Sau khi đã dùng sức lôi kéo Triển Dục Quảng chạy được khoảng nửa tiếng, Uông Bội Nhu mới thở dốc, phì phò quay đầu lại hỏi: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
A? Anh cũng muốn hỏi cô muốn anh làm cái gì đó!
Triển Dục Quảng buồn cười, dùng tay chỉ chỉ bàn tay của mình còn đang bị cô nắm. “Nhu Nhu! Em vẫn còn muốn kéo anh nữa sao?” Anh lần nữa nói ra sự thật “Lúc nãy không phải là em đã kéo anh đến đây sao?”
Anh cố ý nhìn xung quanh. “Em muốn cùng anh hẹn hò ở đây à?”
Hẹn... Hẹn cái đầu anh đó!
Uông Bội Nhu bực mình bỏ tay anh ra, quay lưng lại không muốn nhìn mặt anh, cũng không ngừng hít thở để mình bình tĩnh lại.
Cô vốn dĩ là một cô gái tính tình rất tốt, không dễ tức giận, nhưng giờ cô lại luôn bị anh làm cho nổi giận.
Người đàn ông này chính là khắc tinh của cô, cô nghĩ thầm.
“Đầu tiên...” sau khi đã bình tĩnh lại, Uông Bội Nhu liền thuyết phục anh: “Xin anh hãy nhớ cho kỹ, hai chúng ta đã chấm dứt hợp đồng, bây giờ không ai nợ ai, cho nên... Sau này nếu như trên đường có gặp nhau, thì anh cũng hãy làm bộ như quen không biết em!”
Cô đem lập trường của mình ra nói rõ ràng.
Triển Dục Quảng nghe cô nói cũng rất tức giận, sao cô lại có thể nói ra những câu vô tình này chứ? Nhưng anh cũng đã quyết định sẽ chinh phục được cô, anh cố gắng ổn định tinh thần và nói rõ ràng với cô, muốn cô hiểu “Nhu Nhu! Anh...”
“Còn nữa, xin anh đừng gọi tôi là Nhu Nhu nữa!” Cô nói tiếp: “Nếu như anh nhất định muốn giả bộ cùng tôi quen biết rất thân, thì xin anh hãy giống mọi người gọi tôi là Uông Uông!”
Như vậy khi anh nhỏ giọng gọi cô, cô cũng không vì thế mà cảm thấy rung động không ngừng.
Cô không muốn gặp gỡ anh, cô sợ mình không tự chủ được trái tim của mình!
Triển Dục Quảng cũng rất bất mãn, sao cô lại muốn anh gọi cô là Uông Uông giống như mọi người vậy, rốt cuộc cô xem anh là gì đây?
Cuối cùng Uông Bội Nhu cố ý nói ra những lời cay độc đối với anh. “Nếu như anh cho rằng em có rất nhiều tiền, cho nên mới đùa bỡn em... Thì rất xin lỗi, vì đã để cho anh thất vọng, em chỉ là một cô nhi, ăn nhờ ở đậu nhà họ hàng, là một người làm thuê nghèo mạc.”
Như vậy có thể anh sẽ từ bỏ ý định: “Lần trước em trả tiền công cho anh, đó cũng là ‘tiền lương’ mà em tiết kiệm rất lâu mới có được.”
Cho nên... Anh đừng đến tìm cô nữa được không?
Cô cho rằng sau khi anh rời khỏi cô, chỉ cần 3 đến 5 giờ không gặp lại anh, trái tim của cô sẽ dễ chịu hơn?
Triển Dục Quảng tức giận!
Cái gì nói anh đừng làm bộ rất thân quen với cô? Anh cũng làm chuyện thân mật cùng với cô, sao cô còn nói anh đừng vì tiền mà lừa gạt cô? Anh là loại đàn ông hám tiền vô sỉ như vậy sao?
Nhưng...
Cô nói như vậy thật ra thì cũng không sai. Dù sao anh cũng không có cơ hội nói rõ lập thường với cô. OK! Vậy anh sẽ làm lại từ đầu.
