lực của Du Li Cốc ở An quốc, ổn định lại Hoàng quyền quốc gia, liệu có phải đối đầu với mỹ nhân tiên sinh và Thanh y sư phụ không?
Tiếng đàn xa xăm, vừa phá màn mưa lại vừa cuốn mưa về, chân thành nhưtâm tư nàng lúc này.
Một lớp sương mù dày đặc che phủ chân tướng, phảng phất như màn mưa đang che lấp cảđất trời. Rèm mi khép nhẹ, ngoài cửa sổ tiếng mưa dừng trong giây lát, khôi phục lại vẻ yên tĩnh, còn có tiếng thị vệ ngã xuống đất rất khẽvọng vào.
Tới rồi sao? Vĩnh Dạ mỉm cười, tiếng đàn thay đổi, dồn dập như vó ngựa, như trống trận. Nhất thời phảng phất như mưa gió giao hòa, mây đen đè xuống, bầu không khí ẩm ướt tới mức khó thở. Cuối cùng nàng thở dài, thay đổi ngón đàn, tiếng đàn như tia chớp rạch ngang bầu trời, làm trăm chim hốt hoảng. Đồng thời một luồng kiếm khí lạnh toát lao thẳng vào lưng nàng.
Nàng như thể không biết, nhắm mắt chìm đắm trong tiếng đàn và suy nghĩcủa mình.
Cạch! Tiếng kim loại va vào nhau vang lên âm thanh rõ ràng.
Mưa tạnh, gió dừng.
Vĩnh Dạ kinh ngạc quay đầu, khi mở mắt ra, nàng đã giấu vẻđắc ý trong ánh mắt.
Phong Dương Hề toàn thân ướt sũng cầm kiếm đứng trước mặt Vĩnh Dạ. Y phục hắn còn đang nhỏ nước tong tỏng, đầu đội chiếc mũ che mưa che khuất mất quá nửa khuôn mặt, mũi kiếm trong tay chỉ về phía trước, vững như bàn thạch.
Trước mặt hắn là một nam tử áo xám. Không che mặt, chính là Dịch Trung Thiên.
Vĩnh Dạ khàn giọng: - Dịch tướng quân ban đêm cầm kiếm xông vào nơi ở của bổn hầu là vì nguyên cớ gì?
Phong Dương Hề cười lạnh: - Vĩnh Dạ, ngươi có ngốc không? Hắn tới để giết ngươi, cũng may ta kiêm trình ngày đêm nên tới kịp... - Phong Dương Hềđột ngột im bặt, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi. Hắn đã tính toán ngày Vĩnh Dạ xuất quan, không ngờ khi tới Tán Ngọc Quan thì cổng thành đóng chặt, lại còn bị phong tỏa khắp nơi, không thể không trèo đèo lội suối để tới đây. Vó ngựa không dừng đi tới Thanh Châu, không ngờ gặp đúng lúc Dịch Trung Thiên chuẩn bị giết Vĩnh Dạ.
Phong Dương Hề nhớ lại lưỡi kiếm của Dịch Trung Thiên, nộ khí trào dâng, lạnh lùng nói: - Từ lâu đã nghe Dịch tướng quân của Trần quốc là người uy danh, không ngờ lại là một kẻ tiểu nhân đâm sau lưng người khác!
Dịch Trung Thiên nhìn Phong Dương Hề chăm chú, đột nhiên nói: - Tám năm trước, Kỳ Sơn chi hội.
- Chính là Phong mỗ!
Dịch Trung Thiên nhìn Phong Dương Hềđánh giá. Thiếu niên của tám năm trước giờđã không nhìn rõ diện mạo nữa, nếu không phải là bộ hắc y ấy, thanh kiếm ấy thì hắn cũng đã không nhận ra.
- Tám năm trước, bản lĩnh của ngươi thực sự có thểđánh hòa với ta?
Chiếc mũ kéo sụp xuống nên không nhìn rõ thần sắc của Phong Dương Hề, ngữ khí của hắn lại có vẻ gì như châm biếm: - Trong võ nghệ, kẻ thắng là vua. Tám năm trước chiến hòa với ngươi quảthực đã dùng một chút tâm cơ, nhưng Phong mỗ cũng chỉ là khéo léo. Dịch tướng quân là cao thủ cái thế, Vĩnh An Hầu lại chỉ là kẻ thư sinh trói gà không chặt.
