hông? Nếu… nếu anh coi trọng em, trước khi chúng ta kết hôn thì đừng nhắc đến chuyện này, được không?… Lần đầu tiên đã đánh mất một cách hồ đồ như vậy rồi, trong lòng em thấy rất buồn, em muốn lần thứ hai có thể trong sạch, giữ lại toàn bộ cho đêm động phòng, đến lúc đó, chúng ta lại… được không?”.
Thấy gò má đỏ bừng và đôi mắt đầy mong đợi của cô, ý chí kiên định của Giang Sơn cứ mềm ra từng chút một.
Anh lại lĩnh ngộ được thế nào mới là tình yêu chân thực.
Cho dù ham muốn mãnh liệt đến mấy, nhưng chỉ vì cô nói “không” thì anh nhất định sẽ không cưỡng ép cô.
Anh ôm Trác Yến vào lòng, trịnh trọng hứa với cô:
“Văn Tĩnh, em nói gì anh cũng nhận lời hết! Anh sẽ yêu thương em, trân trọng em suốt đời! Vì anh yêu em!”.
Trác Yền vùi mặt vào lồng ngực anh, lãng lẽ thở dài.
Có một người yêu cô thương cô như vậy, hơn nữa người này và cô quan hệ xưa nay đã không bình thường, cô còn có thể không mãn nguyện được ư?
Đưa tay lên ôm lại anh.
Thầm nhủ lòng, đã đến lúc buông bỏ tạp niệm, toàn tâm toàn ý cho vai diễn bạn gái anh rồi.
Lần đầu Trác Yến tỉnh táo hôn Giang Sơn, trong lòng cô cứ có một cảm giác kỳ quặc khó tả.
Cảm giác khi môi lưỡi quấn lấy nhau, khiến cô cảm thấy quen thuộc lạ lùng.
Nghĩ mãi, cô mới hiểu cảm giác đó là gì – giống như… như đang ăn thạch hoa quả.
Ký ức bị niêm phong trong tích tắc ập đến bất ngờ như thuỷ triều…
Cô nhớ đã từng có một đêm, cô và chàng trai ấy sau khi uống say, anh cũng từng đút cho cô ăn “thạch hoa quả”.
Hôm sau, cô nhắn tin xin lỗi anh vì đã làm phiền khi say rượu; cô nhớ anh nói rằng không sao, sau đó anh hỏi cô có nhớ chuyện tối qua không.
Cô đáp: Không nhớ nữa, mọi việc đều không nhớ nổi.
Bây giờ cuối cùng cô cũng biết lúc đó vì sao thái độ của Trương Nhất Địch với cô lại đột nhiên trở nên lạnh nhạt.
Thì ra đêm hôm trước họ đã hôn nhau, nhưng đến ngày hôm sau, cô lại viện cớ say rượu mà quên sạch sẽ.
Nhớ lại chuyện trước kia, Trác Yến lại lặng lẽ thở dài.
Anh chưa bao giờ chủ đông nhắc nhở cô, rằng giữa họ đã từng xảy ra chuyện hôn nhau.
Anh lúc nào cũng chôn giấu trong lòng, không cho cô biết, cũng không nhắc cô.
Đến khi cô nhận ra, ngoài việc rung động sâu sắc và ngạc nhiên tiếc nuối, chuyện gì cũng không kịp làm nữa.
Anh lúc nào cũng thế. Anh luôn khiến cô cảm thấy cô lại nợ anh thêm lần nữa.
Từ khi trở thành người yêu của Giang Sơn, Trác Yến cảm thấy có những chuyện mà sau khi ở bên nhau trở nên không tự nhiên, thoải mái bằng khi làm bạn với anh.
Trước kia, cho dù cô nói chuyện cười đùa với cậu bạn nào trong lớp, anh cũng không can thiệp vào.
Nhưng bây giờ cho dù là cô nghe điện thoại của đàn anh khoá trên, anh cũng sẽ hỏi đến cùng, xác định rằng là đàn anh chứ không phải bạn trai nào khác, anh mới chịu thôi.