“Nhu Nhu...” Triển Dục Quảng nuốt buồn bực vào trong lòng, lấy bộ dáng khép nép hiếm thấy tự giới thiệu bản thân với cô. “Anh là Triển thị...”
“Xin anh gọi em là Uông tiểu thư!” Cô rất kiên trì nói, xoay người ngẩng đầu nhìn anh “Lời em muốn nói chỉ đến đây thôi, mong anh đừng làm phiền em nữa.”
Nói xong, cô xoay người rời đi.
Nhưng vừa mới đi được hai bước thì lại xoay người, hơi kỳ vọng thông báo: “Chuyện đó… Nếu như anh thật thích em... em sẽ cố gắng để dành tiền, lễ tình nhân năm sau sẽ đi tìm anh...”
“Em im miệng!” Triển Dục Quảng thấy cô cứng đầu nên nổi giận. “Em đừng ở trước mặt của anh mà nhắc đến chuyện thuê tình nhân, anh không cho phép em có ý niệm như vậy.”
Anh lo nhiều vấn đề quá!
“Còn nữa, anh còn nợ em một cái giường, cho nên anh nhất định sẽ đền cho em, em chờ mà xem!” Nói xong, anh thở phì phò rồi bỏ đi.
Để lại một mình Uông Bội Nhu quơ tay nói với theo. “Này... Em không cần anh phải đền cái giường cho em đâu!”
Nhưng người đã đi rất xa rồi, cô không còn cách nào khác chỉ có thể dùng hai tay của mình tạo thành chữ thập hướng lên trời. “Chúa ơi! Xin ngài đừng để người đàn ông đó đến làm phiền con nữa... Làm ơn đi!”
Cô sợ... Lại bị anh quấn lấy, cô sẽ ôm nhiều ảo tưởng hơn đối với anh!
Đêm khuya yên tĩnh, Uông Bội Nhu một mình nằm ở trên giường mà lăn qua lăn lại trằn trọc khó ngủ.
“Tất cả đều là tại người đó! Không có việc gì làm lại đến chọc phá mình, khiến cho lòng mình thật loạn …” Cô lẩm bẩm oán trách, làm sao cũng không ngủ được.
“Ai... Mặc dù rất muốn nghe lời ngon tiếng ngọt của anh thật, nhưng làm sao có thể đây?”
Cô nhìn trang phục, cử chỉ cùng lời nói của anh mà phát hiện anh là một người đàn ông có giá trị. “Nhưng mà... hành nghề ‘đặc biệt’ này chắc kiếm được rất nhiều tiền?”
Ừ... Coi như kiếm được nhiều tiền thì sao?
“Đó cũng là bán thân à!” Uông Bội Nhu càng nghĩ càng cảm thấy mình nên khuyên anh vài lời, để cho anh đừng hành nghề này nữa. “Được rồi, nếu như anh lại xuất hiện, mình nhất định phải thuyết phục anh ấy thoát khỏi nghề bán thân nuôi miệng này, để anh ấy bỏ đao hướng Phật.” Cô luôn suy nghĩ cho anh, hy vọng cuộc sống của anh sẽ rực rỡ cho dù không có cô bên cạnh.
Nhưng mình và anh không quen biết. “Anh ấy nghe mình không? Anh ấy chịu nghe lời mình sao?”
Suy nghĩ vẩn vơ suốt đêm, sáng hôm sau Uông Bội Nhu đi làm với đôi mắt gấu mèo.
“Uông Uông... Cô có bưu kiện!”
“Uông Uông... Nhận quà !”
“Uông Uông, ở ngoài có người tìm cô...”
Uông Bội Nhu cả ngày mệt mỏi vì phải nhận chuyển phát nhanh, bưu kiện, thư từ, quà tặng... Toàn bộ đều là của... Người đó. Tối nay Triển Dục Quảng sẽ cho người chuyển giường mới đến nhà của cô, anh muốn sau khi tan việc cô phải lập tức trở về nhà để nghênh đón anh ‘đại giá quang lâm’. ( Sao mà giống như vua ‘giá lâm’ vậy )
Mua giường, điều này cô cũng không ngờ đến?
