Trống canh điểm năm tiếng, trừ những người họp chợ, đại đa số mọi người trong kinh thành hãy còn đang say giấc.
Lịch vương phủ.
Nội sảnh trong phòng ngủ Lịch vương lại đèn đuốc sáng trưng.
“Đêm qua, có tổng cộng bốn chiếc xe ngựa xuất phát từ phủ tướng quân, trên xe chất đầy ngói vỡ đá vụn, còn có vài cành cây lớn khô héo. Hiển nhiên Trịnh Trường Tắc đã mua chuộc tướng sĩ thủ thành, khi ra khỏi thành đêm qua, có người lặng lẽ giúp hắn mở cổng thành.”
“Thuộc hạ đã dựa theo lâu chủ phân phó, âm thầm đi theo đến một trang viên ở ngoại thành. Hiện giờ xung quanh trang viên đã sắp xếp đầy đủ nhân thủ giám thị, bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công.”
“Các ngươi đã tra xem trong mấy chiếc xe kia thực ra chứa gì chưa?”
Phi Long song vệ nhìn nhau một cái, Hữu vệ bẩm báo: “Quan ngân, loại mười lượng một đĩnh. Nhưng chỉ chứa trên chiếc xe thứ tư.”
(quan ngân: ngân lượng của triều đình, khi được đúc ra thường có dấu nổi của triều đình ở đáy)
“Hừ! Trịnh Trường Tắc quả nhiên là kẻ giảo hoạt! Có lẽ hắn đã dự đoán được đêm đó ta sẽ phái người giám thị hành động của hắn, có ý cho ba chiếc xe xuất phát trước để thăm dò thực hư. Giả như chúng ta không ngờ trước mà triệt hạ mấy xe này, có lẽ hắn sẽ đổi cách vận chuyển khác.”
“Lâu chủ, ngài cho rằng quan ngân kia là lượng bạc cứu tế thiên tai bị mất của quan phủ sao?”
Đăng Tiêu lâu chủ gật đầu đồng ý với ý kiến của Hữu vệ, “Nếu như ngươi là Trịnh Trường Tắc, ngươi sẽ dùng cách gì để vận chuyển số bạc còn lại đi?”
Hữu vệ mỉm cười: “Suy nghĩ mấy việc thế này cứ giao cho lão Tả đi thôi, thuộc hạ không thạo chuyện này.”
Tả vệ họ Tả liền thầm liếc Hữu vệ Dương Học Nghiên một cái. Hắn thanh thanh cổ họng, nêu ra ý kiến của mình.
“Chuyển tang vật vào buổi tối có lợi nhưng cũng có hại, Trịnh Trường Tắc thân là mệnh quan triều đình, lại có Âu dương lão tướng quân như kim bài hộ thân, hắn hoàn toàn không cần chọn cách đi đêm nửa lợi nửa hại. Tuy đã mua chuộc quan binh thủ thành, nhưng lỡ không may gặp phải quân hộ thành do Thành vương thống lĩnh, chỉ sợ rằng khó thoát khỏi việc bị chặn xe lục soát.
Thế nên, đối với hắn mà nói, ban ngày hẳn càng che dấu tốt hơn. Ban ngày hắn không cần lo lắng ánh mắt hoài nghi của người khác, có thể quang minh chính đại chuyển đồ ra từ phủ tướng quân, thậm chí có thể nhờ phủ tướng quân hộ vệ cho, thuận tiện lại đến chỗ lão tướng quân xin thêm một công văn miễn điều tra, hoàn toàn có thể không chút trở ngại qua khỏi cổng thành. Thêm nữa…”
“Thêm nữa, ban ngày Đăng Tiêu lâu không tiện ra mặt, chỉ có thể để quân hộ thành nghĩ cách chặn lại chiếc xe này.” Du mỉm cười nói.
Nghĩ nghĩ chốc lát, Dương Học Nghiên vẫn cất lời hỏi: “Lâu chủ, có phải ngay từ đầu ngài đã dự định nhường Thành vương hưởng công lao này?”
