t chút. Chí Hào không vội vàng ôn lại chuyện cũ với cô. Trên đường đi, anh đều xem tài liệu và thi thoảng lại hỏi han đôi điều. Tiểu Quân chỉ trả lời ngắn gọn và không nói thêm gì. Anh cũng không thấy phiền mà tỏ ra vô cùng bình tĩnh.
Sau khi xuống máy bay thì đúng là có lái xe đang đợi họ. Gia tộc họ Phùng của Chí Hào rất lớn. Họ làm ăn ở khắp nơi trên thế giới và Hồng Kông cũng không phải là ngoại lệ. Chiếc xe đến đón họ là một chiếc xe cực kỳ sang trọng. Tiểu Quân chỉ liếc nhìn rồi giơ tay gọi một chiếc taxi.
Trên đường đi, cô lại gọi điện cho Khởi Trung nhưng tiếc là vẫn không có người nghe máy. Buổi chiều có cuộc họp nên cô xếp hành lý vào phòng khách sạn rồi xuống quầy gọi một suất cơm. Cô muốn nhanh chóng giải quyết xong mọi việc để đến trụ sở chính.
Sáng sớm, cô thư ký đã gửi lịch trình cho cô. Tất cả đều được sắp xếp, chỉ là không có xe đến sân bay đón cô thôi. Ban đầu cô còn thấy hơi kỳ lạ nhưng giờ thì đã hiểu.
Không sao. Cô đến đây để làm việc. Cho dù người khác có nghĩ thế nào thì cô sẽ dùng cách riêng của mình để chứng minh điều này.
Khi ăn cơm, cô luôn nghĩ mấy ngày tiếp theo mình sẽ phải ứng phó thế nào? Trước mặt bỗng có bóng đen, có người bước đến che mất ánh mặt trời rồi ngồi xuống trước mặt cô.
Người ngồi xuống trước mặt cô là Chí Hào. Anh ta đã thay quần áo, tinh thần sảng khoái, nhìn Tiểu Quân mỉm cười.
Tiểu Quân thở dài, nhìn xung quanh rồi nói:
-Jason, anh hẹn ai ở đây sao?
-Không. – Anh trả lời rất nhanh.
-Vậy anh đến đây làm gì? Lái xe không đưa anh về trụ sở chính của công ty Khởi Hoa sao?
Anh giờ tay gọi phục vụ rồi nhún vai:
-Buổi chiều mới họp. Anh còn phải đi ăn cơm trước đã.
-Ở đây sao? – Cô cũng biết rõ mà vẫn cố ý hỏi nhưng hành động của Chí Hào đúng là đã làm cho cô khó mà chấp nhận nổi. Tiểu Quân không thể không hỏi.
-Nhà hàng ở đây không hạn chế số khách hàng. Hơn nữa, anh là khách của khách sạn này. Chẳng lẽ anh không thể xuống đây ăn cơm sao? Tiểu Quân, chúng ta đều đến đây làm việc. Ăn một bữa cơm cùng nhau cũng không có gì là lạ cả.
-Vì công việc ư? Anh chắc chứ?
Anh tiếp tục mỉm cười:
-Vì cả việc tư nữa. Ba năm rồi. Tiểu Quân, em thật sự muốn nhanh chóng cắt đứt mọi liên hệ giữa chúng ta sao?
Quả nhiên là vậy… Tiểu Quân hít một hơi thật sâu rồi đặt đũa xuống. Cô nhìn anh nói:
-Jason, tôi nghĩ rằng chúng ta đã nói rất rõ ràng rồi chứ.
Anh nhìn cô, nụ cười trên môi nhạt dần rồi biến mất.
-Tiểu Quân, nếu em muốn cho anh hiểu anh thật sự cần gì thì em đã thành công rồi.
-Ồ! – Tiểu Quân cười lạnh lùng.
-Anh nói thật đấy. – Anh chau mày. – Nếu em muốn thì anh có thể hứa với em, sau này em có thể gặp anh bất cứ lúc nào.
-Xin lỗi. Tôi không quan tâm lắm đến chuyện đó. Tôi phải đi trước đây.