Có cần thiết ở trong một ngày phải gửi cùng chuyển đến hai mươi mấy lần tin tức và quà tặng không vậy?
Uông Bội Nhu không nhịn được nghĩ đến chiều hướng xấu nhất: “Mục đích chính của người đàn ông đó không phải muốn lôi kéo mình đến công ty của anh ta làm việc chứ?” “Thật đáng giận!”
“Uông Bội Nhu!” Quả nhiên trước khi tan ca, cô còn bị cấp trên của mình là Trần Di Tĩnh dạy dỗ. “Nếu ngày mai cô vẫn còn giống như ngày hôm nay, cả ngày bận rộn làm chuyện riêng, thì tôi có thể cho cô thôi việc!”
“Dạ!” Uông Bội Nhu tự biết mình sai nên cúi đầu nhận lỗi.
Ô ô... Cô cũng không muốn chuyện tình yêu của mình phơi bày ra ánh sáng!
Nhưng trong một ngày nhận được hơn hai mươi lần chuyển phát nhanh, đúng là sẽ tạo ra một chấn động không nhỏ trong công ty, hơn nữa cô là một người hiền lành, vì vậy có vài đồng nghiệp trực tiếp lấy “Thư tình” của cô đọc cho mọi người cùng nghe.
Lúc đó Uông Bội Nhu cảm thấy tất cả đồng nghiệp đang nhìn mình với ánh mắt đầy đủ màu sắc, hại cô chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào.
“Ai!...” Vất vả lắm mới được tan ca, cô lén lút nhìn ra ngoài nhiều lần, xác định Triển Dục Quảng không có đến đón cô, thì cô mới dám rời khỏi công ty.
Nhưng vừa về đến nhà, chuông điện thoại liền reo lên.
“Alô!...” Cô không còn hơi sức để bắt máy.
“Tại sao lại bắt máy chậm ba phút? Em không biết anh lo lắng sao? Em...” Triển Dục Quảng còn nhiều vấn đề vẫn chưa càu nhàu xong, thì đã “Rắc” một tiếng, Uông Bội Nhu liền cúp điện thoại, nhanh chân chạy đi rút dây điện thoại ra. “Bệnh thần kinh!”
Hiện tại cô đã chắc chắn 100% là mình đã bị ngôi sao xấu chiếu vào!
“Tối nay dứt khoát phải đi ngủ sớm, ngày mai mới có tinh thần để làm việc.” Nếu còn không chú tâm vào công việc, sợ sẽ phải cuốn gói ra đi thật đó!
Tùy tiện ăn xong một bát mì ăn liền, Uông Bội Nhu vội vàng chui vào chiếc giường hư mà ngáy đều đều.
Nhưng cô ngủ cũng không được yên ổn, cảm giác như có ai đó ở bên tai cô thì thầm nói nhỏ vậy.
Cô phất tay một cái, giống như đang đuổi muỗi vậy. “Đừng ồn!”
Trong mơ màng, cô tựa hồ nghe được một giọng nói nhỏ nhẹ: “Được!”
Cũng... Không thể nào? Chắc cô đang nằm mơ.
Nhưng cô có cảm giác mình đang bị nhấc bổng, giống như đang bay trên không trung, không bao lâu sau lại được buông xuống... Bởi vì cảm giác này quá mức chân thật, cho nên cô chậm rãi ngồi dậy, tỉnh táo mở hai mắt đang rất buồn ngủ ra “Oa... !” Uông Bội Nhu rất nhanh liền tỉnh lại.
“Anh... Anh... Sao anh lại ở trong nhà của em?”
Lại cúi đầu nhìn. “Anh... Anh đã làm gì cái giường của em?”
