ông thông qua thì phải tìm cho đến tận khi nào vấn đề cuối cùng được giải quyết mới thôi. Điều quan trọng là chúng ta đều hy vọng kết quả cuối cùng có thể thành công, đúng không?
Đèn neon trong siêu thị sáng lóa cả mắt. Trong mắt anh ẩn chứa nụ cười hiền hòa. Tiểu Quân vốn có rất nhiều điều muốn nói nhưng lúc này bỗng nhiên lại quên sạch, chỉ ngẩn người nhìn anh, trong lòng cảm thấy thật kỳ lạ.
Lẽ nào tướng mạo của con người thay đổi theo thời gian tiếp xúc ngắn dài sao? Tại sao dạo này, cô thấy Khởi Trung càng nhìn càng đẹp trai vậy?
Cô không nói, anh cũng không cần câu trả lời của cô vội. Người đứng hàng trước đã thanh toán xong, Khởi Trung nhặt hết đồ trong xe đẩy ra. Sau khi trả tiền xong, anh một tay xách túi nilon, một tay kéo cô rồi lại hỏi:
-Được rồi. Bây giờ, chúng ta đến nhà em nhé.
-Hả? – Lần này, cô sững sờ thật sự, mở miệng ra mà cứ lắp ba lắp bắp. – Đến, đến nhà em làm gì?
-Thay đổi hướng giải quyết vấn đề. – Khởi Trung mỉm cười, nói một cách thản nhiên.
Cái cách thay đổi hướng giải quyết vấn đề mà Khởi Trung nói không những khiến cho Tiểu Quân kinh ngạc mà đến cả bố mẹ cô cũng hết sức kinh ngạc. Không chỉ ba người nhà họ Hà mà cả khu chung cư đó đều cảm thấy kinh ngạc.
Con gái nhà họ Hà dẫn bạn trai về nhà. Người bạn trai đó còn xuống bếp công cộng xào nấu một bàn thức ăn. Tin này nhanh chóng truyền đi khắp các hộ trong khu chung cư, ai ai cũng tò mò chạy ra xem, hoặc là giả vờ có việc phải ra ra vào vào. Đến cả cụ Ngô hơn tám mười tuổi sống ở tầng trên cùng cũng lẩy bẩy chống gậy bước xuống một chuyến.
Tuy khu chung cư chỉ có ba tầng nhưng các nhà liền kề san sát. Lúc đầu, Tiểu Quân còn ở bên cạnh phụ giúp Khởi Trung nhưng sau đó, dưới ánh mắt của bao nhiêu hàng xóm, cô thấy ngại ngần không biết nên làm thế nào đến nỗi không dám ngẩng đầu lên. Khởi Trung vẫn thản nhiên như không. Một mình anh làm xong mấy món ăn, hoàn toàn bình tĩnh và cực kỳ phong độ.
Mọi người bê thức ăn lên. Bà Hà cũng không đành bất lịch sự với khách, hơn nữa lại là người giữ thể diện, làm sao có thể cương quyết đuổi Khởi Trung ra khỏi nhà trước mắt tất cả hàng xóm chứ? Ông Hà vốn có ấn tượng khá tốt về Khởi Trung. Lúc này, ông vui đến nỗi cười suốt cả buổi, lớn tiếng gọi KHởi Trung vào nhà chỉ sợ người ta không biết đó là bạn trai của con gái ông.
Sau đó, bốn người cùng ngồi xuống ăn một bữa cơm. Nhà bà Hà khá nhỏ, khi ăn cơm đều phải mở chiếc bàn gấp ra. Lúc nào không dùng thì gấp gọn lại để tiết kiệm diện tích. Nó là chiếc bàn năm đó ông Hà tự tay làm.
Khi Khởi Trung giúp ông Hà mở bà gấp ra, anh còn nói một câu:
-Chiếc bàn này thiết kế hay thật đấy, còn tiện hơn cả đồ gia dụng của IKEA đấy ạ.
