Đây là cơ hội tuyệt hảo để nàng giết hắn, không có Phong Dương Hề, trên đời này sẽ bớt đi một mối uy hiếp lớn. Vĩnh Dạ mở mắt, lòng bàn tay lật lại, một ngọn phi đao lá liễu màu xám bạc dài một thốn, rộng nửa phân lặng lẽ nằm trong tay.
Giờ Dần, cuối cùng mưa cũng tạnh.
Những giọt nước tí tách bên hiên nhà ngày một thưa và nhỏ hơn, cuối cùng chỉ nghe thấy vài tiếng lác đác.
Đêm, tĩnh mịch như tờ.
Mặt nước vang lên tiếng sóng vỗ bờ: Vĩnh Dạ thổi tắt nến, lẳng lặng chờ đợi.
Dụng binh quý ở chỗ thần tốc. Dịch Trung Thiên có lẽ cũng đã sắp xếp đầy đủ. Thời gian này là khoảng thời gian người ta mệt mỏi nhất trong ngày, rất dễ đột kích.
Nửa canh giờ sau, một ngọn hỏa tiễn găm lên cây cột gỗ. Giây lát sau, trong hồ xuất hiện mấy chục chiếc thuyền lá nhỏ, đèn đuốc thắp sáng mặt hồ, bao vây toàn bộ nơi Vĩnh Dạ ở.
Hỏa tiễn như lưu tinh bắn tới, tòa tiểu lầu lập tức bốc cháy rừng rực.
Nàng dùng khăn ướt bịt mũi, lùi ra hành lang, cánh cửa vòm cách đó không xa thế lửa ngút trời, đã vang lên tiếng hô giết.
Vĩnh Dạ quay đầu lại thở dài, không giữ một ai, nếu nàng là Dịch Trung Thiên, nàng sẽ không giữ một ai. Ngoài Ỷ Hồng và Lâm Đô úy đã bỏ đi trước, đội Báo Kỵ toàn bộ sẽ phải táng thân nơi đây.
Nàng có thể lao ra cùng họ sánh vai chiến đấu, quyết một trận tử chiến. Vĩnh Dạ lắc đầu, địch đông ta ít, thay vì đốt lên ý chí chiến đấu của họ, chết cho oanh liệt thì chi bằng giữ lấy tính mạng để nghĩ kế về sau.
Nàng cuộn mình trong góc khuất của hành lang cười khổ. Nàng chính là người như thế, những lúc trái tim cứng rắn tới mức không thể bốc lên nổi một giọt máu nóng. Lâm Hồng tưởng rằng nàng dặn không cần lao tới chịu chết chính là bảo vệ đội Báo Kỵ. Ông không thể ngờ được rằng thực ra nàng đang ra lệnh cho họ từ bỏ việc đối kháng, để quân Trần giết không chừa một ai.
Gỗ thông đã được ngâm dầu rồi được sơn một lớp bên ngoài che đậy, giờ cháy lên kêu lách tách.
Giây lát sau, một bóng đen từ cửa vòm lao tới tiểu lầu. Chiếc mũ đã bỏ ra, hàng lông mày rậm của người đó nhíu chặt, bộ hắc y ướt sẫm, chòm râu còn nhỏ nước tong tỏng, ánh mắt sắc bén giờ đã hừng hực cháy.
- Vĩnh Dạ, ngươi ở đâu?
Phong Dương Hề tìm một lượt từ lầu trên xuống lầu dưới không thấy bóng dáng Vĩnh Dạ đâu, nàng thì ở một góc cách đó không xa nhìn hắn.
Hắn thực sự tới rồi. Giết từ ngoài dịch quán vào tới đây, chỉ để tìm nàng, bảo vệ nàng.
Trong đêm tối lạnh lẽo, thanh âm của hắn khiến Vĩnh Dạ bỗng dưng muốn rơi lệ. Vì sao hắn lại tới? Chỉ vì hắn đã hứa sẽ bảo vệ nàng ư? Chẳng lẽ hắn không biết rằng nơi này bị bao vây nghiêm ngặt, không biết Dịch Trung Thiên là kẻ thâm hiểm đến nhường nào sao?
Sao trên đời này lại có một kẻ ngốc đến vậy?
