Trác Yến nhìn Giang Sơn đột ngột xuất hiện sau lưng, sửng sốt hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”.
Giang Sơn kéo ghế ngồi xuống, cầm một chai bia, xoay xoay trong tay, nhếch mép cười khổ sở, hỏi ngược lại: “Cậu nói thử xem? Sao tôi lại ở đây?”.
Mặt cậu cũng đỏ hồng vì hơi men.
Trác Yến vỗ vai cậu: “Hai hôm nữa là ra trường rồi, đừng nói nhiều nữa, chi bằng uống bia với tôi đi!”. Cô lại đặt tay lên ngực: “Ở đây, rất khó chịu! Cứ tức ngực! Nên muốn say một tí để vui vẻ! Còn cậu?”.
Giang Sơn không nói, bảo chủ quán cho thêm một chai bia, lặng lẽ rót đầy rồi chạm vào cốc chỉ còn một nửa bia của Trác Yến, ngửa đầu uống cạn.
Hai người lặng lẽ uống, hết cốc này đến cốc khác, một lúc lâu sau cũng chẳng ai lên tiếng trước.
Thời gian dần dần lại đến giờ dùng bữa, lại có hai người nữa vào quán.
Họ nhìn thấy Trác Yến và Giang Sơn ngồi đối mặt nhau uống bia thì nhìn bằng cặp mắt tò mò, len lén quan sát.
Giang Sơn bỗng đứng dậy, kéo Trác Yến đi vào trong: “Chúng ta vào trong!”.
Trác Yến vẫn đang mơ hồ, bị Giang Sơn kéo vào gian phòng nhỏ vốn cậu ngồi lúc nãy.
Bia lại được mang đến.
Hai người sau khi rót đầy, Giang Sơn bỗng mở miệng.
“Thực ra, cậu thật sự muốn ở bên Hứa Khôn phải không?”. Cậu bất thần hỏi.
Trác Yến khép hờ mắt, “ừm” một tiếng.
“Ừ! Ha… bị cậu phát hiện rồi!”.
Gương mặt Giang Sơn thoáng một vẻ đau khổ, chỉ là Trác Yến cứ cụp mắt xuống không nhìn thấy thôi.
“Vậy sao còn nhường cho người khác?”.
Trác Yến vẫn cúi mặt chăm chú nhìn cốc bia.
Giang Sơn nhìn từ một góc mặt của cô, chỉ thấy hàng mi dài của cô hơi rung, cứ chớp chớp, đâm thẳng vào ngực cậu, xát muối trái tim cậu.
“Haizzz, ai bảo không may mắn, tôi vừa thích người này thì lại phát hiện ra Tôn Dĩnh đã thích từ lâu, còn vô cùng thích nữa là đằng khác!”. Trác Yến lẩm bẩm đáp như thở dài.
Sau việc đó cô nhớ lại, lúc năm nhất có lần mọi người bàn xem chàng trai nào đẹp trai trong lớp, khi đó Tôn Dĩnh không nghĩ gì mà đã nhắc ngay đến tên Hứa Khôn.
Thì ra khi ấy cô nàng đã dần dần nhen nhóm tình cảm rồi.
Giang Sơn nhướn mày cười giễu: “Nên cậu mới vô tư cao thượng mà thuận nước đẩy thuyền, hy vọng tác hợp lương duyên cho họ chứ gì?”.
Trác Yến đưa tay dụi mắt: “Ừ, số tôi là vậy đó, mặt định là sẽ không có những thứ mình cần, mặc định là cả đời sẽ làm bà mai cho người khác. Thôi, tôi cũng không muốn gì nhiều, nếu đã có thể tác hợp cho người ta thì chi bằng cứ tích chút đức này đi. Chỉ mong bà mai tôi đây đừng làm đi làm lại rồi cuối cùng lại như trước kia, lại trở nên mất công mà bị người ta ghét cho!”.
Nghe cô nói xong, Giang Sơn xúc động bắt ép cô phải ngẩng đầu lên.