Bao nhiêu năm nay, ông Hà luôn tự hào về tay nghề làm mộc của mình. Lúc này, nghe xong, ông cảm động vô cùng. Ông vỗ vai Khởi Trung cười lớn:
-Vẫn là cháu có con mắt tinh tường. Năm đó, chú không có ý đó. Nếu không, chú đã đi xin giấy đăng ký bản quyền. Biết đâu hãng đồ gia dụng đó còn phải học tập chú ấy chứ.
-Thôi đi. Ông nói khoác nó vừa vừa thôi. – Bà Hà đứng bên cạnh liếc xéo.
Tài nấu ăn của Khởi Trung đúng là bậc nhất. Anh đã dốc lòng làm mấy món cực kỳ ngon nhưng bà Hà chẳng nói câu nào, mặt cứ xị ra. Tiểu Quân đã sớm lường trước mẹ mình sẽ có phản ứng thế nhưng lúc này cô vẫn thấy rất buồn. Cô không kìm nén được lén nhìn Khởi Trung.
Anh hoàn toàn không có chút biểu hiện phật lòng nào. May mà ông Hà tương đối nhiệt tình, trên bàn ăn luôn cười nói nên không khí cũng không đến nỗi quá lạnh lùng. Sau đó, Tiểu Quân bê cơm đến. Vì không để ý nên cô đã xới cơm vào bát mình quá nhiều. Cô định quay lại đổ bớt vào nồi, cơm điện nhưng chuẩn bì đứng lên thì cô dừng lại nghiêng đầu nhìn Khởi Trung hỏi anh:
-Em xới nhiều cơm quá! Anh ăn hộ em một ít nhé.
Anh ngẩn ra một lát rồi mỉm cười, đẩy bát cơm lại nói:
-Ừ.
Khi xẻ cơm, Tiểu Quân lại liếc nhìn mẹ mình. Hình như bà thở dài không thành tiếng. Ông Hà vẫn cười, giơ đũa gắp thức ăn cho vợ và nói:
-Bà xã, món thịt bò này ngon lắm đấy! Bà ăn nhiều một chút.
Sau khi Khởi Trung về, bà Hà hừ một tiếng, bước thẳng vào phòng đóng cửa lại, chẳng thèm nói chuyện với con gái. Tiểu Quân nhìn bố, ông Hà vỗ vai con:
-Được rồi. Bố rất thích anh chàng này. Bố sẽ khuyên can mẹ con. Con cứ yên tâm.
Cánh cửa phòng lại mở, bà Hà bước ra, vẫn giữ bộ mặt khó chịu:
-Ăn một bữa cơm là ông đã bị mua chuộc rồi sao? Ông Hà, con người ông sao lại dễ dãi như vậy chứ?
-Mẹ! Rốt cuộc mẹ muốn thế nào? – Tiểu Quân hét lên.
Trước đây, Tiểu Quân luôn biết mẹ mình lạnh nhạt với Khởi Trung. Tuy hôm nay Khởi Trung rõ ràng biết là trên núi có hổ mà vẫn tự mình đến nộp mạng nhưng nghĩ tới tương lai sau này, cô thực sự thấy không yên tâm.
Cô muốn lấy người đàn ông này. Từ trước đến giờ, anh luôn theo đuổi cô, ôn hòa, nhẫn nại, đối xử tốt với cô. Cuối cùng, anh còn hứa sẽ lấy cô.
Con người cô không phải là gỗ đá. Cho dù lúc đầu tình cảm cô dành cho anh không mãnh liệt lắm, cho dù lúc đầu cô chỉ coi anh như phao cứu sinh nhưng bây giờ, cô đã thật sự cảm động, thậm chí còn có thể nói là cảm động sâu sắc. Bây giờ, mẹ đối xử với anh như vậy, Khởi Trung có thể nhẫn nhịn nhưng Tiểu Quân thì không thể.
-Mẹ muốn thế nào ư? Mẹ không muốn sau này con gái mẹ phải hối hận. Như vậy cũng sai sao? – Bà Hà hừ một tiếng.
-Con sẽ không hối hận. – Tiểu Quân đáp lại.