Vĩnh Dạ nhìn theo Phong Dương Hề, định lao ra lên tiếng, nhưng lại nhắm mắt lại, co mình vào góc.
Trong tay Dịch Trung Thiên có Tường Vi và Nguyệt Phách, Dịch Trung Thiên muốn nàng trốn đi để kéo dài thời gian.
Nàng là người Phong Dương Hề muốn giết, hắn uy hiếp tính mạng của nàng. Bây giờ hắn quan tâm nàng, nhưng một khi biết chân tướng sự việc, sự quan tâm ấy sẽ hoàn toàn biến mất.
Rắc một tiếng, xà nhà vỡ đôi, rơi ào ào xuống.
Vĩnh Dạ nhắm mắt nghĩ, có lẽ Phong Dương Hề đã bay lên và rời khỏi nơi này.
Phong Dương Hề tìm khắp một lượt từ trên xuống dưới, tiếng chém giết vang lên không ngớt phía trong ngoài cửa vòm, bộ y phục ướt sũng đã bị hong khô, hắn đã có thể cảm nhận thấy một cơn nóng hầm hập ập tới. Chẳng lẽ người đó không có ở đây? Hắn quát to một tiếng, dùng chân hất một khúc gỗ đã cháy đi, thanh trường kiếm điểm lên xà nhà, thân thể như con hắc ưng bay vọt ra khỏi tòa tiểu lầu.
Thân hình vừa xuất hiện, cơn mưa tiễn đã ào ào ập tới.
Đây là cơ hội tuyệt hảo để nàng giết hắn, không có Phong Dương Hề, trên đời này sẽ bớt đi một mối uy hiếp lớn. Vĩnh Dạ mở mắt, lòng bàn tay lật lại, một ngọn phi đao lá liễu màu xám bạc dài một thốn, rộng nửa phân lặng lẽ nằm trong tay. Nàng ngẩng đầu lên nhìn Phong Dương Hề tuy đã tàn hơi kiệt sức nhưng vẫn né tránh làn mưa tên để thoát khỏi vòng vây, hít sâu một hơi, phi đao như lưu tinh vọt ra. Nàng nhìn thấy ngọn phi đao cắm vào lưng Phong Dương Hề, khiến thân thể hắn khựng lại, một mũi trường tiễn khác xuyên qua vai trái khiến hắn ngã rầm xuống trước lầu. Hắn quay đầu nhìn về nơi nàng đứng, hắn không nhìn thấy nàng. Còn Vĩnh Dạ lại nhìn thấy rất rõ ràng, trong ánh mắt Phong Dương Hề không có sự phẫn nộ. Hắn mỉm cười, nụ cười ấy khiến Vĩnh Dạ run sợ.
Giọng Dịch Trung Thiên vang lên trên mặt hồ: - Phóng tiễn!
- Dịch Trung Thiên? Ngươi giết không nổi ta thì hãy chờ ta giết ngươi đi! -
Phong Dương Hề nghiến răng nhìn hắn, thanh trường kiếm vung ra chặt gãy một mũi tên vừa bắn tới. Hắn quát to một tiếng, nhún chân lên một thanh xà to, lao vút trên mặt hồ, thân hình lùi về sau. Dịch Trung Thiên cười lạnh một tiếng, đã tới trước mặt hắn, một chưởng vỗ tới trước ngực Phong Dương Hề.
Vĩnh Dạ thấy máu tươi từ miệng Phong Dương Hề phun ra, lại như mũi tên, bắn thẳng vào người Dịch Trung Thiên, biết rằng hắn đã dùng nội lực cuối cùng để đánh ra đòn chí mạng. Ngọn phi đao đã nằm trong tay, nàng có thể nhân cơ hội này tước đi sinh mạng của hắn, nhưng vì sao nàng vẫn không thể ra tay!
Lúc Dịch Trung Thiên tránh đi, Phong Dương Hề thuận thế lăn tròn, rơi xuống hồ.
Tòa tiểu lầu đổ sụp, ánh lửa khắp nơi. Dịch Trung Thiên cũng quay người bỏ đi.
Vĩnh Dạ quay đầu nhìn cánh cửa vòm, nơi đó lửa cháy ngùn ngụt. Nàng biết, tất cả mọi người chỉ có con đường chết.
