- Nhắm mắt vào! – Bàn tay chàng nhanh nhẹn xoa lên mặt nàng, chỉ lên giường nói:
- Y phục chuẩn bị cho nàng rồi, thay ra, ta đi ứng phó.
Chàng quay người ra khỏi cửa phòng, Vĩnh Dạ vội vàng thay y bào, mặc bộ áo vải trên giường. Cầm y bào của mình lại không biết để vào đâu, trong lúc bối rối nhét luôn vào chuồng lợn ở sân.
Lúc này, nàng nghe thấy giọng nói khàn khàn của Nguyệt Phách vang lên:
- Ở đây chỉ có lão phu với bà nhà…
Một đám binh sĩ đã xông vào hậu viện, Vĩnh Dạ ngơ ngẩn nhìn họ, một người quát với nàng:
- Có kẻ nào đáng nghi không?
Nàng xua tay lắc đầu, không dám để lộ hàm răng. Một nữ nhân lớn tuổi không thể nào có hàm răng trắng đều như bắp được.
- Bà nhà tôi bị câm! - Nguyệt Phách vuốt râu rất tự nhiên.
Đám binh sĩ kia lục soát một hồi trong viện tử nho nhỏ rồi bỏ đi. Vĩnh Dạ thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn lu nước, trong nước soi rõ gương mặt của một phụ nữ trung niên bình thường. Nàng không có thời gian bới tóc, cũng không biết làm, chỉ đành xõa tóc ra, buộc gọn sau gáy. Thấy trên tóc còn có ánh bạc lấp lánh, đưa tay lên sờ, tay dính đầy bột bạc, lúc này mới bật cười:
- Ta chỉ lo chúng nhìn thấy mái đầu đen này sẽ hoài nghi.
- Sao không nhìn xem tay nghề của ai! – Nguyệt Phách vuốt râu nhìn trời đắc ý.
Vĩnh Dạ không nhịn được kéo râu chàng giật mạnh:
- Đắc ý này!
Hai người đùa giỡn vui vẻ một hồi rồi mới yên tĩnh lại. Đột nhiên Nguyệt Phách nói:
- Bộ nữ trang này không tính! Ta muốn thấy nàng mặc váy.
Vĩnh Dạ cúi đầu, mình mặc một cái áo rộng, một cái quần rộng ống, hơn nữa còn là kiểu y phục của lão phu nhân bình thường có màu xanh đậm, chẳng khác mấy so với nam trang. Nàng cười:
- Được, ta nhất định sẽ mặc bộ váy đẹp nhất cho chàng xem.
- Nàng mặc nam trang xuất giá thật hả?
Vĩnh Dạ ngượng ngùng cười:
- Chàng từng nói phải mặc cho chàng ngắm đầu tiên, nhất định ta sẽ làm được.
Trong mắt Nguyệt Phách ánh lên vẻ cảm động sâu sắc, nụ cười trên gương mặt anh tuấn càng sâu hơn, như thể vừa uống một ly rượu nồng ngây ngất. Chàng ngồi lên bậc đá trong sân, kéo Vĩnh Dạ dựa vào lòng mình, lẩm bẩm:
- Tinh Hồn, có nàng, ta chẳng cần gì nữa.
Vĩnh Dạ “ừm” một tiếng, Nguyệt Phách tựa như một hồ nước mùa xuân, dịu dàng khiến nàng muốn chìm mãi vào trong đó.
Ánh tịch dương chậm rãi lấp đầy khoảng sân nhỏ, Vĩnh Dạ thoải mái nhắm mắt. Nàng không cần uống bát canh có thuốc an thần vẫn an lòng ngủ thiếp đi. Trong cơn mơ màng, Vĩnh Dạ dựa vào lòng Nguyệt Phách, nói khẽ:
- Thế này thật tốt.
Nguyệt Phách nhìn ánh tịch dương chầm chậm biến mất, mặt trăng đã nhô lên, trong lòng chàng dấy lên một cảm giác hạnh phúc gần như chua xót. Chàng lẩm bẩm:
- Như thế này… tốt thật.
