dựa vào tâm tư tương kế tựu kế thì hắn tuyệt đối không thể coi thường.
- Tướng quân! - Ỷ Hồng nghiêng mình hành lễ.
Sứ thần nước Trần, Tạđại nhân lúc này đang toát mồ hôi chạy tới: - Hạ quan tham kiến Dịch tướng quân. Ỷ Hồng cô nương, đây là Dịch đại tướng quân của nước Trần ta, phiền cô thông báo cho Hầu gia!
Ỷ Hồng hành lễ, thong thảđáp: - Hầu gia nhà tôi đang thay y phục, Dịch tướng quân mời đi theo nô tì.
Dịch Trung Thiên nhìn nàng với vẻ tán thưởng, nói với sứ thần: - Tạđại nhân không cần nóng ruột, trận mưa này không thể ngớt ngay được.
Vĩnh An Hầu thân thể yếu ớt, không tiện đi trong mưa, nghỉ thêm một đêm nữa. Ngày mai về Trạch Nhã cũng không lỡ mất yến tiệc của Hoàng thượng.
- Nghe theo sự sắp xếp của tướng quân ạ! - Tạđại nhân thầm chửi trong lòng, ta sốt ruột vì năm người kia của ông kìa. Ông đi thăm họ một lát, cũng không nói là nên làm thế nào, thế thì làm sao ta biết bẩm lại với Hoàng thượng?
Dịch Trung Thiên xua tay bảo tùy tùng lui ra, theo Ỷ Hồng đi sang một mé của hành lang.
Đây là một tòa thủy tạ có diện tích rất rộng, bên ngoài là một hồ nước trong vắt. Trong hồ có những đóa sen đang hé nở, lá xanh cuộn tròn. Nước mưa khiến mặt hồ bị bao phủ bởi một màn sương mờ mờảo ảo, càng thể hiện được vẻthanh khiết nơi đây. Bên bờ hồ có hàng liễu xanh mướt, cành liễu phất phơtrong gió, cảnh mưa phương nam quả thực siêu thực như lời đồn.
Dịch Trung Thiên phất áo ngồi xuống, Ỷ Hồng nhóm bếp lửa, bày bàn trà, nhún gối hành lễ: - Tướng quân ngồi chơi. Ỷ Hồng sẽđi mời Hầu gia.
Hắn liếc nhìn bàn trà, miệng nhếch lên vẻ hiếu kỳ, nhớ lại mình đã từng cùng thưởng trà với một người trong mưa gió nước Trần. Người đó nói, trà đạo thích hợp nhất để tĩnh tâm dưỡng khí. Hôm nay nhìn như vậy cũng đủđể thấy Vĩnh An Hầu là người tâm tư thâm trầm.
Vĩnh Dạ thay một chiếc áo bào rộng màu tím, thắt lưng buộc một miếng ngọc quyết1, ngọc bội, ngọc đao, cả người toát lên vẻ phú quý. Người chưa tới mà mấy miếng ngọc nơi thắt lưng đã vang lên tiếng lanh canh, hòa vào tiếng mưa, nghe thanh nhã, động lòng.
Dịch Trung Thiên bất giác nghiêng người ra nhìn, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Vĩnh Dạ khá lâu, không thể không thừa nhận rằng vị Vĩnh An Hầu này cho dù bệnh tật nhưng có gương mặt rất đẹp. Lòng đố kị nổi lên, hắn lạnh nhạt buông một câu: - Vĩnh An Hầu rất thích nơi đây ư?
- Vẻđẹp của mưa bụi Trần quốc nổi danh thiên hạ! Vĩnh Dạ rất thích. - Vĩnh Dạ cầm cái lọ sứ, nụ cười có vẻ khiêm nhường, nói - Thay bộ y bào, nhớ ra định mời tướng quân uống trà, tìm rất lâu mới thấy bình trà này, đã để tướng quân chờ lâu rồi.
Vĩnh Dạ ngồi xuống trước bàn trà, cách Dịch Trung Thiên một cái bàn: - Vĩnh Dạ thích trà, không biết Dịch tướng quân có chung sở thích?
