Ba nghìn cấm vệ quân nghênh hôn đến tiểu trấn phụ cận Úc sơn thôn còn mang theo một phong mật thư.
Du, hoàng bạch lưu thất[1], cha nóng ruột, mệnh lệnh nhận thư về ngay.
Hoàng Phủ Du xem xong tờ giấy giấu trong viên sáp, nắm tay lại xé thành bột phấn.
“Báo cho chủ tử ngươi, trong vòng mười ngày bổn vương sẽ hồi kinh.”
“Tuân lệnh.” Người truyền tin đầu gối chấm đất, gật nhẹ đầu, nhanh chóng rời đi, truyền khẩu tín (lời nhắn miệng) về kinh.
“Người đâu! Lệnh cho đội quân nghênh hôn lập tức khởi hành!”
~*~
“Ca, ca nói sau nửa tháng nử tử kia sẽ quay lại đón ca nhập kinh, nhà cửa hiện tại đã hoàn toàn sạch sẽ, hành lý cũng đã đóng gói, phòng ở cũng đã đồng ý cho Lý bá mượn, tại sao đến bây giờ đến cái bóng bà mối cũng không thấy vào cửa?” Ca không phải là bị người ta lừa chứ? Nhiễm Hoa sắc mặt lộ vẻ hoài nghi.
Thiết Ngưu đem cây rìu mỗi ngày đều dùng cất vào một cái rương mây đơn giản, đóng nắp rương lại, ngồi chồm hổm trên mặt đất sờ sờ cái rương không hề nhúc nhích.
“Ca, muội đang nói với ca mà!” Nhiễm Hoa hạ eo thon, rống vào lỗ tai đại ca.
“A! Oa a! Nói, nói, muội nói!”
“…, muội nói ca cất rìu đi làm gì?! Mang đến kinh thành để nhà tẩu tử (chị dâu) chẻ gỗ sao! Còn cả chăn, ca mang nó đi làm gì? Chẳng lẽ nhà tẩu tử khó khăn đến mức ngay cả chăn bông cũng không có cho ca dùng sao? Lại còn dây thừng này, ca mang theo để làm gì! Còn có…, ca! Muội đang nói với ca đó——!” Nhiễm Hoa bị cái ca ca từ ngốc biến thành đần kia làm cho phát cáu!
Đã nửa tháng nay Thiết Ngưu đều là cái dạng này, cả người giống như lềnh bềnh giữa không trung. Lúc đang làm việc bình thường tự nhiên lại cười ngây ngô, nhìn mặt đất cười “hắc hắc hắc” không ngừng, cũng không biết đang nghĩ cái gì. Hoặc là giống như hiện tại, thất thần không biết lạc ở chỗ nào rồi.
“Ca, ca khẳng định nữ nhân kia không phải hồ ly tinh?” Nhiễm Hoa vươn tay ra trước mặt Thiết Ngưu quơ quơ, không dám nói chắc ca ca mình rút cuộc còn lại mấy hồn mấy phách.
Thiết Ngưu mắt nhìn muội muội nhưng hồn đã sớm bay đến chỗ vợ mình. Từ ngày cứu nàng rồi hứa hẹn trọn đời với nhau đến nay đã mười chín ngày rưỡi, người ấy nói nàng ở nhà của bằng hữu trong thị trấn gần đây, cũng không cho hắn đến thị trấn đó gặp nàng, chỉ nói chờ nàng nửa tháng, khi đó sẽ có đội ngũ nghênh hôn của phụ thân phái đến đón hắn. Nhưng đã sắp hai mươi ngày vẫn không thấy bóng dáng mỹ nhân, ngày ngóng đêm mong, càng mong nhớ trong lòng càng vui.
Sắp rồi, yêm sắp được gặp nàng rồi. Sau này gả cho nàng rồi, yêm nhất định sẽ đối xử với nàng thật tốt, quyết không để cho nàng lại làm cái việc ngốc ngếch coi thường mạng sống như vậy! Yêm thề với cha mẹ, tuyệt đối sẽ không ghét bỏ nàng! Cho dù nàng không sinh được oa nhi.
