Nàng ngủ không ngon giấc, hình ảnh lúc nhỏ ở bên Nguyệt Phách cứ lởn vởn xuất hiện.
Sao lại khó khăn đến thế? Y chẳng qua chỉ muốn mở một Bình An y quán, làm một bách tính bình thường.
Cả Tường Vi nữa, gương mặt trắng trẻo lúc nào cũng nhìn nàng đầy trìu mến. Mình đã lừa nàng bao nhiêu lần, vậy mà nàng vẫn đồng ý vì mình mà đi theo Nguyệt Phách. Một nàng Quận chúa mà chịu nhẫn nhịn Nguyệt Phách, bị y sai đi khiến lại, không một lời ca thán?
Có lẽ nàng nên máu lạnh hơn một chút, mặc họ chết trong tay Dịch Trung Thiên, lập tức quay về An quốc, giúp phụ vương bình định nội loạn, ổn định triều cương, rồi dẫn quân tiến về phía nam hoặc đàm phán với nước Trần.
Vĩnh Dạ mở mắt, nơi chân trời đã nhấp nháy vài vì sao, một vầng trăng khuyết cong cong ló ra từ những đám mây u ám.
- Nguyệt Phách... - Đôi mắt Vĩnh Dạ soi hình mặt trăng, lưu quang xoay chuyển. Cái điểm sáng và trắng ấy phảng phất như con người trong bộ bạch y thoát tục.
Vĩnh Dạ đứng lên, nhìn lại trang phục của mình, bật cười, chẳng ra dáng thích khách. Nàng nhìn mấy đốm lửa cách đó xa xa, mũi chân điểm nhẹ, lại gần.
Ngư phủ trên thuyền đang nói với ngư bà: - Hôm nay may quá, câu được một con cua lớn, lại còn mấy con cá chép, ngày mai mang ra chợ chắc sẽ bán được nhiều tiền.
- Dậy sớm bán giá tốt hơn. Bán được giá tốt thì để dành cưới vợ cho lão nhị...
Không biết vì sao, Vĩnh Dạ nhớ tới ông Vương bán mì ở ngõ nhỏ nhiều năm trước, giờ nàng cảm thấy được ngồi nói những chuyện đời thường trong cuộc sống thế này thật là hạnh phúc, chí ít thì họ cũng sống rất giản đơn.
Khi chiếc đèn bão trên con thuyền nhỏ bị thổi tắt, nàng lên thuyền. Hai người già đã ngủ, Vĩnh Dạ rắc một ít Túy Mộng Tán. Như vậy sẽ khiến họ ngủ tới tận khi mặt trời lặn ngày mai.
Nàng tìm ít đồ ăn cho no bụng, thay y phục, ăn năn nghĩ, số cá đó họ để ngày kia hãy bán. Nàng còn nhớ chỗ ở của mỹ nhân tiên sinh, nếu Nguyệt Phách và Tường Vi bị giam, có một nửa khả năng là bị giam ở nơi đó.
Vĩnh Dạ bất động, nàng dựa vào cây cột, nhìn tòa thủy tạ không người kiên nhẫn chờ đợi. Nàng không dám vào sân. Nàng chỉ có thể chờ.
Một canh giờ sau, tòa thủy tạ đột nhiên có tiếng người: - Đã nói rồi, sao hắn có thể tới đây được?
Mỹ nhân ngồi trên chiếc sập dài, bên trong có hai người chầm chậm bước ra.
Váy dài như tuyết, bào xám ngọc lập.
Vĩnh Dạ rùng mình, hẳn là ở đây rồi.
Mỹ nhân tiên sinh cười yêu kiều: - Trung Thiên, ta từng nói Lý Vĩnh Dạ không phải người của Du Li Cốc ta mà chàng không tin.
Dịch Trung Thiên lạnh lùng nói: - Nghe nói Lý Vĩnh Dạ từng tới Du Li Cốc cầu y nửa năm, ta nghi ngờ hắn có phải là Đoan Vương Thế tử thật hay không.
Mỹ nhân tiên sinh ngồi trên sập biếng nhác sửa lại mái tóc dài.
