ửa phòng ăn lại mở ra. Giám đốc Tôn bên công ty khách hàng bê ly rượu đi ra. Nhìn thấy hai người, ông ta mỉm cười bước đến nói:
-Tôi không hiểu tại sao lại chẳng tìm thấy hai cậu. Hóa ra là hai cậu chạy ra đây. Nào, vào đi. Mọi người muốn mời rượu hai cậu đấy.
Khởi Trung dập tắt điếu thuốc:
-Thái Quân, cậu vào đi. Giám đốc Tôn, tôi có việc phải đi trước. Anh chào mọi người giúp tôi nhé. Tôi không vào nữa đâu.
-Như vậy đâu có được? – Giám đốc Tôn lớn tiếng – Lần này, cậu là người đã cứu công ty chúng tôi thoát nạn. Cậu không thể đi được. Mọi người đang đợi để cảm ơn cậu đấy. Cậu có chuyện gấp gì ư? Để tôi bảo lái xe đi làm giúp cậu.
Khởi Trung bị ông ta giữ lại. Nghĩ mãi, cuối cùng anh quay lại đặt tay lên vai giám đốc Tôn.
-Nếu vậy thì đúng là tôi có chuyện muốn làm phiền mọi người.
Cuộc họp kéo dài từ chiều đến tận tối. Sau khi kết thúc, mọi người nhanh chóng ra về. Tiểu Quân đang có tâm trạng nên hành động hết sức chậm rãi. Khi cô cắm cúi thu dọn tài liệu xong thì mới phát hiện ra phòng họp chẳng còn ai.
Cô thở dài ôm tài liệu định đi thì cửa mở ra. Có người bước đến. Đó là trợ lý đặc biệt của Chí Hào. Anh ta nói rằng tổng giám đốc Phùng và chủ tịch Đỗ đã đi. Nếu cô có thời gian thì mời cô cùng đi xe đến khách sạn dự tiệc. Tổng giám đốc Phùng muốn giới thiệu cô với Đỗ Khải Văn.
Cô và Chí Hào qua lại với nhau ba năm nên đương nhiên, cô cũng đã gặp trợ lý đặc biệt của anh nhiều lần. Nhưng lúc này, nghe anh nói xong, cô nói tối nay mình còn phải xử lý một số tài liệu và nhờ anh cảm ơn ý tốt của Tổng giám đốc Phùng.
Đó là một cơ hội tốt, thậm chí là cơ hội một bước là sang một thế giới khác. Bây giờ cô không cần và cũng không muốn. Có thể sau này sẽ khó ăn nói với Đỗ Khải Văn nhưng cô đã nghĩ kĩ rồi, cùng lắm thì lại chuyển sang công ty khác thôi. Cô vẫn còn trẻ, còn nhiều cơ hội.
Sau đó Tiểu Quân ở lại trụ sở cùng làm việc với những đồng nghiệp mới. Mãi đến tận đêm khuya, cô mới gọi xe về khách sạn. Hôm đó, cô đã gọi điện cho Khởi Trung vô số lần nhưng kết quả là không thể nào liên lạc được với anh.
Từ khi quen biết Khởi Trung đến giờ, cô chưa bao giờ không thể liên lạc với anh lâu đến thế. Đến lúc này, sự giận hờn của cô đã chuyển thành lo lắng. Trong đầu cô hiện ra rất nhiều ý nghĩ linh tinh mà không thể nào kiềm chế được.
Cô nhớ anh, muốn nghe giọng anh, muốn nhìn thấy anh. Cùng với sự xuất hiện của Chí Hào thì cảm giác này lại càng lớn hơn. Không gọi được cho anh khiến cô buồn khủng khiếp. Thậm chí, cô còn nghĩ điện thoại của mình có vấn đề nên thử gọi về nhà nhưng tất cả vẫn bình thường.