Nhiễm Hoa thở dài, quyết định từ bỏ việc nói chuyện với đại ca, nhìn sắc trời, chuẩn bị vào nhà làm cơm trưa.
Ngay lúc nàng vừa nhấc chân, “Ca! Tỷ! Nguy rồi! Ca——! Tỷ——!” Tiếng kêu to thảm thiết mang theo hưng phấn từ xa vọng lại, nghe tiếng thì hình như là Tiểu Du Đầu.
“Phanh!” một tiếng, Tiểu Du Đầu xô mạnh cánh cổng, lập tức vọt vào, vẻ mặt bất minh nhào vào trong lòng đại ca, hưng phấn nói to: “Ca, đại ca, đệ nói cho ca nghe! Trong thôn có thật nhiều quan binh! Thật nhiều nha! Thôn trưởng lý trưởng Vương lão đầu Trương đại gia Lưu qua tử (qua tử: người què)…, hễ là quản sự trong thôn đều phải ra ngoài nghênh đón! Nghe nói còn có cả đại quan của thị trấn, trong thôn ngoài thôn đứng đầy người nha! Ca, ca nói xem có phải quan binh đến bắt cường đạo hay không? Đệ thấy nhị đại gia ở thôn Đông rất giống nha! Còn có Lưu đại nương eo trâu nước nhìn qua giống như lừa gạt tiểu hài tử đi bán! Ca, đám quan binh kia giương cờ to, cưỡi ngựa lớn, muốn bao nhiêu uy phong thì có bấy nhiêu uy phong…”
Tiểu Du Đầu lách cha lách chách nói hết một hơi vẫn còn muốn nói nữa, Thiết Ngưu mơ màng nghe câu được câu mất, chỉ lọt được mấy chữ quan binh bắt cường đạo. Trong lúc hắn phản ứng trì độn, vẫn còn đang nghĩ xem người nào trong thôn thoạt nhìn giống cường đạo thì Tiểu Du Đầu hưng phấn tò mò đã bị tỷ tỷ nhét giẻ lau vào miệng.
“Ối…! Tỷ, tỷ thật xấu…” Tiểu Du móc giẻ lau ra, ghé lên vai đại ca nôn khan một trận.
Liếc đệ đệ một cái xem thường, “Đại ca, trong thôn khó có được đại sự như vậy, đi, chúng ta ra ngoài xem!” Nhiễm Hoa cũng mang tâm tính tiểu hài tử, nghe được có thể xem náo nhiệt, lập tức ôm lấy cánh tay đại ca nàng kéo ra ngoài cửa.
Vừa ra khỏi cửa, chỉ thấy một đám người khí thế hầm hầm hướng phía nhà nàng đi tới.
“Thiết Ngưu a——!” Vừa nghe có giọng nói quen thuộc gọi lớn một tiếng đã bị một chất giọng lanh lảnh đặc thù cắt ngang.
“Thiết thị ở Úc sơn thôn Chu sơn hương nghe chỉ——!” (sơn hương: xã nhỏ trong núi)
“Soạt!” Sau giọng nói lanh lảnh, mọi người nhất loạt quỳ xuống.
Ba huynh muội Thiết gia đều trợn tròn mắt, trừng mắt nhìn đại đội nhân mã phía trước. Hóa ra cường đạo bị bắt lại là chúng ta!
Vô số quan binh cưỡi ngựa cao lớn đứng xếp thành đội ngũ chỉnh tề, kín hết cả con đường nhỏ hẹp trong thôn. Chỉ thấy cơ xí tung bay, ngoài cờ ngũ trảo kim long (rồng vàng năm móng)[2] đại diện cho hoàng gia còn có cờ viền vàng thêu hắc báo mang cánh cũng tung bay giữa không trung. Người hiểu biết chỉ cần liếc mắt một cái sẽ biết ngay cờ xí này mang ý nghĩa gì, nó chính là vương huy của Lịch Vương Hoàng Phủ Du, thân tử do đương kim hoàng thượng và hoàng hậu hạ sinh, kẻ chỉ dậm chân một cái cũng có thể làm cả thiên hạ chấn động ba lần!
