g Phỉ trốn ở ngoài cửa nghe lén cũng đã nghe được tiếng nói của Dale, đại khái suy đoán cũng biết là có chuyện gì đang xảy ra.
Căn biệt thự kia cô biết, chẳng qua cô cũng không biết nơi đó có lắp đặt cơ quan bí mật như vậy.
Hiện tại Tần Trác Luân đang ở trong căn biệt thự kia sao?
Ha ha, cô có biện pháp khiến cho Tần Trác Luân nhìn cô với cặp mắt khác xưa rồi, hơn nữa cũng sẽ không thoát khỏi tay cô, vậy nên cô quyết định đi đến toà biệt thự kia trước một bước, mặc kệ là các loại cơ quan này có đối phó với nữ giới hay không, chỉ cần cô có thể sớm một chút tìm thấy Tần Trác Luân, sau đó giúp anh hút chất độc ra, rồi sau khi Dale đuổi tới đó, Dale có thể giúp cô giải độc, như vậy cô có khả năng sẽ chiếm được trái tim của Tần Trác Luân, quá tốt rồi, bởi đây có thể chính là phương pháp hỗ trợ tốt nhất cho Tần Trác Luân.
Hứa Mộng Phỉ lặng lẽ xuất phát, nhưng mà tất cả mọi người cũng đều không chú ý đến cô, cho nên cô đi đâu cũng chẳng ai để ý.
Tự nhiên, việc cô đi tới đó cũng không có người nào phát hiện.
Dale nhanh chóng cầm hòm thuốc nhìn Phi Phi và Tần phu nhân một lượt xong lập tức rời đi.
Cô phải nắm chắc thời gian đi đến chỗ căn biệt thự đó, địa chỉ có ở đây, nhưng nơi này cô lại chưa từng đi qua, cho nên cô không thể làm chậm trễ thời gian.
"Bà nội, con đi kêu dì ăn cơm, nhưng mà dì lại không có ở đây, giống như đã đi rồi, chỉ để lại tờ giấy này thôi... bà nội, những chữ trên mặt giấy này con không biết, bà nội đọc cho con nghe đi."
Tần phu nhân làm xong một bàn ăn, Phi Phi chạy vào phòng khách tìm dì Dale đang chữa trị cho Hạ Hầu Cô đi ra ăn cơm, không nghĩ tới dì lại không thấy, chỉ để lại một tờ giấy, cậu chưa biết rõ chữ nên muốn bà nội đọc cho cậu nghe.
"Cô là ai?"
Thiển Hạ đứng ở trong mật thất nhìn thấy Hứa Mộng Phỉ và Dale muốn giành tới trước, khiến cho Tần Trác Luân vội vàng đối ứng, ngay lúc đó mũi tên dính độc trên người anh rơi xuống, cô biết Hứa Mộng Phỉ làm vậy là muốn Tần Trác Luân cảm kích cô ta, sau đó sẽ không chia tay với cô ta.
Mặc dù cô biết, nhưng vẫn có chút cảm kích Hứa Mộng Phỉ.
Cô cũng nhìn thấy Dale đang đi giúp ba người khác giải độc chữa thương rồi.
Cô nghĩ muốn ra ngoài xem thế nào, nhưng cô phát hiện cửa mật thất đã bị khóa trái.
Đang lúc cô không biết làm thế nào mở cửa thì có một cô gái hết sức xinh đẹp từ cửa sổ bò vào, cô đoán cô gái cũng khoảng chừng hai mươi tuổi thôi.
"Tôi là Tạ Uyển Uyển, là em gái của Maynor Hàn, anh trai tôi làm chuyện sai lầm nên tôi đương nhiên phải giúp anh ấy sữa chữa cho đúng, mà còn bởi vì tôi là người thân duy nhất còn trên đời này của anh ấy!"
Tạ Uyển Uyển cười khẽ nhìn về phía Thiển Hạ, hóa giải cảm giác xa lạ của Thiển Hạ.
