A Du…” Giật nhẹ ống tay áo của Du, Thiết Ngưu hoang mang nói: “Ngươi… hay là cứ đánh mông hắn đi, cái này, rất đau đớn.”
Hoàng Phủ Du nghiêng đầu liếc hắn một cái, khóe miệng hiện lên chút tươi cười không rõ nghĩa.
“Hữu vệ, ngươi không biết rằng thủ đoạn của ngươi hơi nhẹ nhàng quá rồi sao.”
Hữu vệ ngẩng đầu cười nói: “Bẩm lâu chủ, đây chỉ mới là món khai vị, món chính bây giờ mới bắt đầu.”
Từ trong bao bố rút ra một con dao lưỡi mảnh và một cái móc cực kì tinh xảo, nhấc ngón tay cái của Sa Tiêm Đao lên.
“Ngươi, ngươi muốn làm gì! Cho lão tử một cái thống khoái! Đừng lấy mấy thứ đó tra tấn lão tử!” Sa Tiêm Đao run giọng kêu to.
[Thống khoái có nghĩa là ngay thẳng, sảng khoái; nhưng xét từng chữ lại có thể hiểu là đau đớn trong khoảnh khắc (thống: đau đớn, khoái: nhanh chóng), hay là chết nhanh chóng]
“A, không phải ngươi cũng rất quen thuộc với những thứ này sao? Sao lại không biết ta đang làm cái gì?” Hữu vệ cười đáp.
Tại gốc ngón tay cái, Hữu vệ dùng dao nhỏ nhẹ nhàng khứa quanh một vòng, không đợi vết dao cắt khép lại lập tức đưa đầu sắc của cái móc vào, liền sau đó khều ngược lên trên, kéo ra một lớp da. Hữu vệ dùng ngón trỏ và ngón cái giữ lấy lớp da kia, chậm rãi cuốn về phía trước, chỗ nào bị cản thì dùng cái móc sắc bén xử lý.
Sa Tiêm Đao trơ mắt nhìn mình bị lột da, tròng mắt vừa đảo liền ngất lịm đi.
Đến khi Thiết Ngưu hiểu được chuyện gì đang xảy ra trước mắt, la to một tiếng vội đi về phía trước.
“Thiết Ngưu!” Một bàn tay giữ chặt lấy hắn.
“A Du! Sao ngươi có thể như thế! Cứ vậy sẽ đau chết người mất! Mau nói hắn dừng tay đi!” Thiết Ngưu gấp gáp đến mức giậm chân bình bịch.
“Muốn loại người lăn lộn giang hồ đã lâu như những kẻ này mở miệng phải dùng thủ đoạn này, Thiết Ngưu, lấy khẩu cung không giống như trong mấy vở kịch ngươi được xem đâu.”
“Nhưng mà! Nhưng mà!” Thiết Ngưu không biết phải nói cái gì để phản bác lại, tất cả những điều đang xảy ra trước mắt đây hoàn toàn khác với thế giới hắn vẫn biết, mà ngay cả A Du hiện tại cũng không giống như A Du hắn thường biết.
Nhìn thấy con trâu ngốc kia hai mắt đỏ bừng như sắp khóc đến nơi, thở dài, Lịch vương lại mềm lòng, cũng không đành lòng bắt hắn tiếp tục xem tất cả những điều này, ——không thì lỡ buổi tối hắn gặp ác mộng, chẳng phải y sẽ bị phiền chết sao?
“Tả vệ, ngươi đưa hắn về nhà cỏ.” Du hướng ra ngoài miếu ra lệnh.
Thiết Ngưu còn chưa kịp chạy, Du không muốn lôi thôi, phất tay điểm thụy huyệt (huyệt ngủ) của hắn, rồi cho Tả vệ ôm hắn trở về đi ngủ đi thôi!
Nhìn theo bóng Tả vệ ôm Thiết Ngưu đi, không biết trong lòng Du suy nghĩ điều gì, vẻ mặt có chút cổ quái.
Hữu vệ ho khan một tiếng.