“Ngươi nghĩ sao?” Du cười như con cáo nhỏ trộm được gà.
Biến sắc, nam nhân bỗng nhiên thở dài, tựa như cực kỳ bất đắc dĩ hạ lệnh: “Hắn lại chạy. Đại khái ở vùng đông kinh thành, các ngươi mang hắn về, tốt nhất là trước buổi trưa. A, đúng rồi, chiếc xe trong trang viên kia về tay Đăng Tiêu lâu chúng ta, biết chưa?”
Phi Long song vệ hiểu ý nhận lệnh rời đi.
Sau khi song vệ đi khỏi, Thái Tiểu Vi đến trước cửa khấu kiến, Du cho gọi nàng vào.
Một chén trà nhỏ sau, Thái Tiểu Vi mang theo đôi mắt đỏ hoe ra khỏi phòng, nhận lệnh đi bắt nha hoàn Như Hồng của Âu Dương Nguyệt Cầm.
Mặt trời dần lên cao, tiếp tục lấy lý do thân thể không khỏe để trốn lâm triều, Lịch vương thay một bộ y phục bình dân chạy đến thành đông dạo chơi, vừa nhấc mắt liền nhìn thấy huynh trưởng của y đang dẫn đầu một đội quân hộ thành đi qua trước mặt.
Che mặt nghiêng người nhường đường có nhóm người đi qua, Du thở dài trong lòng. Thiết Ngưu a Thiết Ngưu, ngươi thật có bản lĩnh! Mới trốn một đêm đã có thể làm cho Hoàng Phủ Du ta đứng ngồi không yên, tốt nhất ngươi đừng để ta nhanh chóng tìm được ngươi, nếu không…
Một mặt tưởng tượng trong đầu việc tha con trâu ngốc kia vào trong địa lao của vương phủ trừng phạt, một mặt lại suy nghĩ nên dùng loại hình phạt nào để hắn bị dạy dỗ nhưng không thực sự thương tổn hắn đồng thời vẫn có thể làm cho Hoàng Phủ Du y thỏa mãn, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy lột sạch quần áo hắn, treo lên giá hành hình, trực tiếp dùng tay đánh mông hắn tựa như là phương pháp tốt nhất.
“Nguy rồi! Có người đụng ngã ngọc kiệu của con gái đại tướng quân! Có người phát điên!” Một tiếng rống to náo loạn cả khu chợ thành đông.
Có chuyện gì vậy? Ý nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu Du là Thiết Ngưu đã xảy ra chuyện. Tiếng rống kia thực sự quá quen thuộc với y!
Đám đông bắt đầu hoảng loạn, có người muốn chạy ra ngoài tránh tai họa, có người muốn chen vào trong hóng hớt. Du không kịp suy nghĩ, hít sâu một hơi, ẩn mình leo lên mái hiên bên đường, cúi người chạy dọc theo các nóc nhà hướng vào trung tâm đám đông.
Thành vương bắt đầu ra lệnh cho quân hộ thành xua tan dân chúng đang vây xem, hòng khôi phục trật tự bình thường.
Trung tâm đám đông, ngay giữa khu chợ thành đông, có đỗ ba chiếc xe bốn ngựa kéo và một chiếc kiệu nhỏ thêu hoa đã ngã lăn ra đất. Bên cạnh xe ngựa và kiệu nhỏ là hai đội gia tướng cổ áo thêu gia huy phủ tướng quân. (gia tướng: quân lính trực thuộc phủ tướng quân)
Lúc này, một nửa quân số của hai đội gia tướng đang vây công một gã đại hán áo xanh.
Du dừng bước, nằm trên nóc nhà tạm thời yên lặng theo dõi kỳ biến, trong lòng cười lạnh mấy tiếng.
Khá lắm Trịnh Tường Tắc! Tưởng rằng ngươi chỉ xin lệnh ấn của tướng quân, không ngờ ngay cả con gái tướng quân ngươi cũng mời ra mặt.