Ban đầu Trác Yến không tỏ ý kiến hay thái độ gì. Cho dù hơi thấy kỳ cục nhưng cô cũng giấu cảm xúc trong lòng, không nói ra.
Cô ngỡ Giang Sơn nhiều nhất cũng chỉ đa nghi mà hỏi thế thôi.
Nhưng về sau, cô nhận ra Giang Sơn càng lúc càng quá đáng.
Thậm chí có hai lần, cô vô tình nhìn thấy anh đang lén lút kiểm tra di động của cô, một lần anh đang xem trộm email của cô.
Trác Yến nghĩ, cho dù là người yêu với nhau, có một số chuyện không nên che giấu nhau, nhưng cũng không đến nỗi phải công khai tất cả như thế – anh thực sự xem cô như một người gian tà không đáng tin, lúc nào cũng đề phòng, sợ hãi.
Trác Yến không nhịn được nữa, lại có lần phát hiện ra Giang Sơn đang xem trộm email của cô, cô không còn giả vờ không biết, mà đã hỏi thẳng anh rốt cuộc tại sao anh làm thế.
Cô rất giận, rất đau lòng hỏi Giang Sơn: “Nếu ngay cả sự tin tưởng cơ bản nhất mà anh cũng không có thì giữa chúng ta có thể đi được bao xa chứ?”.
Sợ cô nói câu tiếp theo sẽ là chia tay, Giang Sơn hoảng hốt ôm cô vào lòng, bất chấp cô vùng vẫy chống cự, anh ôm ghì lấy cô trước ngực.
Trong giọng anh có sự hoảng sợ và suy sụp mà gần như chính anh cũng không nhận ra, lảm nhảm giải thích với cô: “Xin lỗi Văn Tĩnh! Xin em hãy tha thứ cho anh! Anh hứa sau này sẽ không thế nữa, được không? Đừng bao giờ nhắc hai chữ chia tay, xin em đấy! Anh… không thể nào chấp nhận em nói như thế với anh! Anh làm thế này, thật sự, là vì anh quá yêu em, anh quá sợ mất em!”.
Trác Yến dần dần yên lặng trong lòng anh.
Còn làm sao được? Khi anh nói với cô rằng mọi điều đều chỉ vì anh yêu cô, thì cô làm sao có thể tiếp tục cứng cỏi với anh?
Cô dựa đầu vào ngực anh, đưa tay ôm lấy anh.
“Vậy anh nhận lời em là sau này đừng thế nữa, được không? Hai chúng ta, nếu bây giờ đã bắt đầu không tin tưởng nhau, thế thì sau này còn lâu dài thế nào được?”. Cô vuột ra khỏi lòng anh, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, khẩn thiết nói: “Giang Sơn, anh nhìn đây này, em chính là em! Em vẫn là em! Em lúc nào cũng là Trác Yến trước kia, không thay đổi! Tại sao anh lại nghi ngờ em? Chẳng lẽ trong lòng anh, em đã biến thành một người biết lừa gạt kẻ khác, khiến anh không có cảm giác an toàn hay sao?”.
Giang Sơn nhìn cô, mày nhíu chặt, trong mắt như lấp loáng nước.
Anh lại ôm chặt cô vào lòng, ấn đầu cô vào ngực, cúi xuống kề sát tai cô, khàn giọng nói: “Xin lỗi Văn Tĩnh! Anh thật sự quá quan tâm đến em! Anh lúc nào cũng lo sẽ có người cướp em khỏi anh! Anh rất sợ! Anh thật sự xin lỗi em!”.
Trác Yến thở dài.
Cô vòng tay ra sau lưng anh, vuốt ve dịu dàng.
Giờ phút này, trong lòng cô đầy ắp sự thương xót với Giang Sơn.
Một quãng thời gian dài sau đó, cô không còn phát hiện thấy Giang Sơn tra tìm đồ đạc của cô nữa.
Cô tưởng giữa hai người không còn nảy sinh mâu thuẫn gì nữa.