Phong Dương Hề mà cũng biết dùng tâm cơ? Vĩnh Dạ nhớ ra hắn từng nói dối rằng không kết giao với quyền quý, nhưng lại âm thầm giúp đỡ Lý Thiên Hựu. Nàng nghĩ, ta khiêu khích để hai ngươi lưỡng hổ tương tranh, làm ngư ông đắc lợi cũng chẳng có gì đáng ngại nữa.
Nàng ngó đầu ra từ sau lưng Phong Dương Hề, cười nói: - Hắn là bảo tiêu của ta, muốn giết ta không dễđâu! Có điều, Dịch tướng quân, chẳng lẽ ngài không biết ta mà chết ở dịch quán nước Trần thì sẽ có hậu quả gì sao? Oa, ngài dám to gan lớn mật khơi dậy thù hận giữa hai nước, ngài không coi Trần Vương ra gì phải không?
Không đợi Dịch Trung Thiên trả lời, nàng đã hét to: - Trần quốc Tả tướng quân Dịch Trung Thiên hành thích bổn hầu! Người đâu!
Biết rằng có trợ thủ nên mới dám to gan như thếư? Dịch Trung Thiên vung thanh kiếm trong tay, đường kiếm hiểm ác. Phong Dương Hề giơ tay lên chống lại, Dịch Trung Thiên mượn lực giữa hai thanh kiếm, vọt người lên, thân như giao long, lao vào màn đêm. Phong Dương Hề vội vàng đuổi theo, hai bóng người trong chớp mắt đã biến mất không để lại dấu vết.
- Hầu gia! - Lâm Hồng mang quân chạy tới ngay khi nghe thấy tiếng gọi của Vĩnh Dạ.
Vĩnh Dạ sa sầm mặt, chắp tay nói: - Hai người canh giữ ngoài cửa thế nào?
Lâm Hồng cúi đầu: - Chết rồi.
- Hừ! - Vĩnh Dạ cười lạnh, Dịch Trung Thiên, ngươi tưởng rằng mười phần chắc chín, giết người còn không thèm che mặt - Đi mời Tạđại nhân! Bổn hầu phải đòi lại công bằng.
Viện lạc nơi sứ thần An quốc nghỉ ngơi đèn đuốc sáng trưng, Tạđại nhân đang rầu rĩ vì không biết mấy tù binh kia đã đi đâu mất, nay nghe Vĩnh An Hầu nói bị Dịch tướng quân hành thích, sợ hãi chân tay lạnh ngắt, vội vàng mặc y bào chạy tới. Thấy Vĩnh Dạ ngồi trên ghế, mặt đầy nộ khí, bên dưới là hai thi thể thì lắp bắp: - Hầu... Hầu gia, không sao chứ?
- Vớ vẩn! Bổn hầu mà có sao thì ông còn đứng ởđây được không? Chớ quên, đây là dịch quán có thích khách, lại còn giết chết hai thị vệ của ta. Tạđại nhân, quý quốc mời bổn hầu tới đây, thì ra không muốn nhìn thấy phò mã sống mà muốn thấy người chết sao? - Vĩnh Dạ châm biếm.
Tạđại nhân run rẩy: - Hạ quan lập tức sai người tăng cường canh gác...
- Không bắt thích khách sao?
- Bắt... bắt ai?
Vĩnh Dạ bật cười: - Bổn hầu tận mắt nhìn thấy thích khách là Tả tướng quân Dịch Trung Thiên của Trần quốc! Tạđại nhân, Dịch tướng quân ái mộ vị hôn thê Ngọc Tụ công chúa của ta là chuyện mà ai ai cũng biết, hắn cóđộng cơ giết người, bổn hầu chính là nhân chứng. Hai thị vệ chết oan này chính là vật chứng. Nhân chứng, vật chứng động cơđầy đủ, ông nói xem, nên làm thế nào?
