- Gói mấy cái bánh chẻo là được rồi, bày vẽ lắm làm cái gì?
Đám thê thiếp cúi đầu. Đại phu nhân ngẩng mặt lên nói: - Lão gia buồn vì có nhiều vụ án, sao lại trút giận lên mọi người trong nhà?
Đến tiền riêng của tôi cũng bị kẻ trộm lấy mất rồi, nhà chúng ta cũng là khổ chủ mà!
Tào đại nhân tức giận đến nghẹn lời, toàn thân run rẩy, phất áo bỏ tới viện tử của Lưu sư gia.
- Tôi nghĩ chắc có người muốn cướp của nhà giàu chia cho người nghèo, số tiền bị cướp cũng không nhiều. Chỉ là đại nhân...
- Lưu sư gia đã theo Phủ doãn đại nhân hai mươi năm, là tâm phúc của ông, suy nghĩ giây lát rồi đưa ra kết luận.
Ông ta ngưng lại nửa câu cuối không nói nốt, ánh mắt lóe lên vẻ lo lắng. Nhà Tào đại nhân bị trộm quá nhiều, nhiều tới mức ông nghe mà thấy kinh ngạc. Với mức lương bổng hàng tháng là ba mươi lăm thạch của Kinh đô phủ doãn thì cho dù thế nào trong nhà cũng không thể có vạn lượng hoàng kim. Chuyện này mà bị đồn ra ngoài thì vụ án còn chưa phá được, Tào đại nhân đã phải chờ thẩm tra rồ i .
Tào đại nhân không có gì cần kiêng kị với Lưu sư gia. Ông không hề khách sáo, ngồi xuống, rót một chén rượu uống cạn, hằn học nói:
- Lấy đi không nhiều nhưng phiền phức lại lớn. La Thái sư, Trương Tướng gia, Hộ bộ Mã Thị lang, Công bộ Trần Lang trung... tên cướp này thật là giảo hoạt, sao hắn không tới Đoan Vương phủ!
Thì ra đêm Ba mươi, Kinh đô xảy ra một loạt các vụ trộm. Phủ La Thái sư mất ba trăm lượng bạc, phủ Trương Thừa tướng mất hai trăm lượng bạc, phủ Mã Thị lang mất một trăm lượng bạc, phủ Trần Lang trung mất năm mươi lượng bạc. Các thương nhân giàu có ở Kinh đô đều mất một, hai ngàn lượng bạc. Phủ doãn phu nhân sáng sớm đã khóc lóc, ba ngàn lượng bạc bà cất riêng đã không cánh mà bay, Tào đại nhân tái xanh mặt mày, quát bà xơi xơi.
Bao nhiêu bảo bối mà ông cất riêng ở chỗ bí mật cũng đã bị vét sạch tiền xương máu ông làm quan suốt mấy năm nay, bảo ông không hận sao được? Đã thế lại còn không dám nói cho ai, giá trị hàng vạn lượng vàng chứ đâu có ít, có làm quan mấy đời, không ăn không uống chỉ tích riêng bổng lộc cũng chẳng được tới con số ấy. Ông chỉ mong giữ được chức quan, ngân lượng kiếm sau cũng được.
Nhưng kẻ bị hại lần này toàn là các gia đình giàu có, bị người ta lặng lẽ cướp mất vàng bạc, ai mà không hận? Sáng sớm mùng Một, liên tục có các thị vệ, gia thần tới báo án, chỉ thiếu chút nữa là đánh vỡ cái mặt trống bằng da trâu đặt ngoài cổng nha phủ Kinh đô.
Không phú thì quý, bảo Tào đại nhân không rầu lòng sao được?
- Đại nhân! Đoan Vương nắm giữ phòng vụ của quân kỳ, quen biết rộng rãi, sao không cầu cứu Vương gia? - Lưu sư gia hiến kế.
Phủ doãn lắc đầu: - Tuy rằng ta là phủ doãn của Kinh đô, chức quan tam phẩm. Nhưng muốn cầu kiến Đoan Vương đâu phải dễ dàng!
- Sao đại nhân không tới phủ Trương Thừa tướng trước... Mượn cớ phá án rồi cầu cứu Tướng gia? Đoan Vương phi là ái nữ của Trương Tướng gia mà.
