Chiêu lại nhìn nhìn cây đại đao, cây đao mẫy chục cân cầm trong tay lại chỉ còn vài cân, chả trách chồng cô múa được, không ngừng cảm khái: “Thiếp đã nói tên nhị tiểu tử của nhà Mộc tướng quân, làm gì có sức lực lớn như thế để cầm cây đao Bá vương mấy chục cân, còn khen cậu ta là cơ thể yếu nhưng lực không yếu…”.
Thợ rèn Lưu Tam Lang mỉm cười nói: “Cây đao Bá vương đó cũng do tôi làm, mất hơn hai mươi ngay, dùng ba bốn cân vật liệu tốt. Nếu tướng quân thích thì làm cho người một cái? Chỉ cần không đập vào không đụng vào, thì cũng không có vết nứt”.
Hạ Ngọc Cẩn khoát tay: “Làm đi! Trong tay tướng quân có mấy thứ vũ khí nặng tay, chọn vài mẫu tốt rồi làm hết cho ta! Ta đây sẽ trọng thưởng!”
Ai không biết Nam Bình Quận Vương chi tiêu hậu hĩnh?
Lần thu nhập này có thể đủ cho mình ăn uống cả đời.
Lưu Tam Lang vô cùng mừng rỡ lui đi.
Diệp Chiêu có được cây thần binh lợi khí này, tỏ ra rất vui thích, vòng eo cô nhỏ, lại quấn thêm vài vòng phía trên, cũng không rõ lắm, vác đại đao, hùng dũng khí thế lao ra nơi luyện võ. Trước mặt tướng sĩ, múa vài đường đao, uy phong dũng mãnh, những người đứng xem thi nhau hò hét cổ vũ.
Cây đao của tướng quân, trong quân không ít người có thể nhấc lên, nhưng có lẽ cầm nặng như nhẹ thì không có mấy người.
Nhìn Diệp Chiêu cầm cây đại đao múa đi múa lại như một chiếc lá cây, hò hét kinh thiên động địa, ở dưới gầm trời này làm gì có người phụ nữ có thai nào hung mãnh như thế?
Trốn trong quân, còn có một tên do thám ôm cái suy nghĩ may mắn, nhìn thấy cảnh tượng này, thần trí đều thất kinh.
Từ đó, không có ai nói về việc Diệp tướng quân có thai nữa.
Ở nơi khác, Kỳ Vương phát hiện ra thư mình gửi đi đã lâu mà không nhận thấy câu trả lời, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa sốt ruột. Chỉ sợ Đông Hạ Vương thấy lợi mà tham, muốn hy sinh mình, để đổi lấy lợi ích. Diệp Chiêu nhân cơ hội sai người đi trà trộn vào Giang Bắc, đi khắp nơi tung tin đồn là bản tính tàn bạo của quân Đông Hạ, bọn họ và Đại Tần đám phán, muốn cắt nhượng lại Giang Đông và Giang Bắc, bắt tất cả mọi người ở Giang Đông Giang Bắc làm nô lệ. Người này rỉ tai người khác, sự sợ hãi bắt đầu lan tỏa, những người dân vốn dĩ mang tâm lý mặc kệ bây giờ cũng nơm nớp lo sợ. Làm cho Kỳ Vương càng đứng ngồi không yên, tạm dừng việc cung cấp lương thực, sai người đi đưa thư cho Đông Hạ. Người báo tin lại bị phái đi vùng núi có mai phục, lại bị Thu Lão Hổ quay trở lại nghề cũ làm thổ phỉ chặn lại, trực tiếp mang về quân doanh Đại Tần.
Rất nhiều người dân không muốn theo Kỳ Vương bán nước, lo sợ Đông Hạ xâm lược, hoặc bị quân tư thu hồi bóc lột sạch, cũng tham gia vào đội quân thổ phỉ, giúp đỡ truyền báo tin tức.
Kỳ Vương sai quân tiêu diệt, nhưng núi nhiều đất hiểm, quân địch phân tán, đánh phía Đông thì lại chạy phía Tây, đánh phía Tây thì lại chạy phía Đông. Do đường xá không bằng phẳng, nên chần chừ không dám vận chuyển lương thực.
Không có lương, lấy gì làm mồi đây?
Diệp Chiêu biết tin, cau mày nhăn mặt.
Hạ Ngọc Cẩn ở bên cạnh nhặt xương cá cho vợ, nghe do thám báo tin, bối rối hỏi: “Tại sao cứ phải nhất định cắt đứt lương thực của đối phương? Kỳ Vương không vận chuyển lương thực, Đông Hạ e là đợi quá sốt ruột. Chúng ta trực tiếp làm mấy chục xe vận chuyển lương thực của Giang Bắc, làm một bức thư và giấu ấn giả, chất lương thực lên, rồi giả vờ là Kỳ Vương đưa đi là được rồi.”
Nếu người bên cạnh đề xuất ra một ý kiến ngốc nghếch như thế, Diệp Chiêu sẽ chửi rủa thậm tệ. Nhưng trước mặt là người đàn ông của trái tim cô, cho dù nêu ra một ý kiến ngốc nghếch, nhưng cũng là sự ngốc nghếch đáng yêu, vì thế cô dịu dàng giải thích: “Số lương thực mà Kỳ Vương vận chuyển cho Đông Hạ không phải ít ỏi, quốc khố trống rỗng, quân lương của ta sớm đã không đủ, nếu đưa lượng lớn lương thực cho quân địch như thế, thì chúng ta không có gì ăn cả”.
