Du Li Cốc, các người muốn ta phò trợ Đại Hoàng tử. Nay ta lại giúp Nhị điện hạ, các người sẽ thế nào?
Lễ hội hoa đăng đêm Nguyên Tiêu ở Kinh đô năm nào cũng vô cùng náo nhiệt. Nhà nào trước cửa cũng treo đủ các loại đèn hoa đăng. Nhà có tiền thì loại cung đăng có khung làm từ gỗ đàn hương, khắc hình rồng phượng, dán bằng vải lụa in hoa và có những tua rủ xuống; nhà nghèo thì làm khung đèn bằng trúc, dán giấy in hình chim hình người; cũng có những gia đình khá giả dùng đèn làm bằng tơ mỏng.
Hình dạng không giống nhau, hoặc cổ điển thanh nhã, hoặc hoa lệ sang trọng, khiến đêm Kinh đô trở thành một đêm vô cùng khác biệt.
Hoa đăng ở Tập Hoa phường là rực rỡ nhất. Dưới mái hiên mỗi một hoa lâu lại treo những chiếc đèn màu đủ hình thù hoa lệ. Thanh lâu là nơi đông đúc nhất. Các cô nương ăn mặc chỉnh tề, những mỹ nhân sống ở lầu hai trở lên đứng dựa lan can, mặc cho gió lạnh, mỉm cười so sánh hoa đăng của mình với nhau.
Mấy công tử phóng khoáng một chút thường thích tặng các cô nương hoa đăng để tỏ lòng mến mộ. Tú bà dặn dò người đứng hầu ở sảnh, có hoa đăng mang tới là dùng một cây gậy dài xuyên vào, rồi gọi to: - Trương công tử tặng Đàn Hương cô nương một chiếc đèn hoa đăng!
Trên lầu lập tức có tiếng cô nương vang lên lanh lảnh: - Đàn Hương đa tạ công tử?
Đó chính là thủ đoạn tranh giành ngôi vị sắc đẹp ở thanh lâu.
Tết Nguyên Tiêu là ngày tết của Đoan Vương và Vương phi, năm nào Đoan Vương cũng đưa vợ đi chơi, ôn lại nhưng lãng mạn ngày tình cờ gặp nhau năm nào. Khi đó thị vệ chỉ dám đi theo từ xa, không dám lại gần quấy nhiễu.
Ỷ Hồng, Lãm Thúy, Nhân Nhi đều đòi đi xem hoa đăng. Vĩnh Dạ nghe nói tới Tập Hoa phường thì trong lòng rúng động, nhớ tới Mẫu Đơn viện, bèn hân hoan đồng ý cùng ba thị nữ đi ngắm đèn.
Khi nó đi tới Tập Hoa Phường, thấy ba người có vẻ ngượng ngùng, bèn cười nói: - Chỉ là đi xem náo nhiệt, có vào trong đâu, sợ gì? Có thiếu gia ta đây mà.
Lúc này ba người mới đỏ mặt đồng ý. Vào tới Tập Hoa phường, Vĩnh Dạ vừa nhìn đã thấy ba chữ "Mẫu Đơn viện" rất to. Thì ra Mẫu Đơn viện này năm nay để làm mới mình nên đã bỏ ra một khoản tiền lớn để chế tạo một chiếc Tọa đăng. Ở giữa là chiếc đèn hình bông hoa mẫu đơn nở rực rỡ, chỉ riêng cái này đã khiến các thanh lâu khác thua xa, người qua đó ngắm đèn nhiều hơn hẳn những chỗ khác.
Vĩnh Dạ đưa ba thị nữ chen vào Mẫu Đơn viện, nghe thấy trong viện có tiếng thị giả hô to: - Lý viên ngoại tặng Mặc Ngọc công tử một mai hoa đăng.
Cùng với âm thanh ấy, một chiếc đèn màu cao tới mấy thước được treo dưới hiên phòng.
Vĩnh Dạ đã từng nhìn thấy lễ hội hoa đăng, nhưng chưa bao giờ nghe nói tới mai hoa đăng. Lúc này nó ngửi thấy mùi hoa mai thoang thoảng trong không gian, nhìn kỹ lại mới phát hiện ra xung quanh ngọn đèn này được kết bằng những chùm hoa mai tươi tắm cùng với hơi nóng, hương hoa bay lên, càng lúc càng nồng, bất giác tặc lưỡi khen ngợi. Nhìn lên trên lầu, một thiếu niên chừng mười bốn, mười lăm tuổi, giọng nói uyển chuyển lảnh lót vang lên: - Mặc Ngọc đa tạ Lý viên ngoại.
