. Không đánh được thì phải dùng cái miệng, cũng chẳng sao. Với cá tính của Lý Thiên Thụy, sau này chắc chắn hắn sẽ tìm Phong Dương Hề trả thù Vĩnh Dạ vui vẻ bỏ đi, quay đầu lại cười với Lý Thiên Thụy vẫn thê thảm ngồi trên đất.
Lý Thiên Thụy đã tiêu tan nộ khí, không cam tâm nhìn theo Vĩnh Dạ, đứng lên không nói năng gì, đi ra ngoài.
- Đừng để ta thấy ngươi ỷ lớn hiếp nhỏ nữa, đây là bài học dành cho ngươi!
Lý Thiên Thụy hằn học nhìn hắn một cái, quát to: - Phong tử? Là kẻ điên phải không?
Phong Dương Hề ngơ ngác, lắc đầu, quay người đi vào căn nhà nhỏ.
Vĩnh Dạ đứng chờ ở đầu ngõ, Lý Thiên Thụy sa sầm mặt nhìn nó, hồi lâu sau lại mỉm cười, đưa tay khoác lên vai Vĩnh Dạ. Vĩnh Dạ nghiêng người tránh đi, nói khẽ: - Điện hạ phải nhớ, đừng quá thân thiết với tôi. Thứ nhất, tôi không quen thân thiết với huynh, thứ hai, điện hạ chỉ cần nhớ, lời tôi đã nói ra tuyệt đối không thay đổi! Trong vòng một năm chắc chắn sẽ giúp điện hạ hoàn thành tâm nguyện. Huynh chẳng cần nghi ngờ, chẳng cần làm gì, chỉ cần phối hợp với Vĩnh Dạ là được, sau khi thành công huynh sẽ hiểu lòng trung thành của Vĩnh Dạ. Sao lại không làm?
Lý Thiên Thụy nhìn bộ y phục đã bẩn, cười lạnh: - Ta không cần làm gì, cũng sẽ không làm gì. Phàm là việc gì ngươi cũng phải nghĩ kỹ. Muốn gài bẫy ta, ta sẽ bất chấp việc ngươi là con trai của Hoàng thúc.
Vĩnh Dạ coi như không nghe thấy, bỏ đi một mạch.
Du Li Cốc, các người muốn ta phò trợ Đại Hoàng tử. Nay ta lại giúp Nhị đlện hạ, các người sẽ thế nào?
Mùa xuân khiến lớp tuyết tích tụ lâu ngày tan chảy, chồi non đã nảy trên cây. Vĩnh Đạ nằm bò trên bàn ngủ gật.
Mùa hè đốt cháy ánh nắng mùa xuân, sắc xanh bừng lên đầy sức sống. Vĩnh Dạ vẫn bò trên bàn ngủ gật.
Suốt một năm qua, chỉ cần là vào cung học cùng ba vị Hoàng tử là Vĩnh Dạ lại thấy mệt mỏi, chán nản.
"Cạch!" Quyển sách trong tay Hoàng thái phó ném ra khiến nó tỉnh giấc, không những tỉnh giấc mà còn rất tự nhiên làm rơi quyển sách trên bàn. Vĩnh Dạ cúi xuống nhặt quyển sách đã rơi ngay trước mặt Tam Hoàng tử Thiên Tường ngồi sau lưng.
- Ui da! - Thiên Tường ôm mặt kêu đau.
Vĩnh Dạ kinh ngạc quay đầu lại nhìn Thiên Tường, chớp mắt tỏ vẻ nghi hoặc.
- Thái phó sao lại đánh con? - Thiên Tường đứng lên nói to.
Hoàng thái phó ngơ ngác, chỉ tay vào Vĩnh Dạ, chưa kịp nói gì thì nó đã cười nói: - Thái phó chắc hẳn là muốn mời Tam điện hạ học thuộc cuốn sách đó!
Hoàng thái phó lại không tiện nói là mình đánh nhầm người, bèn nói: - Ban nãy giảng tới đâu? Đọc tiếp đi!
Tam Hoàng tử ngẩn ngơ, đúng là cậu không nghiêm túc nghe giảng, ấp úng mấy câu mà vẫn không đáp được.