Du lấy lại tinh thần, trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó dồn toàn bộ tinh thần vào việc hỏi khẩu cung.
.
Lúc trở lại nhà cỏ, Thiết Ngưu đang ngồi xếp bằng trên giường hờn dỗi.
Du sửng sốt một chút. Kỳ quái, ai giải huyệt giúp hắn? Ai có thể hóa giải được thủ pháp điểm huyệt của y? Hay là…
Đường đường Lịch vương đương nhiên không chịu yếu thế hơn, không nói một tiếng đi đến trước bàn ngồi xuống, nhìn xuống ấm trà mình vẫn quen dùng trên bàn, nhấc lên, rót cho mình một ly.
Thiết Ngưu đặt hai tay trên đầu gối, tiếp tục hờn dỗi.
Du tiếp tục uống trà.
Hai người cứ dây dưa kéo dài, không ai chịu mở miệng trước.
Trong đầu Thiết Ngưu hiện tại đã bị nhồi nhét hình ảnh hôn quan tàn nhẫn vu oan giá họa hãm hại người tốt, Hoàng Phủ Du cũng thành tên cẩu quan hồ đồ thân mặc áo bào kim mãng (mãng xà màu vàng), đầu đội mũ quan thất phẩm, tay cầm bản khai khống khẩu cung bức người đồng ý. Còn vị Hữu vệ kia chính là nhân vật sư gia giảo hoạt, mà hắn tự nhiên lại thành gia nhân của tên hôn quan kia, lo lắng không biết phải đưa khâm sai trở về chính đạo như thế nào.
Nếu lỡ có vị thanh thiên đại lão gia nào phát hiện ra A Du vu oan giá họa, dụng hình bừa bãi lên phạm nhân mà muốn tới bắt y, lúc đó hắn nên là “đại nghĩa diệt thân” (vì nghĩa lớn mà không quản thân tình) hay che dấu giúp A Du đào tẩu?
Du ra vẻ lơ đãng đưa mắt về phía giường, liếc một cái đã thấy cái bộ dáng nhíu chặt chân mày của Thiết Ngưu.
Hắn đang suy nghĩ gì? Sao lại dồn lông mày thành một đống như vậy được?
Yêm… Yêm phải đại nghĩa diệt thân!… Không được a! Yêm không nỡ a!
Tuy rằng A Du người có chút hung ác, tính tình có chút xấu xa, lại thích mắng chửi người khác, lại là phá gia chi tử quá yêu sạch sẽ, còn không phải quan thanh liêm, nhưng y là vợ yêm mà! Y đối xử với yêm tốt lắm, tuy miệng lưỡi có chút hung hăng nhưng trong lòng vẫn luôn nghĩ tới yêm.
“Ai——…”
Thế nhưng nếu tiếp tục để mặc y như thế, có thể nào y sẽ bị vạn dân cùng cáo tội lên trên không, bị hoàng đế lột bỏ chức quan ném vào thiên lao sau đó “thu hậu vấn trảm”[4]… A!! Làm sao bây giờ? Yêm không muốn A Du bị mất đầu đâu!
“Ôi…” Đau đầu.
Phải rồi! Thiết Ngưu vỗ đùi! Thiếu chút nữa là quên mất A Du là nhi tử của hoàng đế! Nhi tử của hoàng đế sẽ không bị mất đầu… nhưng hình như vẫn bị…, Thiết Ngưu lại bắt đầu chán nản. Cho dù có không bị chém đầu đi nữa, không chừng sẽ bị biếm lãnh cung, từ nay về sau không còn được thấy mặt trời, nếu thế yêm… không phải sẽ bị chia cách với A Du, sau này mãi mãi không có ngày gặp lại sao? Quên đi! Vẫn cứ mang A Du trốn đi thôi! Yêm dẫn y trốn đến nơi rừng núi, yêm đốn củi săn thú phá núi làm ruộng nuôi y! Đến lúc yên ổn sẽ đón đệ muội ra, cả gia đình sống cùng nhau, ha ha. Thiết Ngưu nghĩ đế những ngày tháng tươi đẹp mai sau không khỏi bật cười.