"Nhưng mà, sao cô lại chịu giúp tôi, với lại anh trai cô cũng đã thiết kế nhiều cơ quan như vậy, chúng ta có thể dễ dàng chạy đi bởi vì các loại cơ quan không có tác dụng đối với chúng ta, nhưng bốn người bọn họ phải làm sao bây giờ?
Thiển Hạ đích thực rất quan tâm đến bốn người bên Tần Trác Luân.
"Cô xem, có anh ấy hỗ trợ sẽ không sợ, Trầm Vân Phóng, còn không đi hỗ trợ."
Tạ Uyển Uyển chỉ vào cửa đã mở ra, cạnh cửa đúng là có một người đàn ông rất tuấn tú phi phàm đang đứng, người đàn ông mà Tạ Uyển Uyển nhắc đến là người này, chỉ thấy anh ta gật đầu một cái.
"Vâng, bà xã, anh hiện tại lập tức đi hỗ trợ."
Anh ta gọi Tạ Uyển Uyển là bà xã, bọn họ đúng thật rất xứng đôi đi.
"Cô xem, anh ấy đã bình an vào được, vậy chắc chắn anh ấy cũng có thể bình an đưa ông xã của cô và mấy người bạn bè của ông xã cô đi ra ngoài, hiện tại cô cứ yên tâm theo tôi đi thôi, ha ha, tôi nghĩ chờ đến lúc anh trai tôi trở về nhìn thấy mọi người đều đã đi mất, cơ quan của anh ấy cũng bị người phá hủy đi, nhất định sẽ tức giận đến bùng nổ, ha ha."
Tạ Uyển Uyển và Thiển Hạ cùng nhau đi ra khỏi mật thất, Thiển Hạ nghĩ thầm, hi vọng Trầm Vân Phóng thật sự có thể đưa đám người Tần Trác Luân bình an đi ra ngoài.
*
"Nơi này là?"
Thiển Hạ nhìn cửa toà nhà cổ kính trước mắt này, nên cô lập tức hỏi người dẫn cô tới đây là Tạ Uyển Uyển.
"Đây là căn nhà của cô Trầm Vân Phóng, cô của anh ấy tính tình cổ quái, nhưng lại là người rất tốt, cô cứ yên tâm ở trong này ẩn náu, cô anh ấy hiện tại đang ở nước ngoài, phải sang năm mới có thể trở về, lát nữa ông xã của cô cũng sẽ tới chỗ này, hai người cứ coi nơi này như địa điểm hưởng tuần trăng mật đi, ha ha."
Tạ Uyển Uyển thật sự là một cô gái rất kỳ quái, vì cái gì cô ấy lại muốn giúp mình mà không phải giúp anh trai của cô ấy đây?
"Tô biết cô đang suy nghĩ cái gì, cô nhất định đang nghĩ tôi thế nào lại không giúp đỡ anh trai tôi mà ngược lại đi giúp các cô? Tôi chính là không thể chịu được chuyện một đôi uyên ương bị chia rẽ, tôi hạnh phúc, cuối cùng tôi cũng không tự kiềm chế được việc hưởng thụ một mình nên cũng cần phải khiến người khác hạnh phúc, người sai vốn chính là anh trai của tôi, tốt nhất các người hãy nán lại ở trong này một đoạn thời gian, để ba mẹ tôi thuyết phục anh trai tôi giải phóng đoạn tình cảm này xong rồi các người lại trở về, đáp ứng tôi, được không? Kỳ thật tôi cũng chính là đang giúp anh trai tôi."
Tạ Uyển Uyển suy nghĩ quả thực rất chu đáo. Tuy Thiển Hạ cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng mà hiện tại cũng không còn biện pháp khác.
Không bao lâu sau Tần Trác Luân cũng đến đây, hai người bọn họ gặp lại nhau, mà ông xã Trầm Vân Phóng của Tạ Uyển Uyển cũng vừa đến đưa Tạ Uyển Uyển đi mất.
"Anh, có khỏe không?"
Tần Trác Luân đang đứng ở trước mặt mình, Thiển Hạ vươn tay muốn chạm đến mặt anh.