Lúc này một nam nhân lớn tuổi có cái bụng phát tướng bước vào. Ông ta là Lý viên ngoại ư?
Nếu mình vào Mẫu Đơn viện thì cũng sẽ như người kia sao? Vĩnh Dạ nhìn Mặc Ngọc chăm chú, từ người y toát lên vẻ thư sinh gương mặt sạch sẽ, đôi mắt trong như ngọc, không vướng chút bụi trần.
Nam nhân và nam nhân! Một nam nhân già có cái bụng phát tướng tên Lý viên ngoại với một thiếu niên trong sạch sẽ, trong sáng? Vĩnh Dạ cảm giác như mình vừa phải nhai một con ruồi, chỉ muốn nôn ra.
- Thiếu gia, Vương gia và Vương phi đằng kia kìa! - Nhân Nhi tinh mắt, kéo áo Vĩnh Dạ nói.
Vĩnh Dạ nhìn sang, thấy Đoan Vương phi đang cúi lưng nói chuyện với một bé gái, miệng nở nụ cười rất đỗi dịu dàng. Đoan Vương đứng cạnh nhìn bà, ánh mắt hơi tối đi. Tim Vĩnh Dạ đập mạnh, thấy thị vệ xung quanh họ đều đứng ngoài một trượng, biết rằng với võ công của Đoan Vương thì bảo vệ Vương phi không thành vấn đề, thị vệ chỉ là đề phòng ngộ nhỡ.
Nó nhìn họ chăm chú, mình là con ruột, nhưng họ lại thân mật với một đứa trẻ ở trên đường. Ngày trước mình không nói chuyện nên mới khiến mối quan hệ thân tình nhạt dần đi. Nay mình đã xuất hiện trước mặt họ bằng bộ dạng hoạt bát, lanh lợi, vậy mà vẫn cảm giác như xa cách trăm sông ngàn núi. Vì sao? Một ý niệm mơ hồ nhảy vào đầu Vĩnh Dạ.
Nó nhìn Đoan Vương phu phụ tiếp tục đi ngắm đèn thì vội vàng nói với bọn Ỷ Hồng một câu: - Các ngươi ở đây chờ ta, ta về ngay.
- Thiếu gia đi đâu?
- Ta đi... mua đồ ăn vặt cho các ngươi. - Dứt lời nó liền len vào đám người, khiến ba thi nữ chỉ biết giậm chân một chỗ đứng nhìn, chớp mắt đã không nhìn thấy đâu nữa.
Vĩnh Dạ chen chúc, len lỏi, tới bên bé gái vừa nói chuyện với Vương phi. Phụ thân của nó đang rang hạt dẻ, cô bé khoảng chừng mười tuổi, đang giúp cha gói hạt dẻ. Vĩnh Dạ móc hầu bao, lấy ra một hạt bạc, mua một gói hạt dẻ rang đường, cười nói: - Con của thúc ngoan quá.
Hán tử rang hạt dẻ cười đôn hậu: - Vừa nãy có một quý nhân cũng nói thế. Con gái nhà nghèo làm sao mà giống các tiểu thư quyền quý được!
Vĩnh Dạ cười cười, hỏi cô bé: - Phu nhân xinh đẹp đó nói gì với muội?
Bé con cười ngọt ngào: - Bà ấy nói con của bà ấy không biết có làm ở đây không?
Khóe mắt Vĩnh Dạ cay cay, Thế tử quả nhiên không phải con ruột của vợ chồng Đoan Vương. Nhớ lại ánh mắt vừa dịu dàng vừa đau đớn của Đoan Vương phi, trong lòng nó khó chịu không nói nên lời. Vĩnh Dạ cầm hầu bao, đặt vào tay bé gái, dịu giọng nói: - Tặng muội, hạt dẻ của muội thơm lắm!
- Công tử không được đâu!
Vĩnh Dạ đã quay người bỏ đi.