Phủ doãn mắt sáng lên, không uống rượu nữa, bảo sư gia thông báo cho Phủ thừa triệu tập nha dịch, chuẩn bị quà hậu tới phủ Thừa tướng.
Tướng phủ nằm ở ngõ Táo Tử của Kinh đô, trên nền tuyết trước cổng thấy vương vãi vụn giấy từ pháo nổ, màu đỏ của năm mới tràn ngập nơi đây. Trong phủ bị mất tiền nhưng tết thì vẫn phải ăn. Huống hồ, Đoan Vương Thế tử - cháu ngoại của Tướng gia hôm nay tới phủ chúc tết, Trương Tướng gia vui mừng hớn hở, sai người hầu đi báo án rồi cũng chẳng để tâm tới chuyện này nữa.
Đoan Vương cùng Vương phi vào cung, Vĩnh Dạ một mình theo Lý Ngôn Niên và một đám thị vệ tới Tướng phủ, đang ngúc ngắc đầu ngâm vài câu thơ Trương Thừa tướng làm để lấy lòng ông ngoại.
Trương Tướng gia nghe Vĩnh Dạ ngâm thơ, nhìn gương mặt như tạc từ mẹ, lòng thương không để đâu cho hết. Nhớ lại ngày trước ông luôn buồn rầu vì bệnh tình của Vĩnh Dạ, nay bệnh đã khỏi ông lại thấy vài phần thương cảm.
- Vĩnh Dạ, con có tác phẩm mới nào không? - Trương Tướng gia biết cháu ngoại rất thích thơ phú, nên mới đánh trúng vào sở thích của đứa bé.
Ai ngờ Vĩnh Dạ lại rất phiền vấn đề này, không phải là không thể đạo thơ, nhưng mà nó ghét, càng không muốn vì một phút không chú ý mà khoác lên người danh hiệu thần đồng, sau này thế nào cũng bị người ta dòm ngó, bèn lắc đầu:
- Từ lúc đọc thơ của ngoại công, Vĩnh Dạ không dám làm thơ nữa!
Câu này khiến Trương Tướng gia bật cười ha hả, mắng Vĩnh Dạ là giỏi nịnh nọt.
- Ngoại công, nghe nói mẫu thân khi còn nhỏ có một người chị em có gương mặt rất giống, có phải cũng giống Vĩnh Dạ không ạ? - Vĩnh Dạ rất muốn tìm hiểu chuyện này.
- Đó là hồi còn nhỏ, ai cũng nói là rất giống, nhưng lớn rồi thì không giống nữa. - Trương Tướng gia bình thản nói, nhưng trong mắt ánh lên một vẻ bi thương, dường như đang đau lòng vì việc gì đó.
- Thế con do các dì sinh thì sao? Có giống con hồi nhỏ không?
Trương tướng gia run rẩy, vươn tay ôm Vĩnh Dạ vào lòng, nói khẽ:
- Những đứa trẻ đó phận mỏng, ngoại công chỉ có mỗi con là cháu ngoại thôi.
Vì sao Trương Tướng gia lại nói thế? Chẳng lẽ mình thực sự là con ruột của Đoan Vương? Vĩnh Dạ thầm suy đoán, đang định hỏi tiếp thì tống quản trong phủ vội vàng vào báo Kinh đô Phủ doãn Tào đại nhân tới.
Vĩnh Dạ theo Tướng gia đi ra tiền đường, thấy các nha dịch tay cầm gậy đứng thành hàng dưới hiên nhà. Một quan viên có gương mặt như ngựa đang rầu rĩ ngồi đó. Người đó mặc lễ phục in họa tiết khổng tước, đầu độ mũ ô sa đen, trông cách ăn mặc là biết đó chính là Phủ doãn Tào đại nhân.
- Trương đại nhân tân niên vạn phúc! Trương Tướng gia vì nước vì dân mà vất vả khổ nhọc, đây là chút tâm ý của hạ quan, nhân tiện... tìm hiểu tình hình vụ trộm tối qua. - Tào đại nhân đúng lên hành lễ.