Nàng cười lạnh, người ta có thể giữ chân nàng sao? Rơi vào tay Dịch Trung Thiên, nàng mới là kẻ ngốc. Vĩnh Dạ nhẹ nhàng tụt xuống nước, dựa vào một thanh trúc rất nhỏ thận trọng hít thở để bơi về phía Thái tử Yến cư ngụ.
Buổi thọ yến kết thúc, Thái tử Yến sẽ quay về nước Tề, nàng không cần theo chàng ta ra về, nhưng nàng cần một nơi ẩn mình an toàn.
An quốc cũng có cơ sở ngầm cài ở Trần đô. Nhưng nay An quốc đang chìm trong nội loạn, Vĩnh Dạ không dám tin vào sự an toàn của cơ sở này. Du Li Cốc đã có thể dọc ngang thiên hạ thì cơ sở ngầm đó chắc chắn cũng không thoát khỏi tai mắt của họ được.
Vĩnh Dạ đã đi rất xa mới ló đầu ra nhìn lại, ánh lửa chưa tắt. Dịch Trung Thiên trong bộ y bào xám đứng trên đống đổ nát của tòa tiểu lầu. Vĩnh Dạ rùng mình, lại chìm sâu xuống nước.
Nơi ở của Thái tử Yến ở dịch quán cũng có kiểu dáng tương tự tòa tiểu lầu của Vĩnh Dạ. Trong tiểu lầu đứng đầy các thị vệ mang đao sáng loáng, ai cũng đề cao cảnh giác, nhìn ngọn lửa đang hừng hực cháy phía xa xa.
Vĩnh Dạ không vào tiểu lầu, mà nhân lúc thị vệ đều được huy động ra ngoài bảo vệ Thái tử Yến để lẻn vào phòng của thị vệ.
Nàng cởi chiếc túi da ở thắt lưng ra, lấy y phục của thị vệ thay vào, dán thêm râu, dịch dung đơn giản, đeo đao vào rồi đi ra ngoài.
Bên ngoài dịch quán toàn là quân Trần, xung quanh dịch quán cũng bị phong tỏa toàn bộ. Lửa cháy đỏ rực một phương trời.
Vĩnh Dạ đi tới cửa, thấy mấy binh sĩ nước Tề đang phong tỏa cửa vào viện tử của Thái tử Yến, bèn lặng lẽ theo họ đứng nghiêm trang.
Không lâu sau, nàng thấy sứ thần nước Trần, Tạ đại nhân và vị Tiền đại nhân từng xuất hiện trong buổi hòa đàm gấp gáp chạy tới, nói với binh sĩ đứng ở cửa: - Nơi ở của Vĩnh An Hầu nước An bị thích khách phóng hỏa, chúng tôi phụng Thánh chỉ của Hoàng thượng, tới thông báo cho Thái tử Yến không cần phải hoang mang.
Trên hành lang vang lên tiếng bước chân, một giọng quan viên vang lên: - Thái tử nhà chúng tôi sợ hãi, sẽ quay về Tề quốc ngay, xin thứ lỗi vì không thể ở lâu.
Dịch Trung Thiên đưa các binh sĩ thong thả tiến vào, lạnh lùng nói: - Phụng lệnh Hoàng thượng, Tề thái tử điện hạ hồi quốc, không được ngăn cản. Nhưng để tránh thích khách trà trộn, xin Lưu đại nhân bẩm báo với Thái tử, cho phép tôi điều tra một lượt rồi khởi hành.
- Thật là vô lý! Thái tử nhà ta vô cùng tôn quý, các ngài muốn điều tra là điều tra ư?
Dịch Trung Thiên thong thả nói: - Lưu đại nhân xin đừng nổi giận. Hoàng thượng cũng là vì nghĩ cho sự an toàn của Thái tử thôi.
Thái tử Yến hình như đã sợ lắm rồi, lúc bước ra gương mặt nhợt nhạt, bước chân loạng choạng, chỉ vào đám người trước mặt quát lên: - Tra đi, ta không thể để cho thích khách trà trộn vào đội ngũ để hành thích ta.
Vĩnh Dạ nhìn thấy hết, thầm thở dài trong lòng, Tề quốc có một vị Thái tử như thế vậy, sau này đất nước sẽ rất thê thảm.