Thấy thiếu gia quay về, ba thị nữ thở phào nhẹ nhõm, đang định ca thán thì Vĩnh Dạ đã đưa gói hạt dẻ còn nóng cho họ: - Nhân lúc còn nóng ăn đi, ngọt lắm.
Bốn người đứng dưới Mẫu Đơn viện vừa ăn hạt dẻ vừa ngắm đèn. Vĩnh Dạ ngưng thần chú ý từng người xuất hiện trên lầu Mẫu Đơn viện, âm thâm ghi nhớ.
Lúc này nó cảm giác có người đi về phía mình. Vĩnh Dạ tự nhiên lùi một bước, bảo vệ Nhân Nhi ở sau lưng, ngước mắt nhìn lên, nụ cười tươi rói: - Tham kiến Nhị điện hạ.
Lý Thiên Thụy mặc chiếc trường bào màu tím và chiếc áo khoác cùng màu, đôi môi góc cạnh mím lại đầy châm biếm: - Sao thế, Thế tử một mình thưởng đèn, không đi cùng Hoàng thúc sao? - Nói đoạn gõ đầu mình, ra vẻ vừa nhớ ra, - Suýt thì quên mất, ngày hôm nay Hoàng thúc chỉ ở bên Hoàng thẩm thẩm.
- Nắm tay nhau thưởng đèn vốn là một ngày đáng để phụ thân và mẫu thân kỷ niệm, Vĩnh Dạ không muốn phá hỏng cảnh đẹp ấy - Vĩnh Dạ vẫn cười.
Lý Thiên Thụy thấy mình không trêu tức được nó thì ấm ức trong lòng. Ngẩng đầu nhìn mỹ nhân đang tựa cửa trên lầu Mẫu Đơn viện, hất cằm, cười nói: - Mặc Ngọc công tử đã là gì? Nếu Vĩnh Dạ đứng ở trên đó thì công tử nào cũng phải thất sắc?
Vĩnh Dạ buồn nôn, nghe Lý Thiên Thụy nói thế, sa sầm mặt: - Ỷ Hồng, Lãm Thúy, Nhân Nhi, về phủ!
Ba thị nũ thấy thiếu gia có vẻ phẫn nộ thì biết là không nên dây vào Lý Thiên Thụy, bèn sầm mặt đi ra ngoài.
Lý Thiên Thụy rảo bước chặn trước mặt Vĩnh Dạ, cười nói: - Nhìn kìa, cái bộ dạng nổi giận ấy trông đẹp quá, chẳng trách Tường Vi thấy ngươi là dính lấy. Nha đầu mới sáu tuổi đã say mê ngươi đến vậy, Thế tử lớn hơn một chút thì e rằng sẽ trở thành công tử nổi tiếng nhất Kinh đô này mất.
Vĩnh Dạ thấy hắn liên tục gây chuyện thì cố nén nộ khí, cúi đầu bỏ đi, sang trái sang phải đều bị Lý Thiên Thụy chặn trước.
- Nhị điện hạ, phố xá đông người làm to chuyện thì ai cũng mất mặt, tìm chỗ vắng vẻ thanh tĩnh nói chuyện được không? - Vĩnh Dạ bình thản nói.
Lý Thiên Thụy tò mò nhìn Vĩnh Dạ, thằng nhóc mới cao tới ngực mình mà sao dám có cái dũng khí ấy? Hắn cười ha hả đáp: - Được thôi! Đi đâu?
Vĩnh Dạ tiện tay chỉ vào con ngõ nhỏ sau lưng Tập Hoa Phường.
Ỷ Hồng bắt đầu căng thẳng, huých tay Nhân Nhi. Nhân Nhi thông minh, quay người chạy lẫn vào đám người, về phủ báo tin.
Đi tới cửa ngõ, Vĩnh Dạ dừng lại: - Một đấu một, dám không?
Lý Thiên Thụy cười khan hai tiếng, căn dặn: - Các ngươi ở lại đây.
- Thiếu gia!
- Nhị điện hạ chỉ nói chuyện với ta thôi, không muốn bị người khác nghe thấy. Các ngươi ở đây chờ ta, lát nữa ta ra. - Vĩnh Dạ nói xong bèn đi sâu vào trong ngõ.