Cậu nhìn vào mắt cô, ánh nhìn nóng bỏng, khàn giọng hỏi: “Bao giờ cậu nhìn tôi mới cảm thấy tôi là người cậu cần?”. Ánh mắt cậu loé lên tia đau khổ, nắm chặt vai Trác Yến, bất lực và đau khổ gọi tên cô: “Văn Tĩnh, Văn Tĩnh! Cậu nói tôi nghe xem!”.
Trác Yến mắt say mơ màng nhìn cậu, không nói gì. Chớp mắt một cái, nước mắt cứ từng giọt từng giọt lăn xuống.
Cô im bặt không nói khiến Giang Sơn bắt đầu nổi giận.
Cậu nắm lấy vai cô, lắc mạnh, không cho cô nhìn đi nơi khác.
“Tại sao không nói? Trả lời tôi! Văn Tĩnh, tôi và Ngô Song vì sao chia tay, cậu thật sự không biết sao? Hả??”.
Cậu không cho Trác Yến trốn tránh câu hỏi, cứ thúc ép cô trả lời.
Trác Yến không tránh né được, vừa khóc vừa gào: “Nhưng người tôi thích là Đổng Thành!”.
Giang Sơn hoàn toàn nổi giận với câu trả lời của cô.
“Cái tên Đổng Thành kia rốt cuộc có gì tốt? Đáng để cậu nhớ hắn bao năm nay hả? Trác Yến cậu có trái tim hay không? Cậu ngốc hay là giả ngốc hả? Cậu biết rõ tôi thích cậu, nhưng cậu như không biết gì, bắt tôi giúp cậu theo đuổi người khác, bắt đầu chịu đựng sự hờ hững và lạnh lùng vô lý của cậu! Văn Tĩnh, tôi thích cậu vô cùng, thích cậu vô cùng! Nhưng tại sao cậu cứ phải chà đạp trái tim tôi!”.
Trác Yến không biết mình phải trả lời thế nào, chỉ khóc mãi không ngừng.
Giang Sơn không còn nhẫn nại nữa, cao giọng nói: “Cậu đừng giả vờ ngốc mãi với tôi nữa, mau trả lời tôi!”.
Trác Yến cuối cùng cũng nín khóc khi nghe cậu gầm lên.
Cô vừa khóc vừa tủi thân kêu lên: “Sao cậu lại mắng mỏ tôi? Người cậu thích chẳng phải là Ngô Song hay sao?”.
Cô muốn thoát ra khỏi tay Giang Sơn, nhưng dù ra sức thế nào cũng không được.
Cô bắt đầu đánh Giang Sơn: “Rõ ràng là cậu bắt tôi giúp theo đuổi bạn ấy! Rõ ràng là cậu thích người ta, bây giờ lại nói cậu thích tôi! Cậu bắt tôi trả lời cậu trả lời cậu, nhưng dựa vào đâu mà tôi phải trả lời cậu!”.
Giang Sơn ghìm chặt hai tay cô, chặn cơn mưa đòn tức giận của cô lại.
“Phải! Ban đầu đúng là tôi nhờ cậu giúp tôi theo đuổi cô ấy!”. Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, không cho cô tránh né: “Tôi thừa nhận, ban đầu, tôi thực sự thích cô ấy; cô ấy dịu dàng, xinh đẹp, chín chắn, tóc dài, ngoại hình ấy gần như là mơ ước về người yêu trong mộng của tất cả con trai! Có tên nào không thích cô gái như vậy?”.
Cậu thở dốc, đau đớn nhìn Trác Yến: “Vậy nên Văn Tĩnh, đừng trách tôi được không? Đừng trách tôi! Xin cậu đấy! Tôi thực sự đã từng thích cô ấy, nhưng đó là một sự nhầm lẫn! Tôi không biết rằng sự yêu thích của tôi với cô ấy chỉ là chiếu theo tiêu chuẩn của mọi thằng con trai, thích một hình mẫu bị tiêu chuẩn hoá mà thôi!”.
Chuyện này, ngay cả Giang Sơn cũng không biết đã hiểu ra từ bao giờ.
Cậu không biết giải thích thế nào để Trác Yến hiểu rõ hơn. Cậu nghĩ có lẽ nói những lời này, cô có thể hiểu hơn.
