ar, tiếp đó gọi nhân viên phục vụ đưa đồ uống cho nhóm người các cô uống.
"Được, A Dã, chúng ta tốc chiến tốc thắng, mình bốn, cậu năm, thấy thế nào?"
Vân Triệt và A Dã liếc mắt nhìn nhau một cái thì đã ngầm hiểu, A Dã gật đầu, hai người bắt đầu tiến về phía chín người đàn ông kia.
"Các anh em tiến lên, bọn chúng chỉ có hai người, chúng ta có tổng cộng chín người, tôi cũng không tin chín người chúng ta hợp lại mà vẫn đánh không lại nhóm hai người họ, chờ lúc chúng ta đánh thắng thì ba cô gái kia sẽ là của chúng ta, chúng ta muốn chơi như thế nào thì các cô gái kia cũng sẽ phải chơi như thế đấy rồi."
Mấy người đàn ông kia quả thực không biết sống chết là gì, lại còn muốn một tay che trời, còn ngang nhiên tưởng rằng bọn họ là đối thủ của Vân Triệt và A Dã.
Vân Triệt và A Dã song kiếm hợp bích, ha ha, hai cú đánh liên tiếp đã khiến cho chín tên sắc lang kia nằm la liệt trên mặt đất.
"Oa, thật là lợi hại, các anh thật sự rất lợi hại, cũng rất kích thích nữa, tự nhiên chín người kia đều bị đánh ngã rồi."
Tiểu Trư nhìn một màn đặc sắc trước mắt thì giống như một đứa bé vui vẻ vỗ tay khen ngợi bọn họ.
"Triệt, anh đưa em và chị của em về nhà vậy, còn A Dã, anh phụ trách đưa Tiểu Trư đáng yêu về nhà đi."
Hứa Mùi Thơm và Hứa Mộng Phỉ đi theo Vân Triệt ra trước quán bar, nhưng Tiểu Trư lại do dự không dám đi.
Cô có dũng khí tại quán bar thổ lộ với hắn nhưng đó là bởi vì cô cho rằng hắn không có ở đây, như thế sẽ rất tốt, không biết như thế nào mà lại đối mặt hắn rồi.
"Đi, anh đưa em về nhà, Tiểu Trư."
A Dã đi đến bên người cô, dịu dàng nhìn cô.
"Cái kia, kỳ thật em có thể tự mình đi về nhà, em, em chỉ là đi ngang qua nơi này nên tiến vào xem thôi, dù sao em cũng không phải là mỹ nữ, dáng người cũng không tốt, bắt đầu những lời thổ lộ kia thì anh cứ coi như không có nghe thấy mà em coi như cũng chưa nói gì vậy, em đi trước."
Tiểu Trư thần tốc nói xong thì chạy thật nhanh ra khỏi quán bar, không sai, cô rất nhát gan, lại không dám đối mặt với tình cảm của chính mình rồi. Cô vừa chạy ra khỏi quán bar, A Dã cũng không đuổi theo ra, nhìn cô chạy đi, trái lại anh cũng không hề lo lắng cô sẽ xảy ra chuyện.
Giống như chính cô đã nói, cô không phải mỹ nữ, dáng người không tốt, nên hẳn là sẽ không gặp người xấu đi.
Mà với việc trước đó cô ở trong quán bar đột nhiên thổ lộ, hắn cũng không có chuẩn bị tâm lý thật tốt nên cũng không biết nên đối mặt với cô như thế nào nữa.
Hắn lái xe từ từ theo con đường về nhà của cô, nhìn cô đi lên xe bus, đến chỗ cửa nhà, nhìn thấy anh trai Tiểu Hổ của cô ra mở cửa, tiếp đó một người phụ nữ trung niên đã kéo cô đi vào nhà, không biết bọn họ đang nói gì đó, nhìn thấy họ thực sự là đang quan tâm cô thì hắn mới lái xe rời đi.