Không thấy thị vệ của Lý Thiên Thụy và Ỷ Hồng, Lãm Thúy đâu nữa, Vĩnh Dạ nhìn lại vị trí, cười nói: - Nhị điện hạ muốn tẩn tôi lắm hả?
Lý Thiên Thụy hừ một tiếng: - Lý Vĩnh Dạ, ta cảnh cáo ngươi một lần nữa, Tường Vi chỉ có thể chơi với mình ta, ngươi tránh xa nàng ra.
- Huynh quan tâm Tường Vi như thế thì vì sao còn thả nàng ra? Không sợ những vụn sắt trong pháo nổ khiến nàng bị thương sao? Lý Thiên Thụy, huynh thật là tàn độc? Có điều... - Vĩnh Dạ đảo tròn đôi mắt - Còn hơn những kẻ giả dối, có những người vẻ ngoài ôn hòa vô hại, nhưng thực chất còn độc ác, xấu xa hơn huynh, đúng không?
- Tôi định nói, cho dù tôi không động thủ cũng có thể cho huynh một bài học, huynh tin không? - Vĩnh Dạ cảm nhận được sự khác thường, cười nhẹ. Lý Thiên Thụy nghi hoặc nhìn hắn.
- Nếu tôi làm được, huynh tin khả năng của tôi có thể giúp huynh không?
- Ha ha! - Lý Thiên Thụy bật cười lớn, trong tiếng cười tràn đầy hận ý. -
Giúp ta? Giúp ta cái gì? Ông già nhà ngươi còn không chịu giúp thì ngươi là cái thá gì!
Vĩnh Dạ đá nhẹ một cái, lực đạo không mạnh không nhẹ, nhưng đủ để Lý Thiên Thụy thấy đau. Hắn giận dữ: - Được lắm. Nói chuyện để phân tán sự chú ý của ta, nhân cơ hội đó hạ thủ, ngươi với hắn cũng như nhau cả thôi!
Lý Thiên Thụy vung chưởng tới, vừa mới áp sát vào người Vĩnh Dạ, Vĩnh Dạ đã kêu la thảm thiết bay ra ngoài.
Hắn ngơ ngác, chợt thấy một bóng đen từ trong căn nhà nhỏ gần đó bay ra đỡ lấy Vĩnh Dạ.
- Ngươi là ai, dám quản chuyện của bổn... công tử sao? Thả người trên tay ngươi xuống, hôm nay bổn công tử phải cho nó một bài học!
Phong Dương Hề cúi đầu nhìn Vĩnh Dạ, thấy mặt nó tái nhợt, sợ hãi run rẩy thì trong lòng bỗng thấy thương xót, bèn ngẩng đầu lên lạnh lùng nhìn Lý Thiên Thụy: - Ta khinh nhất là loại người ỷ lớn hiếp nhỏ, cút!
Lý Thiên Thụy đã bao giờ phải nghe tiếng "cút"! Đối phương chẳng qua chỉ chừng mười bảy, mười tám tuổi, thế là hắn gầm lên, lao đến tung một quyền.
Phong Dương Hề nhẹ nhàng tránh được, kinh ngạc trước công phu của Lý Thiên Thụy.
Lý Thiên Thụy đấm hụt thì càng phẫn nộ, biến quyền thành chưởng, chiêu số rất độc.
Chỉ qua mấy chiêu, Phong Dương Hề cau mày: - Chiêu độc như thế mà cũng mang ra dùng với một người xa lạ không cho ngươi một bài học thì sau này còn độc ác thế nào!
Nói đoạn thân hình hắn thoáng cử động, Lý Thiên Thụy còn chưa kịp phản ứng lại đã bị dập mông ngã xuống đất hoa mày chóng mặt, bộ quần áo mới bẩn hết vì dính tuyết.
- Mông cắm xuống đất như lạc nhạn. - Vĩnh Dạ vỗ tay, nhớ tới chiêu của Lệnh Hồ Xung trong "Tiếu ngạo giang hồ".
Phong Dương Hề vỗ đầu nói mắng: - Còn không mau về nhà? Lần sau đừng động tới tên tiểu bá vương này.
- Đa tạ ca ca, huynh tên là gì? - Vĩnh Dạ tỏ vẻ ngây thơ.
Phong Dương Hề cười, dịu giọng: - Ta tên là Phong Dương Hề, nghĩa là gió bay lên!