-Bây giờ miệng con nói nhẹ nhàng như vậy nhưng sau này, ngày ngày phải đội mưa, đội gió từ phố Kim Kiều đi làm con sẽ hối hận. Nếu con chọn Tuấn Khanh thì lấy người ta rồi, con chỉ việc sống trong biệt thự hưởng thụ cuộc sống an nhàn, hạnh phúc. Những ngày như vậy chẳng tốt sao? Con không chịu, lại chọn người đàn ông như vậy, gạo nấu thành cơm thì có ích gì chứ? Bây giờ anh ta theo đuổi con, kết hôn rồi con cứ thử xem, không khéo người hàng ngày phải chạy ra chợ mua thức ăn nấu cơm lại chính là con đấy. Phố Kim Kiều xa như vậy, những người giúp việc gia đình cũng chẳng muốn đi đâu.
Bà Hà soạn cả một bài dài, Tiểu Quân tức đến mức chẳng thiết nói câu nào. Ông Hà rất hiếm khi thở dài:
-Bà xã, chuyện hôn nhân quan trọng nhất là con gái có thích hay không? Hơn nữa, điều kiện của Khởi Trung cũng không quá tệ! Nhà có rồi. Tuy xa một chút nhưng sau này còn phát triển mà.
Bà Hà lắc đầu:
-Dù tôi nói gì thì hai bố con ông cũng không nghe lọt tai. Ông Hà, ông cứ đợi đấy. Rồi sẽ có ngày nó phải hối hận.
Trong vòng một tháng, cuối tuần nào Khởi Trung cũng chạy đến nấu một bàn thức ăn đầy ắp và ăn một bữa cơm ở nhà Tiểu Quân. Bà Hà vẫn không thuận theo con gái, thái độ trước mắt vẫn bất lợi, bà vẫn giữ vẻ lạnh lùng với Khởi Trung, mọi người trong khu chung cư đều cảm động. Là hàng xóm bao nhiêu năm nay nên mọi người đều quen thân nhau. Sau này, hàng ngày gặp vợ chồng họ Hà, mọi người đều khen họ có phúc.
Đặc biệt, cụ Ngô còn xuống tận nhà Tiểu Quân, không gặp được cô, bà chân thành nắm tay mẹ cô nói:
-Mẹ Tiểu Quân à, lúc nào đó, cháu nhất định phải cho Tiểu Quân nói chuyện với cô cháu gái chẳng biết gì của tôi, dạy cho nó biết rốt cuộc nên chọn người đàn ông thế nào? Không hiểu sao Tĩnh Tĩnh nhà tôi lại tìm được anh chàng chẳng ra sao đó. Lần đầu tiên đến nhà, nó khoanh chân ngồi đợi mọi người nấu cơm cho nó ăn. Cháu thấy có tức không? Tiểu Quân nhà cháu đã tìm được một người tốt. Thoạt trông là biết được việc rồi. Anh chàng đó rất chu đáo. Tôi rất thích mà chẳng thể có được thằng cháu rể như vậy.
Bố Tiểu Quân đứng bên cạnh gật đầu đồng ý. Trước mặt hàng xóm, mẹ Tiểu Quân không tiện nổi giận, đành nhìn chồng hậm hực:
-Biết nấu ăn thì có gì là hiếm chứ? Bây giờ nàh nào chẳng thuê người giúp việc. Cháu cũng đã gặp cậu bạn trai cháu gái bà rồi. Cậu ấy có xe đi, gia đình lại giàu có.
-Giàu có ư? Rồi cuối cùng ai cũng phải chết. Suốt ngày không chịu khó làm ăn, chỉ biết tiêu tiền, dù có núi vàng núi bạc thì nó cũng tiêu sạch thôi.
Bà Hà không nói gì. Sau khi tiễn cụ Ngô, bà nhìn chồng cười thầm mà tức không chịu nổi. Cuối cùng, bà bỏ vào phòng ngồi rầu rĩ một mình chẳng thèm nói gì.
Thời gian một tháng trôi qua thật nhanh! Khả năng thích ứng của con người thật đáng kinh ngạc. Nếu nói lúc đầu Tiểu Quân rất khó chấp nhận không khí giữa Khởi Trung và mẹ mình thì sau này, mọi người đều đã quen. Không những quen mà còn cảm thấy điều này nên là như vậy.