-Em đi đâu.
-Tôi đi rửa tay. Anh cũng định ở bên tôi bất cứ khi nào sao? – Tiểu Quân đứng dậy, buông lời nói có chút châm chọc.
Chí Hào ngồi đó nhìn bóng cô khuất dần mà chau mày. Bên tai anh vang lên tiếng chuông điện thoại, giai điệu du dương của bản tình ca Hiroshima. Là chiếc điện thoại di động Tiểu Quân để trên bàn.
Anh giơ tay cầm điện thoại lên nghe một cách thản nhiên như đó là điện thoại của mình vậy
Đầu bên kia vang lên giọng nói mà anh đã lường trước. Đó là Khởi Trung, anh gọi tên của Tiểu Quân bằng một giọng cực kỳ thân mật. Định ấn tắt đi thì Chí Hào bỗng thay đổi ý định. Anh trả lời với một giọng rất bình thường.
-Anh tìm Tiểu Quân ư? Cô ấy ra nhà vệ sinh rồi.
Đầu bên kia không có tiếng nói nữa, sau đó tiếng “tút tút” vang lên. Bên kia đã gác máy.
Anh nhìn chiếc điện thoại mỉm cười rồi đặt nó trở lại chỗ cũ.
Buổi chiều, Tiểu Quân vẫn bắt taxi đến trụ sở chính của công ty Khởi Hoa. Sau khi cô từ nhà vệ sinh đi ra bàn ăn thì Chí Hào đã bỏ đi. Cô cũng không biết anh đi đâu nữa.
Chí Hào làm mọi thứ đều thuộn buồm xuôi gió. Bây giờ anh lại bị một người con gái đã từng yêu tha thiết từ chối nên tất nhiên là rất tức giận rồi. Đến lúc này, tình cảm của cô dành cho anh đã chuyển thành sự thờ ơ. Điều cô lo lắng nhất bây giờ chính là anh sẽ gây ảnh hưởng đến công việc vừa mới bắt đầu của cô.
Cô không cho rằng mình có thể vào được công ty Khởi Hoa là nhờ anh. Nhưng bây giờ xem ra, nếu dự án này không thành công thì Đỗ Khải Văn và Ngô Tuệ có thể sẽ đổ trách nhiệm lên cô và viển cảnh của cô ở công ty Khởi Hoa sau này sẽ cực kỳ đen tối.
Nghĩ đến đây mà tâm trạng của cô lại càng tồi tệ. Tòa nhà trụ sở của công ty Khởi Hoa cực kỳ đồ sộ, nhưng cũng không làm cô cảm thấy khá hơn.
Cô vốn cho rằng Chí Hào sẽ rất khó chịu nhưng không khí trong phòng họp lại rất ổn.
Đỗ Khải Văn cũng ở đó. Hơn một nửa thành viên trong buổi họp đều bay cũng một chuyến từ Thượng Hải đến đây sáng nay. Khi Tiểu Quân bước vào phòng họp thì thấy anh đang nói chuyện với Chí Hào. Hai người đều mỉm cười. Đỗ Khải Văn nhìn cô gật đầu rồi thì thầm với Chí Hào điều gì đó.
Tiểu Quân cố gắng kìm nén bản thân không nghĩ xem rốt cuộc hai người đó đang nói chuyện gì. Cô tìm được chỗ của mình và ngồi xuống. Những người khác cũng bước vào phòng họp. Đỗ Khải Văn là người chủ trì cuộc họp. Trước tiên, anh đứng lên giới thiệu Chí Hào với tất cả mọi người rồi lại nhắc đến cô.
-Mọi người làm quen một chút với cô Tiểu Quân, đồng nghiệp mới ở công ty Thượng Hải. Cô ấy đã có rất nhiều đóng góp trong thời kỳ đầu của dự án này. Lát nữa, mọi người có thể trực tiếp nhờ cô ấy tư vấn các vấn đề ở bên đại lục.