Dịch Trung Thiên và quan viên nước Trần cùng Thái tử đi vào trong sân. Khi đi qua Vĩnh Dạ, hắn không để ý tới nàng, Vĩnh Dạ mới thở phào nhẹ nhõm.
Lưu đại nhân căn dặn: - Mấy người các ngươi gọi xa phu chuẩn bị xe ngựa. Thái tử phải lập tức khởi hành.
Mấy binh sĩ dạ to một tiếng, Vĩnh Dạ cũng theo họ đi vào chuồng ngựa.
Phong Dương Hề sẽ trốn ở đâu trong dịch quán? Vào khoảnh khắc cuối cùng, nàng đã thay đổi chủ ý, không giúp Dịch Trung Thiên bắt hắn, cũng không giết hắn. Người mà Dịch Trung Thiên muốn bắt nhất hiện nay là nàng chứ không phải Phong Dương Hề. Chẳng qua hắn chỉ muốn nhân cơ hội này tiêu diệt một đối thủ võ công cao cường mà thôi.
Bản thân mình đâu phải không muốn lấy mạng Phong Dương Hề để sau này hắn không giết mình? Vậy mà dáng vẻ điên cuồng tìm kiếm nàng trong biển lửa của Phong Dương Hề lại khiến nàng không thể cho hắn thêm một đao.
Có lẽ không phải vì mình quá mềm lòng, mà vì muốn Phong Dương Hề dưỡng thương lành lặn rồi cùng Dịch Trung Thiên đấu một trận sống còn. Khiến hai cao thủ đấu với nhau chẳng phải chính là kết quả mà nàng luôn toan tính? Vì sao nàng còn lo lắng cho Phong Dương Hề? Vì sao nàng không cho hắn một đao? Vĩnh Dạ tự giễu cợt bản thân.
Thái tử Yến đi quá gấp rút, các binh sĩ Trần bên ngoài còn chưa rút hết chàng đã đòi đi. Bên ngoài bị bao vây rất nghiêm ngặt, muốn ra khỏi dịch quán này, Vĩnh Dạ chỉ đành giấu mình trong đội xe.
Hừng đông dần dần ló rạng, trời sáng hơn một chút, đám binh sĩ sẽ phát hiện ra nàng là người lạ. Vĩnh Dạ càng lúc càng cách xa bọn họ đó, rồi lặng lẽ bám vào gầm xe.
Nếu được, thậm chí nàng có thể cứ bám lấy gầm xe mà ngủ một giấc.
Một canh giờ trôi qua, tiếng người xuất hiện, xa phu đánh xe ra khỏi dịch quán. Lại bị dày vò thêm nửa canh giờ, chiếc xe mới chịu lăn bánh, chầm chậm rờ i đ i .
Vĩnh Dạ chọn chiếc xe cuối cùng, xe không dừng, xung quanh còn có người, nàng nhìn thấy vó ngựa chuyển động ngay bên cạnh, trong lòng thấy hơi sốt ruột, nếu phải đi một ngày thì e rằng nàng không chịu nổi.
Trạch Nhã nhiều cầu, xe đi rất chậm, mất hai canh giờ mới qua hết các con phố để ra tới cổng thành, tiến về phía Bắc.
Đội ngũ hộ tống của Dịch Trung Thiên đã dừng lại, Vĩnh Dạ nằm dưới gầm xe cảm nhận động tĩnh xung quanh, cuối cùng cũng tìm được cơ hội lăn từ gầm xe xuống, nhẹ nhàng bay vọt lên cây đại thụ ven đường.
Nàng nhìn đội xe đi xa. Xung quanh đây chắc chắn cũng có hồ, lau sậy dày đặc như tấm thảm nhung trải dài. Đó là nơi ẩn thân tốt nhất.
Vĩnh Dạ không hề chần chừ, chui ngay vào trong. Thân thể mệt mỏi khôn cùng, nàng cần phải ngủ một giấc rồi mới nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.
Đám lau sậy trải dài vô cùng tận đã che đi mọi dấu vết của Vĩnh Dạ. Ngoài tiếng chim, tiếng gió thổi qua, nàng không nghe thấy