“Tốt! Cứ làm như thế!” Thiết Ngưu bật người dậy, đứng thẳng trên giường.
Nhảy nhảy nhảy! Ba bước đã đến bên cạnh Hoàng Phủ Du, cầm lấy tay y, cẩn thận chân thành nghiêm túc nói: “A Du, ngươi và yêm trốn đi! Yêm sẽ không để ngươi bị bắt về chém đầu! Cũng sẽ không để ngươi bị hoàng đế biếm lãnh cung! Yêm sẽ bảo vệ ngươi! Yêm thề! Đi thôi!”
Hoàng Phủ Du tự cho mình một chút thời gian để bình tĩnh, xác nhận bản thân đã hiểu được ý tứ trong lời nói của Thiết Ngưu xong, “Ta làm sai cái gì? Cha ta muốn chém đầu ta?” Ném ta vào lãnh cung, lão dám sao!
“Ngươi nghiêm hình bức cung vu oan giá họa a!” Thiết Ngưu rập khuôn theo lời kịch Tiểu Du Đầu nghe được.
Thì ra là thế…
“Ngươi không tức giận? Không cảm thấy ta lòng dạ độc ác, thủ đoạn nham hiểm, thấy ta…”
“Thấy a! Nhưng ngươi là vợ yêm. Hơn nữa… ngươi rất vừa ý yêm, ngươi lại đối xử với yêm rất tốt.” Thiết Ngưu bẽn lẽn thẹn thùng đáp, cả khuôn mặt hiền hậu đỏ bừng. “Cho nên yêm giận ngươi một hồi xong lại không giận nữa.”
“Cho dù ngươi biết rõ ta nghiêm hình bức cung vu oan giá hoạ lòng dạ độc ác thủ đoạn nham hiểm, ngươi cũng bằng lòng ở cùng ta?”
Thiết Ngưu toét miệng cười, gật đầu một cái thật mạnh. Hắn chưa từng đọc sách, cũng không biết bốn chữ “đại nghĩa diệt thân” này rốt cuộc có hàm nghĩa nông sâu ra sao, suy nghĩ duy nhất trong lòng hắn chỉ là phải bảo vệ người thân và người hắn thích, cho dù họ có làm gì sai đi chăng nữa! Trong đời này, trừ đệ muội của hắn ra thì còn ai có thể quan trọng hơn A Du chứ!
Nhìn chằm chằm đôi môi đầy đặn của Thiết Ngưu, Du hỏi: “Ngươi muốn dẫn ta đi đâu trốn?”
“Trong núi chứ đâu.” Thiết Ngưu vô tư nói.
“Trong núi? Ta sẽ không phá núi làm ruộng nuôi heo chăn bò.”
“Yêm sẽ làm a.”
“Ta cũng không thích mỗi ngày ra ngoài săn thú.”
“Yêm sẽ đặt bẫy, còn có thể bắt cá.”
“Ta cũng sẽ không bắc cơm nấu canh, ngay cả đốt bếp lò ta cũng sẽ không làm.”
“Yêm nấu cơm cho ngươi ăn.”
“Ta muốn mỗi ngày cơm ngon canh ngọt.”
“Ách… mỗi ngày?”
“Ta muốn mỗi ngày tắm rửa.”
“Được…”
“Ta muốn mỗi ngày mặc đồ sạch sẽ.”
“Được…”
“Ta muốn một gian thư phòng.”
“Thư phòng?” Muốn cái thứ này dùng làm gì?
“Ta muốn mỗi năm bốn mùa đều thay đồ mới.”
“…” A Du, ngươi quá xa xỉ rồi.
“Ta muốn mùa đông ăn vải, mùa hè ăn đào, mùa thu ăn dưa hấu, mùa xuân ăn điểm tâm mới của Nhị Tô đường.”
Thiết Ngưu nuốt nuốt nước miếng.