Hắn nói với chính mình, rằng mình không có thích cô, chỉ có cô vẫn thầm mến mình thôi, nếu bây giờ mình đã biết rõ, lại còn trễ như vậy, nên mới muốn thấy cô bình an về nhà.
*
Hứa gia
Vân Triệt đưa chị em Hứa gia về nhà, hỗ trợ ôm Hứa Mộng Phỉ vào phòng của Hứa Mùi Thơm xong thì anh cũng nói một tiếng chúc ngủ ngon với Hứa Mùi Thơm rồi lập tức rời đi.
Đêm khuya, khoảng ba giờ sáng
Hứa Mộng Phỉ bởi vì uống quá nhiều rượu bị đau đầu nên tỉnh lại, miệng cũng rất khát nước.
Cô động tay muốn mở đèn, cũng muốn rót một ly nước uống, nhưng không ngờ lại đụng đến một cái khung hình, khung hình theo động tác của cô rơi ở trên sàn nhà, khung hình vỡ vụn, trên mặt đất cũng phát ra âm thanh theo những mảnh vỡ rơi xuống đất.
"Chị, chị thức dậy sao, chị muốn làm cái gì thì cứ nói với em."
Hứa Mùi Thơm bị âm thanh khung hình rơi xuống đất đánh thức, cô mở đèn ở đầu giường, nhìn thấy chị gái đang ôm đầu, giống như đầu đang rất đau, nên cô nghĩ chắc hẳn là do say rượu đi.
Trên mặt đất còn có khung hình đã bị vỡ.
Cô xuống giường nhặt tấm ảnh chụp lên, sau đó đi đến phòng bếp rót nước cho chị gái uống, chị cô uống nước xong, cô lại đi đến phòng bếp lấy cái chổi quét rác.
Sau khi quét những mảnh vỡ nhỏ vào trong đồ hốt rác xong trở lại phòng ngủ, cô thấy chị mình đang nhìn tấm ảnh chụp mà ngẩn người.
"Cô ta là ai, như thế nào lại đứng chung một chỗ với Luân, hai người họ giống như đang cực kỳ ngọt ngào."
Đó là bức ảnh chụp chung tập thể, địa điểm là ở trung tâm thể dục thẩm mỹ.
Lúc ấy Thiển Hạ, Y Đồng, Điềm Điềm cùng với cô là bốn người phụ nữ, và bốn người nam là Vân Triệt, Tần Trác Luân, Hoàng Phủ Tà, Lôi Phách Thiên được Tô Lạp và cô con gái Tiểu Vũ của cô giục giã nhờ Trương Đại chụp ảnh chung cho họ.
Cũng tự nhiên chia làm bốn đôi, Tần Trác Luân và Thiển Hạ đứng chung một chỗ, mà ánh mắt Tần Trác Luân cũng rất dịu dàng nhìn chăm chú vào Thiển Hạ.
"Này, đây là một tấm hình chụp chung của chúng ta ở trung tâm thể dục thẩm mỹ thôi, không có gì đâu, chị, chị mau nằm xuống, nghỉ ngơi cho thật tốt."
Hứa Mùi Thơm muốn đi qua lấy tấm ảnh chụp bỏ vào photo album, nhưng Hứa Mộng Phỉ lại không chịu buông tay, rơi vào đường cùng nên Hứa Mùi Thơm cũng không lấy lại được tấm ảnh.
Cô nằm bên cạnh Hứa Mộng Phỉ, trong lòng thầm nghĩ, chị đã nhìn thấy Tần Trác Luân và Thiển Hạ chụp ảnh với nhau, không biết sẽ nghĩ như thế nào, còn có chuyện ban ngày xảy ra trong nhà hàng của Y Đồng thì cô có nên hỏi chị ấy lúc này hay không đây?
"Cô ta ở nơi nào, tên gọi là gì, em có biết đúng không, ngày mai dẫn chị đi gặp cô ta. Chị muốn nói chuyện với cô ta."
Bỗng nhiên Hứa Mộng Phỉ có chút quỷ dị nói.
"Gặp cô ta, gặp người nào? Chị, lời nói của chị rất kì quái."