"Anh rất tốt, em xem, có thể nhảy có thể chạy, chúng ta đi vào, nghe Trầm tiên sinh nói nơi này đã cất giữ đầy đủ các loại thực phẩm cho chúng ta ăn trong ba tháng, không nghĩ tới chúng ta cũng có lúc sẽ trải qua một đoạn cuộc sống giống như ẩn sĩ như thế này, vậy em có nguyện ý sống chung với anh trong ba tháng không?"
Tần Trác Luân phản ứng ra ngoài như vậy khiến Thiển Hạ có chút ngoài định liệu, cô cho rằng, cho rằng anh nhất định đã bị Hứa Mộng Phỉ làm cảm động, sau đó dựa theo y nguyên kế hoạch ban đầu kết hôn với Hứa Mộng Phỉ, không nghĩ tới anh lại xuất hiện ở trong này, lại còn nói như vậy.
"Anh, anh tới nơi này nói như vậy làm gì, Hứa tiểu thư kia, anh không cần chăm sóc cô ta sao, cô ta vì giúp anh mới hút chất độc, đã hôn mê rồi, hiện tại có khả năng đang nằm tại bệnh viện, mà anh cũng không kết hôn với cô ta sao?"
Thiển Hạ nhịn không được hỏi anh chuyện của Hứa Mộng Phỉ.
"Có Mễ tiểu thư (Dale) ở đây thì cô ấy nhất định sẽ không có việc gì, anh biết cô ấy vì cái gì mới giúp anh, nhưng mà anh đã nói với cô ấy từ sớm là anh và cô ấy nhiều lắm cũng chỉ có thể là bạn bè mà thôi, ngoài ra sẽ không thể tồn tại bất kì mối quan hệ nào khác, nếu như cô ấy muốn nghĩ chuyện khác thì lập tức bọn anh sẽ không còn là bạn bè nữa. Cho nên sớm hay muộn cô ấy sẽ hiểu rõ thôi, em đừng nghĩ quá nhiều, vả lại chúng ta cũng rất khó có được cơ hội cùng ở chung một chỗ, ba tháng này lại không có những người khác quấy rầy, chúng ta muốn làm cái gì thì làm cái đó, nhiều tự do, em nói xem, như vậy không phải rất tốt sao?"
Hoá ra là Tần Trác Luân nghĩ như vậy khiến trong lòng Thiển Hạ nhịn không được len lén cười trộm.
* Ba tháng sau
"Xin kiểm tra qua cho cô ấy, có phải cô ấy mang thai rồi không?"
Thời điểm hai người họ đi ra khỏi tòa nhà kia, thì việc trước tiên Tần Trác Luân làm chính là muốn Dale đến kiểm tra xem có phải Thiển Hạ mang thai hay không?
"Oa, mẹ mang thai thì con liền có em trai em gái, dì Dale mau mau kiểm tra cho mẹ con xem."
Phi Phi vui vẻ vỗ tay, tới đón bọn họ đúng là không ít người đi.
"Chuyện này sao, tôi không nói cho các người biết, phải biết rằng có mang thai hay không, trước cử hành hôn lễ, chờ đến buổi tối tân hôn của hai người thì tôi sẽ nói cho các người biết đáp án, mọi người, còn chờ cái gì, mau đi thôi."
Dale gán cho bọn họ một cái bí mật, không hề bật mí chút nào mà hoàn toàn thản nhiên lái xe rời đi.
Nhà Tần Trác Luân,
Hai người một trước một sau bước vào phòng, liền thấy được cha mẹ Tần Trác Luân đều đang ngồi trong phòng khách, giống như bọn họ cũng đã tới nơi này một đoạn thời gian rất dài rồi, nhìn bọn họ cũng rất nhàn nhã tự tại đi.
"Ba mẹ, hai người thế nào lại ở chỗ này?"
Đám người Tần Trác Luân và Thiển Hạ cùng nhau đi vào, còn Phi Phi thì lại chạy đến bên cạnh ông nội cậu ngồi xuống.