Hoàng thái phó nhân cơ hội đó chỉ Vĩnh Dạ: - Con đọc!
Vĩnh Dạ ngẩn người, há miệng nói: - Con không tin Đại điện hạ, Nhị điện hạ cũng thuộc!
Mồi lửa châm sang Thiên Hựu và Thiên Thụy.
Thiên Hựu thích thú nhìn Vĩnh Dạ không nói gì, Thiên Thụy thì cười lạnh: - Thái phó bảo đệ học thuộc cơ mà!
- Chẳng lẽ Nhị điện hạ lại không thuộc?
- Ai nói là ta không thuộc? - Thiên Thụy không phục đọc to ra.
Đọc xong đưa mắt nhìn Vĩnh Dạ đầy thách thức.
Vĩnh Dạ mỉm cười, cũng đọc lại một lượt y hệt, nhìn Nhi Hoàng tử đầy thách thức.
Thiên Hựu quay đầu đi cố nín cười, Vĩnh Dạ thông minh quá. Y ho khẽ một tiếng, rồi cũng đọc bài "Kinh đô phú" mà Hoàng thái phó luôn rất tự hào.
Tam Hoàng tử vẫn chưa kịp phản ứng lại nên không thuộc được.
Hoàng thái phó chỉ đành lườm Vĩnh Dạ một cái, lấy một cái thước đánh mạnh vào tay Tam Hoàng tử ba thước: - Nhớ cho kỹ đấy! - Tam Hoàn tử đau quá xuýt xoa.
Hoàng thái phó đánh nhầm người, chẳng còn tâm trạng giảng bải bèn ném thước, phất tay áo bỏ đi.
- Tam đệ đau không? - Thiên Hựu quan tâm hỏi.
Thiên Thụy cười lạnh: - Đại ca quan tâm tới huynh đệ thế sao? - Nói rồi xoa hai tay vào nhau - Giảo hoạt? Rõ ràng là thái phó đánh ngươi, vậy mà lại bắt lão tam gánh họa2! Hại lão tam bị phạt, ta phải thay đệ ấy trả thù ngươi. - Nói rồi vung một chưởng tấn công Vĩnh Dạ.
Vĩnh Đạ đang định tránh thì nghe thấy tiếng bước chân đi tới. Hai mắt đảo tròn, hứng trọn một chưởng, ngã nhào xuống đất.
- Vĩnh Dạ, đệ không sao chứ? Nhị đệ dừng tay! - Đại Hoàng tử thất kinh, lao lên đỡ Vĩnh Dạ.
Thiên Thụy cười lạnh chặn trước mặt Thiên Hựu: - Đại ca, huynh bảo vệ người ngoài, không giúp đỡ anh em trong nhà sao?
- Nhị đệ!
Thiên Thụy lại vỗ một chưởng về phía Thiên Hựu. Thiên Hựu đang định tránh đi, lông mày nhướng lên, thế tay chậm lại, bị Thiên Thụy đánh trúng vào ngực, loạng choạng mấy bước rồi ngã ngay ở cửa. Thiên Thụy đi tới bên Vĩnh Dạ cười độc ác, co chân lên chuẩn bị đá.
- Dừng tay!
Một tiếng quát đột ngột vang lên khiến Thiên Thụy rùng mình, khóe mắt liếc thấy một bóng áo vàng, cả người mềm nhũn ra: - Phụ hoàng!
Dụ Gia Đế phẫn nộ xuất hiện ở cửa. Thấy Thiên Hựu và Vĩnh Dạ đều nằm dưới đất, ông khó xử quay đầu: - Còn không mau truyền ngự y?
- Hoàng thưọng đừng sốt ruột, để thần xem thế nào đã. - Đoan Vương lướt nhanh vào phòng, thấy toàn thân Vĩnh Dạ lấm lem bụi bẩn, trông vô cùng thê thảm bèn kéo nó dậy, hỏi. - Sao thế?
Vĩnh Dạ lẳng lặng đứng lên.
- Thiên Hựu, con là đại ca, chuyện gì thế hả? - Dụ Gia Đế và Đoan Vương đang định tới thăm bọn trẻ học hành ra sao, không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng này.