Cùng lúc đó, bên ngoài căn nhà trúc sát Lạc Nhật Hồ, Phong Dương Hề đang ngắm mặt trời lặn.
Thánh Kinh có hai thắng cảnh nổi tiếng, một là Ánh Nguyệt Hồ, hai là Lạc Nhật Hồ.
Lạc Nhật Hồ nằm ở thành Tây, khi mặt trời xuống núi, mặt nước ánh lên sắc vàng rạng rỡ như một cái chậu vàng tỏa sáng khắp nơi. Phong Dương Hề rất thích ngắm ánh tịch dương lúc chiều tà, cảm thấy ánh sáng ấy khiến trái tim hắn bỗng dưng được mở rộng ra.
Hắn nheo mắt nhìn, chờ đợi mọi ánh nắng biến mất. Sắc màu trong mắt cũng từ màu vàng chuyển sang xám, dần dần trở nên lạnh lẽo như bóng đêm.
Sắc trời tối dần, Vĩnh Dạ cũng tỉnh dậy, thấy mình vẫn nằm trong lòng Nguyệt Phách, áy náy nói:
- Ta ngủ quên mất.
- Hai canh giờ, không lâu đâu. – Nguyệt Phách đứng lên, vỗ đôi chân tê dại, cười nói:
- Ta ra ngoài thắp đèn lồng, ở trong giếng có dưa ngọt lắm, nàng lấy lên, tối nay chúng ta ăn cơm trong sân.
- Thắp đèn lồng?
- Buổi tối nếu có người bệnh thì họ sẽ tìm thấy. - Nguyệt Phách xoa đầu nàng, cười nói.
Vĩnh Dạ đi lấy dưa trong giếng, thấy con lợn lại kêu ư ử, bèn cười nói:
- Heo quậy, ngươi nghe hiểu tiếng người à? Chẳng lẽ ngươi cũng muốn ăn? Nhưng ta ăn dưa, ngươi chỉ được ăn vỏ.
Con lợn ư ử thêm vài tiếng, đôi mắt ti hí nhìn Vĩnh Dạ, không kêu nữa.
Vĩnh Dạ cười ha hả:
- Ngươi quả thực nghe hiểu sao! Ta với Nguyệt Phách đều nghèo lắm, chờ ngươi béo lên một chút thì sẽ cắt tiết ngươi để ăn.
Con lợn phẫn nộ rên lên.
Vĩnh Dạ nhặt bộ y phục trong chuồng lợn, con lợn há miệng cắn một cái. Vĩnh Dạ rụt tay về, chặc lưỡi:
- Con heo kia, ngươi còn lợi hại hơn Tiểu Tinh, ta không cắt tiết ngươi, mà đưa ngươi tới chỗ Trương đồ phu, để ông ta cắt tiết ngươi, thế nào? Trả quần áo ta không?
Con lợn lại ư ử. Vĩnh Dạ kéo một góc y phục ra, bịt mũi ném xuống đất:
- Hủy đi, không thể để lại chứng cớ. – Nàng cầm cái cuốc đào một cái hố, chôn y phục xuống đó. Từ y phục rơi ra một miếng ấn thạch và kim thiền quan của nàng, Vĩnh Dạ nghĩ ngợi rồi chôn cả kim thiền quan, còn ấn thạch không thể chứng thực được thân phận của nàng thì cất đi.
Nguyệt Phách kê một cái bàn nhỏ, thấy nàng đứng nói chuyện với con lợn, rồi lại đào hố chôn quần áo thì bật cười:
- Ăn cơm thôi.
Vĩnh Dạ lại gần nhìn bàn ăn, cháo lá sen, dưa chuột muối, còn có mấy cái màn thầu. Nàng cười vui vẻ:
- Yên tâm, ta sẽ kiếm tiền, hơn nữa đảm bảo không ai biết.
- Cướp của nhà giàu thì ai biết? Bây giờ trong thành nghiêm ngặt lắm, sống tạm đã. Theo ta thì không được ăn sơn hào hải vị như ở Vương phủ đâu. – Nguyệt Phách vừa gặm màn thầu vừa nói.