Taxi đã dừng trước khách sạn. Tiểu Quân thanh toán tiền. Khách sạn nằm ở vịnh Causeway. Hồng Kông nửa đêm tháng mười một, đèn đường vẫn sáng rực. Khách bộ hành đi lại, quán trà hai bên đường vẫn vô cùng nhộn nhịp. Chẳng còn tâm trạng nào mà xem, cô cứ thế đi thẳng vào trong khách sạn. Cô chần chừ có nên gọi điện cho đồng nghiệp của Trần Khởi Trung hay không? Tuy không có số điện thoại của họ nhưng chắc chắn Mỹ Mỹ có thể liên lạc được với Thái Quân.
Quá muộn rồi! Thang máy không có người. Ngoài hành lang trải thảm mêm nhưng mỗi bước chân của cô như không chạm đất. Có lẽ do quá mệt. Một tay nắm chặt chiếc điện thoại di động, tay kia lần trong túi xách tìm thẻ mở cửa. Chiếc cặp tóc trên đầu bỗng rơi xuống đất khiến cô giật mình. Cô chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Bên cạnh có người gọi tên cô, giọng rất nhẹ, chỉ ngắn gọn hai chứ:
-Tiểu Quân!
Cô ngẩng đầu lên nhìn. ÁNh đèn trong hành lang khách sạn dìu dịu, xung quanh tĩnh lặng. Anh đứng trước cửa phòng cô, hai tay đút túi quần đứng từ xa nhìn, không biết là đã đợi bao lâu rồi.
Nếu đây là hai năm trước, không, chỉ cần là vài tháng trước thôi thì chỉ cần gặp cảnh này, phản ứng đầu tiên của cô là vô cùng cảm động rồi sau đó lao về phía anh, ôm lấy anh mà khóc.
Nhưng lúc này thì khác, Tiểu Quân chỉ cảm thấy thờ ơ. Cô đứng yên tại chỗ.
Lại có thể làm sao chứ?
Sau khi chia tay với người bạn trai trẻ tuổi, đẹp trai, lãng mạn và giàu có thì cuối cùng, cô đã biết được người mình thật sự cần là ai? Tất cả có thể quay đầu lại sao? Gương vỡ lại có thể lành sao? Lại có được kết cục vui vẻ sao?
Hoang đường! đây cũng chẳng phải là đóng phim với thần tượng, ai có quy định là người con gái sẽ phải ngốc nghếch chờ đợi lãng tử quay lại chứ? Cô có con đường riêng của mình. Sau khi chia tay, cuộc sống của cô rất tốt. Hơn nữa, cô đã yêu người khác, yêu một người đàn ông thích hợp với cô, Khởi Trung.
-Tiểu Quân, em có rảnh không? Anh muốn nói chuyện với em. – Anh nhìn cô nói.
Cô muốn từ chối nhưng một lần nữa thang máy lại mở ra. Có người bước ra, khi đi qua, người đó nhìn họ với ánh mắt tò mò.
Tiểu Quân thở dài. Cô không muốn ở trong khách sạn sẽ bị người ta hiểu lầm. Cuối cùng, cô vẫn gật đầu.
-Chúng ta xuống dưới. Tôi thấy bên ngoài có quán trà vẫn mở cửa. Chúng ta có thể nói chuyện ở đó.
Tiểu Quân và Chí Hào xuống quán trà ngay bên đường. Chí Hào không quen đến những nơi như thế này. Khi anh và Tiểu Quân ở bên nhau, họ thường đến ăn ở những nhà hàng cao cấp trong khách sạn năm sao. Thi thoảng anh cũng có ăn những món ăn đặc biệt nhưng tuyệt đối không phải là một nhà hàng nhỏ bên đường như thế này.
Bàn ghế hơi bẩn. Tiểu Quân nhìn thấy, khi ngồi xuống, anh hơi chau mày. Cô nghĩ lại lúc ở quán cháo thịt hầm Triều Châu tại thượng Hải. Đó là cửa hàng cháo mà cô thích nhất, cũng là nơi mà trong suốt ba năm bên nhau, anh chưa từng cùng cô đến đó.
Thật buồn cười! Trong hơn một nghìn ngày đêm đó, cô không nhận ra rằng người đàn ông này và cô không ở cùng một thế giới.