Dịch Trung Thiên nhìn nàng chăm chú, nói rõ từng tiếng: - Nghe đồn Vĩnh An Hầu tĩnh tâm dưỡng bệnh, chắc là cũng có nhiều điều tâm đắc đối với trà đạo, đó là phúc của Dịch mỗ.
- Trà thích hợp nhất là để dưỡng khí bình tâm, Dịch tướng quân hỏa khí quá nặng, uống trà cũng có tác dụng. - Vĩnh Dạ không ngẩng đầu lên, cười đáp. Trong không trung ngửi thấy một mùi nước mưa lan tới.
Trên bếp lò, ấm nước đã sôi sùng sục như những giọt châu.
Vĩnh Dạ chăm chú chọn trà, lựa những lá trà hoàn mĩ có độ dài ngắn như nhau từ gói giấy, rồi cẩn thận lọc lại. Lúc này mới cười nói: - Tên trà này là Sơn Trung Thính Vũ, mưa xuân liên miên, núi xanh nhưngọc. Chén này gọi là chén Tố Tâm, trắng trong như ngọc, không một tì vết. Tâm tĩnh lại để thưởng trà trong mưa, đúng là một lạc thú chốn nhân gian.
Dịch Trung Thiên thấy Vĩnh Dạ giơ cao ấm trà rót nước xuống trông như thác nước đổ từ trên đỉnh núi, nước sôi khuấy động lá trà, một mùi hương thoang thoảng bay lên, len lỏi vào lòng người, nhớ ra thủ hạ LỗĐạt vẫn còn bịgiam giữ, ba trăm người trong phút chốc biến thành oan hồn, tâm tư lại như nước trong ấm sôi sùng sục, vô cùng khó chịu, giọng nói trở nên lạnh lùng: - Vĩnh An Hầu vừa vào nước Trần đã tiêu diệt hơn ba trăm thổ phỉ, không để sót một ai, Miệng Hổ máu nhuộm thành sông, nay vẫn có thể an nhiên thưởng trà, nói là Tố Tâm Thính Vũ, liệu có phải là chuyện nực cười lắm thay?
- Bách tính trong núi sống khổ sở, các vị khách thương vãng lại kiếm được chút ngân lượng cũng chẳng dễ dàng. Vĩnh Dạ là phò mã tương lai của Trần quốc, chỉ hận không thể bình định được hết các sơn trại lớn nhỏ trong vòng trăm dặm quanh đây, coi như là quà mừng tặng cho công chúa. Mới giết có vài tên tiểu tặc chặn đường cướp bóc đã là gì. Dịch tướng quân vất vả vì nước, chẳng mấy khi được nhàn nhã thế này. Mời! - Vĩnh Dạ phớt lờ sự châm biếm trong lời Dịch Trung Thiên, cười khẽđưa cho hắn một tách trà.
Hay cho một Vĩnh An Hầu miệng lưỡi khéo léo! Ánh mắt Dịch Trung Thiên sắc lạnh như dao, bừng bừng sát khí.
Ai ngờ gương mặt nhợt nhạt ấy lại nở một nụ cười đối diện với hắn, đôi mắt đen láy như ngọc ánh lên tia nhìn dịu dàng, không nhận ra một chút sợ hãi nào.
Trên đời này có bao nhiêu người dám nhìn thẳng vào hắn? Dịch Trung Thiên nhớ lại hắc y thiếu niên của rất nhiều năm trước, tay cầm trường kiếm đứng ởKỳ Sơn ngoài Tán Ngọc Quan thách thức hắn, nếu không phải nghe nói hắn ta từng đánh bại đệ nhất cao thủ Tề quốc Thanh Hư Tử thì chắc chắn hắn đã không ứng chiến.
Vậy mà trên đỉnh Kỳ Sơn, thiếu niên đó đã đấu hòa với hắn. Ánh mắt kẻấy khi đó cũng như ánh mắt của Vĩnh An Hầu, ôn hòa và mang theo cả ý cười.