Thế nhưng khi cô sắp buông hết mọi cảnh giác, cô lại thấy Giang Sơn cư xử kỳ quặc, đồng thời quá đáng nhất là, lúc cô không để ý, anh lại lén lút bắt nạt Bánh Bao Đậu Đỏ.
Cô trở nên rất thất vọng.
Anh chỉ nói hay mà thôi, từ đầu chí cuối anh chưa hề tin tưởng cô, luôn nghi ngờ rằng cô vẫn thầm thương trộm nhớ Trương Nhất Địch.
Cô định nói với anh rằng chi bằng hai người nên xa nhau, bình tĩnh lại một quãng thời gian. Nhưng mỗi lần cô chỉ nói câu mở đầu là anh sẽ bất chấp tất cả để ôm chặt cô, không ngừng xin lỗi, không ngừng nhận lỗi, không ngừng hứa hẹn rằng sau này nhất định sẽ không phạm lỗi nữa, sau đó nói với cô bằng giọng buồn bã và khàn khàn khiến cô không thể cứng cỏi được, rằng anh chỉ là quá yêu cô..
Đối mặt với Giang Sơn như thế, cô luôn không thể quyết tâm nói câu chia tay.
Cô quá biết, nỗi cay đắng và hụt hẫng khi bị người khác xem là chuyện thường tình mà không mấy để tâm sau khi dốc hết tấm chân tình, quá biết nỗi đau khi tâm ý bị kẻ khác ném ra sau lưng.
Thế nên khi có người trân trọng yêu quý cô như vậy, cô thực sự không cách nào làm ngơ trước tấm chân tình đó được.
Thế là không biết bao lần, họ cãi nhau liên tục chỉ vì một vấn đề, nhưng cho dù cãi to mấy cũng không chia tay được, sau đó lại liên tục làm lành.
Cô cứ nghĩ đi nghĩ lại rằng: Lần này nhất định phải ngửa bài với anh, hai người phải chia tay một thời gian để bình tĩnh lại; nhưng khi anh cứ xin lỗi và hứa hẹn mãi, khi anh hết lần này đến lần khác rút gan rút ruột nói “anh yêu em”, rốt cuộc cô vẫn không thể quyết tâm đi đến bước cuối cùng, mỗi lần như vậy cô đều bất lực thoả hiệp rồi lại thoả hiệp trong vòng tay anh.
Những ngày cãi cọ làm hoà khiến cô cảm thấy rất mệt mỏi, cô thấy sinh mệnh của mình sắp cạn kiệt trong những tiếng cãi nhau vô hạn rồi.
Về sau cô nghĩ, liệu có phải vấn đề xuất phát từ Bánh Bao Đậu Đỏ? Liệu có phải nhìn thấy nó sẽ khiến anh bất giác nghĩ đến Trương Nhất Địch, nên anh mới trở nên không yên tâm với cô như thế?
Vậy có khi nào cô đem cho Bánh Bao Đậu Đỏ đi thì giữa họ sẽ không còn cãi vã?
Nghĩ như vậy nên cô đưa Bánh Bao Đậu Đỏ đến chỗ Lộ Dương cách đó mấy con phố để nhờ bạn nuôi hộ.
Nhưng một tuần sau Lộ Dương đã gọi điện thảm thiết cho cô: “Bà cô Văn Tĩnh ơi, tớ xin cậu cứ mang con nhím tổ tông này về đi! Nó suốt ngày buồn bã u sầu ở đây, nằm trong giỏ bất động, đút cho nó ăn nó cũng không thèm, đôi mắt to như hạt gạo lúc nhìn tớ lại như sắp chảy nước mắt ấy, buồn bã kinh khủng! Bà cô Văn Tĩnh ơi, tớ xin cậu tha cho tớ đi, con nhím ấy căn bản không chịu theo tớ đâu!”.
Trác Yến bó tay, đành đón Bánh Bao Đậu Đỏ về.
Khi đón về, nó gầy đi rất nhiều, trông thấy cô liền vui vẻ xoay vòng vòng trong giỏ.