Đáng tiếc nơi này chỉ là một hương thôn nhỏ nhoi nơi sơn dã, có thể nhận ra cờ kim long của hoàng gia đã xem là kiến thức không tồi, người Thiết gia chưa trải mấy sự đời đương nhiên không hiểu được cờ xí hắc báo mang cánh kia đại diện cho cái gì, chẳng qua là bị trận thế oai nghiêm này dọa cho sợ không khép miệng lại được.
Không riêng gì người Thiết gia, toàn bộ thôn dân Úc sơn thôn cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, mọi người chen lấn xung quanh quan binh, thân dài quá cổ chuẩn bị xem náo nhiệt. Đến lúc nhìn thấy Quan lão gia, trưởng thôn hiểu biết rộng rãi của Ngoại sơn thôn qùy rạp trên đất, tất cả không hề nghĩ ngợi, soàn soạt quỳ xuống đất. Trong đó có một tia lo lắng bất an, chỉ sợ tai họa sẽ rơi xuống đầu mình.
Mặt trời chiếu rọi trên cao, cuối thu không khí trong lành, đại kỳ tung bay, gió lộng người yên.
Ba huynh muội Thiết gia chỉ đứng ngây ngốc, trợn mắt nhìn một mảng lớn người quỳ trên mặt đất, vẻ mặt mù mịt.
“Khụ khụ! Thiết thị nghe chỉ——!” Giọng nói lanh lảnh thấy tình hình như vậy đành phải xuống ngựa tiến lên phía trước vài bước, tốt bụng nhắc nhở.
Không ai để ý đến hắn. Ba huynh muội Thiết thị chỉ vừa trợn mắt nhìn hắn vừa khép miệng lại mà thôi.
“Này này, Thiết Ngưu! Quỳ xuống! Mau quỳ xuống! Ưm…” Ngô đại thẩm sốt ruột đến mức cứ ở trong đám người nhỏ giọng này này liên tục, muốn khiến cho ba huynh muội chú ý. Con trai nàng thấy trưởng thôn trừng nàng, sợ tới mức vội vàng che miệng của nàng lại.
“Khụ khụ! Thiết thị còn không mau quỳ xuống tiếp chỉ!” Giọng nói lanh lảnh lại nhân từ nhắc nhở, không có cách nào a, tuy nói người trước mắt chỉ là bách tính nhỏ nhoi không đáng để trong mắt nhưng từ hôm nay trở đi sẽ không còn như vậy, xem tiểu cô nương kia chẳng có bao nhiêu tư sắc, như thế nào lại được Lịch vương tôn quý kia coi trọng chứ? Phải biết rằng Lịch vương kia là chủ nhân mà ngay cả hoàng thượng cũng muốn nhường ba phần! Đệ nhất vương phi của chủ nhân này ai dám đắc tội?!
“Ngươi là ai? Tới làm gì?” Thiết Ngưu cuối cùng cũng nhớ đến trách làm chủ gia đình của mình, mở miệng hỏi khơi khơi.
Giọng nói lanh lảnh—— đại tổng quản nội công Lưu công công hai mươi năm qua vẫn là lần đầu tiên nghe thấy có người hỏi hắn cầm thánh chỉ đến làm gì, nhẫn nhịn cơn giận, thầm mắng một tiếng đồ nhà quê, đắp lên khuôn mặt tươi cười.
“Ta tới tuyên chỉ. Thiết thị còn không quỳ xuống lĩnh chỉ!” Nghĩ nghĩ lại nhịn không được chêm thêm một câu: “Gặp thánh chỉ không quỳ, coi thường thánh chỉ chính là tội chết mất đầu!”
“Tội chết? Yêm không có phạm pháp a. Có phải các người đã bắt sai người rồi không?” Thiết Ngưu ôm tiểu đệ vẫn không có phản ứng.
Tiểu Du Đầu quan sát nửa ngày, ngẩng đầu nhỏ ghé tai đại ca nói nhỏ, “Ca, người đó có phải chính là thái giám không? Hắn không có tiểu kê kê đúng không?”
