không ai cả!
- Cái gì!
- Trong mười năm qua, phòng giam tầng thứ tám chỉ có mình Phong Dương Hề ở đây. - Thái tử Yến quả quyết đáp.
Vĩnh Dạ cười tươi như hoa, đi tới bức tường nối với phòng bên cạnh, nói với hai thị vệ:
- Đẩy đi.
Hai tên thị vệ đẩy mạnh theo hướng tay nàng chỉ, một tảng đá xanh rơi ầm ầm xuống, rơi vào căn phòng bên cạnh. Vách tường bên cạnh bị mở ra, Vĩnh Dạ bước vào, tặc lưỡi thở dài:
- Không một khe hở, ngay cả vôi tường cũng mới được trát lên.
Thái tử Yến không hiếu, Vĩnh Dạ cười nói:
- Nơi này có địa đạo, dịch giường đi là biết.
Chiếc giường được dịch đi, hở ra một cái hố to, Thái tử Yến trợn tròn mắt. Kẻ nào dám đào hầm tới tận thiên lao?! Vĩnh Dạ đứng ở động khẩu, quan sát rất lâu mới nói:
- Động này không phải mới đào, có lẽ phải mười năm rồi, nơi này từng nhốt người nào, động này đào để cứu người đó, nay tình cờ Phong Dương Hề vào thiên lao nên được dùng tới.
Phong Dương Hề lặng lẽ bị đưa đi mất, chắc chắn là do trúng một loại mê hương nào đó. Phòng giam tầng thứ tám mỗi ngày chỉ tới giờ Ngọ mới được ngục tốt mang cơm, qua giờ Ngọ thì nơi này yên tĩnh như một nấm mồ. Có người từ địa đạo vào đây, bắt đầu đào tường. Phong Dương Hề nghe thấy cũng thấy lạ, với tính cách của hắn, chắc chắn sẽ không hét lên thông báo mà xem cho tới cùng. Sau đó mê hương được thổi vào, Phong Dương Hề bị hôn mê trong căn phòng giam không khí lưu thông không tốt, rồi bị đưa đi.
Người tới đây có đủ thời gian để quét sạch mọi dấu vết, để lại bức tường đá xanh như cũ. Chỉ có điều, dù sao cũng sẽ để lại khe hở, mà gió lọt qua khe hở đó thì không thể thoát khỏi cảm nhận của Vĩnh Dạ.
Mấy viên thị vệ đi xuống động, Vĩnh Dạ đang định nhảy xuống, Thái tử Yến bèn ngăn nàng lại, nhìn sâu vào mắt nàng:
- Bộ y phục đẹp quá, không thích hợp đi xuống động, chờ tin tức báo cáo đi.
Nửa canh giờ sau, thị vệ quay về báo, địa động hướng ra ngoài thiên lao.
Nơi đó là một khoảng đất trống. Thiên lao Tề quốc như một viện tử độc lập, mười trượng xung quanh đến một gốc cây còn không có, miệng ra của địa động là một ngọn đồi phủ kín những cây cỏ thấp bé. Cả một mảng cỏ lớn bị lật ra mới để lộ động khẩu.
- Nếu buổi tối đưa người đi thì chắc chắn xe ngựa sẽ không dừng lại tại đây. Có chó thuần dưỡng không. - Vĩnh Dạ nhìn những căn nhà phía xa, lên tiếng hỏi.
Đương nhiên là có chó, chúng ngửi mùi trong thạch lao, lao ra từ địa động, thẳng tới những dãy nhà phía xa.
Thái tử Yến và Vĩnh Dạ cùng một đội Thần Sách Quân vội vàng đuổi theo đàn chó, khi tới gần, Vĩnh Dạ ha hả bật cười.
Nơi này là trạch viện của An gia trước kia.
- Đúng là chân rết, chết mà không hết. - Thái tử Yến lẩm bẩm.
Vĩnh Dạ nhìn chàng cười:
- An gia quá đông người, một Mặc Ngọc tới nay vẫn chưa bắt được chưa là gì cả.
Trạch viện của An gia đã có sinh khí hơn trước nhiều, đủ mọi loại nguời vào đây ở, tự trở thành viện lạc, con chó chạy tới Phật đường thì không ngửi thấy mùi gì nữa.
Bức tượng mà Triệu Tử Cốc điêu khắc đã không còn nữa, bị đập thành đàn hương, nhưng hương khói nơi này vẫn khiến mũi chó mất linh nghiệm.