Thấy bộ dạng sung sướng được về nhà của nó, một nỗi buồn và chua xót khó tả dấy lên trong lòng cô.
Nhìn Bánh Bao Đậu Đỏ, cô hạ quyết tâm trong lòng: Sau này không bao giờ đưa nó cho người khác nữa!
Có lẽ trước kia, cô nuôi nó là vì Trương Nhất Địch.
Nhưng bây giờ, sau khi đã ở bên nhau lâu rồi, sau khi nó chia sẻ những tâm sự và vui buồn sướng khổ vụn vặt của cô, con nhím nhỏ này đã dung hoà vào cuộc sống của cô, trở thành một phần trong sinh mệnh cô.
Cô không thể nhẫn tâm đưa nó cho người khác, không bao giờ.
Cô thử nói với Giang Sơn để anh hiểu, cô nuôi Bánh Bao Đậu Đỏ không phải là vì nhớ nhung chàng trai ấy, mà là không nỡ xa rời chính nó.
Nhưng tiếc rằng Giang Sơn dường như không chấp nhận cách giải thích đó của cô.
Anh vẫn cố chấp đối xử tệ với Bánh Bao Đậu Đỏ, không bao giờ cho nó ăn, không bao giờ tỏ ra vui vẻ với nó. Thậm chí về sau Bánh Bao Đậu Đỏ hễ nhìn thấy anh là ra sức trốn vào tận góc sâu, run lẩy bẩy mãi.
Nhìn dáng vẻ nhỏ bé đáng thương đó của nó, Trác Yến thấy buồn vô cùng.
Thực sự cô không hiểu, cô có thể không thắc mắc chuyện ban đầu tại sao anh theo đuổi Ngô Song, rồi về sau tại sao lại tham lam chuyển sang yêu thương cô; nhưng anh lại cứ lấn cấn về chuyện cô và Trương Nhất Địch.
Anh và Ngô Song dù sao vẫn từng ở bên nhau; nhưng cô và Trương Nhất Địch thì sao? Giữa họ, từ đầu đến cuối đều là lướt qua nhau, không kịp nảy sinh bất kỳ chuyện gì.
Thế nên cô thật sự không hiểu, Giang Sơn rốt cuộc đang sợ hãi điều gì.
Có lúc cô rất muốn hỏi anh, trí thông minh hơn người xưa kia của anh đi đâu rồi? Chẳng lẽ anh không hiểu, con người có lúc đi đến cực đoan đều là do những điều vô thức chèn ép – cô thật sự muốn hét to để nhắc anh: Mai sau nếu có ngày giữa cô và Trương Nhất Địch nảy sinh ra chuyện gì đó, đó cũng hoàn toàn là do anh đã bức cô thành ra như vậy.
Thế nhưng dù sao đó cũng là những lời dễ gây tổn thương. Nên suy nghĩ đó sau khi loé lên trong đầu, cô đã hoàn toàn dập tắt nó.
Sắp đến cuối tuần, Giang Sơn bỗng nhận được điện thoại của nhà.
Bà Giang khóc không thành tiếng báo con trai biết một tin xấu – công ty của ông Giang gặp nguy hiểm, vì ông mệt mỏi quá độ mà bị trúng gió, bây giờ đang hôn mê trong bệnh viện.
Bà Giang còn khóc lóc trách móc Giang Sơn trong điện thoại: “Đều tại con hết, nếu ban đầu con tốt nghiệp xong về nhà giúp bố con thì bố con có mệt đến mức này không? Vì một đứa con gái mà cả gia đình cũng không cần! Mẹ thấy lần này tính mạng bố con sắp nguy hiểm rồi, nửa đời sau của con có thanh thản được không?”.
Giang Sơn bị bà mắng đến độ đầu óc rối bời, nhất thời cũng không hiểu bản thân có sai lầm hay không.
Cúp điện thoại rồi, anh lập tức thu dọn hành lý.
Trác Yến thấy sắc mặt anh thay đổi nhưng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì nên bước đến hỏi: “Sao vậy Giang Sơn? Hoảng hốt thu dọn đồ đạc như th