Du bắt chéo chân, “Ta còn muốn mỗi ngày có người đấm lưng cho ta, mỗi ngày có năm lượng bạc tiêu vặt, mỗi tháng có năm lần đi tửu lâu, hai tháng ra ngoài du ngoạn một lần.”
“Việc này… việc này… trên núi rất vui mà…” Thiết Ngưu bắt đầu lắp bắp.
“Ta còn muốn áo lót bằng tơ thiên tằm, áo gấm dệt thêu như con cháu đại thần, hài của cung phường, trà phải là cống phẩm, rượu phải là Đỗ Khang.” [5]
Thiết Ngưu hoàn toàn trợn tròn mắt. Sao lại có vợ khó nuôi như thế này?
[3] Cục gạch kinh đường (Kinh đường chuyên | 惊堂砖).
Từ gốc là “kinh đường mộc” (惊堂木 | khối gỗ làm cả công đường giật mình hoảng sợ), là khối gỗ thường được quan viên xét xử dập xuống bàn khi tra hỏi hay phán tội phạm nhân. Nhưng trong truyện Thiết Ngưu không tìm được cục gỗ như thế nên móc luôn một cục gạch ra thay thế
[4] Thu hậu vấn trảm
Cụm từ “thu hậu vấn trảm” (xử trảm sau mùa thu) xuất hiện từ triều đại nhà Đường.
Việc xử trảm sau mùa thu có tương quan đến thời gian nghỉ ngơi và làm việc của nông dân. Ở phương bắc, cây nông nghiệp hàng năm chỉ canh tác một lần và công việc được phân chia bốn mùa: “mùa xuân cày cấy, mùa hạ nhổ cỏ, mùa thu thu hoạch, mùa đông tích trữ”, do đó nông dân tương đối nhàn rỗi vào hai quý thu-đông.
Thời gian hành hình thường tập trung vào hai quý này (đặc biệt là hai tháng 9, 10) thuận tiện cho việc quan viên địa phương huy động dân chúng đi xem, lúc bấy giờ dân chúng bị bắt buộc đi xem, chủ yếu là gây tác dụng cảnh báo và cảnh cáo. Thêm nữa mùa thu ảm đạm tan hoang, mùa đông trăm vật tiêu điều và cũng dần vào cuối năm nên thích hợp cho việc tử hình; còn mùa xuân tượng trưng cho sự hồi sinh, mùa hạ là lúc mọi vật sinh sôi mạnh mẽ nên không thích hợp lấy mạng người. Chính vì vậy mới có cụm từ “thu hậu vấn trảm”.
[5]
– Tơ thiên tằm là một loại tơ của tằm hoang không cần nhuộm mà vẫn giữ được màu xanh lục tự nhiên. Nó mang sắc sáng bóng màu lục nhạt của bảo thạch, có độ mềm mại, bền và chịu lực cao, thường được người ta ca ngợi là “sợi kim cương”, “vàng màu lục”, “sợi hoàng hậu”, v.v. Tơ thiên tằm được sử dụng để dệt may nên các bộ lễ phục, dạ phục cho tầng lớp hoàng gia và quý tộc, tượng trưng cho sự giàu có và địa vị của kẻ mặc.
(Nguồn: Baidu)
– Cung phường: nhà phường chuyên cung cấp vật dụng cho cung đình
– Đỗ Khang còn được gọi là Thiếu Khang, sống vào cuối thời Tây Chu, tương truyền là người phát minh ra cách nấu rượu ở Trung Quốc. Ông được những người nấu rượu, bán rượu thờ là ông tổ của nghề rượu, được nhân dân Trung Quốc tôn xưng là Tửu thần, Tửu thánh. Ông là một trong mười vị thánh trong lịch sử Trung hoa.
Kỹ thuật nấu rượu của Đỗ Khang truyền đến nhiều đời sau. Hầu hết các nhà ở thôn Đỗ Khang ở Nhữ Dương đều làm nghề nấu rượu, rượu đó đều được gọi là rượu Đỗ Khang.