Tướng gia sai người đưa các nha dịch đi sưởi ấm, mời Tào đại nhân ngồi. Đang định lên tiếng, thấy Vĩnh Dạ vẫn còn đứng ở bên thì xoa đầu nó, mỉm cười nói: - Vĩnh Dạ đi chơi đi, ăn tối xong hẵng về Vương phủ.
Tào đại nhân ngẩng đầu lên, cười tươi tắn: - Thì ra là Đoan Vương Thế tử, trông thật là đáng yêu, sau này chắc chắn sẽ là nhân tài!
Tướng gia bật cười ha hả, gương mặt bừng sáng.
Vĩnh Dạ vốn định tìm hiểu xem những người trong chốn quan trường nói chuyện với nhau như thế nào, nhưng ngoại công không muốn nó ở đó thì đành hành lễ rồi bỏ đi. Lúc ra khỏi tiền đường, Vĩnh Dạ nghe thấy hình như Tào đại nhân quỳ xuống cầu xin:
- Hạ quan thực sự là rất khó khăn, xin đại nhân...
Hắn đang định nghe tiếp thì thấy Lý Ngôn Niên lại gần. Vĩnh Dạ cười, chạy tới: - Lý Chấp sự có đồng ý đưa tôi đi tham quan Tướng phủ không?
- Tiểu nhân tuân lệnh! - Lý Ngôn Niên cung kính ưng thuận.
Diện tích của Tướng phủ rất rộng, bên ngoài là một thế giới ngập trong sắc bạc. Vĩnh Dạ thấy xung quanh không có người thì cười nói:
- Tôi thấy Lý Chấp sự có vẻ để ý tới vi Tào đại nhân đó.
- Mục tiêu tiếp theo của ngươi chính là hắn! - Lý Ngôn Niên lạnh nhạt nói.
- Lần này thì vì sao?
- Vị trí của Kinh đô Phủ doãn vô cùng quan trọng, hắn là người của Hoàng hậu, không trừ không được.
Vĩnh Dạ thở dài:
- Chẳng lẽ cứ chặn đường Đại Hoàng tử thì đều phải trừ khử sao? Thế thì bao nhiêu người trong thiên hạ làm sao mà giết hết được?
- Đại Hoàng tử là người có tấm lòng nhân hậu, Lý phi lại thân cô thế cô, không làm như thế thì sao đấu lại được với Hoàng hậu? Có điều, ta có thể nói cho ngươi biết, tên Phủ doãn đại nhân này không phải hạng vừa đâu. Mới làm phủ doãn có năm năm mà đã nạp chín tiểu thiếp, điền sản, nhà cửa mênh mông. Hắn còn là khách quen của Mẫu Đơn viện. Hôm qua Kinh đô xảy ra một loạt vụ trộm, Hộ bộ, Công bộ đều bị trộm, xem ra tên trộm đó không trộm tiền tùy tiện. Nhưng Tào đại nhân lại không báo án, không biết liệu có phải là vì mất quá nhiều, sợ báo ra rồi sẽ mất mũ ô sa hay không.
- Là ai nhỉ? - Vĩnh Dạ hỏi.
Lý Ngôn Niên cười: - Ngươi tưởng Du Li Cốc biết hết mọi việc sao? Chúng ta có thể lực, nhưng không phải việc gì cũng có thể kiểm soát được. Thiên hạ này rộng lớn lắm, đạo tặc rất nhiều.
Kẻ cướp tiền là tặc, kẻ cướp nước cũng là tặc. Vĩnh Dạ cười: - Tôi vừa phải làm sát thủ vừa phải làm Thế tử cho các ông, liệu tôi có được lấy lương gấp đôi không?
Lý Ngôn Niên ngẩn người, móc một tấm ngân phiếu trong tay áo ra: - Trong cốc quy định, nhiệm vụ lần này là một ngàn lượng.
Vĩnh Dạ không hề khách sáo, nhận ngay, nhìn Lý Ngôn Niên một cái, lạnh lùng: - Từ giờ trở đi, trừ phi người trong cốc gửi tin đến, không thì bớt tiếp cận tôi đi. Tôi không muốn bất cứ ai biết mối quan hệ giữa tôi và Du Li Cốc, nếu sơn cốc còn muốn tôi hoàn thành nhiệm vụ.
