Nhìn thấy bộ dạng thất thần của Trác Yến, cậu bỗng trở nên sợ hãi vô cùng.
Cậu ngồi bật dậy, ôm lấy cô hỏi: “Văn Tĩnh, em sao vậy? Đừng như thế, đừng làm anh sợ! Em nhúc nhích một chút đi! Văn Tĩnh nghe anh nói này, thật ra chúng ta…”.
Nói đến đây, cậu bỗng dừng lại.
Trong tích tắc như hạ quyết tâm.
Sau khi ổn định lại tinh thần, cậu lại mở lời: “Xin lỗi, Văn Tĩnh!”. Lần này cậu thẳng thắn xin lỗi ngay.
“Văn Tĩnh, xin em đừng thế! Hôm qua là anh… anh uống say, anh… đối với em… thực sự là không thể kiềm chế, nên…”. Ấp úng khai hết quá trình rồi, giọng cậu bỗng thay đổi, rất cuống quýt, rất thành khẩn và ôm lấy Trác Yến như cầu xin, nhìn vào mắt cô dè dặt nói: “Văn Tĩnh, chúng ta yêu nhau nhé! Xin em hãy để anh chịu trách nhiệm với em được không? Anh sẽ thương em, sẽ yêu em, sẽ đối xử thật tốt với em! Em biết mà, anh thích em lâu lắm rồi! Em biết mà, đúng không? Nên anh nhất định sẽ đối xử tốt với em! Xin em nhất định phải tin anh, anh sẽ yêu em chiều chuộng em cả đời này, suốt đời!”.
Trác Yến vẫn không nói câu nào.
Cô nhắm nghiền mắt.
Không nói rõ được cảm giác trong lòng lúc này.
Như mọi thứ đều xám xịt, cũng như thể cất được gánh nặng.
Gia đình cô từ nhỏ đã bảo thủ, cha mẹ nghiêm khắc cảnh cáo con gái nhất định phải biết giữ thân, tuyệt đối không được để nảy sinh quan hệ tình dục trước hôn nhân.
Nên cô chưa bao giờ nghĩ rằng, cô lại thất thân với người khác trước khi cưới như vậy.
Ngày mốt là lễ tốt nghiệp rồi.
Cô càng không ngờ rằng trước khi tiến hành lễ tốt nghiệp, cô lại diễn “lễ trưởng thành” sớm như thế.
Việc đến nước này còn làm thế nào được? Ngoài nhận lời anh ra, cô không biết mình còn lựa chọn nào khác.
Dù sao đi nữa, nếu có Giang Sơn ở cạnh, cô cũng không còn phải cô đơn nữa chăng?
Trác Yến nhắm mắt, chậm rãi gật đầu với Giang Sơn đang nóng lòng chờ đợi.
Giây sau đó, cô được anh ôm siết thật chặt, những nụ hôn như mưa bão điên cuồng rơi xuống người.
Còn cô như một con búp bê đất sét không có xương sống, không hưởng ứng cũng chẳng phản kháng, đờ đẫn nằm xuống, mặc anh muốn làm gì thì làm.
Cô tưởng anh sẽ đề nghị làm thêm lần nữa.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là, ngoài những nụ hôn và ve vuốt như điên dại ra, anh không hề tiến thêm một bước nào.
Trong lòng cô cuối cùng cũng thấy chút an ủi.
Cũng may, anh biết thông cảm với cô.
Có lẽ vì quãng thời gian này cô đã đè nén bản thân quá dữ dội, lại thêm trận say khướt khóc lóc tối qua và chuyện thất thân hôm nay, mà tâm trạng cô biến động khá nhiều, nên trước khi trả phòng, Trác Yến mới phát hiện ra cô đã gặp kỳ kinh nguyệt.
Chẳng trách cô cứ cảm thấy đau nhức giữa hai đùi.
Đang khổ sở không biết nên mở lời với Giang Sơn rằng lúc này cô rất cần một gói băng vệ sinh ra sao, thì giây sau đó, cô lại nhìn thấy chúng trong phòng vệ sinh.
Cô hơi thở phào nhẹ nhõm.
Xem như không ngại ngùng lắm; vẫn chưa đến nỗi xảy ra chuyện khó xử khi mới thất thân với anh đã lại yêu cầu anh đi mua băng vệ sinh cho cô.
Cô cứ tưởng băng vệ sinh là do khách sạn cung cấp.
Nhưng thực ra đó chính là do Giang Sơn đã lén cô chạy ra ngoài mua về.
Chỉ là anh không muốn cô biết rằng, anh đã biết cô gặp kỳ kinh nguyệt.
Thế là, cả đời cô cũng không thể biết được, là anh đã mua băng vệ sinh cho cô.