Vĩnh Dạ long lanh mắt nhìn chàng:
- Chẳng qua chàng không muốn người ta để ý thôi. Với y thuật của chàng thì phát tài lâu rồi, việc ta làm là việc không thể cho người khác biết, phát tài cũng không để người khác biết.
- Không được, giờ nghiêm lắm, cố nhịn đi.
- Ta có đi cướp của giết người đâu. – Vĩnh Dạ giận dỗi nói.
Nguyệt Phách cốc đầu nàng:
- Ta còn không biết nàng ngoài nhận nhiệm vụ đi cướp của giết người thì còn biết làm gì?
- Coi thường ta! Hừ! – Vĩnh Dạ im lặng, trong lòng thầm tính toán.
Hôm sau, Vĩnh Dạ tỉnh giấc, nghe thấy ngoài kia Nguyệt Phách đang khám bệnh cho người ta.
Giọng chàng khàn khàn rất thấp, mang theo vài phần kiên định, vài phần ung dung.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào giường, cuộc sống thanh bình hóa ra giản đơn như thế. Vĩnh Dạ vươn vai, nhảy xuống giường.
Nàng tưới nước cho thảo dược, rồi cho con lợn ăn, nghe thấy ngoài kia không có người mới len lén ló đầu ra gọi:
- Chàng dịch dung cho ta đi!
Nguyệt Phách quay đầu lại xua tay:
- Cửa lớn không ra, cửa bé không bước, có hiểu không? Không được ra khỏi sân!
- Tình hình ngoài kia thế nào?
- Cổng thành bị kiểm tra gắt gao, toàn thành đang tìm nàng.
Vĩnh Dạ “ồ” một tiếng, nghe thấy có tiếng bước chân vọng tới, lại rụt đầu vào.
Hai người ở trong y quán suốt bảy ngày trời, Vĩnh Dạ lắc cái ống trúc đựng tiền khắm bệnh, bảy đồng xu trong đó rơi ra, nếu ăn những món đơn giản nhất thì một ngày cũng phải tiêu mười xu. Nàng thở dài, nói:
- Chúng ta còn tiền nào khác không?
- Không! – Nguyệt Phách nhún vai – Cũng may viên tử này đã trả trước tiền thuê nửa năm, nếu không hai chúng ta phải lang thang đầu đường xó chợ rồi.
- Đi cướp của nhà giàu được không?
- Không được, chúng ta không thể đi cướp cả đời được. Đã nói là sống như người bình thường rồi mà.
Vĩnh Dạ rầu thối ruột, Nguyệt Phách không dám nhận điều trị quá nhiều người, sợ người ta đồn đại, danh tiếng lan ra thì sẽ bại lộ thân phận. Y quán này chỉ là một nơi dừng chân tạm thời. Ngoài kia kiểm tra gắt gao, hai người muốn trốn một thời gian nữa rồi mới rời khỏi Thánh Kinh, nhưng:
- Mai chúng ta ăn gì?
Nàng và Nguyệt Phách cùng đưa mắt nhìn con lợn, cười:
- Chàng giết hay ta giết? Ta chỉ biết một đao cắm vào yết hầu, còn cắt tiết lột da thì ta không biết.
Nguyệt Phách nghĩ ngợi rồi nói:
- Ta chỉ biết làm cho chết không đau khổ.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, Nguyệt Phách thở dài:
- Mang tới chỗ Lý đại thúc bán thịt lợn ở đầu ngõ giết vậy.
- Không phải Trương đồ phu à?
Nguyệt Phách cốc đầu nàng, cười nói:
- Nhà ta không phải ở đây, xem ra chúng ta phải nghĩ cách rời đi thôi, ở đây mãi sớm muộn cũng chết đói.
Con lợn biến thành hai thăng[3] gạo, một miếng thịt, một vò dưa.
Nhìn số thức ăn còn lại, Nguyệt Phách và Vĩnh Dạ dự định rời khỏi Thánh Kinh.
