nãy còn vui vẻ như thế cơ mà. Tiếu Tiếu, cháu đừng khóc, có bầu khóc không tốt đâu…”
“Ông…” Ông Văn chưa nói hết, Nhan Tiếu đã quệt nước mắt ngắt lời: “Đợi đến khi em bé chào đời, ông sẽ dạy cho bé luyện chữ, giống như dạy cháu và Văn Dịch hồi nhỏ vậy”
Hồi nhỏ, ông Văn nói rằng không được để mất những nét tinh hoa của Trung Quốc, ép Văn Dịch luyện viết bút lông, Tiếu Tiếu thấy hay, cũng học theo. Mỗik hi đến dịp nghỉ hè, cảnh tượng thường thấy trong tứ hợp viện là dưới gốc cây ngân hạnh hàng trăm năm tuổi, hai chiếc bàn gỗ dài được ghép lại với nhau, hai đứa trẻ cầm bút lông nghiêng nghiêng ngả ngả viết chữ. Còn ông Văn thì cầm roi mây đứng sau lưng hai đứa, nhưng cái roi đó chưa bao giờ đánh xuống người hai đứa nào.
Văn Dịch liền cười: “Đúng, không phải ông vẫn nói rằng chỉ tiếc chiếc roi hồi đó chưa được mở hàng sao? Cháu đưa con cháu cho ông đánh, ông thích đánh thế nào thì đánh”
Câu nói này khiến ông Văn bật cười, từ buồng chuyển sang vui nói: “Nhà ngươi nỡ lòng như thế, ta còn không nỡ. Hêhê.” Cười xong lại nhìn con cháu mắt đang đỏ hoe, ông nghiếng răng gật đầu: “Được, thôi thì mổ vậy. Ông không sợ, cho dù thất bại cũng là số của ông. Không trách được các con”
------------Về sự nghiệp vĩ đại nhất trong lịch sử------------------
Cuối cùng ông Văn đã đồng ý mổ, tảng đá đè nặng trong lòng con cháu coi như được gạt bỏ.
Ăn cơm xong, vợ chồng bà Văn Hân đưa ông về tứ hợp viện, còn Văn Dịch lái xe đưa thái hậu và ba Nhan Tiếu về nhà. Nhan Tiếu đang ở nhà định dọn dẹp bát đũa, giặt giũ quần áo rồi lau nhà, vốn định đợi yêu nghiệt quay về rồi đối chất, nhưng mấy ngày qua đã có quá nhiều chuyện xảy ra, cả ngày hôm nay Nhan Tiếu lại bận rộn nấu nướng, tối mắt tối mũi, lên giường ôm bà gấu được 1 lát thì đã mơ mơ màng màng thiếp đi.
Cũng không biết ngủ được bao lâu, Nhan Tiếu có cảm giác cổ hơi buồn buồn, lấy tay gãi thì sờ thấy cái đầu hơi bù xù. Nhan Tiếu còn đang mắt nhắm mắt mở chưa tỉnh hẳn, sau khi phát hiện ra là yêu nghiệt, cô liền ngáp 1 cái định ngủ tiếp.
Làm sao yêu nghiệt chịu buông tay? Hắn cởi quần áo rồi mò vội lên giường theo hướng Nhan Tiếu vừa lăn, nép sát vào, chân tay quờ quạng…
Nhan Tiếu thấy cổ mỗi lúc 1 buồn, dường như còn hơi ươn ướt, cuối cùng bị đánh thức hẳn: “Đừng nghịch!”
Nhan Tiếu đẩy yêu nghiệt ra, thì thấy gã nọ cười ranh mãnh, không biết quần áo đã cởi hết từ bao giờ, nhìn lại mình thì thấy váy ngủ cũng đã bị kéo xuống dưới vai, không khá hơn là bao. Trong phòng chỉ bật đèn trên đầu giường, dưới ánh đèn màu vàng cam, cả gian phòng trở nên ấm cúng và mờ ảo.
Quay đầu sang 1 bên, Nhan Tiếu lọc lại 1 lần nữa những chuyện đã xảy ra trước khi ngủ, hít 1 hơi thật sâu bắt đầu hỏi tôi: “Anh về lúc nào vậy?”