- Lý Cốc là người thế nào, chàng tưởng lão ta không nhận ra một kẻ giả mạo hay sao? Có điều, trên người nó trúng cổ độc thì là thật.
Một Thế tử thật, không có võ công thì chạy trốn thế nào? Dịch Trung Thiên nghĩ mãi vẫn không hiểu.
Dường như đọc được ý nghĩ của hắn, mỹ nhân tiên sinh cười nói: - Nghe nói Tề Thái tử Yến sau chuyện đó đã vội vã ra về, khi ở Phi Yến lầu, hắn và Vĩnh Dạ nói chuyện rất vui vẻ, vì sao chàng lại dễ dàng thả cho Thái tử Yến về nước Tề? Nói không chừng chính hắn đã giấu Lý Vĩnh Dạ đấy.
- Nếu là ẩn thân trong đội ngũ của nước Tề thì không có lý gì ta lại không phát hiện ra. Chẳng lẽ hắn lại biết bay? Làm sao hắn biết được tối hôm đó ta sẽ động thủ?
- Đừng có quên, thị nữ thiết thân và hộ vệ trưởng của hắn đều biến mất, đến giờ các người còn chưa tìm được người. Vĩnh An Hầu và chúng đồng thời mất tích, liệu có thể là đi cùng nhau không?
Dịch Trung Thiên hừ một tiếng: - Trước khi hành động, cổng thành đã đóng, bọn chúng không thể ra ngoài được. Đúng rồi, chủ nhân của cây trâm vàng là ai?
- Trâm đã đưa chàng, bảo chàng lợi dụng Vĩnh An Hầu làm Phong Dương Hề bị thương, Tường Vi Quận chúa của An quốc thì không thể giao cho chàng được. Trung Thiên, ước định với Trần Vương Du Li Cốc ta đã làm xong, ta không nợ Trần quốc điều gì nữa. Ta phải đi đây, chúc chàng và công chúa bạch đầu giai lão.
Vì sao mỹ nhân tiên sinh kiên quyết không nói cho Dịch Trung Thiên biết thân phận của nàng? Trần Vương đã cho Du Li Cốc cái gì mà từ mười mấy năm trước họ đã bắt đầu kế hoạch đánh tráo Thế tử, khiến An quốc đại loạn?
Một tổ chức thích khách giết người vì tiền. Vậy mà trực giác của Vĩnh Dạ lại cho rằng, dường như Du Li Cốc không chỉ vì tiền. Trên đời này có nhiều mối làm ăn để kiếm tiền lắm, nhúng tay vào nội chính một nước, gây nên nội loạn, ý của Du Li Cốc là cả thiên hạ này sao?
Dịch Trung Thiên bỏ đi rồi. Vĩnh Dạ vẫn còn chờ đợi.
Mỹ nhân tiên sinh khêu thêm ngọn nến, bày bức tranh ra, khẽ khàng ngâm: - "Muốn bớt xiêm y, lạnh chưa qua. Không cuốn rèm châu, người ở nơi sâu.
Điệp Y". Ha ha, Tiểu Tinh Tinh, con càng ngày càng nghịch ngợm rồi, khi nào con sẽ tới? Chả trách Quận chúa từ nhỏ đã si mê con. Cũng đúng, nha đầu đó ồn ào quá, hôm nay còn chưa đi thăm nó.
Nói xong câu này, bà đứng lên, xách một lồng đèn rồi bước ra khỏi tòa thủy t ạ.
Tường Vi thực sự đang ở đây. Vĩnh Dạ thở dài, thân hình vọt lên, theo mỹ nhân tiên sinh đi qua mấy tòa viện lạc, đẩy một cánh cửa động bước vào.
Vĩnh Dạ đứng ở đầu tường chờ rất lâu, không dám sơ ý. Nàng sợ đây chỉ là cái bẫy.
Trong gió loáng thoáng vang lên tiếng hét của Tường Vi: - Cút đi!
- Tiên sinh... - Tiếng nói vừa dứt, đầu Vĩnh Dạ như muốn nổ tung, Nguyệt Phách, quả nhiên y ở đó!