“Gì?” Thiết Ngưu cảm thấy Tiểu Du Đầu còn biết nhiều chuyện hơn cả kẻ làm ca ca là hắn.
Lưu công công sắc mặt lạnh lùng. Điều kiêng kị nhất của hoạn quan chính là bị người ta nói ra chuyện này, tuy nói con nít không hiểu chuyện nhưng làm trò kề tai thì thầm trước mặt hắn, lại còn bị hắn nghe thấy, phần xấu hổ này khỏi nói cũng biết có bao nhiêu khó chịu. Tâm tính chịu áp lực nhiều năm đến méo mó từ đây chôn chặt oán hận với người Thiết gia.
Nhiễm Hoa lanh lợi thoát khỏi khiếp sợ, tỉnh táo lại, mắt thấy tình hình này, lại nhìn sắc mặt khó coi của công công mặt trắng, không dám nhiều lời, liều mạng kéo ca ca nàng quỳ xuống.
“Thỉnh công công không để bụng tiểu nhân, thảo dân ba người Thiết thị quỳ tiếp thánh chỉ.”
“Hừ!” Lưu công công thấy vương phi tương lai trong suy đoán của mình mở miệng, sắc mặt hòa hoãn mở thánh chỉ.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Thiết thị ở Úc sơn thôn Chu sơn hương, gia học uyên thâm, lòng vì thiên hạ, giúp đỡ hoàng tử Du trong lúc nguy nan, tấm lòng nhân hậu không cầu báo đáp, lòng son soi tỏ, lại khen kỳ mạo song tuyệt, vang danh thiên hạ, cùng hoàng tử Du ở trong nguy nan mà sinh ra chân tình, tình này buồn thương, tình này chứng giám, trẫm cảm động tâm can, đặc biệt ban cho Thiết thị tam phẩm vị, tháng mười ngày lành, ban thưởng Lịch vương đại hôn, Thiết thị lên hàng vương phi chính nhất phẩm[3], phụ tá Lịch vương gìn giữ vững bền hoàng triều ta. Ngày tiếp chỉ cấp tốc khởi hành, vào kinh hoàn lễ. Khâm thử——!”
“…”
Ba huynh muội Thiết thị lúc này, Nhiễm Hoa nghe xong thánh chỉ, điều đầu tiên nghĩ đến chính là đối phương có phải đã nhầm người hay không, tiếp đó nàng lại thật sự lo lắng phải giải thích sự nhầm lẫn này với đối phương như thế nào.
Tiểu Du Đầu quỳ trên mặt đất, thỉnh thoảng trộm ngẩng đầu chăm chăm nhìn Lưu đại công công, hơn nữa cứ chú mục vào đũng quần của hắn. Thánh chỉ nói những gì, một chữ cũng không có vào tai nó.
Thiết Ngưu chỉ nghe đến tám chữ “Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết”, sau đó nói những gì hắn nghe đều không hiểu. Vậy nên Lưu công công nói xong cả buổi, hắn vẫn quỳ trên mặt đất vắt óc suy nghĩ.
Lưu công công tiến lên một bước, do dự không biết có nên nâng Lịch vương phi tương lai đứng lên không.
“Thiết Ngưu, lĩnh chỉ tạ ơn, quay về thu dọn hành lý lập tức khởi hành. Ngô Trịnh Thiên, ngươi đi giúp hắn.” Trong không gian yên ắng vang lên giọng nam lạnh nhạt hơi đượm vẻ biếng nhác.
Thanh âm không lớn, khuyết một phần nhân tình rõ ràng rành mạch truyền vào tai Thiết Ngưu.
“A Du! Là ngươi!Ngươi… ngươi, ngươi cuối cùng cũng đã đến!” Thiết Ngưu vui sướng nhảy dựng lên.
“Hành lý yêm đã thu dọn xong từ sớm, chỉ còn chờ ngươi đến! Mau, mau vào ngồi!” Thiết Ngưu vượt qua Lưu công công, hướng chỗ vợ hắn chạy vội đến.
A Du? Vợ của đại ca? Nhiễm Hoa ngẩng đầu lên, hướng ánh nhìn về đoàn quân… Nào có bóng dáng nữ nhân?