Ờ , cô cần 1 khởi đầu nhẹ nhàng, đừng để yêu nghiệt mất mặt.
Nhưng rõ ràng là gã nọ không biết thế nào là xấu hổ, hắn chớp chớp đôi mắt đen lay láy, trong trẻo tiếp tục giả vở ngây thơ: “Anh về được 1 lúc rồi bà xã. Anh nghe lời em mà, tắm xong rồi mới lên giường”
Nhan Tiếu hít 1 hơi, câu nói này đã nhắc nhở cô. Vì mẹ chồng đến bất ngờ, Nhan Tiếu và yêu nghiệt buộc phải ngủ chung phòng, lúc đó Nhan Tiếu đã đưa ra 1 số quy định, yêu nghiệt không được lên giường khi chưa tắm gội, đánh răng, không thay quần áo ngủ không được lên giường, nếu trước đó ôm Tiếu Tiếu thì kô được lên giường, không được mang laptop lên giường, không được lên giường khi tóc còn ướt…
Những yêu cầu này rõ ràng chỉ để gây khó dễ cho yêu nghiệt, nhưng để được hưởng chế độ phúc lợi ở 1 phương diện nào đó, mà 1 kẻ từ trước đến nay rất ghét phiền hà như yêu nghiệt lại làm đâu vào đấy. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là cái tuy nhiên này, một kẻ luôn coi mình là người thông minh như yêu nghiệt lại quên 1 điều rằng, đáp ứng mọi yêu cầu của Nhan Tiếu thì có thể lên giường, nhưng đó cũng chỉ áp dụng với tình huống ông bà Văn Hân ở đây.
Đêm nay, bố mẹ chồng đều quay về tứ hợp viện trông ông, tại sao cô phải ngủ chung giường với hắn chứ? Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu ngồi bật dậy, lườm yêu nghiệt 1 cái nói: “Đêm nay ba mẹ không ở nhà, em về phòng ngủ đây!” Không chọc được thì ta không trốn được sao?!
Nói xong, Nhan Tiếu đi ra mà không thèm ngoái đầu nhìn laị. Yêu nghiệt nằm trên giường, không nói gì cũng không ngăn lại, nhỏm người dậy nhếch mép…cười cười rất mờ ám.
Một phút sau.
Yêu nghiệt đi chân không ra trước cửa phòng ngủ, đứng đối diện với Nhan Tiếu còn đang thần người ở đó, tựa người vào khung cửa cười ranh mãnh: “Bà xã, không phải em đòi ngủ trên giường đó sao? Sao em không vào phòng đi?”
Nhan Tiếu im lặng, ôm bà gấu tiếp tục ngẩn người.
Yêu nghiệt: “Vào đi chứ, mấy khi không phải ngủ với anh”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu nổi trận lôi đình, ném thẳng bà gấu vào mặt yêu nghiệt giậm chân: “Văn Dịch, anh là đồ tồi! Chìa khóa đâu?” Cửa phòng đã bị khóa chặt, cô vào bằng cách nào?
Nghe thấy vậy, yêu nghiệt tỏ vẻ sửng sốt nói: “Ấy, ba mẹ khóa cửa àh? Chậc chậc, thật đúng là,…Tiếu Tiếu, em đừng sốt ruột, để anh nghĩ xem chìa khóa để ở đâu, ờ…” Văn Dịch nhìn lên trần nhà, vẻ ta đây đang vắt óc. “Để anh nghĩ xem, nghĩ xem,…ờ, có khi trời sáng sẽ nghĩ ra”
Nhan Tiếu: “…”
Văn Dịch, tại sao anh có thể trơ mặt đến mức này? Nhan Tiếu đưa tay ôm ngực, một mặt nhắc mình bình tĩnh, thật bình tĩnh, mặc khác trợn mắt nhìn yêu nghiệt, ánh mắt hừng hực, cuối cùng quay vào phòng ngủ chính. Thấy gian kế đã thành công, hắn liền cười lén với vẻ rất khoái trá, cũng mò trở lại giường. Lần này đưa tay tắt đèn luôn.
Nhan Tiếu kéo chăn, chưa kịp nói: “Anh dám mò vào, em sẽ đá chết anh!” thì móng vuốt háo sắc của yêu nghiệt đã thò vào.