Năm xưa thiếu niên ấy khiến hắn kinh ngạc, vị Vĩnh An Hầu trẻ tuổi này không có võ công, thân hình yếu ớt, nhưng lòng dạ lại thâm trầm độc ác, bảo hắn làm sao dám coi thường? Mấy trăm mạng người không tha một ai, LỗĐạt và bốn thân binh khác nếu không phải vì muốn giữ lại để làm mất mặt hắn thì cũng đã không còn mạng sống. Dịch Trung Thiên chăm chú nhìn Vĩnh Dạ thong thả pha trà, nâng tách trà lên miệng uống một ngụm, cảm giác vị ngọt tan trên đầu lưỡi rồi vương vấn mãi không dứt, không thể không khen ngợi trà nghệgiỏi.
Vậy mà trong lòng vẫn có một chút không cam, dáng vẻđoan trang, xinh đẹp của Ngọc Tụ len lỏi vào tim hắn. Khi còn nhỏ, nàng ôm hắn thân thiết gọi hắn là Dịch ca ca. Lớn hơn một chút, đích thân hắn dạy võ công cho công chúa. Hắn nhìn nàng lớn lên từng nụ cười, từng cái nhíu mày của nàng đã khắc sâu vào tim hắn.
Hoàng thượng đã đồng ý với hắn, sau trận chiến ở Tán Ngọc Quan sẽ cho hắn được cưới công chúa. Vậy mà Tán Ngọc Quan chiến bại, công chúa lập chí sang An quốc giết Đoan Vương. Với tâm cơ của Ngọc Tụ thì tuyệt đối không phải là đối thủ của Đoan Vương, sao hắn nỡđể cho nàng đi mạo hiểm? Công chúa của hắn, gả cho một Vĩnh An Hầu đoản mệnh không biết sẽ chết lúc nào ư? Gảđi rồi sẽ nhanh chóng thành quả phụ, hoặc kế hoạch thất bại và bị giết?
Hắn nhất định phải giết kẻđó, đểĐoan Vương đau lòng, để chặt đứt tâm tưcủa Ngọc Tụ. Hắn thà tiếp tục giao chiến với Đoan Vương ở Tán Ngọc Quan, chứ tuyệt đối không để Ngọc Tụ phải hi sinh cảđời.
Dịch Trung Thiên lạnh lùng nói: - Công chúa là người nhân từ, không thích món quà của ngài đâu.
Vĩnh Dạ nhìn thần sắc thay đổi trong ánh mắt của Dịch Trung Thiên, lúc này nộ khí và sát khí đã tràn cả ra ngoài, khiến nàng gần như thấy không thở nổi. Ép mình phải trấn tĩnh, nàng cố buông ra một câu: - Chỉ cần Tụ Nhi thích, nàng muốn món quà như thế nào Vĩnh Dạđều sẽ lấy về cho nàng.
Cách xưng hô thân mật này như một lưỡi dao đâm thẳng vào nơi mềm yếu duy nhất trong lòng Dịch Trung Thiên. Cách! Tách trà trong tay bị khí thế của hắn ép vỡ. Hắn tiện tay vung lên, nước trà như những viên ngọc bắn tới trước ngực Vĩnh Dạ. Những giọt nước có kèm nội lực vỗ mạnh vào ngực khiến nàng cảm thấy lồng ngực tức dị thường, trước mắt tối sầm. Thầm chửi nếu dùng lực thêm vài phần nữa thì mình đã thổ huyết ra rồi.
- Chiếc tách này mỏng quá, không phù hợp với phường võ phu như ta. - Dịch Trung Thiên lạnh lùng nói.
Sát khí biến mất, bầu không khí đọng bị phá vỡ. Vĩnh Dạ ôm ngực thầm kinh ngạc, võ công của Dịch Trung Thiên quả thực không phải là huênh hoang. Nàng nặn ra một nụ cười: - Không phải lỗi của Dịch tướng quân, lần sau Vĩnh Dạ sẽ nhớ, mời Dịch tướng quân dùng trà sẽ dùng bát to và thô.
Dịch Trung Thiên đứng lên, lạnh lùng: - Trong đầu Dịch mỗ chỉ có quân đội và chém giết, Sơn Trung Thính Vũ không thích hợp với khẩu vị của Dịch mỗ, cáo từ!
- Dịch tướng quân đi thong thả! Phiền ngài bẩm báo với Trần Vương và công chúa, vốn định tháng tám cử hành đại hôn, Vĩnh Dạđã tới đây rồi thì sẽđón công chúa cùng về An quốc luôn.