Hạ Ngọc Cẩn ngây ngô hỏi: “Mua lương thực không được sao?”.
“Lương thực có thể lấy ở xung quanh đều đã lấy gần hết rồi”. Diệp Chiêu than thở: “Chúng ta làm gì có tiền mà mua lương thực chứ?”
Diệp Chiêu: “Đây không phải là con số nhỏ, còn anh thì…”
Lời vẫn chưa nói hết, Hạ Ngọc Cẩn đã bắt đầu móc từ trong quần áo, tay trái nắm một nắm ngân phiếu, tay phải một nắm ngân phiếu, giá trị từng tờ, cộng lại cũng phải mấy chục vạn lượng. Còn quay đầu bảo Dế Mèn về mang một cái hộp tới, mở ra toàn là châu ngọc phỉ thúy, lấp la lấp lánh, chiếu sáng cả một vùng quân doanh. Cậu ta đẩy hết ra trước mặt Diệp Chiêu, kể công nói: “Ta không tham ô, trong số tiền này có số là Hoàng thượng thưởng, Thái hậu thưởng, Hoàng hậu thưởng, Quý Phi thưởng, anh trai cho, mẹ cho, còn có lén lút lừa người mà kiếm được, trước đây ăn uống đều không mất gì, nên không tiêu tiền. Cha và anh trai làm hoàng thương bao nhiêu năm, tích lũy đầy nhà, khi chia nhà, mẹ sợ ta không có bản lĩnh nuôi cả nhà, không ngẩng đầu trước mặt vợ được, bèn đưa cho ta một đống tiền, trong nhà lại không nuôi quá nhiều thiếp phòng con cái, chi phí ít hơn nhiều các nhà vương phủ khác. Trước khi đến đây, ta còn dặn quản sự ở kinh thành giúp ta bán hết tranh chữ cổ và thôn trang, tiền vài ngày nữa là tới, sợ hoàng bá phụ cung cấp không đủ quân lương, nàng có cái tính ngang bướng đồng cam cộng khổ với tướng sĩ, khiến con ta ăn không đủ no.”
Người đàn ông của cô thực sự có tầm nhìn sâu sắc!
Thật hào phóng! Thật sảng khoái! Nhiều tiền như thế mà lấy ra không một chút tiếc nuối!
Quả nhiên cô không lấy nhầm người!
Diệp Chiêu ngày nào cũng lo lắng về chuyện tiền nong, tự nhiên thấy một đống ngân phiếu, cũng không kể là của nhà quan hay của nhà mình, có thể giúp đỡ là được rồi.
Hạ Ngọc Cẩn rất có tính tự giác: “Trận chiến này là đánh cho Đại Tần, cũng là đánh vì giang sơn Hạ gia chúng ta, ta là tông thất, bỏ ra một chút tiền cũng là việc nên làm. Huống hồ ta lừa hoàng bá phụ, tự trốn ra chiến trường, nếu không có công trạng gì, khi về…”. Nhớ lại khi về phải chịu đòn, cậu ta đã sợ chết khiếp: “Ta vét sạch nhà cửa mang tiền ra chiến trường, giúp giải quyết nỗi lo trước mắt cho Hoàng bá phụ. Thê tử ơi nàng nhất định phải cầu xin giúp ta, để ông ấy đánh ta ít đi vài cái nhé”.
Diệp Chiêu ôm lấy đống ngân phiếu không chịu rời: “Yên tâm, chàng là đứa cháu ngoan vì bảo vệ Thái hậu, bà ấy nhất định không thể ngồi nhìn không quan tâm được. Thiếp bảo mọi người nói vào cho chàng, chứng minh chàng ở trong quân không làm loạn, lại chuẩn bị cho thiếp thuốc Kim sang tốt nhất, chắc ông ấy không đến nỗi đánh chàng mạnh tay đâu”.
Hạ Ngọc Cẩn mặt mày đau khổ: “Được thế thì tốt quá, trong nhà để một nghìn lượng cho mấy người ở lại, thêm một đứa con nữa là chẳng còn gì. Ta không biết đánh nhau cần bao nhiêu tiền, cầm được bao nhiêu thì cầm, chỉ sợ không đủ tiêu. Đến cả của hồi môn của nàng ta cũng đem tới, số tiền này nàng có thể không động đến thì đừng động đến”.
Diệp Chiêu hào sảng: “Của hồi môn không phải dùng để tiêu sao? Cái việc nhỏ này coi là gì chứ? Thiếp ăn vỏ cây cũng được.”
Hạ Ngọc Cẩn sờ sờ cái bụng yếu ớt của mình, quyết định dứt khoát: “Ta nhớ mẹ, sau khi về ở phủ An Thái Phi một thời gian, mẹ thấy chúng ta bình yên trở về, nhất định rất vui”.
Diệp Chiêu đồng ý: “Làm con dâu cũng nên thường xuyên đi thăm người già”.
Sơn cùng thủy tận, cuối cùng thì vẫn phải già.
Trong mắt hai con người vô lại đó đang lóe lên những cái nhìn ác độc, vô sỉ cùng cười lên.