Vĩnh Dạ bò trên nóc nhà như một còn mèo, đứng từ trên cao nhìn thấy ba bóng người xuất hiện trong sương phòng ở góc viện tử.
Những bóng người ấy nàng đều vô cùng quen thuộc, là Nguyệt Phách, Tường Vi và cả mỹ nhân tiên sinh. Không lẽ nơi này chỉ có mỹ nhân tiên sinh thôi ư?
Qua khoảng một tuần hương, mỹ nhân tiên sinh xách đèn lồng đi ra, thì thào ở một góc khuất: - Trông cẩn thận, mai sẽ rời khỏi nước Trần.
Vĩnh Dạ ngưng thần cảm nhận bầu không khí trong sân, quả nhiên ở trong chỗ tối có ba người mai phục. Hơi thở bọn họ rất yếu, lại kéo dài, có lẽ là ba cao thủ, phân bổ trong phòng theo hình chữ phẩm.
Nàng đưa mắt nhìn mỹ nhân tiên sinh rời đi, thấy hơi buồn, trong viện tử này cộng thêm ba người kia là có bốn người, chưa kể người ở những chỗ khác. Ngày mai rời khỏi Trần quốc, sẽ đưa họ đi đâu? Liệu có thể cứu được họ rồi ba người bình an rời khỏi đây không?
Vĩnh Dạ nằm bất động, trong đầu đang trăn trở trăm ngàn suy tính.
Ai ngờ, ngọn đèn lồng phía xa xa lại quay ngược trở lại. Bên cạnh mỹ nhân tiên sinh có thêm một người trong y phục đen tuyền. Vĩnh Dạ chưa bao giờ gặp người này ở Du Li Cốc, thần kinh lập tức căng cứng lại.
Người áo đen có mũi cao, mắt sâu, gương mặt trắng như tuyết. Làn da của Thanh y sư phụ đã được coi là trắng lắm rồi, vậy mà người này còn trắng hơn, gần như không có một chút huyết sắc, rất giống một bức tượng trong triển lãm của Nhật Bản, khiến Vĩnh Dạ nhìn mãi rồi bất giác rùng mình.
Một lần nữa bước vào trong phòng, giọng mỹ nhân tiên sinh run run: - Y chính là Nguyệt Phách, đã bị đuổi ra khỏi cốc.
- Á... - Tường Vi sợ hãi hét toáng lên.
Lông tóc Vĩnh Dạ dựng đứng lên, toàn thân căng cứng lại. Bàn tay của người kia soi trên cửa sổ đang đưa về phía Nguyệt Phách.
Nàng không thể chờ được nữa, ngọn phi đao trong tay như ánh chớp xé cửa sổ lao tới. Người áo đen chỉ phẩy tay, ngọn phi đao đã rơi vào tay ông. Vĩnh Dạ giật mình, ba người lao ra, trường kiếm như chớp rút ra đâm về phía nàng ẩn mình.
Vĩnh Dạ bay vọt lên, phi đao và kiếm quang va vào nhau, vang lên tiếng leng keng.
Ba người kia phối hợp vô cùng ăn ý, kiếm pháp cao minh, nhất thời phong tỏa đường lui của Vĩnh Dạ, ép nàng phải vào trong sân.
Vĩnh Dạ đột nhiên bất động, cười ngọt ngào: - Mỹ nhân tiên sinh! Thanh y sư phụ! Con nhớ hai người quá! Còn không ra đây sao?
Mỹ nhân tiên sinh đứng tựa cửa bật cười: - Tiểu Tinh Tinh, càng ngày càng nghịch ngợm, sao con biết đó là Thanh y sư phụ của con?
Vĩnh Dạ âm thầm phòng bị, quay đầu nói: - Tư thế đón ngọn phi đao của người, ngoài Thanh y sư phụ ra thì còn có thể là ai? Người cho sư phụ bôi bao nhiêu phấn vào vậy? Trông khó coi quá.
- Tinh Hồn! - Thanh y sư phụ ho một tiếng, từ bộ hắc bào bay ra một ít phấn trắng.