“Tiếu Tiếu…” Yêu nghiệt vừa vòng tay khẽ ôm làm eo nhỏ nhắn của Nhan Tiếu, vừa ghé sát mặt vào, không đợi Nhan Tiếu chống cự, đầu lưỡi đã lướt trên vùng tai nhạy cảm nhất của đối phương.
Nhan Tiếu rùng mình, vẫn ra sức giãy giụa: “Anh định làm gì hả?” Vừa nói dứt lời, Nhan Tiếu chỉ muốn khóc. Đây là câu hỏi ngớ ngẩn nhất thế gian, hiện nay cả thế gian đều biết yêu nghiệt muốn làm gì.
Quả không sai, yêu nghiệt vừa phả hơi ấm vào tai Nhan Tiếu vừa thì thầm: “Tiếu Tiếu, bọn mình phải tranh thủ đấy”
“Tranh thủ cái gì?”
“Hôm nay anh nói với ông mình có em bé rồi, nếu không tranh thủ đúc người, đến khi ông khỏi rồi mà vẫn chưa có em bé thì ông lột da non bọn mình ấy chứ. Không…không, ngoài ông ra, ba mẹ anh, ba mẹ em cũng sẽ lột da bọn mình”
Nghe nói vậy. Nhan Tiếu tức nổ đom đóm mắt, nhấc chân lên đạp yêu nghiệt: “Anh còn mặt mũi để nói nữa àh? Nếu anh không…U..”. Nhan Tiếu chưa nói hết câu, bàn chân vừa đạp đã bị túm chặt. Cùng lúc đó, làm môi nóng bỏng ập xuống, mút chặc, siết chặc, trong lúc Nhan Tiếu bắt đầu đê mê thì đột nhiên mở to mắt. Vì…bàn tay kẻ nọ đã…kéo hai chân Nhan Tiếu ra hai bên.
Nhan Tiếu đẩy yêu nghiệt ra bằng hai tay vẫn được coi là tự do, má vẫn đỏ ửng vì nụ hôn mãnh liệt kiểu pháp ban nãy, cảm thấy kẻ nọ đã len vào giữa hai chân mình. Nhan Tiếu càng xấu hổ, luống cuống: “Đồ lưu manh!”
Yêu nghiệt cười hềnh hệch rất ranh mãnh, kẻ bị đè ở dưới không sao nhúc nhích được, ngón tay trỏ phải lại lướt từ cổ xuống ngực Nhan Tiếu, khoanh vùng ở chỗ nhạy cảm nhất rồi mơn man ở đó: “Sẽ còn nhiều cái lưu manh hơn, Tiếu Tiếu, em có muốn thử không?”
Nhan Tiếu cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể mình, hơi thở dồn dập hơn, lồng ngực phập phồng, kh6ng biết nên hưởng ứng hay nên quạt lại.
“Bà xã, em không nói tức là đồng ý rồi nhé” Văn Dịch cười, ngón tay quả nhiên dịch chuyển xuống dưới như đã hứa, chạy thẳng xuống vuốt ve đùi Nhan Tiếu. Nhan Tiếu run rẩy, nghiến răng mắng: “Đồ đểu!”, sau đó lại bị yêu nghiệt bịt miệng bằng nụ hôn..
Trong lúc Nhan Tiếu không để ý, bàn tay kẻ nọ đã gạt gấu váy của cô lên trên, mãi cho đến khi Nhan Tiếu hoàn toàn lõa thể dưới người hắn, mới đê mê thì thầm: “Tiếu Tiếu, anh yêu em”
“Biến!”
“Thì đang biến trên giường đó thôi, tại anh sốt ruột quá mà”
“Anh đi tự tử đi! Đồ lưu manh!”