Người phục vụ trong cái quán nhỏ này rất nhanh nhẹn, làm việc với cường độ cao. Trong nháy mắt, anh ta đã bê tất cả những thứ họ gọi đặt lên bàn. Buổi tối, Tiểu Quân chỉ cùng đồng nghiệp ăn vài thứ đồ mua sẵn. Lúc này, đúng là cô cũng thấy hơi đói. Cũng chẳng cần khách sáo, cô so đũa ăn cho đến lúc no căng thì thôi. Chí Hào không động đến đồ ăn trước mặt, cũng không nói gì. Tiểu Quân ăn một lúc rồi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn anh hỏi:
-Không phải anh có chuyện muốn nói với tôi sao?
Anh gật đầu. Bên cạnh khá ồn ào. Hai người ngồi đối diện nhau. Họ chỉ cách nhau một chiếc bàn vuông nhỏ nhưng khi nói chuyện, anh vẫn hơi nghiêng người về phía trước.
Tiểu Quân bỗng nhiên đổi ý, cô giơ một tay ra ngăn anh lại:
-Khoan đã. Để tôi nói trước.
Anh chau mày. Cô đặt đũa trong tay xuống, nhìn vào mắt anh chậm rãi nói:
-Có thể là tôi đã sai.
Chí Hào giãn lông mày ra một chút. Anh định mỉm cười thì Tiểu Quân không ngần ngại nói tiếp:
-Có thế là tôi đã không nói rõ. Chúng ta chia tay nhau hơn nửa năm rồi. Bây giờ, tôi đã có bạn trai mới. Anh ấy tên là Khởi Trung. Tôi nghĩ là anh cũng đã gặp anh ấy. Tôi và Khởi Trung đang chuẩn bị kết hôn. Còn anh, Chí Hào, đúng là tôi đã từng yêu anh nhưng bây giờ tất cả đều đã qua. Anh hiểu chứ? Tất cả đều đã qua.
Tiểu Quân nói xong cũng không né tránh ánh mắt của anh. Cô đặt hai tay trên mép bàn im lặng nhìn Chí Hào đợi anh trả lời.
-Khởi Trung ư? Em nói anh chàng nhân viên đó hả? em thích anh ta ở điểm gì? Vì anh ta đồng ý lấy em sao?
Tiểu Quân chau mày. Chí Hào đã giơ tay ra và đặt lên tay cô. Anh từ tốn nói:
-Tiểu Quân, nếu em quay lại bên anh thì chúng ta cũng có thể kết hôn
Chí Hào nói:
-Tiểu Quân, nếu em quay lại bên anh thì chúng ta cũng có thể kết hôn
Ba năm rồi. Đây là hai từ mà cô đã mơ ước. Cô đã vô số lần nhìn thấy cảnh này trong giấc mơ. Khi tỉnh dậy thì mắt lại ướt nhòa. Cô không dám soi mình trong gương.
Bây giờ, anh ta cầu hôn cô.
Trong quán trà, tiếng người hỗn tạp, bên cạnh là người phục vụ đi qua, tay bê chiếc khay lớn tiếng đọc số bàn. Đồ ăn nóng hổi trên khay bốc hơi nghi ngút. Trước mắt cô là bát mì vằn thắn và bánh dứa mà cô đã ăn hết một nửa.
Đây không phải là giấc mơ. Tất cả đều là sự thật.
Im lặng một lúc rồi cô bỗng bật cười thành tiếng, sau đó rút tay ra che mắt giống như muốn lau nước mắt.
Chí Hào cứ thế nhìn cô, tim đập mạnh. Anh lại nghiêng người về phía trước, dịu dàng gọi:
-Tiểu Quân!
Cô giơ tay ra ngăn động tác của anh lại rồi nói:
-Tôi hiểu rồi. Cảm ơn. Cảm ơn anh đã nói với tôi câu này.
-Vậy câu trả lời của em là gì?
Cô buông tay xuống, mắt vẫn còn đỏ nhưng ánh mắt hiện rõ sự kiên định, dường như cô có thể nhìn thấu con người anh vậy.