Hứa Mùi Thơm giả bộ hồ đồ, dựa theo tính cách của chị ấy, chị ấy nhất định sẽ nghĩ tất cả biện pháp làm rõ ràng thân phận của Thiển Hạ, nhưng mà cô nên làm thế nào mới phải?
"Đừng giả bộ hồ đồ với chị, em là em gái chị, vậy chị còn không hiểu rõ em sao, nếu như em không dẫn chị đi gặp cô ta thì bản thân chị cũng sẽ có biện pháp gặp được cô ta, nhưng nếu là tự bản thân chị tìm đến cô ta thì chị cũng không dám cam đoan chị có thể làm ra chuyện gì thương tổn cô ta hay không đâu."
Sắc mặt Hứa Mộng Phỉ hết sức dị thường khiến cho Hứa Mùi Thơm cảm thấy rất xa lạ, hiện tại chị gái cô làm cho cô cảm thấy cực kỳ xa lạ, ba năm, chỉ là ba năm không thấy, chị gái cô như thế nào lại có biến hóa lớn như vậy, giống như cả người đều đã thay đổi. Hay là trước đây chị ấy đã như thế này, chẳng qua là chị ấy che dấu quá tốt, mọi việc đều được che đậy dưới dáng vẻ thật tình, bởi vậy mới khiến cho cả gia đình và tất cả bạn bè đều bị lừa rồi.
"Chị, em có một chuyện muốn hỏi chị, ban ngày có phải chị có đi đến một nhà hàng ăn cơm, lại còn xảy ra chút tranh chấp với đối phương, chị cũng biết lúc chị rời đi không bao lâu sau thì toàn bộ thực khác trong nhà hàng đều bị hạ độc, em muốn biết chuyện này có liên quan tới chị hay không?"
Hứa Mùi Thơm nghĩ, nếu chị ấy đã bình tĩnh như vậy thì cô cũng không cần cất giấu lời muốn nói ở trong lòng, trực tiếp hỏi sẽ rõ ràng thôi.
"Cái, cái nhà hàng gì, hôm nay chị đi quá nhiều nhà hàng, chị không biết em nói chính xác là nhà hàng nào cả, phải không, có người trúng độc sao, cũng may chị không có ở đó, nếu không thì sẽ chết rất oan uổng rồi."
Hứa Mộng Phỉ nghe em gái Hứa Mùi Thơm hỏi chuyện trúng độc ở nhà hàng, rõ ràng cô muốn né tránh ánh mắt của Hứa Mùi Thơm, đồng thời lúc nói chuyện cũng có chút cà lăm. Hứa Mùi Thơm nhìn cô nói một hồi thì bắt đầu có chút hoài nghi, chị ấy cực kỳ rõ ràng có tới đó mà sao lại giấu diếm như vậy.
"Được, em biết rõ, hi vọng mọi việc không có quan hệ với chị, chị muốn gặp cô ấy phải không, lúc đó cô ấy đang ở trong nhà hàng kia ăn cơm, hiện tại ở trong bệnh viện gặp nguy hiểm, kể cả bảo bảo trong bụng của cô ấy cũng có khả năng vị sinh non. Cái người nhẫn tâm hạ độc kia thật đúng là tàn nhẫn, từ người già đến trẻ em và phụ nữ có thai cũng đều không buông tha, có cần thiết phải làm mọi chuyện đến không thể vãn hồi như vậy sao, người xấu xa như vậy về sau nhất định sẽ bị báo ứng, đúng không chị?"
Hứa Mùi Thơm nằm xuống, nếu chị ấy muốn biết chuyện của Thiển Hạ, vậy được rồi, cô nói, dù sao chị ấy cũng đã nói không có quan hệ với chuyện trúng độc ở nhà hàng rồi.
Tuy nhiên lúc nằm xuống, cô vẫn cẩn thận quan sát toàn bộ phản ứng và biểu tình của chị gái mình.