“Giống như con gái các cậu đều thích Tạ Đình Phong[1], vậy nếu như ngày nào đó nhìn thấy một anh chàng giống anh ta về ngoại hình lẫn khí chất, các cậu liệu có động lòng không?”. Cậu hỏi cô.
[1] Tạ Đình Phong (sinh năm 1980) là ca sĩ, diễn viên, nhạc sĩ, đạo diễn… của Hồng Kông, quốc tịch Canada.
“Nhất định là có!”. Cậu trả lời thay cô.
Cậu tiếp tục giải thích: “Nhưng cậu nói xem, đó có phải là yêu thật không? Văn Tĩnh, tôi thật sự nghĩ rằng tôi thích Ngô Song, nhưng dần dần tôi nhận ra, tôi đã sai, tôi sai lầm quá lớn! Mỗi lần ở cạnh cô ấy, lúc nào tôi cũng bất giác lơ đãng, rõ ràng theo đuổi cô ấy cuồng nhiệt, nhưng khi ở cạnh và nhìn cô ấy, trong đầu tôi lại hiện ra khuôn mặt một người con gái khác!”.
Giang Sơn nâng gương mặt cô lên, nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng, giọng trở nên dịu dàng hơn: “Tôi luôn nhớ dáng vẻ cô ấy nháy mắt với tôi, nghịch ngợm đáng yêu chết đi được! Lúc nào cũng thích đấu khẩu với tôi, khi thắng sẽ cười đến nỗi híp cả mắt, khi thua sẽ bất mãn bĩu môi, lầm bầm rằng thực ra cô ấy nhường nhịn tôi. Cô ấy không hề dịu dàng, cô ấy tuyệt đối không phải là mẫu người yêu trong mộng của con trai. Nhưng tôi không biết mình thế nào mà cứ mãi nhớ đến cô ấy! Nhớ mãi, nhớ mãi! Càng lúc càng nhớ, càng lúc càng nhớ, nhớ đến nỗi trái tim bắt đầu đau nhói! Nhớ đến mức dù là nhìn thấy hay không nhìn thấy cô ấy, đều sẽ thấy rất buồn! Nhưng buồn thế nào đi nữa, tôi vẫn không kìm được mà lén lút nhớ đến cô ấy, cho dù thế nào cũng không quên được!”.
Trác Yến rúng động bởi những lời thổ lộ của Giang Sơn.
Cô nhìn cậu, nước mắt đầm đìa, mãi sau mới khó nhọc mở miệng: “Nhưng… tôi… tại sao cậu lại… Nhưng bao năm nay, trong lòng tôi cũng chỉ có một người! Tôi không thể nào buông cậu ấy ngay được!”. Cuối cùng, nỗi đau thương vì Đổng Thành đã hoàn toàn bùng phát, cô khóc rất thương tâm.
Thấy cô khóc khổ sở như thế, trái tim Giang Sơn như bị thứ gì đó vặn xoắn, méo mó ép lại với nhau, nhói đau.
Cậu không còn kiềm chế nổi tình yêu sâu đậm với cô gái này nữa, cậu ôm cô vào lòng, ra sức ôm chặt lấy cô.
“Văn Tĩnh, đừng nhớ đến hắn nữa, được không? Đừng nhớ nữa!”. Cậu thì thầm dịu dàng bên tai cô như một kẻ câm: “Nếu cậu muốn mượn ai đó để quên hắn đi, đừng tìm Hứa Khôn, cũng đừng tìm người khác, cứ để tôi giúp cậu! Văn Tĩnh, để tôi giúp cậu!”.
Trác Yến vòng tay ôm cậu, áp mặt vào ngực cậu, khóc to.
Mọi kiên cường giả tạo trước kia, lúc này đã nát vụn.
Tâm trạng bị kiềm chế, nén chịu bấy lâu, cuối cùng đã được giải phóng hoàn toàn.
Khóc một lúc sau, cô buông cậu ra, ép một tay lên ngực mình, nghẹn ngào nói với Giang Sơn: “Ở đây… rất đau, rất đau! Tôi sắp không thở được nữa!”.