Thiên Hựu đang định nói thì Thiên Thụy đã tranh nói trước: - Vĩnh Dạ ngồi học ngủ gật, lại bắt lão tam chịu tội thay, bị thái phó đánh vào tay, nhi thần tức quá nên mới định cho nó một bài học, đại ca thấy thế mà cũng không nói rõ với thái phó. - Hắn tố cáo cả Thiên Hựu và Vĩnh Dạ.
Đoan Vương càng nghe càng sa sầm mặt, nghiêng đầu nói với Dụ Gia Đế: - Hoàng thượng đừng vì thần mà lơi là quản giáo.
- Hoàng thượng, con không ngủ gật, con chủ là tinh thần không khỏe, bò trên bàn một lúc thôi, những gì thái phó dạy con không hề bỏ sót. - Vĩnh Dạ ấm ức nói.
- Sao ban nãy không nói? - Đoan Vương quát.
Vĩnh Dạ cúi đầu nói khẽ: - Con sợ Nhị điện hạ đánh con. Con... đánh không lại huynh ấy. Đại Hoàng tử lại không dám giúp con.
Thiên Thụy tức giận hét lên: - Ta đánh ngươi lúc nào hả?
- ... Không, không đánh đệ. - Vĩnh Dạ run rẩy, cúi đầu xuống đầy vẻ đáng thương.
Đoan Vương và Dụ Gia Đế đưa mắt nhìn nhau. Dụ Gia Đế hừ một tiếng: - Xem con dọa Vĩnh Dạ sợ thế nào kìa! Thiên Hựu, con nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?
Thiên Hựu quỳ xuống đất, ôn tồn nói: - Con là đại ca mà không dạy được các đệ đệ, cam tâm chịu phạt.
- Mười trượng, lập tức thi hành. - Dụ Gia Đế bình thản ra lệnh.
Không lâu sau, nội thị mang ghế dài vào, Thiên Hựu nằm trên ghế, nội thị đánh lên trên quần. Mười trượng vang lên rõ ràng, Đại Hoàng tử không kêu một tiếng, bị đánh xong còn tạ ơn.
Vĩnh Dạ đứng nhìn không chớp mắt, trong lòng thầm thấy sợ hãi, bất giác đưa tay xoa mông mình.
- Phụ hoàng, đại ca, tam đệ chịu phạt rồi, sao lại không phạt Vĩnh Dạ? -
Thiên Thụy không phục.
- Sau này mà còn để ta thấy cảnh này nữa thì ta không cần biết nguyên do, mỗi đứa chịu phạt mười trượng. Còn Vĩnh Dạ... Hoàng thúc con sẽ dạy bảo sau! - Dụ Gia Đế nói xong bèn nhìn Đoan Vương một cái rồi bỏ đi.
Đoan Vương nắm tay Vĩnh Dạ: - Về phủ!
- Hoàng thúc! Hoàng điệt luôn rất ngưỡng mộ Hoàng thúc, chắc Hoàng thúc sẽ không làm điệt nhi thất vọng đâu nhỉ.
Đoan Vương đứng lại, nhìn Thiên Thụy một cái, thong thả đáp: - Sao, Nhị điện hạ muốn cùng về Vương phủ xem bổn vương chấp hành gia pháp thế nào sao?
Thiên Thụy khựng lại, Đoan Vương cười khẽ: - Không cần đâu, ở đây luôn vậy! - Nói rồi kéo Vĩnh Dạ tới trước chiếc ghế dài, quát. - Cởi quần nằm lên!
Vĩnh Dạ hổn hển kêu lên: - Không !
Tiếng "không" ấy khiến tất cả mọi người đều giật thót mình. Đoan Vương nhìn hắn, cau mày: - Nói lại lần nữa xem!
Vĩnh Dạ lúc này mới phản ứng lại, đứng thẳng người lên, nói rõ từng tiếng với Đoan Vương: -Muốn đánh thì đánh, bắt con cởi quần cho bọn họ xem thì không!
Vĩnh Dạ đâu dám vận công trước mặt ông? Cây gậy chắc chắn đánh trúng mông, nó bắn tung ra ngoài. Thiên Hựu thất kinh, loạng choạng ôm Vĩnh Dạ vào lòng, vội vàng nói: - Vĩnh Dạ sức khỏe không tốt, Hoàng thúc hạ thủ lưu tình!