"Ông nội bà nội muốn cùng con đi chơi, đã tới rồi, đã ở đây ba tháng, cha, mẹ nhanh tới đây ngồi, các chú các dì cũng mau lại đây ngồi, để con đi pha trà cho mọi người, con pha trà uống cực kỳ ngon nha, không tin mọi người có thể hỏi ông nội bà nội, bọn họ mỗi ngày đều thích uống trà con pha đó."
Phi Phi vừa mới ngồi xuống lại đứng lên, lại còn tự mình khen ngợi tay nghề pha trà của chính mình.
"Đúng, đúng như lời cháu trai bảo bối nói đó, chúng ta đã ở nơi này ba tháng, còn có thể ở thêm, chờ đến khi hai người các con kết hôn thì chúng ta sẽ bàn bạc dọn đi, nhưng mà Phi Phi sẽ đi theo chúng ta."
Cha Tần Trác Luân đặt tờ báo đang cầm trên tay xuống nói.
"Kết hôn, chúng con lập tức định ngày lành cử hành hôn lễ, còn chuyện Phi Phi có đi cùng cha mẹ hay không thì còn phải xem tâm ý của bản thân Phi Phi, nếu Phi Phi nguyện ý đi cùng ông nội bà nội thì con sẽ để Phi Phi đi, ngược lại nếu Phi Phi nguyện ý ở lại với chúng con cũng được, chỉ cần Phi Phi cao hứng là tốt rồi."
Tần Trác Luân đúng là một người cha cực kỳ anh minh.
"Cha đúng là tốt nhất, ông nội bà nội, hai người thua đi, chúng ta đi tới vườn hoa nói chuyện riêng đi ạ, đừng để cha mẹ nghe được. Kia là bí mật nhỏ của chúng ta."
Phi Phi nhẹ nhàng bưng khay trà đi ra, bưng cho mỗi người một ly, một người cũng đều không thiếu, tất cả mọi người đều có một ly trà, cậu đưa trà ngon xong thì liền đi đến bên người ông nội bà nội, thần thần bí bí như vậy rồi kéo ông nội bà nội đi đến hoa viên, cũng không cho mọi người đi theo nhìn, kể cả nhìn lén thì đều không được.
"Không chịu cho chúng ta nhìn sao, mà chúng ta cũng chưa nói đồng ý, vậy chúng ta đi nghe lén, đi, chúng ta đi nghe lén."
Mọi người giống như cũng ngầm hiểu ý với nhau mà hướng hoa viên đi đến, hiện tại ở phòng khách lúc này chỉ còn lại hai người Thiển Hạ và Tần Trác Luân với nhau.
*
Năm năm sau
"Mẹ, mẹ, con muốn ăn Hồ Lô bọc đường, mà anh trai không cho, mẹ, đánh mông anh trai đi, anh trai khi dễ con."
Một bé gái xinh xắn bốn tuổi mặc váy công chúa, bộ dáng vô cùng xinh đẹp đáng yêu, cô bé đi đến bên người mẹ kể tội của anh trai mình, sau đó trốn ở trong lòng mẹ làm bộ dáng lè lưỡi với anh trai của mình.
"Ăn Hồ Lô bọc đường và ăn đường không có gì khác nhau, hiện tại em bị sâu răng không ăn được, nếu như em muốn ăn các loại đồ ăn vặt khác thì anh cũng đều không phản đối."
Phi Phi chín tuổi, bộ dáng giống như ông cụ nhỏ quản dạy em gái mình.
"Mẹ, mẹ nhìn xem, anh trai thực nhỏ lại còn khi dễ Đóa Đóa, hu hu, Đóa Đóa không cần, Đóa Đóa tức giận."
Bé gái xinh xắn tên là Tần Đóa Đóa, vừa nói xong thì hốc mắt cô bé cũng hơi ươn ướt, giống như đang khóc cực kỳ thương tâm vậy.
"Đóa Đóa đừng tức giận, anh trai đều là vì tốt cho con mà thôi, Phi Phi, bài tập của con đã làm tốt chưa? Đóa Đóa, mẹ