Giang Sơn lại ôm cô vào lòng, siết chặt.
Một tay cậu vòng ra sau lưng cô, một tay đặt sau gáy cô dịu dàng ve vuốt, kề môi sát tai cô, thì thầm lặp đi lặp lại như đọc thần chú: “Văn Tĩnh ngoan, có anh ở đây! Không sao đâu… Sau này anh sẽ chiều chuộng em, không để em buồn nữa! Văn Tĩnh ngoan… anh sẽ rất thương, rất thương em! Không sao đâu…”.
Cậu đưa Trác yến ra khỏi quán ăn, đứng bên đường gọi một chiếc taxi.
Trác Yến uống rượu rồi còn khóc quá nhiều, tâm trạng thất thường sau khi bị men rượu ngấm vào càng khiến thần trí cô trở nên mơ hồ, không tỉnh táo.
Lúc được Giang Sơn dìu vào trong xe taxi, cô đã hoàn toàn say khướt, gần như không biết gì.
Người cô mềm nhũn tựa vào Giang Sơn.
Người như đang nằm mơ, nhẹ bẫng.
Trong mơ, cô dường như nghe thấy Giang Sơn nói với tài xế gì đó.
Sau đó tài xế khởi động xe và lái đi.
Giang Sơn lúc này cũng không khoẻ hơn Trác Yến là mấy.
Dùng chút lý trí tỉnh táo còn sót lại để nghĩ thoáng qua, cậu nghĩ bộ dạng say khướt của hai người lúc này thực sự không hợp để về trường, thế là nói với tài xế tên một khách sạn gần đó.
Chiếc xe lao vút đi.
Trác Yến mềm nhũn, dựa vào người cậu.
Cô chưa bao giờ ngoan ngoãn như lúc này. Cậu cũng chưa bao giờ có cơ hội gần gũi cô đến thế, được nhìn cô kỹ như thế.
Ánh mắt cậu tham lam ngắm gương mặt cô.
Cô nhắm mắt, hàng mi dài gần như vẫn còn đọng nước mắt, khẽ run rẩy rất nhẹ, run đến mức khiến người khác mềm lòng.
Gương mặt đỏ hồng ánh lên tia sáng, cậu chưa hề biết rằng một cô gái giống con trai như cô lại có làn da đẹp đến vậy, mềm mịn đến mức như chạm khẽ vào là sẽ vỡ tan.
Không kìm được, không kìm được nữa! Cậu quay sang, khẽ áp đôi môi lên gò má cô.
Mềm mại như thế, trơn nhẵn như thế, thơm mát như thế. Cậu không dám hôn mạnh, chỉ sợ kinh động đến cô rồi cô sẽ tan biến mất trong khoảnh khắc.
Đôi môi đỏ của cô căng mọng, mềm mại, ấm ức khép hờ, để lộ ra một kẽ hở nhỏ, cậu thoáng nhìn thấy những chiếc răng nhỏ đáng yêu, trắng ngần, nhỏ nhắn của cô.
Những chiếc răng trắng ngần ấy phát ra ánh sáng yếu ớt qua đôi môi hé mở của cô.
Ánh sáng ấy giống như một ngọn đuốc được thắp sáng, kích thích toàn bộ thần kinh của cậu, đốt cháy máu trong cơ thể cậu.
Nhìn gương mặt hồng hào dựa trên vai mình, khoảnh khắc ấy Giang Sơn không còn kiềm chế bản thân được nữa – cậu bất chấp hai người vẫn còn ở trên xe, cũng bất chấp tài xế ngồi phía trước đang quan sát họ qua kính chiếu hậu – cậu nâng cằm Trác Yến lên, hôn mạnh lên đôi môi hé mở của cô, không cho cô trốn tránh.
Trác Yến định tránh ra sau theo bản năng.
Giang Sơn giữ chặt gáy cô, không cho cô rời khỏi môi cậu một ly nào.
Hôn cô say đắm như thế này, cậu không biết đã từng mơ mộng biết bao nhiêu lần rồi.
Cậu hôn cô như điên như dại, lặp đi lặp lại, không cho cô trốn tránh.