- Quay về đi, Phong Dương Hề chắc chắn không ở đây đâu, bị đưa đi rồi.
- Sao nàng biết?
- Cảm giác. - Vĩnh Dạ nhìn Phật đường ngày xưa, thong thả nói. Giữa nàng và Phong Dương Hề không biết từ khi nào đã hình thành một sự ăn ý, không thể hình dung được bằng lời nói.
- Công chúa! - Trong đám khách hương có người lên tiếng gọi, Vĩnh Dạ quay đầu, thấy Hồng công tử.
Rất đông người ngựa tới làm kinh động trụ trì của tự viện, cũng làm kinh động hương khách trong tự viện. Hồng công tử sau khi biết thương thế không nặng bèn kiên quyết khước từ sự níu giữ của Vĩnh Dạ, vào sống ở đây. Hắn biết thân phận của Vĩnh Dạ, bởi vậy đổi cách xưng hô.
Mắt Vĩnh Dạ dần dần sáng lên. Nàng thấy trên người Hồng công tử vẫn còn quấn vải thì quan tâm hỏi:
- Hồng huynh sức khỏe thế nào?
- Ngoại thương thôi, dưỡng thương vài ngày là ổn. - Hồng công tử nói, rồi nhìn cách ăn mặt của Vĩnh Dạ, kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng, ánh nhìn dừng lại trên bộ váy thêu đầy trăng sao của nàng, dường như hơi khó chấp nhận bộ nữ trang này.
Vĩnh Dạ cười cười, nói với Thái tử Yến:
- Điện hạ, Vĩnh Dạ và Hồng công tử từng gặp nhau một lần, tối nay muốn cùng Hồng công tử uống đôi chén rượu, điện hạ tự nhiên.
Thái tử Yến không nổi giận, biết rằng Vĩnh Dạ muốn ở lại tự viện điều tra thêm, sau một hồi dặn dò, để lại một đội binh sĩ bảo vệ nàng rồi rời đi.
Vĩnh Dạ đi vào Phật đường, thanh đăng như đậu, cờ phướn phất phơ, tượng Phật đã biến thành bức tượng Di Lặc hoàn toàn mới. Nhớ lại cảnh tượng lúc trước bị nhốt ở đây nhìn thấy Phong Dương Hề, khi hắn xông vào, nàng vô cùng vui mừng, không chỉ là được hồi sinh từ chỗ chết, mà còn là sự hài lòng khi tâm ý hai người tương thông.
Cho dù ngọn đao trên lưng cắm vào đau nhói, cho dù bị nhốt ở đây rất khó chịu, nàng vẫn nghĩ, chắc chắn Phong Dương Hề sẽ tìm được tờ giấy mà nàng găm dưới gầm bàn, nhất định sẽ tìm được nàng.
Bây giờ, liệu nàng có thể dựa vào cảm giác ấy để tìm hắn không?
- Công chúa, đang tìm gì thế?
Vĩnh Dạ khựng lại, cười nói:
- Ta từng bị nhốt ở đây, rất cảm khái.
- Công chúa hôm nay đại hôn, sao lại xuất hiện ở đây? - Hồng công tử có vẻ nghi ngại.
Vĩnh Dạ nghĩ ngợi rồi thong thả nói:
- Lẽ ra hôm nay phải vào cung, nhưng có việc nên lỡ mất. Hồng huynh, không nhắc những việc này nữa, còn uống rượu được không?
- Ha ha, được say cũng Công chúa là phúc của Hồng mỗ. Có điều trong tự viện cấm uống rượu.
Vĩnh Dạ gọi một tên thị vệ tới dặn:
- Chuẩn bị rượu thịt, bổn cung muốn cùng Hồng công tử ngắm trăng.
Hồng công tử nhìn vị trụ trì đứng cạnh, hơi khó xử:
- Công chúa, tại hạ… sống nhờ trong chùa, thế này…
- Xin phép trụ trì, rượu thịt từng qua ruột, Phật tổ tại tâm. Không biết trụ trì nghĩ thế nào?
Trụ trì chắp hai tay, cúi đầu nói:
- Lời Công chúa chí phải, lão nạp cũng thường uống rượu.
Vĩnh Dạ cười ha hả, hóa ra An gia nuôi hòa thượng rượu thịt. Nàng cất tiếng cười, lịch sự nói với trụ trì:
- Vĩnh Dạ và đại sư có duyên, quyên một nghìn lượng b