Vĩnh Dạ ngắm bộ áo vải xanh của mình, rồi lại nhìn bộ áo vải của Nguyệt Phách, không nhịn được cười. Ngày trước mình chỉ mặc y phục tím, bởi vì đứa bé đó chỉ thích màu tím, nên vô thức cũng mặc theo bao nhiêu năm. Còn Nguyệt Phách thường mặc y phục trắng là vì sao nhỉ?
- Một thầy thuốc giỏi trông phải tiên phong đạo cốt, áo trắng tung bay, vừa nhìn đã biết là không bệnh tật.
Vĩnh Dạ phì cười:
- Thì ra thiên thần áo trắng từ đây mà ra.
- Thiên thần là gì?
- Chính là người mà ông trời phái xuống khám bệnh cho nhân dân bách tính. – Vĩnh Dạ giải thích xong, thấy Nguyệt Phách có vẻ không hiểu, lại bật cười.
Hai người thong thả đi ra ngoài, nàng đã rời khỏi dịch quán mười ngày, bọn họ dịch dung lại rất giỏi, có lẽ muốn trốn ra khỏi thành không vấn đề gì.
Vậy mà khi đi tới cổng thành phía nam, hai người khựng lại. Ngoài cổng thành dựng lên hai căn nhà, những ai muốn ra thành đều chia thành nam nữ, lần lượt vào nhà kiểm tra, không sót một ai.
Vĩnh Dạ chột dạ, bảo Nguyệt Phách thử ra thành trước. Một canh giờ sau, Nguyệt Phách ra khỏi thành rồi quay vào, nói với Vĩnh Dạ là không có gì, vào nhà mỗi người cởi y phục, giày dép ra kiểm tra mà thôi. Vĩnh Dạ xong rồi.
Nguyệt Phách nghi hoặc nhìn nàng, hỏi:
- Trên người nàng có dấu hiệu rõ ràng nào sao?
Vĩnh Dạ tức đỏ mặt, kéo Nguyệt Phách quay lại y quán, đóng cửa lại, dậm chân mắng Đoan Vương bán con gái cầu vinh. Mắng xong tháo giày ra, để lộ đóa hoa ở chân, nàng hỏi Nguyệt Phách:
- Cái này có che đi được không?
Nguyệt Phách tỉ mỉ quan sát, thần sắc trên mặt vô cùng quái dị, hồi lâu sau mới nói:
- Dùng sắt đóng dấu vào thì được. Có điều, nàng đau đã đành, lại còn rõ ràng hơn.
- Thuốc dịch dung có che được không?
- Ở gan bàn chân thì khó lắm.
Vĩnh Dạ tức khí:
- Thế làm thế nào? Làm sao mà ta biết được mẹ ta dùng cái gì để vẽ lên?
Nguyệt Phách thong thả nhìn nàng, chậm rãi nói:
- Thực ra cũng không phải là không thể xóa đi…
- Có cách gì?
- Tinh Hồn, nàng cưới ta được không?
Vĩnh Dạ ngơ ngẩn, cưới? Nàng và Nguyệt Phách sống chung trong một tòa viện tử rất thoải mái, nhưng nàng còn chưa có ý định cưới chàng. Nàng hoài nghi nhìn Nguyệt Phách:
- Chúng ta rời khỏi đây trước rồi tính đi. Bây giờ là giải quyết vấn đề bông hoa!
- Bông hoa đó… - Nguyệt Phách ngập ngừng định nói rồi thôi, thấy Vĩnh Dạ sốt ruột, ấp úng nói, - Nàng lấy chồng là sẽ hết.
Hả? Vĩnh Dạ nhất thời dở khóc dở cười, lại thẹn quá hóa giận, đứng chân trần trên đất mà mắng Vương phi một tràng, sau đó giận dữ vào phòng đóng cửa lại, nhân tiện quát thêm một câu:
- Không thèm ăn tối.
Nàng nhìn Nguyệt Phách qua khe cửa, thấy chàng vừa giận vừa buồn cười, lại có vẻ như thất vọng. Nàng thở dài, bảo cưới Nguyệt Phách ngay bây giờ, nàng có chút khó tiếp thụ.