Hơn nữa, cô cũng không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều về vẫn đề này. Dự án của công ty Khởi Hoa cũng đến giai đoạn kết thúc. Ngô Tuệ đều tự mình nắm bắt mọi chi tiết. Suốt cả ngày cô phải bận rộn đến kiệt sức với những yêu cầu tiêu chuẩn cao của cô ta nên làm gì còn sức lực mà nghĩ đến chuyện khác.
Cuối cùng Tiểu Quân cũng chịu đựng được đến lúc dự án kết thúc. Cô và nhóm dự án của công ty Khởi Hoa cùng thở phào nhẹ nhõm, mặt ai cũng rạng rỡ nụ cười.
Buổi họp tổng kết kết thúc, Tiểu Quân cũng dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị ra về. Công ty cô chỉ có một phần nhỏ trong dự án này nên chỉ có mình cô được cử đến đây. Vất vả là vậy, dạo này cô còn phải làm việc mấy ngày liên tục ở công ty Khởi Hoa. Lúc này, cô thật sự chỉ muốn về nhà ngủ một giấc.
Mọi người lục đục đi ra ngoài. Cô vừa đẩy ghế đứng dậy thì ở cuối chiếc bàn họp dài, Ngô Tuệ bỗng nói, vẫn là giọng nói thanh thanh đó:
-Cô Hà, xin cô đợi một lát.
Tiểu Quân nhìn cô ta. Nghe nói, tối qua Ngô Tuệ đã tham gia cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia suốt đêm, rồi lại chủ trì cuộc họp cả ngày. Đến bây giờ mà thần sắc vẫn tỉnh táo như vậy. Tiểu Quân vốn rất khâm phục cô Ngô này. Bây giờ thì cô thật sự phục sát đất.
-Cô Ngô, có chuyện gì thế ạ? – Tiểu Quân lén xem giờ.
Tối nay, bố mẹ Khởi Trung bay về Thượng Hải, cô đã nhận lời sẽ cùng anh ra sân bay đón họ. Bảy giờ máy bay hạ cánh. Bây giờ đã hơn năm giờ rồi. Buổi họp hôm nay quá quan trọng nên cô không thể nào vắng mặt được. Trong điện thoại. cô đã bảo Khởi Trung lát nữa cô sẽ tự đến đó. Bây giờ xuất phát thì vẫn còn kịp, nếu cứ chậm trễ nữa thì cô không dám chắc.
Tiểu Quân ngẩng đầu muốn giải thích nhưng Ngô Tuệ lại tiếp tục nói:
-Cô Hà, tôi muốn hỏi cô một chút. Liệu cô có hứng thú làm việc ở công ty Khởi Hoa chúng tôi không?
Điều kiện của công ty Khởi Hoa đưa ra vô cùng hấp dẫn. Không những lương cao mà chức vụ của Tiểu Quân so với ở công ty trước cũng cao hơn. Thời gian này, Tiểu Quân luôn muốn tìm một công ty khác. Không phải là cô không nghĩ đến công ty Khởi Hoa nhưng hai công ty đang hợp tác với nhau. Bản thân lại đang tham gia dự án này nên về tình về lý thì cô không thể mở miệng ra được. Không ngờ, hôm nay Ngô Tuệ lại đích thân đưa ra đề nghị này. Nghe xong cô thấy bàng hoàng.
Ngô Tuệ thấy cô không nói gì thì lại mỉm cười:
-Tôi biết bây giờ đưa ra đề nghị này với cô là hơi gấp gáp nhưng lãnh đạo công ty Khởi Hoa rất hài lòng về đóng góp cuả cô trong dự án này và có ý mời cô tiếp tục thực hiện dự án này ở nước ngoài trong thời gian nửa năm. Đương nhiên, là nhân viên của công ty chúng tôi, có thể cô sẽ gặp vấn đề về hợp đồng với công ty cô đang làm, chúng tôi chấp nhận đứng ra chịu mọi khoản bồi thường cho cô. Cô thấy thế nào?
-Dự án ở nước ngoài ư? Vậy thì nơi làm việc là… - Tuy cô Ngô nói không nhanh nhưng nội dung lại phức tạp, Tiểu Quân cố g