Giang Lăng nhanh chóng cầm lấy tờ giấy, đem nó phá tan thành từng mảnh, ném vào thùng rác.
Xem ra cô vợ nhỏ chạy trốn anh là quyết tâm muốn cùng anh ly hôn? Rất tốt. . . . . . Anh thề sẽ làm cô hối hận làm ra hành động này.
Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên, Giang Lăng nhanh tay bắt máy, “Anh là?”
“Giang tổng, anh khỏe chứ. Tôi là Khai Nguyên thám tử tư, được anh ủy thác điều tra tung tích của vợ anh, chúng tôi bây giờ đã có manh mối. . . . . .”
“A, vậy sao?” Giang Lăng tròng mắt đen lập tức sáng lên, “Cô ấy rốt cuộc ở nơi nào?”
Chỉ cần tìm được cô, anh cần phải trừng phạt cô một trận mới được, trừng phạt cô không được sự cho phép của anh, liền dám tự tiện trốn nhà!
“Thủy Tinh, bàn số ba cơm gà quay.”
“Có, tôi tới ngay.”
Nghê Thủy Tinh lau lau mồ hôi trên mặt, xuyên qua lớp lớp khách đang vào ăn trong quán. . . . . .
Tay chân cô nhanh nhẹn, nụ cười dịu dàng, làm cho người ta cảm giác như mùa xuân tới , bà chủ đứng ở quầy tính tiền nhìn không khỏi âm thầm gật đầu, mừng rỡ mình nhận đúng người.
Thật vất vả đến lúc nghỉ trưa , Nghê Thủy Tinh rốt cuộc có thể nghỉ ngơi, ở phòng nghỉ ngơi nhân viên uống chút nước, thở một cái.
“Thủy Tinh, có muốn hay không nếm thử một chút bánh dứa tôi làm?” Một người đàn ông trẻ tuổi đi tới, tươi cười rạng rỡ đưa cho cô một khối điểm tâm ngọt.
“Cám ơn anh, a Tân.”
A Tân là một trong đầu bếp tiệm ăn nhanh , rất trẻ tuổi, tính cách sảng khoái, Nghê Thủy Tinh bình thường cùng anh rất nói chuyện rất là hợp ý, mà anh cũng tựa hồ đặc biệt thích tiếp xúc với cô.
“Em cũng đừng làm việc cố quá! Anh thấy em mỗi lần kết thúc công việc bộ dạng cũng mệt chết đi.” A Tân nhìn Nghê Thủy Tinh sắc mặt tái nhợt, không khỏi khuyên cô.
Anh đối với cô rất có ấn tượng, cơ hồ là nhìn thấy cô đầu tiên liền thích cô thanh tú điềm tĩnh .
“Tốt mà ! Em còn chịu đựng được.” Nghê Thủy Tinh cười nhạt.
Thật ra thì cô rất ưa thích hoàn cảnh bận rộn hiện tại, để cho cô phải có cuộc sống tựa như ngựa bứt dây cương, nếu không, cô sợ một khắc rảnh rỗi sẽ nhớ tới người đàn ông kia.
Anh có khỏe không? Đã nhận được giấy thỏa thuận li hôn chưa? Có phải có mới bạn gái rồi hay không?Sẽ dịu dàng với cô gái đó chứ, dung đôi tay đã từng ôm để ôm cô gái đó không?
Thời gian ngày từng ngày trôi qua, nhưng vì cái gì, chỉ cần vừa nghĩ tới khuôn mặt của người đàn ông đó, trong lòng của cô vẫn tràn đầy đau đớn không cách nào hô hấp .
Trên tay rõ ràng đã sớm không có dấu vết chiếc nhẫn , nhưng vì cái gì, ngón tay của cô sẽ thói quen đi vuốt ve ngón áp út . . . . . .
“Cái đó. . . . . . Thủy Tinh. . . . . .” A Tân sờ đầu một cái , cười cười ngượng ngùng tới trước Nghê Thủy Tinh, “Em. . . . . . Tối nay kết thúc công việc có rãnh không? Anh có người bạn cho 2 vé xem phim miễn phí, nếu như không bận, anh muốn. . . . . .”
Nghê Thủy Tinh khẽ mỉm cười, “Cám ơn anh, a Tân, nhưng mà không cần đâu, em đã có bạn trai.” Cô cắn răng nói dối.