Hai hôm sau, Trác Yến chính thức tốt nghiệp.
Sau khỉ cử hành xong lễ tốt nghiệp, mọi người đều tụ tập trước cổng trường chụp hình lưu niệm.
Giang Sơn luôn ở cạnh cô, chăm sóc chu đáo, bảo vệ rất kỹ lưỡng.
Anh không ngại để cho mọi người nhìn thấy, rằng Trác Yến và anh đã yêu nhau.
Mọi người chụp hình xong, Giang Sơn vội chạy đến khoa giúp thầy phụ trách làm thủ tục ra trường cuối cùng cho tất cả.
Trước khi đi, anh quyến luyến nhìn Trác Yến, chỉ mong cô có thể đi cùng anh.
Trác Yến cười nhẹ môt cách bất lực, từ chối anh.
“Sao anh lại dính lấy em như keo thế? Mau đi đi, các thầy các bạn đang đợi đó! Em muốn ở lại đây thêm lát nữa!”.
Giang Sơn đành miễn cưỡng bỏ đi.
Mọi người lục tục ra về, một lúc sau chỉ còn lại mình Trác Yến.
Cô ngẩng lên nhìn mấy chữ Đại học A trên cổng trường, bất giác ngơ ngẩn.
Bốn năm đã vội vã qua đi như thế.
Trong bốn năm, sau cánh cổng này, cô đã từng cười vui vẻ, khóc đau khổ, cố chấp một cách ngốc nghếch, tuyệt vọng một cách bất lực.
Từ cánh cổng này, cô đã từng tiễn một người bạn rất tốt rất thân với cô, anh là thần tượng bao người sùng bái, cô chưa bao giờ dám nghĩ rằng bản thân lại có ngày gần gũi với anh đến thế.
Anh ấy tên Trương Nhất Địch.
Từ cánh cổng này, cô cũng nhìn thấy người bạn đã từng thân thiết với cô ôm hận mà bỏ đi. Cô ấy vốn là một cô gái dịu dàng hiền lành, nhưng lại vì bạn thân và bạn trai mà trở nên hng dữ và gai góc.
Cô ấy tên Ngô Song.
Từ cánh cổng này, cô và một chàng trai, từ bạn học trở thành “anh em”, từ bạn bè biến thành người yêu. Trước kia anh từng thuộc về người bạn thân của cô, cô cũng luôn nhung nhớ một chàng trai khác. Làm sao nghĩ được rằng hôm nay, người đi bên cạnh cô đây lại là anh?
Anh ấy tên Giang Sơn.
Mọi người đều đã đi ra từ cánh cổng này.
Từ đây, mỗi người đều phải vất vả lo toan để nuôi sống bản thân.
Không bao giờ còn vô tư lự, không bao giờ có thể ngốc nghếch ngây thơ, cũng không bao giờ còn trẻ trung để nông nổi, bồng bột.
Từ đây, họ sắp trở thành những người trưởng thành bận rộn cho cuộc sống mưu sinh.
Nhìn kỹ những chữ vàng sáng rực treo cao trên cổng trường, Trác Yến cảm thấy lưu luyến vô cùng.
Cô lặng lẽ chào từ biệt cuộc sống đại học…
Tạm biệt nhé, trường đại học của tôi;
Tạm biệt nhé, các bạn học của tôi;
Tạm biệt nhé, tuổi xuân của tôi, của các bạn.
Giang Sơn vốn định sau khi tốt nghiệp sẽ về quê để giúp cha anh quản lý công ty gia đình. Nhưng Trác Yến đã ở lại tiếp tục học thạc sĩ, Giang Sơn vừa được cô gật đầu đồng ý làm bạn gái, tình yêu trong lòng đang độ mãnh liệt, nên nói gì cũng không nỡ rời xa.
Cha mẹ cứ giục anh về, anh cứ lần lữa kéo dài, đến cuối cùng mới năn nỉ gia đình rằng phải ở lại tìm việc, sau hai năm đợi Trác Yến tốt nghiệp xong sẽ đưa cô cùng về.
Đối với việc này, ông Giang không phản ứng gì.
Tuy trong lòng rất mong con trai nhanh chóng quay về, nhưng dù sao nó còn trẻ, lại vừa tốt nghiệp đại học, thỉnh thoảng quyết định bướng bỉnh một chút thì ông vẫn chấp nhận được.
Bà Giang thì khác.
Nghe nói con trai vì một cô gái mà ngay cả gia đình cũng không cần, bà rất đau lòng.
Tuy không nói những lời khó nghe như “có bạn gái quên cả mẹ”, nhưng mấy hôm Giang Sơn về nhà nghỉ, lúc nào bà cũng ủ rũ mặt mày.