“Hêhê, hóa ra em thích chửi rủa, bạo hành trên giường àh. Anh thích trò này”
“Anh là đồ khốn, em…Á”
Nhan Tiếu chưa nói hết lời, vũ khí của kẻ nọ đã đưa vào cửa, mạnh mẽ chờ xuất kích. Nhan Tiếu cắn chặt môi, có phần hốt hỏang. Đây là lần đầu tiên cô XXXOOO với yêu nghiệt trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo. Mấy lần trước cô say rượu, không biết những lúc như thế này thì có phản ứng gì? Liệu bây giờ cô có thể giả vờ ngất xỉu không? Nhưng…cơ thể đáng chết…hình như quen yêu nghiệt, hình như có cảm giác…
Nhan Tiếu còn đang suy nghĩ mông lung thì yêu nghiệt đã nhẹ nhàng hôn lên môi Nhan Tiếu: “Ngốc ạh, đừng sợ, có phải là lần đầu tiên đâu”
Lúc này đây, Nhan Tiếu lại phản ứng yếu đuối hơn: “Văn Dịch, em…”
“Suỵt” Yêu nghiệt cắn chặt dái tai Nhan Tiếu thì thầm: “Em tập trung đi, đây là sự nghiệp vĩ đại nhất trong lịch sử loài người”
“Anh…ấy…á
Cùng với tiếng kêu mỗi lúc một mạnh của giường, cuối cùng yêu nghiệt cũng bắt đầu sự nghiệp vĩ đại nhất trong lịch sử của mình.
Cả căn phòng lâng lâng, đêm nay, dựa vào diệu kế của mình, cuối cùng yêu nghiệt đã khởi động được công trình đúc người vĩ đại.
-----------Nông nô vùng lên cất cao giọng hát--------------
Sau đêm nay, Văn Dịch đã vùng lên, từ thân phận nông nô biến thành chủ nhân.
Kể từ đêm “gian kế” đã đạt được mục đích, trước sự ưng thuận ngầm của Nhan Tiếu, yêu nghiệt đã giành được quyền sống chung vĩnh viễn. Bất luận vợ chồng bà Văn Hân có về ngủ hay không, vợ chồng trẻ đều ngủ chung giường, hơn nữa…hờ hờ…cả hai còn chăm chỉ là bài tập trên phương diện nọ. Vì sau lần cãi nhau với yêu nghiệt chuyện bữa cơm gia đình lần trước, Nhan Tiếu cũng coi như đã hiểu được lòng mình.
Kiếp này coi như cô rơi vào tay kẻ chuyên gây tai họa này rồi, ván đã đómg thuyền, hai người đã kết hôn, cha mẹ hai bên đều rất hài lònh với cuộc hôn nhân này, nếu cô còn tiếp tục chống đối, giằng co thì ngay cả cô cũng thấy bản thân mình cành cao quá. Thế nên cô quyết định yên tâm tận hưởng cuộc sống sau khi lấy chồng, còn chuyện em bé cứ để tự nhiên.
Cứ như vậy, yêu nghiệt được thỏa nguyện, lúc nào cũng bám riết lấy Nhan Tiếu, chỉ mong hai người kè kè bên nhau suốt ngày. Sau nữa năm lấy nhau, hai người mới được coi là bước vào thời kỳ trăng mật thực sự. Nhan Tiếu vừa hạnh phúc tận hưởng tuần trăng mật sau khi lấy chồng, vừa lên kế hoạch cho 1 số công việc của mình sau này.
Trong đó kế hoạch lớn nhất là …xin nghỉ việc.
Thực ra Nhan Tiếu cũng đã làm việc hơn nữa năm ở tập đoàn Chính Uy, cũng được coi là đạt được 1 số thành tích nhỏ, cộng với việc chị Hoa chuẩn bị nghỉ, nếu thực sự cô tiếp quản công việc của chị Hoa, cơ hội phát triển sẽ rất lớn. Nhưng Nhan Tiếu nghĩ đi nghĩ lại, một là mình và yêu nghiệt đã chuẩn bị sinh em bé thì với tư cách là 1 người sắp được làm mẹ, Nhan Tiếu muốn con được khỏe mạnh nhất, tránh được các bức xạ máy tính trước khi có bầu, cũng như các công việc nhiều áp lực, hai là mối quan hệ khó xử cấp trên cấp dưới với Hạ Hà Tịch…
Nếu chị Hoa bỏ hẳn tập đoàn Chính Uy, do yêu cầu của công việc, mối quan hệ giữa Nhan Tiếu và Hạ Hà Tịch sẽ chỉ càng mật thiết hơn, th