Nàng đã thành công trong việc nhìn thấy bộ mặt u ám của Dịch Trung Thiên, lại không biết điều thêm vào một câu: - Một đi một về, để công chúa bớt tương tư, Vĩnh Dạ cũng đau lòng! Không biết Dịch tướng quân có đồng ý làm hộ giá tướng quân, tới ngắm sự phồn hoa của kinh đô An quốc chúng tôi?
Trong lòng Dịch Trung Thiên một lần nữa nổi lên sát khí. Gã Vĩnh An Hầu này liên tục khiêu khích sức chịu đựng của hắn là có ý gì?
Lúc quay đầu lại, thấy Vĩnh Dạđang nhìn mình cười, đầu ngón tay dường như có ngân quang lấp lánh. Hai mắt hắn co lại, nếu hắn không nhìn nhầm thì trên ngón tay Vĩnh Dạđang cầm một cây kim bạc, chẳng lẽ gã bệnh tật này lại che giấu võ công? Âm hiểm, giảo hoạt và độc ác, không trừđi thì hậu họa khôn cùng. Dịch Trung Thiên quay đầu bỏđi.
Vĩnh Dạ nhìn theo bóng hắn mỉm cười, bàn tay xòe ra, không phải kim bạc, mà là một cây trâm được làm rất tinh xảo, trâm cài đầu làm hình bươm bướm, thân dài và nhỏ như kim, nhìn kỹ thấy trên đó còn chạm khắc nhiều hoa văn tinh tế, tay nghềđiêu khắc thượng hạng, chính là một trong những lễ vật định tặng Ngọc Tụ.
Nàng nghĩ, với tính tình nóng nảy của Dịch Trung Thiên, vì lòng hiếu kỳđã bị khơi dậy, thêm vào đó là nỗi xấu hổ vì thủ hạ của mình bị bắt, tối nay nhất định hắn sẽ tới.
Đêm, tiếng mưa càng lúc càng to, nghe như tiếng trống trận dồn dập.
Vĩnh Dạ sợỶ Hồng bị thương nên dặn nàng sang chỗ khác ngủ. Khêu sáng ngọn nến, ôm đàn ngồi gảy.
Rèm trúc cuốn hờ, tấm màn bay lên trong gió, tiếng mưa ngoài kia vang lên không ngớt.
Vĩnh Dạđưa mắt nhìn ánh nến trong chiếc đèn lồng. Ánh đèn vàng ấm áp rải lên mặt đàn, nhắm mắt vào đã biến thành gương mặt tươi cười dịu dàng của Nguyệt Phách. Nàng hít sâu một hơi, bàn tay phải khẽ nâng lên, tạo thành tư thếPhong Kinh Hạc Vũ.
Ngón đàn Phong Kinh Hạc Vũ này là dùng móng tay gõ lên dây đàn tạo ra giáp âm. Bàn tay tung ra, tiếng đàn dìu dặt, mang theo cơn sóng dữ.
Đổi sang thủ pháp U Cốc Tích Tuyền, tiếng đàn chậm lại, cơn gió cuốn những lá sen khe khẽ, cảđêm mưa được thu trọn trong tiếng đàn. Ngón tay thay đổi, như cá đã quẫy đuôi trong nước, khúc nhạc mang theo vẻ hiền hòa và ấm áp.
Chẳng mấy khi nàng chơi đàn, bất giác nhớ lại mỹ nhân tiên sinh đã dạy mình cầm nghệ. Năm xưa mỹ nhân tiên sinh ai oán nói người già rồi, tám năm đã trôi qua, liệu người có còn giữđược phong thái như xưa?
Người có ở cùng Thanh y sư phụ không? Hình như họ không còn ở An quốc, tòa tiểu lầu năm xưa đã biến mất. Họ rời khỏi Du Li Cốc lang bạt giang hồ, tìm nơi phong cảnh tuyệt thếđểẩn cư hay đang náu mình ở một quốc gia nào khác?
Kẻđứng đằng sau Du Li Cốc có thực sự là Trần Vương? Ngọc Tụ muốn gả tới An quốc là chủ ý của Trần Vương hay là sự sắp xếp của Du Li Cốc?