Tạđại nhân toát mồ hôi lạnh, rất lâu sau vẫn không thốt nên lời. Chỉ nghe thấy một giọng sang sảng vang lên bên ngoài: - Tạđại nhân, bổn tướng quân tận mắt nhìn thấy, là Phong Dương Hề thích sát Vĩnh An Hầu. Bổn tướng quân không đuổi theo được, hai tên thị vệ An quốc này cũng chết trong tay hắn.
Bộ bào xám của Dịch Trung Thiên ướt sũng, mang theo mấy tên thị tùng xuất hiện ở cửa.
Hay cho trò vu oan giá họa! Vĩnh Dạ thực sự muốn vỗ tay khen ngợi.
Tạđại nhân rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm: - Thì ra là Hầu gia nhìn nhầm, người hành thích ngài là Phong Dương Hề chứ không phải Dịch tướng quân.
Lâm Hồng và đội Báo Kỵ tức giận đang định rút đao, Vĩnh Dạ bèn đưa tay lên ngăn lại. Nàng nhìn bộ dạng ướt sũng của Dịch Trung Thiên, thầm nghĩ chẳng lẽ hai người chưa giao đấu?
Khoảnh khắc gặp ánh mắt của Dịch Trung Thiên, Vĩnh Dạ mỉm cười: - Ồ, hóa ra là Phong Dương Hề sao! Lúc bổn hầu chơi đàn bỗng nghe thấy sau lưng có động tĩnh, quay đầu nhìn lại, thấy Dịch tướng quân và Phong Dương Hềđang đấu với nhau. Xem ra có lẽ bổn hầu nhìn gà hóa cuốc, tưởng lầm tướng quân là thích khách. Vĩnh Dạđa tạ tướng quân tương cứu, không biết tướng quân có kế hoạch nào để bắt được Phong Dương Hề, trả thù cho hai tên thị vệđáng thương của ta hay không?
Vĩnh Dạ thấy Dịch Trung Thiên phủ nhận ngay trước mặt mình thì biết nhất thời lời nói đơn phương của mình cũng không có ích. Thầm nhủ, ngươi với Phong Dương Hềđấu với nhau đi. Đều là cao thủ tuyệt thế, nếu ngươi giết được Phong Dương Hề thì ta bớt đi hậu họa; nếu Phong Dương Hề trừđược ngươi thì nước Trần thiếu đi một đại tướng. Kiểu gì ta cũng không thiệt!
Ánh mắt Dịch Trung Thiên sáng ngời: - Ta đã hạ lệnh ra công văn tróc nã Phong Dương Hề! Vĩnh An Hầu có thể an tâm.
Vĩnh Dạ khổ sở nói: - Nhưng Phong Dương Hề võ công cao cường, nếu hắn lại xâm nhập vào đây thích sát bổn hầu thì làm thế nào?
- Hầu gia an tâm, có Dịch mỗởđây, đảm bảo Hầu gia vô sự.
Vĩnh Dạ cười toe: - Được Dịch tướng quân bảo vệ thì Vĩnh Dạ có thể kê cao gối mà ngủ rồi.
Đúng rồi, đám sơn tặc đó liệu có phải cùng một giuộc với Phong Dương Hề?
- Phong Dương Hềđã giết người diệt khẩu. - Dịch Trung Thiên nói rõ từng tiếng, trong lòng oán hận, LỗĐạt nói không sai, vị Vĩnh An Hầu này đúng là giảo hoạt, độc ác. Không những khiến hắn và Phong Dương Hề gieo thù kết oán một cách kỳ lạ, còn ép hắn phải giết mấy thủ hạ của mình. Nhớ lại cảnh LỗĐạt quỳ xuống cáo biệt mình mà tâm trạng của Dịch Trung Thiên lại sa sút tới cực điểm.
Vĩnh Dạ hài lòng nghĩ, Dịch Trung Thiên đứng trước mặt Tạđại nhân và chúng nhân của Trần quốc đảm bảo bình an của mình thì có lẽ tạm thời sẽkhông có nguy hiểm gì. Hắn đã biết Phong Dương Hề là do mình mời tới, e rằng lúc này lại càng muốn giết Phong Dương Hề hơn. Một vịđại hiệp chứng kiến cảnh hắn muốn giết mình, hơn nữa là người có võ công tương đương với bản thân, giữ lại luôn có một sự uy hiếp.