"Sao, mang thai, em nói cô ta mang thai, đứa bé có phải là của Tần Trác Luân hay không, đáng chết, cô ta như thế nào lại có thể ở sau lưng đi quyến rũ người đàn ông của chị được, lại còn mang thai đứa bé, vậy cô ta thật xứng đáng bị trúng độc, ha ha...., không phải, ý chị là nói cô ta bị trúng độc thì thật đáng tiếc, đứa bé hẳn là không có việc gì đi, à, đúng vậy rồi, người xấu sẽ phải bị báo ứng."
Hứa Mộng Phỉ nghe thấy Thiển Hạ mang thai, ánh mắt cô nhìn chằm chằm bức anh chụp trong tay, trong tấm ảnh ánh mắt Tần Trác Luân nhìn Thiển Hạ thật sự làm cho người ta cực kỳ không thoải mái, giống như Tô Thiển Hạ là người mà anh yêu nhất vậy.
Nên cô mới thốt ra một lời oán hận như vậy, nhưng khi cô phát hiện em gái Hứa Mùi Thơm đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn cô thì cô lập tức thay đổi cách nói.
Có chút không được tự nhiên tắt đèn ở đầu giường, chính xác là trong lòng cô đang cảm thấy căm hận giống như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt cháy lan ra đánh đồng cỏ.
Tô Thiển Hạ, mặc kệ đứa bé của cô ta có phải của Luân hay không thì tôi đều phải để cô sinh non, dù sao cô cũng đã trúng độc, đứa bé tùy lúc đều có thể mất đi, vậy chi bằng tôi giúp cô một tay, cũng giảm bớt cho cô một chút thống khổ.
Trong lòng Hứa Mộng Phỉ đã nảy sinh một kế hoạch rất ngoan độc.
Sáng sớm hôm sau
Hứa Mùi Thơm đi ra cửa thì Hứa Mộng Phỉ cũng viện cớ phải ra ngoài.
Cô vốn muốn đi đến tòa soạn báo và Đài Truyền Hình, mục đích chính là đưa các loại ảnh chụp chứng minh quan hệ hẹn hò trước kia của mình và Tần Trác Luân cho phóng viên để cho phóng viên đi phát tin tức.
Đồng thời còn cấp cho bọn họ một khoản tiền, các phóng viên có được tin tức quan trọng lại còn có thêm tiền bạc thì tự nhiên sẽ rất cao hứng lập tức đi chuẩn bị kế sách rồi.
Giải quyết chuyện này xong thì Hứa Mộng Phỉ lập tức cải trang giả dạng thành hộ lý chăm sóc trong bệnh viện.
Trước tiên cô quan sát nơi các hộ lý nghỉ ngơi và thời gian ra ngoài, sau đó cô tìm được cửa sau của bệnh viện, nhìn lại thì thấy đã đến thời gian nghỉ ngơi nên các y tá và hộ lý đang thay quần áo, cô lập tức cởi giày cao gót rồi dùng giày cao gót của mình đánh bất tỉnh một cô hộ lý nọ.
Sau đó cô thay bộ đồng phục của nữ hộ lý kia vào.
Đeo khẩu trang và mũ của hộ lý, trên người lại mặc đồng phục hộ lý nên hẳn là không ai có thể nhận ra cô đã đến đây đi.
Cô đã biết Thiển Hạ đang nằm dưỡng bệnh trong phòng bệnh nào, tiếp đó lập tức đi về phía căn phòng mà Thiển Hạ đang nằm.
Càng đi đến gần đó thì cô thấy Tần Trác Luân.
Anh, anh ngang nhiên ở trong này?
Cô cau mày, ở trong lòng cũng nhớ lại mọi chuyện.
Hừ, cô ngẩng đầu nhìn Tần Trác Luân đang ngồi trên ghế dài trước cửa phòng bệnh, đây quả nhiên chính là số phòng của Tô Thiển Hạ.
Tô Thiển Hạ quả nhiên là một con hồ ly tinh, trong bụng của cô ta lại còn chứa dã chủng của Tần Trác Luân.