- Lại đây!
Vĩnh Dạ đẩy Thiên Hựu ra, cảm thấy mông mình đau rát như phải bỏng.
Xem ra Đoan Vương đã hạ quyết tâm đánh một trận ra trò. Tâm tư Vĩnh Dạ xoay chuyển, suy nghĩ xem có nên đánh cược hay không. Nghĩ tới kế hoạch lúc trước, nó miễn cưỡng đứng thẳng người lên: - Cha đánh đi!
Đoan Vương hừ lạnh một tiếng, không hề hạ thủ lưu tình, cây gậy giáng xuống rất mạnh. Lần này thì Vĩnh Dạ đứng thẳng, chịu đúng mười trượng của ông, máu thấm vào quần, thấm cả ra ngoài.
Dụ Gia Đế chấp hành gia pháp, sai nội thị đánh hai vị Hoàng tử mỗi người mười trượng, nội thị chỉ dám đánh nhẹ, đâu như Đoan Vương dùng hết sức lực, cho dù là người lớn cũng không chịu nổi cách đánh của ông. Vĩnh Dạ học võ, cơ thể dù có khỏe đến đâu thì sau mười trượng ấy cũng tái mét mặt mày, cố gắng lắm mới không ngã xuống. Nó nhìn gương mặt tái xanh của Đoan Vương, một cảm giác chua xót trào lên trong tim, mỉm cười giễu cợt.
- Hoàng thúc! Vĩnh Dạ không xong rồi! Mau truyền ngự y. - Thiên Hựu thấy sắc mặt hắn không bình thường thì trong lòng thầm lo sợ.
Thiên Thụy, Thiên Tường đã bao giờ thấy Đoan Vương nghiêm khắc như thế đâu? Cả hai đều ngậm chặt miệng, không lên tiếng.
Dụ Gia Đế hình như đã sớm biết kết quả này, Thiên Hựu vừa nói dứt, ngự y đã ôm hộp thuốc bước vào.
Đoan Vương lạnh lùng nhìn Vĩnh Dạ, hai cha con cứ thế nhìn nhau, như lần đầu tiên gặp nhau đánh giá về nhau. Vĩnh Dạ vứt bỏ lớp ngụy trang, nếu Đoan Vương thực sự còn có một người con ruột thì nó đã thắng cược. Còn nếu không, nó sẽ chọn Đoan Vương để liên kết, mượn sức mạnh của ông để tiêu diệt Du Li Cốc. Dù sao chăng nữa thì hắn cũng không chịu thiệt. Nhớ tới ánh mắt dịu dàng của Đoan Vương phi, Vĩnh Dạ bỗng dưng cảm thấy rất muốn được bà ôm vào lòng, trong lòng bất giác trào dâng một niềm ấm áp. Nếu bà thực sự là mẹ của mình thì tốt biết mấy!
- Phụ vương, về nhà thôi! - Vĩnh Dạ nói khẽ, ánh mắt tràn đầy vẻ dựa dẫm, nhưng lại không cất nổi một bước chân.
Chẳng hiểu vì sao, bỗng dưng Đoan Vuơng trở nên hoang mang, bước lại gần bế nó lên, bàn tay dính đầy máu tươi, trái tim đập thình thịch như muốn rớt ra ngoài. Cúi đầu thấy Vĩnh Dạ đã ngất đi, trên trán lấm tấm mồ hôi. Ông thậm chí còn chẳng nhớ đây là Hoàng cung, bế Vĩnh Dạ lên thi triển khinh công chạy điên cuồng.
- Vương gia, mau đặt Thế tử xuống! - Ngự y thấy Vĩnh Dạ không cởi quần mà bị ăn đánh, sợ về tới Vương phủ e rằng quần đã dính vào vết thương, như vậy thương thế sẽ càng nặng hơn, bèn vội vàng đuổi theo Đoan Vương.
- Đắc ý chưa hả? - Thiên Hựu gầm lên.
Thiên Thụy cười lạnh: - Ai cũng nói đại ca ôn hòa lịch sự, hóa ra chỉ là giả bộ. Chẳng lẽ Thiên Tường đáng bị đánh oan sao?