Cô đành phải đứng dậy mỉm cười với tất cả mọi người. Ánh mắt cô lướt qua khuôn mặt Chí Hào. Anh ta cũng đang nhìn cô như những người khác. Không biết có phải do quá nhạy cảm không nhưng cô luôn có cảm giác thái độ của anh rất khó lường.
Đỗ Khải Văn chủ trì cuộc họp. Các điều kiện hợp đồng mà công ty BOL đưa ra rất khả quan. Không khí buổi họp vô cùng cởi mở. Tất cả đều diễn ra cực kỳ suôn sẻ. Đến lượt Tiểu Quân giới thiệu về dự án. Tuy cô mới nhận nhiệm vụ nhưng đúng là cô hiểu rất rõ về dự án này. Cô không nhìn Chí Hào mà chỉ đứng lên nói hết những điều mình cần nói.
Tất cả mọi người đều chú ý lắng nghe. Trước khi ngồi xuống, cô nhìn Đỗ Khải Văn cũng đang nhìn cô mỉm cười gật đầu, tỏ thái độ rất hài lòng.
Tiểu Quân thầm thở dài. Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ.
Nếu buổi họp này không có Chí Hào thì tốt biết mấy.
Sau hai ngày Khởi Trung và các đồng nghiệp làm việc không nghỉ, cuối cùng sự cố của bên khách hàng cũng đã được giải quyết. Bên phía khách hàng vô cùng cảm ơn Khởi Trung và nhóm của anh. Tối hôm đó, mọi người cùng đến nàh hàng sang trọng nhất của Thâm Quyến ăn cơm.
Khởi Trung muốn từ chối. Đêm hôm trước anh không được chợp mắt, lại phải làm việc với cường độ cao. Khi xuống nhà, anh mệt mỏi đến mức ấn số thang máy cũng không chính xác.
Thực ra, anh không chỉ mệt mỏi về thể xác. Sau cú điện thoại đó, tâm trạng của anh phức tạp đến mức khó có thể dùng lời nào để diễn tả. Anhc hỉ cảm thấy mình như rơi xuống vực sâu không nhìn thấy đáy. Không sao thoát ra khỏi cảm giác ngạt thở đó.
Nhưng bên khách hàng quá nhiệt tình, các đồng nghiệp cũng thúc giục nên cuối cùng, anh vẫn phải đi.
Phòng tiệc vô cùng huyên náo nhưng anh lại cảm thấy rất buồn. Anh bước ra ngoài hành lang hít thở không khí trong lành. Khi bước ra thì trông thấy Thái Quân. Cậu ta đang đứng ở một góc hành lang nói chuyện điện thoại với Mỹ Mỹ như chuyện tình Ngưu Lang – Chức Nữ. Anh nhất thời không có sự chuẩn bị trước nên cảm thấy nổi da gà.
Với thái độ kiên nhẫn, cậu ta tiếp tục cầm điện thoại nói chuyện. Không muốn làm phiền họ, Khởi Trung xoay người đi vào nhà vệ sinh rửa tay.
Dòng nước trắng xóa từ vòi nước xối ra. Trong lòng đang có chuyện nên anh càng cảm thấy mệt mỏi hơn. Anh bất giác ngây người ra rất lâu. Có người bước đên vỗ vai làm anh bừng tỉnh. Thái Quân nhìn anh cười.
-Trưởng nhóm, vừa rồi anh nghe tôi và Mỹ Mỹ nói chuyện chắc là tê cả người hả?
Câu nói của Thái Quân đã nói trúng tâm sự của anh. Khởi Trung nghe xong chỉ cười mà không trả lời cậu ta. Anh chỉ đóng vòi nước lại, lau tay rồi hỏi:
-Cậu có thuốc không?
Thái Quân gật đầu. Hai người quay ra hành lang hút thuốc. Khách sạn năm sao, tầng nhà rất cao, bước ra ngoài hành lang là thấy biển đèn lung linh của cả thành phố. Thái Quân châm thuốc rồi xoay người dựa vào lan can nói. Rõ ràng là cậu ta có chuyện muốn nói với anh.