Vĩnh Dạ cười đau cả bụng. Cũng đúng lúc này, ám khí của nàng một lần nữa vung ra, trong sân lại vang lên tiếng leng keng, phi đao lao thẳng về phía mỹ nhân tiên sinh và Thanh y sư phụ, nàng cũng bắn vọt lên.
Một loạt động tác chỉ diễn ra trong chốc lát.
Chiếc áo choàng của mỹ nhân tiên sinh tựa như con rắn độc, ám khí của Thanh y sư phụ vung ra như tiên nữ rắc hoa.
- Sư phụ, người toàn nói không có loại ám khí nào con không tránh được, sao còn ra tay? - Vĩnh Dạ cười lớn, tay không dừng, chân cũng không nghỉ, chớp mắt nàng đã sắp bay vọt xuống hồ.
- Á! - Sau lưng nàng vang lên tiếng hét thê thảm của Nguyệt Phách.
Vĩnh Dạ quay đầu, dưới ánh đèn vàng vọt trong phòng, Nguyệt Phách hình như đã ngất đi, một thanh trường kiếm đang đặt lên gáy Tường Vi.
Âm thầm thở dài, Vĩnh Dạ quay người bằng tư thế rất đẹp, cười hỉ hả nhìn đám hoa cỏ vừa bị cơn mưa đạn đánh cho tơi tả, nói: - Bao nhiêu năm không gặp mỹ nhân tiên sinh và Thanh y sư phụ, thế nào Tinh Hồn cũng phải ăn một bữa cơm rồi mới đi.
Thanh y nhân chăm chú nhìn Vĩnh Dạ, ánh mắt vô cùng phức tạp, bước vào phòng.
Chiếc áo choàng của mỹ nhân tiên sinh đã quấn chặt lấy hông Vĩnh Dạ, nhẹ nhàng kéo nàng lại gần: - Đồ ngốc này, người con ướt sũng rồi, có cửa lớn không vào sao phải bơi vào đây? Đi, đi thay y phục sạch sẽ.
- Thay y phục cái gì? Tại đồ mang trên người làm con mệt quá. - Vĩnh Dạ vừa nói vừa móc ám khí ra, ném hết xuống đất.
- Bị cảm là không tốt đâu, uống viên dược hoàn để trừ lạnh đi! Mỹ nhân tiên sinh đưa một viên dược hoàn cho nàng.
Vĩnh Dạ ngoan ngoãn đưa vào miệng, nhân tiện sờ tay mỹ nhân tiên sinh một cái: - Bao nhiêu năm qua, con không quên được dáng vẻ của mỹ nhân tiên sinh, bức tranh đó đẹp không? Ôm một cái nào.
Dứt lời đã mềm nhũn dựa vào người mỹ nhân tiên sinh, ý thức thì tỉnh táo, nhưng chân tay đã không nghe sai bảo.
- Tiểu Tinh Tinh! Ngoan quá, tiên sinh cũng nhớ con. - Mỹ nhân tiên sinh yên tâm bế nàng lên, đi vào trong phòng.
Không có Nguyệt Phách, cũng không có Tường Vi, chỉ có hai người xa lạ.
Một kẻ đóng giả Nguyệt Phách, một kẻ giả làm Tường Vi. Vĩnh Dạ dựa vào người mỹ nhân tiên sinh cười ha hả: - Từ bao giờ sơn cốc lại bồi dưỡng cả diễn viên kịch thay vì thích khách vậy? Giọng nói bắt chước giống quá!
Mỹ nhân tiên sinh đỡ Vĩnh Dạ ngồi xuống, phẩy tay cho hai người rời đi, khẽ khàng: - Tiểu Tinh Tinh, mắt con càng ngày càng độc? Đã biết đó là Thanh y sư phụ của con thì đương nhiên cũng biết trong phòng không thể nào là Quận chúa với Nguyệt Phách thật, vì sao lại nhận ra?
Vĩnh Dạ ngồi mềm nhũn trên chiếc ghế, cười rất vui vẻ: - Một mình người không dụ được con vào, bèn gọi Thanh y sư phụ tới lừa con lần nữa đúng không? Hai người cứ vào phòng thì có tiếng nói, vừa đi ra thì trong phòng cũng yên ắng. Với tính cách của Tường Vi, nghe thấy giọn