Nhạy cảm như cô đã sớm phát hiện a Tân đối với mình có cảm tình, nhưng chính cô chuyện tình còn không chưa giải quyết ổn, như thế nào có thể đi trêu chọc người khác?
Huống chi, cho dù đã rời đi, trong lòng của cô vẫn tràn đầy bóng dáng của người người đàn ông kia kia, căn bản là không có chỗ cho người đàn ông khác tồn tại.
“A!” A Tân rất thất vọng cúi đầu.
“Xin lỗi.”
“Không sao, vậy. . . . . . Thủy tinh, bạn trai em đối với em tốt chứ?”
“Anh ấy. . . . . .” Nghê Thủy Tinh nghiêng đầu qua, nhớ tới Giang Lăng, “Anh ấy lầm lì, coi như nói, cũng là nhàn nhạt, rất ngắn gọn mấy câu, nhưng anh ấy rất hiếu thuận, đối với người thân của mình rất tốt. Em nghĩ, anh ấy mặc dù ngoài mặt lãnh đạm, nhưng nội tâm là người rất dịu dàng. Bởi vì quan hệ cha mẹ , anh ấy mặc dù không nói ra, thật ra thì trong lòng vẫn luôn rấtcô đơn. Anh ấy như vậy, khiến cho em không bỏ được, muốn ở bên cạnh anh ấy. . . . . .”
A Tân mất hồn ngưng mắt nhìn Nghê Thủy Tinh, trên mặt cô phát ra vừa dịu dàng lại đau thương , làm cho người ta không dám nhìn thẳng.”Thủy Tinh,em rất yêu anh ta! Anh hâm mộ anh ta quá.”
Nghê Thủy Tinh cười nhạt, “Chúng ta nên trở về làm việc ! Bằng không , bà chủ nhất định sẽ phát điên.”
“Ừ, đã đến lúc.”
Nghê Thủy Tinh đứng lên, vòng qua cái bàn, chân bàn bên cạnh vừa đúng ẩm ướt , cô không có chú ý, chân trượt, cả người liền hướng trên đất té. . . . . .
“Cẩn thận!” A Tân trùng hợp ở bên người cô, bước một bước dài xông tới, đem cô vững vàng ôm vào trong ngực.
Nghê Thủy Tinh đỡ ngực đứng lên a Tân lồng, cười nói: “May nhờ có anh, bằng không, em nhất định sẽ rơi rất thảm.”
“Không cần ngại. . . . . .”
“Buông cô ấy ra!” Đột nhiên, trầm thấp rống giận ở chỗ không xa vang lên, Nghê Thủy Tinh ngẩng đầu lên, liền đối với mặt với một đôi mắt thiêu đốt sắc bén !
Kia tròng mắt thâm thúy tựa như biển, rồi lại lạnh lùng thành băng, con ngươi chỗ sâu toát ra ngọn lửa mãnh liệt, kia ánh mắt quen thuộc đến khiến cô một hồi tim đập nhanh, rồi lại một hồi đau lòng.
“Không cho ngươi đụng cô ấy!” Giang LăngNhất đẩy người đàn ông chướng mắt trước mặt , đem Nghê Thủy Tinh đoạt lấy , ôm vào trong ngực mình.
Một trận cuồng loạn nhảy trong lòng, ở một khắc kia nhìn thấy cô, rốt cuộc thở bình thường lại. Trên dưới dò xét cẩn thận cô gái trong ngực , Giang Lăng sắc mặt của trở nên hết sức khó coi.
Chỉ là ngắn ngủn mấy tháng không thấy, cô làm sao lại trở nên gầy như vậy, tái nhợt như vậy?
Thì ra là vóc người cũng rất thon thả, cho dù mặc đồng phục làm việc rộng thùng thình, cũng có thể nhìn ra đường cong gầy gò , cô ăn cái gì, nghỉ ngơi thật tốt sao?
Nghĩ đến cô căn bản không hiểu được chăm sóc mình, Giang Lăng liền không nhịn được nổi giận, đồng thời tức giận cư nhiên mình hiện tại mới tìm được cô, để cho cô bị khổ nhiều như vậy, tức giận hơn cô cư nhiên cùng tên đàn ông khác liếc mắt đưa tình, thậm chí còn dựa vào trong ngực đối phương. . . . . .
Hung tợn nhìn chằm chằm người đàn ông trẻ tuổi mới vừa rồi ôm của cô, Giang Lăng trong đầu có một loại xúc động muốn băm anh ta thành 8 khúc!