-Trưởng nhóm, tôi và Mỹ Mỹ đang bàn chuyện kết hôn. Mỹ Mỹ bảo tôi đến gặp bố mẹ cô ấy. Trong lòng tôi có chút ngần ngại. Không phải anh đã đến gặp bố mẹ Tiểu Quân rồi sao? Anh truyền lại cho tôi một chút kinh nghiệm đi.
Cậu ta không nhắc đến chuyện này còn tốt, chứ vừa nhắc đến bố mẹ Tiểu Quân là anh lại thấy phiền não. Anh chau mày không nói gì.
Tuy Thái Quân là người vô tâm vô tính nhưng lúc này, cậu ta bỗng cảm thấy có gì đó không ổn. Cậu ta xoay người lại nhìn Khởi Trung và hỏi anh:
-Sao vậy? trưởng nhóm, anh và Tiểu Quân xảy ra chuyện gì ư? Không phải lúc trước, anh nói anh và cô ấy sắp lấy nhau sao?
Chuyện trưởng nhóm sắp kết hôn đã không còn là tin mới. Họ rất hiếm khi bỏ qua các hoạt động tập thể thế nên mọi người cũng ít nhiều đều đã gặp Tiểu Quân vài lần. Tiểu Quân xinh đẹp lại cá tính nên trong mắt mọi người nếu không là ngưỡng mộ thì chắc chắn cũng là ghen tị. Cậu ta quyết định cùng Mỹ Mỹ kết hôn cũng là chịu ảnh hưởng của họ.
Hai người đã nghĩ rất kỹ. Hai chuyện vui cùng đến thì vui lại càng vui. Thật không ngờ mình và Mỹ Mỹ suôn sẻ thuận lợi thì hình như trưởng nhóm lại có chuyện. Đặc biệt là hai ngày hôm nay, cậu ta không hề nghe thấy Khởi Trung gọi điện cho Tiểu Quân. Hôm nay, mới sáng sớm thức dậy, cậu ta còn thấy Khởi Trung một mình đứng ở ngoài ban công hút thuốc. Buổi chiều thì anh lại mang bộ dạng đầy tâm sự. Đến cả người ngoài như cậu ta cũng cảm thấy có vấn đề.
-Cô ấy đi công tác ở Hông Kông. – Khởi Trung không trả lời câu hỏi của Thái Quân. Thực ra là Anh không biết nên nói gì.
Tất cả những chuyện xảy ra trong hai ngày quá khiến anh không kịp trở tay. Sau khi hai gia đình chia tay một cách không vui vẻ, nửa đêm anh lái xe như bay đến nhà cô thì thấy cảnh cô và Chí Hào ôm nhau. Suốt một đêm mất ngủ, cuối cùng sau khi đã hạ quyết tâm thì lại không kịp gặp cô. Sáng sớm hôm sau, anh lại phải đến Thâm Quyến, còn cô thì đi Hông Kông
Sau đó, họ bận rộn suốt ngày đêm. Mỗi lần gọi điện đều kết thúc vội vã. Đến tận hôm nay mà anh vẫn chưa có cơ hội nói ra điều mình muốn nói.
Tất cả anh đều có thể hiểu được nhưng cú điện thoại trưa nay, giọng quen thuộc của người đàn ông đó truyền lại khiến trái tim anh rơi xuống tận đáy vực thẳm.
Có thể chỉ là sự trùng hợp nhưng trùng hợp thế nào mà giọng Chí Hào lại vang lên trong điện thoại của Tiểu Quân? Tiểu Quân nói cô đi Hồng Kông làm việc. Cô là người con gái anh sắp lấy làm vợ, là người con gái anh muốn sống chung trọn đời. Anh nên tin tưởng cô mới đúng. Nhưng tất cả những chuyện này sẽ giải thích thế nào đây?
Còn nữa, đến lúc này, rốt cuộc anh nên làm thế nào đây?
-Trưởng nhóm! – Thái Quân thấy anh không nói gì thì bắt đầu lo lắng.
Ngón tay anh bị bỏng do điếu thuốc cháy đến sát ngón tay. Hơi động nhẹ, tàn thuốc rơi xuống và tan vụn trong nháy mắt.