Triển Dục Quảng dù đang bận vẫn ung dung vuốt đầu của cô. “Em đã tỉnh rồi hả? Vậy thì mau xuống giường đi, người bên đồ dùng gia dụng sẽ giúp chúng ta dọn dẹp sạch sẽ.”
Uông Bội Nhu nghe vậy, mang theo một ít si ngốc ngoan ngoãn leo xuống giường.
“Chuyện này làm phiền đến các anh rồi!” Triển Dục Quảng khách khí nói với mấy người bên cửa hàng đồ dùng gia dụng.
Lúc này Uông Bội Nhu mới phát hiện ra căn phòng bé nhỏ của mình đang chứa một cái giường thật lớn.
Đây... Cô có nói muốn anh bồi thường giường đôi sao!
Không gian trong phòng của cô nhỏ như vậy, để cái giường lớn như vậy thì còn lối đi sao?
Sao anh tại lại tự tiện quyết định?
Nghĩ đến đây, cô giận đến hít thở dồn dập, nhìn chằm chằm anh, không kìm chế được tay run rẩy chỉ về phía trước. “Anh... Anh...” Thật là to gan, dám tự ý thay đổ đồ dùng của cô, còn loạn xông vào phòng cô!
Nhưng Triển Dục Quảng lại hiểu lầm ý của cô, anh ôn tồn nho nhã cười một tiếng, bước đến bên cô nắm lấy cánh tay đang chỉ của cô. “Anh biết em đang muốn nói lời cám ơn với anh, OK!...Anh xin đón nhận.”
Cô... Cô có nói như vậy sao?
Anh ôm cô qua chiếc giường mới, cùng cô nằm trên chiếc giường lớn. “Đúng rồi! Như vậy mới thoải mái, em thấy có đúng không?”
Đúng cái đầu anh!
“Anh... Sao anh lại có thể vào nhà em?” Đang mờ mịt, cô chỉ biết hỏi vấn đề này.
Nhưng cô còn chưa dứt lời, anh đã chen vào nói như vừa tìm được cơ hội để mắng cô vậy. “Em còn dám nói, anh đã nhắc nhở em phải đợi, vậy mà em còn ngủ như con heo chết vậy!”
Cô... Ngủ như con heo chết!
Này... Này, anh không thể hình dung cô khá hơn một chút hay sao? Cô vẫn còn là thiếu nữ, phụ nữ chưa chồng đó nha!
Thế nhưng anh lại hoàn toàn không để ý cái miệng đang chu ra kháng nghị của cô. “Hại anh phải đi tìm thợ khóa đến mở cửa, thuận tiện giúp em đổi khóa cửa mới!”
Đổi... Đổi khóa cửa? Sao anh lại tự ý quyết định nữa!
Nhưng anh không để cô có cơ hội nói. “Em mau ngủ đi, nếu không ngày mai em sẽ không dậy nổi đó!”
Sao? Bây giờ là người nào đang ở trên địa bàn của người nào vậy? Nhìn bộ dạng của anh giống như chủ nhà vậy!
Nhưng... Chẳng biết tại sao, cảm giác được Triển Dục Quảng ôm chặt thật là ấm áp, an toàn, rất thoải mái, khiến cho Uông Bội Nhu chỉ cảm thấy rất buồn ngủ, cứ như vậy an tâm mà ngủ thiếp đi.
Còn là… thẳng một giấc đến sáng hôm sau!
Triển Dục Quảng một bên kéo vạt áo Uông Bội Nhu, khiến cô phải đi theo anh đến xe của anh, một bên đưa một bộ chìa khóa cho cô, hoàn toàn không để ý quan sát vẻ mặt không vui của cô. “Chìa khóa nhà em!”
“Em nhớ em không có đổi chìa khóa cửa nhà?” Cô cười nhưng bản mặt lại rất khó coi, vẻ mặt không được coi trọng cùng chú ý.
Triển Dục Quảng chỉ mỉm cười rồi nhét cô vào ghế trước, giúp cô thắt dây an toàn, sau đó đưa cô