Nhân viên bán hàng thấy cô thật sự không có ý muốn mua nhà, cười nói: “Tiểu thư, cô trúng hai mươi vạn nếu không mua thì chỉ có thể từ bỏ, việc này không thể bàn cãi. Cô có thể mua một căn hộ nhỏ một chút, trừ đi số tiền giảm giá chắc chỉ cần bỏ ra thêm mười vạn nữa, nhà của chúng tôi bán rất chạy, tháng hai sang năm có thể giao nhà, nếu cô không muốn ở hoặc cảm thấy quá nhiều tiền có thể bán lại, kiếm lời hai ba mươi vạn, chờ đến sang năm khu đất này lên cơn sốt giá nhà nhất định sẽ rất cao, cô nghĩ lại đi, bỏ ra hơn mười vạn là có thể kiếm lời nhiều như vậy, làm gì có cơ hội nào tốt như vậy nữa.”
Hai ba mươi vạn, Cố Hạ đi làm công cực muốn chết cũng phải kiếm trong hai ba năm, cơ hội từ trên trời rơi xuống mà không chịu chụp lấy, lúc này Cố Hạ quyết định, “Mua, giới thiệu cho tôi một căn.”
Nhân viên bán hàng bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu, “Cô xem thử căn hộ này đi, giá tiền thấp, không gian lại vừa vặn, hướng tốt…”
Cố Hạ cũng muốn có một căn nhà của riêng mình, không muốn dùng tiền của Triển Thiểu Huy mua, cuối cùng vừa ý một căn nhà hai phòng, hướng nhà cũng không tệ, nhân viên bán hàng cầm máy tính lên tính toán cho cô, tổng giá trị sau khi trừ đi hai mươi vạn giảm giá thì phải trả thêm mười tám vạn, Cố Hạ giao luôn tiền đặt cọc trong ngày. Sau đó nhân viên bán hàng làm giấy tờ, “Chứng minh thư, hộ khẩu, chứng nhận độc thân,…”
Ra khỏi trung tâm địa ốc cô gọi điện về nhà, mẹ cô nghe thấy cô muốn mua nhà cũng không phản đối, chỉ dặn dò cô nhất định phải xem kĩ, ngàn vạn lần đừng để bị gạt, kêu đồng chí Tiểu Triển đi xem cùng vân vân… Tóm lại lải nhải nửa ngày, sau đó hỏi cô còn thiếu bao nhiêu tiền, Cố Hạ biết nhà cũng không có sẵn tiền, nói: “Mẹ, tiền cọc có đủ rồi, mẹ giúp con gửi hộ khẩu đến đây nhanh một chút, hôm nay gửi liền nhá, gửi đến công ty của con, con đi kí hợp đồng giao tiền cọc.”
Cố Hạ mừng thầm trong lòng, tự mình kiếm tiền và lấy tiền trong ngăn kéo của Triển Thiểu Huy là hai chuyện khác nhau, mua nhà được giảm hai mươi vạn, việc này cũng xem như tự mình trả tiền, nếu như sang năm bán đi, hai mươi vạn tới tay, cuối năm sau khu này sốt lên, giá phòng cũng cao lên, Cố Hạ đang nhìn thấy nhân dân tệ vẫy tay với cô.
Chuẩn bị xong tiền và những giấy tờ cần thiết, Cố Hạ vui mừng chạy đến trung tâm địa ốc kí hợp đồng, tiền trôi đi từ thẻ, cầm giấy chứng nhận kiểm tra các thông tin rồi lại kí hợp đồng và giao tiền, nhân viên bán hàng đưa hợp đồng mua nhà cho cô, “Cô Cố, căn nhà cô mua thật sự rất đẹp, sau này còn có vấn đề gì cô cứ trực tiếp tìm tôi.”
“Cảm ơn cô.” Tuy đột ngột phải bỏ ra hơn mười vạn nhưng Cố Hạ lại cười như hoa tháng tư, bên cạnh truyền tới một giọng nói thuần hậu, “Mua được nhà vui như vậy sao?”