Vẻ buồn bã của mẹ khiến anh vô cùng áp lực, Giang Sơn gần như đã muốn nhanh chóng thoát khỏi nhà.
Về sau khi bà Giang biết cô gái khiến con trai bà không chịu về nhà không phải Ngô Song, mà là bạn thân của Ngô Song, ấn tượng của bà với Trác Yến đã hòn toàn xấu đi.
“Con gái tốt sẽ không làm những chuyện ăn trong nồi này còn dòm ngó nồi khác! Con gái tốt cũng sẽ không ủng hộ chuyện mặc kệ cảm nhận của cha mẹ của bạn trai mình!”. Bà Giang đã nói với Giang Sơn như vậy.
Giang Sơn vô cùng bất lực.
Trong mắt mỗi bà mẹ, con trai lúc nào cũng là người xuất sắc nhất. Nên bà căn bản sẽ không đổi góc độ khác để nghĩ rằng, thực ra mọi thứ không tốt đều do tự tay anh tạo ra, thực sự là anh muốn ở bên cạnh Trác Yến mỗi giây mỗi phút, một khắc cũng không xa rời cô.
Trước kia khi anh với Ngô Song là một cặp, đối với Trác Yến anh chỉ dám nhớ thầm trong lòng.
Lặng lẽ giấu cô trong sâu thẳm trái tim, hoá thành một khao khát không dám đụng đến nhưng lại không kìm được muốn chạm tới, mỗi lần nhớ đến cô sẽ thấy chua xót và đau lòng mà không thể kiểm soát được.
Về sau Ngô Song bỏ đi, cuối cùng cô đã trở thành bạn gái nah, anh cảm thấy như đang nằm mơ vậy.
Không cần kìm nén bản thân nữa, không cần che giấu cảm xúc nữa, mọi tình cảm từ đó đã có thể đường hoàng bộc lộ.
Anh chưa bao giờ cảm thấy như bây giờ – muốn nhìn thấy cô, muốn quấn lấy cô, muốn cảm thấy cô vào mọi lúc.
Đến bây giờ anh mới hiểu, thì ra đây mới thật sự là tình yêu – không cần cố ý nhắc mình phải chịu trách nhiệm với cô, vì suy nghĩ muốn mang lại hạnh phúc cho cô đã thấm sâu vào từng giọt máu trong cơ thể.
Thực ra thì Trác Yến không hề đòi Giang Sơn phải ở lại với cô. Đối với mối tình bất ngờ này, tuy hai người đã xảy ra chuyện đó, nhưng kỳ thực cô vẫn chưa chuẩn bị tinh thần để yêu đương mà vẫn luôn dừng ở trạng thái hoang mang mơ hồ.
Về sau nghe nói gia đình Giang Sơn cũng lời ra tiếng vào khi anh ở lại, cô cũng từng khuyến khích anh về. Nhưng Giang Sơn không chịu, anh sợ cô bị kẻ khác cướp mất.
Cô có phần buồn cười, cũng thấy cảm động.
Không ngờ khi cô bị người ta đá, trên thế gian này vẫn còn có người trân trọng cô đến thế.
Cô làm gì có sức quyến rũ lớn như vậy? Có lúc ngay cả chính cô cũng có phần không hiểu, tại sao trên thế giới này lại có người xem cô như bảo bối đến vậy.
Khi cô nhập học thì Giang Sơn thuận lợi tìm được một công việc có mức đãi ngộ rất tốt.
Không còn áp lực về mặt tiền bạc, Giang Sơn đề xuất một số ý kiến về chuyện nhà ở, anh muốn thuê một căn chung cư rộng rãi thoải mái, để Trác Yến dọn ra khỏi trường, sống chung với anh.
Về chuyện này, Trác Yến và anh đã nảy sinh bất đồng khá lớn, hai người có dạo cãi nhau dữ dội.
Trác Yến cho rằng chuyện lần đó chỉ là sự cố sau khi say rượu, từ nhỏ cha mẹ đã bảo rằng con gái chưa kết hôn thì tuyệt đối không thể “làm bậy” với bạn trai.
Cô rất phản đối hành vi tình dục trước hôn nhân, cô nói với Giang Sơn: “Trước kia là do bọn mình đều uống say, nên chẳng ai đủ lý trí để kiểm soát bản thân. Nhưng bây giờ thì khác, chúng ta đều tỉnh táo, chúng ta tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra nữa! Nếu không… mẹ em mà biết sẽ đánh gãy chân em mất…”. Nói đến đây, gương mặt cô lộ vẻ buồn bã.
Giang Sơn biết cô thật sự để tâm đến chuyện đó, thấy cô buồn, anh cũng bất giác mềm lòng.