Cứ thế quả thật là vạn vô nhất thất (trăm sự vẹn toàn không có sơ hở), trong kinh thành này trừ khi hoàng đế hạ lệnh, nếu không sợ rằng thật sự không ai dám tùy ý chặn kiệu của con gái tướng quân, càng miễn bàn đến lục soát xe ngựa. Dù sao nếu lỡ không soát ra được thứ gì, chịu tội là tất nhiên, nhưng việc đắc tội đại tướng quân cầm trong tay một phần ba binh quyền của Đại Á hoàng triều sẽ gây hậu quả thế nào, thì đến cả hoàng đế cũng phải suy xét cẩn thận.
Lại nhìn kẻ bị gia tướng phủ tướng quân vây công, không sai, đúng là con trâu đại ngốc họ Thiết mới tức giận bỏ đi đêm qua!
Tiểu tử này bây giờ đang là…? Bắc Nhạc cuồng nhân? Hừm, không sai được. Thiết Ngưu chỉ biết cậy mạnh sẽ không đối phó được với đám gia tướng phủ tướng quân được huấn luyện nghiêm chỉnh. Thế nhưng sao Thiết Ngưu lại đột nhiên biến thành Bắc Nhạc cuồng nhân rồi? Tối qua, sau khi hắn bỏ đi đã xảy ra chuyện gì? Hay là chuyện đang xảy ra lúc này mới là thứ làm Thiết Ngưu thay đổi nhân cách?
Tầm mắt của Du chuyển về phía con gái tướng quân, Âu Dương Nguyệt Cầm, đang được đám gia tướng bao quanh bảo vệ ở bên cạnh.
Biểu hiện của Âu Dương Nguyệt Cầm thực sợ hãi, hoàn toàn là bộ dáng vẫn còn kinh hoàng, đôi tay nắm chặt khăn tay che ở trước ngực. Nha hoàn ở hai bên trái phải cẩn thận đỡ lấy ả.
Ánh mắt ngưng lại, nhìn kỹ thêm một chút liền thấy không chỉ có đôi tay của Âu Dương Nguyệt Cầm đang run rẩy, khóe môi Du từ từ cong lên, có lẽ y đã hiểu được tại sao Thiết Ngưu lại đột nhiên biến thành Cuồng ngưu rồi.
“Hướng Ngọ, A Ngưu——” Hoàng Phủ Du đột nhiên kêu to, vẫy tay nhảy vào vòng thị phi.
Thành vương vừa lỡ mắt nhìn rõ người mới nhảy vào vòng thị phi là ai, suýt nữa từ trên lưng ngựa lộn cổ xuống đất. Tên kia chẳng phải là kẻ nói dối thân thể không khỏe, ở lỳ trong nhà không chịu vào triều – Lịch vương sao? Ngươi không sợ bị người ta nhận ra à? Đến lúc đó cho dù là ngươi đi nữa, cái tội khi quân này…
Bắc Nhạc cuồng nhân Thiết Hướng Ngọ đang vì ngẫu nhiên phát hiện ra nữ nhân kia, nhất thời bừng bừng tức giận giật tung màn kiệu, trong lúc chiến đấu hăng say với đám gia tướng phủ tướng quân, chợt nghe thấy âm thanh quẩn quanh ngay cả trong giấc mơ của hắn, tiếng gọi đến chết cũng không quên được.
Cái tên tiểu tử mặt trắng vô lại… biến thái! Lão tử muốn làm thịt hắn!
Cuồng nhân vẫn chưa quên tên tiểu tử mặt trắng kia, quăng lại đám gia tướng phủ tướng quân, quay người về hướng Hoàng Phủ Du phóng đi.
Vừa thấy Cuồng nhân đằng đằng sát khí vọt đến, Du sợ hãi kêu lớn một tiếng, chạy về phía xe ngựa trốn.
“Ngươi trốn chỗ nào! Hôm nay nếu yêm không giết được ngươi, yêm sẽ không phải người sống!”