Vĩnh Dạ vỗ tay: - Đã khuya rồi, đã có Dịch tướng quân bảo vệ bổn hầu thì mọi người có thể an tâm được rồi. Với bản lĩnh của Dịch tướng quân, thích khách nào còn dám tới đây quấy rối! Lâm Đô úy, phái người đưa hai thị vệ này về nhà. Con dân của An quốc chúng ta, chết rơi cũng phải lá rụng về cội!
Đội Báo Kỵ nghe vậy vô cùng cảm động, đôi mắt ngấn lệ, chỉ hận không thểlập tức lấy cái chết để báođáp cho Vĩnh Dạ.
Dịch Trung Thiên lạnh lùng nhìn cảnh tượng ấy, lại có thêm một đánh giá nữa: Con người này không những giỏi trở mặt, mà còn biết nặng biết nhẹ, có thểmượn lực đểđánh, giành được lợi ích cho mình. Ở An quốc có một đối thủ nhưthế cũng là một chuyện thú vị.
Hắn quay người bỏđi, lạnh lùng nói: - Ba ngày nữa Hoàng thượng sẽ tổ chức thọ yến trong cung, sứ thần nước Tềvà các nước khác cũng đều đã tới kinh thành. Vĩnh An Hầu là phò mã tương lai, không tiện đến muộn, ngày mai sẽ lên đường.
Dịch Trung Thiên và Trần sứ ra về, Lâm Hồng vội vàng hỏi: - Hầu gia, tên Dịch Trung Thiên đó thật là mặt dày! Chuyến đi này nguy hiểm quá.
Vĩnh Dạ trầm tư giây lát: - Các ngươi lui xuống đi, tạm thời không còn nguy hiểm nữa. Chuẩn bị hành trang, ngày mai xuất phát.
Ỷ Hồng lo lắng nhìn Vĩnh Dạ, thấy lông mày nàng nhíu chặt lại, dường như đang suy ngẫm vấn đề gì đó, vừa định lên tiếng thì Vĩnh Dạđã ngẩng đầu cười: - Ngươi đi ngủđi. Ta chờ một người.
Nàng phải chờ Phong Dương Hề.
Phong Dương Hềđuổi theo chắc là đã giao thủ với Dịch Trung Thiên, sau đó Dịch Trung Thiên nhanh chóng quay về, vậy thì Phong Dương Hềđâu? Hắn không thể chết dưới lưỡi kiếm của Dịch Trung Thiên nhanh như thếđược.
Bị thương ư? Theo lời Dịch Trung Thiên, tám năm trước Phong Dương Hềdùng thủđoạn mới hòa với hắn, thế thì tám năm sau hắn có còn là đối thủ của Dịch Trung Thiên không?
Vĩnh Dạđi tới bên cửa sổ, thấy Phong Dương Hềđang đứng cạnh cây cột.
Nàng ngạc nhiên vì mình không phát hiện ra sự hiện diện của hắn. Vì tâm trạng mình lúc này đang rối bời sao? Hay vì võ công của Phong Dương Hềđã cao ngoài sức tưởng tượng của nàng? Nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt, Vĩnh Dạ rảo nhanh bước chân lại gần quan tâm hỏi: - Huynh không sao chứ?
Phong Dương Hề ôm kiếm dựa vào cột, toàn thân ướt sũng, dưới chân còn có một vũng nước. Hình như hắn không để tâm chuyện đó, nhìn ánh mắt lo lắng của Vĩnh Dạ, đột nhiên bật cười: - Lo cho ta lắm hả?
Vĩnh Dạ gật mạnh đầu, chớp mắt cười: - Nói thực lòng là không lo lắm, hắn quay về nhanh như thế thì có lẽ là trong vòng vài chiêu cũng chưa thể làm huynh bị thương. Ta rất tự tin vào bảo tiêu của mình!
- Ha ha! - Tiếng cười của Phong Dương Hề nghe rất sảng khoái, đôi mắt vẫn sắc bén dưới ánh nến bập bùng - Ngươi rất thông minh, không có võ công vẫn có thể khiến Dịch t