Lý Ngôn Niên cau mày: - Nhưng võ công của ngươi...
- Cái ông cần là kết quả, chuyện khác không cần phải lo. - Vĩnh Dạ hừ một tiếng.
Lý Ngôn Niên chấn động bởi khí thế của nó, nghĩ nó chỉ mới mười tuổi nên lại cố nhịn. Nhìn Vĩnh Dạ bỏ đi, hắn hằn học nói: - Chẳng phải chỉ nhờ vào gương mặt đó hay sao? Đoan Vương còn không dám nói với ta như thế, tiểu tử thối!
Lúc Vĩnh Dạ đi ra khỏi phủ, Tào đại nhân cũng chuẩn bị ra về. Trước khi lên kiệu, Vĩnh Dạ còn cười với ông ta khiến Tào đại nhân hoa mắt, cảm thấy các mỹ thiếp trong phủ đều chẳng sánh nổi. Ông ta rúng động nghĩ, Mặc Ngọc nổi tiếng Mẫu Đơn viện mà cũng không có được mỹ mạo nhường này, bất giác đôi mắt lóe lên vẻ đểu cáng. Nhớ lại thân phận của Vĩnh Dạ, lại nuối tiếc lắc đầu.
Biểu cảm ấy lọt cả vào mắt Vĩnh Dạ, nó lạnh lùng nghĩ, Lý Ngôn Niên bắt mình giết tên tham quan này, không thể trách mình được.
Đó là lần đầu tiên Vĩnh Dạ đơn độc hành động, nó xuất thần nhìn ra ngoài sân. Trước mỗi lần chấp hành nhiệm vụ, Vĩnh Dạ thường lặng lẽ ngẫm nghĩ lại toàn bộ kế hoạch của mình.
Lặng lẽ ăn cơm, lại còn vào thư phòng Đoan Vương hàn huyên vài câu. Đoan Vương mỉm cười nhìn nó, ánh mắt ấy rất kỳ lạ. Không giống như nhìn con trai mình, mà như đang ngắm nghía xem mũi nó, mắt nó có hình gì. Vĩnh Dạ không muốn tiếp xúc nhiều với ông, nó thực sự sợ ánh mắt như đang lựa chọn thức ăn của Đoan Vương nhận ra mình chỉ là giả mạo.
Vĩnh Dạ thở dài, nó thích ban đêm hơn ban ngày. Dưới ánh nắng ban ngày, Vĩnh Dạ rất dễ cảm thấy mệt mỏi, mà đêm nay, mắt nó còn sáng hơn cả mắt mèo.
Chỉ tiếc là mình không thể sống mãi trong bóng tối.
Ỷ Hồng và Lãm Thúy đã quen buổi tối không ngủ cùng phòng với hắn, nên cũng không tới làm phiền. Điều này khiến Vĩnh Dạ hành sự rất thuận tiện. Dù vậy thì đêm nay nó vẫn rải Túy Mộng Tán vào phòng ba nàng nha hoàn, đảm bảo là họ có một giấc ngủ thoải mái cho tới sáng, đến mơ cũng không mơ.
"Cộc!" Tiếng gõ báo giờ của canh phu trong Vương phủ từ xa vang lên.
Vĩnh Dạ chỉnh lại y phục, chiếc áo đen bó sát người, áo khoác ngoài hai màu đen trắng.
Mùa tuyết rơi, nó không thể để lộ một chút sơ sót nào.
Đêm, trong nội nha ở Kinh đô Phủ doãn vẫn cười đùa vui vẻ. Được Trương thừa tướng ủng hộ Tào đại nhân an tâm uống rượu với các thê thiếp.
Tiếng tì bà cùng tiếng ca ngọt ngào và uyển chuyển cất lên: - Tám mươi dặm gió tuyết không ngăn được chàng quay về...
Âm thanh ấy nhất thời khơi dậy hồi ức của Vĩnh Dạ. Cha của Lý Lâm là một diễn viên nghiệp dư, lúc rảnh rỗi thường thích tụ tập với một đám các