Vừa nghe lời ấy, Du vội vàng thò đầu ra từ sau xe ngựa, trách móc: “A Ngưu à, sao ngươi nỡ lòng nói vậy? Nếu lỡ có gì không hay xảy ra với ngươi, ngươi nói tiểu sinh phải sống sao đây!”
Ầm vang một tiếng, chiếc xe ngựa bị chặn lại đầu tiên bị thủng một lỗ rõ to.
“Oa! A Ngưu ngươi thật lợi hại!” Nam tử tuấn tú cứ như sợ bị đánh, không ngừng chạy vòng vòng quanh chiếc xe ngựa mới bị phá thủng, hơn nữa còn lúc có lúc không không cẩn thận đụng vào thân xe.
Sắc mặt Âu Dương Nguyệt Cầm thay đổi, hơn nữa lúc ả phát hiện ra, ánh mắt của Thành vương đã bắt đầu ngưng lại trên chiếc xe ngựa.
“Người đâu! Còn không nhanh chóng đánh xe rời khỏi đây!”
Nghe tiểu thư phân phó, đám gia tướng không dám chậm trễ, lập tức chạy về phía xe ngựa.
Bám trên rìa nóc xe ngựa, nam tử tuấn tú cười hì hì đối mặt với Cuồng nhân đang đỉnh đầu bốc khói hô: “A Ngưu, là do ta không tốt, ngày đó không nên dùng sức mạnh với ngươi, như vậy đi, đêm nay ta hảo hảo hầu hạ ngươi, có được không? Cam đoan ngươi được thoải mái… Oa a!”
Nam nhân quá đắc ý, không cẩn thận bị chưởng phong quét trúng một chút, ngay tại chỗ giật lùi hai bước.
Mà chiếc xe ngựa được chế tạo rắn chắc này nằm ngay giữa chưởng phong của Cuồng nhân, rút cuộc không chịu nổi hai đại cao thủ thiên hạ vần qua vần lại, ầm vang một tiếng tuyên bố vỡ nát.
Đá vụn rời ra đầy đất, sắc mặt Âu Dương Nguyệt Cầm đại biến.
Ánh sáng chợt lóe, có gì đó chói vào mắt người vây xem.
Bạc…
Thời gian thoáng cái dừng lại.
Thành vương quyết định thật nhanh, ngay tại lúc mọi người còn đang mơ hồ nghi hoặc, lập tức chỉ huy thuộc hạ bao vây ba chiếc xe ngựa, đồng thời cho người lập tức tìm thêm viện quân.
Ta biết ngay mà, việc gì có dính dáng đến tên tiểu tử Du kia nhất định không phải chuyện tốt!
“Bạc! Thật sự là bạc! Thật là nhiều bạc!” Trong dân chúng vây xem có người kêu to lên. Vào giờ phút này, cả đám người tựa như bừng tỉnh ùa lên, vọng tưởng từ xe ngựa vỡ tung nhặt được của trời cho.
Mắt thấy tình thế đã không thể cứu vãn, Âu Dương Nguyệt Cầm cắn răng, nhân lúc hỗn loạn rời khỏi khu chợ thành đông.
Ngay tại nháy mắt ả rời đi, có người theo đuôi phía sau.
Cuồng nhân nhất thời bị đám người điên cuồng dọa sững người, đến khi ngẩng đầu định tiếp tục tìm tên đầu sỏ tính sổ, mới phát hiện tên tiểu tử mặt trắng đã bỏ chạy mất dạng về phía thành nam.
“Ngươi chạy trốn đi đâu! Đứng lại cho yêm!” Thiết Hướng Ngọ bỏ lại ngân lượng đầy đất cùng một đám dân chúng điên cuồng, bay lên mái hiên đuổi theo không bỏ.
Thành vương ở lại trừng mắt nhìn bóng lưng hoàng đệ càn rỡ khoát tay nghênh ngang rời đi, bất đắc dĩ thở dài, nhận mệnh thu dọn mớ hỗn độn này.