“Đương nhiên là vui rồi, đây là tài sản của mình, hơn nữa tôi cũng mua với giá rất ưu đãi…” Cố Hạ đắc ý cười, lại đột nhiên ngẩng đầu lên, giọng nói này hình như rất quen, hơn nữa lại là giọng nam, nhìn sang bên cạnh, quả nhiên là Triển Thiểu Huy không biết đã đứng phía sau cô từ khi nào, Cố Hạ biến sắc, “Anh đến đây lúc nào?”
Cố Hạ thầm sợ hãi, chuyện này cô không nói với Triển Thiểu Huy, ba ngày trước giao tiền cọc, hôm nay chỉ tới đây hoàn tất thủ tục, chuyện lớn như vậy không nói cho anh biết, nói không chừng Triển Thiểu Huy sẽ tức giận. Nhưng mà cô thấy dáng vẻ của Triển Thiểu Huy không giống như đang tức giận, thở phào một cái, cười ha ha nói: “Em rất may mắn, trúng giải nhất, ưu đãi rất lớn nên mua một căn nhà nhỏ, vẫn chưa kịp nói với anh.”
“Mua thì mua, em thích tự mua nhà cho mình thì cứ mua, không đủ tiền thì anh có thể giúp em, dù sao đây cũng là tài sản cá nhân của em, anh sẽ không can thiệp.” Triển Thiểu Huy mỉm cười kéo tay cô, “Nếu em đã vui vẻ vì mua được nhà như vậy hay là chúng ta làm thêm một việc vui vẻ nữa đi.”
“Việc gì?” Cố Hạ thấy hôm nay anh độ lượng không tức giận, trên mặt còn hiện lên một vẻ vui thích, cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
“Đợi lát nữa em sẽ biết.”
Nói xong Triển Thiểu Huy thân mật kéo Cố Hạ ra ngoài, Cố Hạ kéo tay anh lại, “Muốn đi thì lát nữa hãy đi, thủ tục còn chưa làm xong mà, em vẫn chưa cầm giấy chứng nhận…”
“Anh sẽ xử lý giúp em, trợ lý anh nuôi đi xử lí chuyện kia chẳng lẽ em còn không tin tin tưởng?” Triển Thiểu Huy vừa ôm vừa kéo cô ra khỏi cửa.
Ngồi trong chiếc xe Lincoln của Triển Thiểu Huy, trần xe là một ngọn đèn chiếu rọi ánh sáng mê ly, đáy lòng Cố Hạ lơ lửng, chiếc xe này vô cùng xa hoa, nhưng cô biết rõ Triển Thiểu Huy rất ít dùng đến nó, bình thường đi ra ngoài nghỉ ngơi giải trí hay tham gia các bữa tiệc mới dùng chiếc xe dài thế này, Triển Thiểu Huy ngồi đối diện ánh mắt hiện lên một nụ cười khó hiểu, nụ cười này pha trộn một chút đắc ý, hưng phấn cùng quỷ dị, anh lấy từ trong tủ rượu một chai rượu vang, rót nửa ly rượu đưa cho Cố Hạ, “Muốn uống một chút không?”
“Không cần.” Thấy anh càng lúc càng vui vẻ, Cố Hạ thật sự nhịn không được nữa mở miệng hỏi, “Hôm nay anh không đi làm sao?”
“Không phải em cũng không đi làm sao?” Khóe miệng Triển Thiểu Huy càng lúc càng rộng ra.
Cố Hạ như bị nghẹn, lại hỏi: “Hôm nay sao lại đi chiếc xe này?”
“Dỗ dành không bằng bạo lực, nếu đã chuẩn bị xong hết thì cứ đến thẳng đây đăng kí cho xong, hơn nữa hôm nay hình như cũng không đông người.” Triển Thiểu Huy nói đơn giản như là đang đi vào trung tâm mua sắn mua một bộ quần áo.