-Nếu tôi quay lại bên anh thì anh sẽ lấy tôi sao?
Anh ta gật đầu khẳng định lại lần nữa nhưng cô cười, trả lời anh ta:
-Jason, tôi không thể không thừa nhận rằng, anh thực sự là một doanh nhân giỏi.
Chí Hào chau mày. Anh không hiểu cô đang nói gì.
Tiểu Quân muốn lấy anh. Anh luôn biết điều này. Nếu không phải vì chuyện kết hôn thì cô cũng không bỏ anh như vậy. Chẳng phải vừa rồi anh đã hứa với cô rồi sao? Anh đã vì cô mà làm một việc khiến anh phải hy sinh rất nhiều. Lẽ nào cô vẫn chưa hài lòng sao? Cô còn muốn anh làm gì nữa?
Cô không đợi anh trả lời mà tiếp tục nói:
-Nhưng Chí Hào à, anh là một người đàn ông. Xin anh đừng dùng cái nhìn của một doanh nhân để nhìn bất kì sự việc gì trên thế giới này. Ba năm qua, quan hệ của chúng ta không phải là vụ làm ăn của anh. Nếu đây thực sự là một vụ làm ăn thì tôi có thể nói thẳng với anh rằng, ba năm qua, tôi và anh đã đầu tư thất bại. Tôi đã chấp nhận sự thực. Bây giờ tới lượt anh. – Cô nói một cách trôi chảy rồi đẩy bàn bỏ đi.
Còn anh vẫn ngồi ngây người tại chỗ, chỉ cảm thấy những lời đó giống như một con quái vật khổng lồ từ trên cao rơi xuống mà anh không thể nào né tránh được.
Bước chân của Tiểu Quân rất dài. Thoáng một cái, cô đã bước ra cửa. Trong quán trà vẫn ồn ào náo nhiệt, chẳng có ai để ý giữa hai người đã xảy ra chuyện gì. Anh chỉ nhìn theo bóng cô xa dần, cuối cùng biến mất trên con phố náo nhiệt. Anh muốn đứng dậy nhưng lại cảm thấy xung quanh toàn là hư không.
Lần này, Tiểu Quân đi về khách sạn rất nhanh. Trong lòng cô đinh ninh, dù thế nào cũng phải tìm được Khởi Trung. Tay đã mở điện thoại. Cô gọi cho Mỹ Mỹ hỏi số điện thoại của Thái Quân.
Cũng vào lúc này, điện thoại của cô đổ chuông. Cô nhìn thấy số điện thoại mình mong đợi cả ngày hôm nay mà không kìm nén được mỉm cười.
Nhưng vẫn chưa kịp nói gì thì đầu bên kia đã gác máy. Cô mơ màng nhìn điện thoại mà không biết đã xảy ra chuyện gì. Đường vào sảnh khách sạn khá đông xe cộ. Người bảo vệ bước ra nhắc nhở cô:
-Cô ơi, cẩn thận se đấy.
Cô bước về phía trước. Phía trước là cửa kình xoay của khách sạn bóng loáng và trong suốt. Cô ngẩng đầu thì bỗng thấy khuôn mặt quen thuộc. Sợ mình nhìn nhầm, Tiểu Quân dừng bước và chỉ biết đứng nhìn.
Đèn ở sảnh sáng như ban ngày. Người đứng bên cửa là Khởi Trung. Anh chỉ cách cô có vài mét. Tay vẫn cầm điện thoại, mắt anh nhìn về phía cô.
Khởi Trung đã nhờ khách hàng giúp anh bắt xe từ Thâm Quyến đến đây. Vì quyết định này quá vội vã, anh lại phải quay về khách sạn nên thời gian rất gấp rút. Người lái xe lái như bay mới đưa anh đến nơi, suýt nữa thì bị chặn lại ở cửa khẩu.
Trên đường đi, anh luôn nhìn vào điện thoại di động. Về đến khách sạn thì nó đã heetss pin.Anh thay viên pin khác rồi b