nh lẽo của anh, cho anh một cảm giác về gia đình mà anh chưa từng dám mơ ước. Không biết từ bao giờ, nhìn cô cười vui thì lòng anh cũng vui theo, nhìn cô hạnh phúc thì anh cũng hạnh phúc.
.
- Thiên, em muốn mua quà cho ba mẹ em, ba mẹ anh, cả tiểu Lục, chị Nhã Linh, tiểu Cát và anh Trương nữa.- Hải Lam vui vẻ nắm tay anh, sà vào các cửa hàng bán đồ lưu niệm.
Hạo Thiên bị cuốn vào trong các dãy hàng bán đủ thứ hàng hóa để lưu lại kỷ niệm ở đây. Tất cả thật sự rất bắt mắt và độc đáo, chả trách con gái cứ nhìn vào là thích mê. Hải Lam chăm chú, tỉ mỉ lựa chọn từng món đồ cho mỗi người, thỉnh thoảng lại quay sang Hạo Thiên hỏi ý kiến. Nhìn gương mặt mỉm cười, ánh mắt chăm chú của cô mà anh thấy mình thật may mắn khi có được cô. Cô yêu thương anh, cũng yêu thương người nhà của anh như vậy.
.
Chưa bao giờ anh tưởng tượng ra viễn cảnh một tổng giám đốc cao cao tại thượng như mình lại đi xách cả đống đồ lỉnh khỉnh, trẻ con như vậy. Thế mà giờ đây anh đã làm, và còn là tự nguyện. Cho dù cô có đuổi anh sang quầy bar ngồi cho mát và uống chút gì đó chờ cô, nhưng anh lại không cam lòng để cô đi một mình, và thế là… Vậy đó.
.
Đi mệt, cả hai lại dừng chân uống nước. Thấy Hải Lam dường như có chút suy nghĩ thì Hạo Thiên đã đoán biết:
- Em muốn mua quà cho cái tên Nguyên Kỳ thì cứ mua đi.- Hạo Thiên lơ đãng.
Hai mắt Hải Lam sáng lên vui vẻ:
- Thật sao? Vậy em mua nhé! Em vừa thấy một thứ rất hợp với anh ấy.
- Em!!!- Hạo Thiên có vẻ tức giận.- Anh mới chỉ nói vậy mà em đã mừng ra mặt là sao?
- Em biết anh rộng lượng, không có nhỏ mọn như vậy đâu, phải không?- Hải Lam cười nhẹ, khẽ cọ mũi mình vào mũi anh.
Ngay lập tức, phản ứng của Hạo Thiên là nắm lấy tay cô kéo nhanh đi:
- Về phòng!
- Ách! Anh làm sao…- Hải Lam vừa bất ngờ vừa bối rối.- Còn đồ vừa mua của chúng ta…
- Sẽ có người mang về sau.- Anh nói lớn.
.
Vừa về đến nơi là Hạo Thiên đã nhanh chóng đóng sẩm cửa lại, anh ép cô sát vào góc tường. Đôi môi anh mạnh mẽ đoạt lấy môi cô, hai tay anh nắm chặt hai cánh tay cô không để cô có bất kì phản kháng nào. Đến khi Hải Lam vì những nụ hôn cuồng nhiệt đó mà trở nên xụi lơ trong lòng anh, thì anh mới nhích sát vào người cô hơn nữa, bàn tay ôm chặt lấy cơ thể cô, lần mò vào bên trong áo cô. Khi chiếc khóa váy đã bị kéo ra khỏi người thì Hải Lam mới giật mình, bản thân muốn đẩy anh ra.
- Anh…
- Em chỉ cần ngoan ngoãn tiếp nhận là được.
Nói rồi anh nhanh chóng đem cô đặt lên bộ ghế sô pha. Một cảnh tượng hoan ái diễn ra. Đôi nam nữ quấn lấy nhau không rời. Nhịp thở và tiếng rên rỉ tràn ngập khắp phòng. Mùi cơ thể trộn lẫn vào nhau. Động tác ngày một nhanh, tiếng rên ngày càng đứt quãng, cho đến khi đạt đến đỉnh điểm. Cơn kích tình đã đi qua, Hải Lam ngồi trong lòng anh dần lấy lại hơi thở.
- Anh hư quá, sao lại…
- Em còn hỏi àh.- Anh ôm lấy cơ thể cô đang thu gọn trong người mình.- Lần sau ở bên ngoài, đừng quyến rũ anh như thế, sức chịu đựng của anh có giới hạn.
- Em lúc nào là quyến rũ anh?- Cô nói khẽ, bàn tay di di vẽ lên ngực anh những hình vòng tròn.
- Hành động này của em cũng được coi là quyến rũ.- Anh cười đầy tà mị.- Nhưng những lúc không có ai như thế này, em hoàn toàn được phép.
Hải Lam xì một tiếng, định đứng dậy rời đi nhưng anh đã nhanh tay hơn lôi cô lại.
- Nhưng em lại quyến rũ thành công rồi.
Nói rồi anh xoay ngươi đè sát người cô, những nụ hôn trải dài. Hai thân thể lại lần nữa cọ xát vào nhau. Cảnh hoan ái lại tái diễn.
.
Cả buổi chiều hôm nay bị anh làm cho chẳng còn sức lực gì nữa, Hải Lam vừa mệt mỏi vừa lười biếng không muốn ra khỏi phòng. Hạo Thiên nhìn cô sủng nịch, bảo là cô cứ nghỉ ngơi một chút, anh sẽ gọi thức ăn mang đến tận phòng cho cô.
.
Một bữa ăn tối trong phòng ấm cúng, nhưng cũng không kém phần lãng mạn dưới ánh nến dìu dịu. Sắc hoa tươi thắm cộng hương vị thơm nồng đậm của rượu champane tràn ngập khắp phòng.