t hôn” thì cô dần dần nảy sinh tình yêu với anh. Lúc nào, cô cũng muốn ở bên anh, dù không làm gì, chỉ ngồi bên cạnh nhìn anh rửa bát cô cũng thấy yên lòng.
Cuộc sống như thế này thật ấm cúng. Nó giống như phản xạ của chú ếch khi thả vào nước ấm, mất đi cảm giác, không thể thoát ra được nữa.
Quá khứ của cô không giống như vậy, mẹ cô rất tham vọng, cô cũng vậy? người đàn ông như Chí Hào cũng bị cô hấp dẫn, từ tận đáy lòng, cô cảm thấy mình cũng có phần kiêu ngạo. Nhưng ba năm trôi qua, cô vốn cho rằng tình yêu có thể chiến thắng tất cả, rằng một ngày nào đó cô có thể mở mày mở mặt nhưng kết quả thì sao?
Kết quả là những gì cô có thể nắm giữ được, chỉ có Khởi Trung thôi.
Có thể cô sẽ yêu anh. Ý nghĩ này mới thoáng qua trong tim Tiểu Quân. Trước mặt tối om, anh xoay người giơ hai bàn tay ướt sũng lên, cúi xuống hôn cô.
Lần đầu tiên Khởi Trung gặp mặt bố mẹ Tiểu Quân không phải là ở nhà cô.
Mẹ Tiểu Quân không thích tiếp khách ở nhà. Căn nhà chật chội là một nguyên nhân. Một nguyên nhân khác là cả đời này bà để ý nhất là chuyện người khác khen ngợi bề ngoài và vị trí của ngôi nhà này nhưng khi vào bên trong thì lại thất vọng trước sự chật chội của nó.
Đối với người khác, chẳng qua chỉ là nhất thời kinh ngạc nhưng đối với bà thì nó lại là nỗi đau khổ cả đời. Cũng vì vậy mà bất đắc dĩ, bà đều gặp họ hàng bạn bè bên ngoài. Mọi người cùng ra ngoài ăn cơm, nói chuyện.
Khởi Trung không hề phản đối. Đối với anh, lần đầu tiên ra mắt chỉ là hình thức để bố mẹ đối phương biết mình, để quen biết nhau một chút nên ở đâu cũng vậy thôi. Hơn nữa, anh luôn tò mò về bố mẹ của Tiểu Quân, cô rất ít khi nhắc đến họ. Thi thoảng cũng chỉ nhắc đến qua loa nên anh cảm thấy rất mơ hồ. Nhưng anh không quá lo lắng về chuyện này. Hôn nhân là vấn đề của hai người. Anh và Tiểu Quân đã chấp nhận nhau như vậy thì anh cũng sẽ qua được cửa của bố mẹ cô thôi.
Nhưng sau này anh mới phát hiện ra rằng, nếu muốn cuộc hôn nhân này thật sự thành công thì tuyệt đối không chỉ là chuyện hai người chấp nhận nhau mà là hai gia đình, thậm chí là mối quan hệ xã hội rộng lớn đằng sau hai gia đình.
Mẹ Tiểu Quân không hài lòng về anh. Khởi Trung phát hiện ra điều này ngay từ lần đầu tiên gặp họ. Bốn người ngồi ăn một bữa cơm ở một bàn đặt sẵn tại nhà hàng Thượng Hải. Mẹ Tiểu Quân liên tục hỏi anh tuổi tác, nghề nghiệp, gia cảnh rồi lại hỏi bố mẹ anh làm gì. Anh trả lời quên nhà anh ở Tô Châu. Bố mẹ anh làm việc ở Thượng Hải. Bây giờ cả hai đã nghỉ hưu và năm ngoái đã sang Canada.
Nghe đến đây, mắt bà Hà sáng lên. Bà hỏi anh:
-Họ di dân sang đấy ư?
Khởi Trung lắc đầu:
-Chồng chị gái cháu là người Hoa quốc tịch Canada. Sau khi kết hôn, chị ấy sang đó với anh rể cháu. Sau khi chị ấy sinh con thì bố mẹ cháu sang đó trông con giúp chị ấy ạ.
Bà Hà “ờ” một tiếng rồi quay sang nói với Tiểu Quân:
-Con xem, chị gái của Khởi Trung thật biết chọn chồng. Lấy chồng xong là bay sang nước ngoài, lại còn đưa bố mẹ mình sang đó hưởng phúc nữa chứ.
Tiểu Quân cúi đầu uống canh, vờ như không nghe thấy gì.
Bà Hà lại hỏi Khởi Trung:
-Vậy cháu cũng sang bên đó chứ?
-Không ạ. Cháu thấy ở trong nước rất tốt! Hai năm nay, tình hình kinh tế nước ngoài không được tốt lắm. Anh rể cháu đang sợ thất nghiệp nên còn định về nước làm ăn.
-Hả? anh rể cháu làm thuê cho người ta ở nước ngoài ư? – Bà Hà tỏ thái độ không hài lòng.
Tiểu Quân cảm thấy giọng điệu của mẹ mình rất tệ. cô chau mày:
-Mẹ, ở đâu mà chẳng phải đi làm. Nếu ai ở nước ngoài cũng làm ông chủ thì có nhiều ông chủ vậy sao?
Bà Hà sa sầm mặt mày:
-Cho dù có mà con không thích thì cũng chẳng ích gì.
Ông Hà cười gắp thức ăn cho vợ mình:
-Ăn đi, ăn đi. Khởi Trung, cháu cũng ăn đi.
Bà Hà chẳng thèm để ý đến chồng và con gái, tiếp tục hỏi:
-Vậy cháu có nhà rồi chứ?
-Anh ấy sống ở Phố Đông ạ. – Không nhẫn tâm nhìn Khởi Trung bị mẹ mình dồn ép như vậy, Tiểu Quân liền trả lời thay anh.
-ở khu nào của phố Đông?
-Kim Kiều ạ. – Khởi Trung giải thích. – Cháu làm việc ở Trương Giang. Kim Kiều cách Trương Giang không xa nên đi làm khá thuận tiện ạ.
-Kim Kiều ư? – Bà Hà kéo dài giọng, tỏ ra rất miễn cưỡng. – Nhà chúng tôi ở phố Tây. Tôi chưa đến Kim Kiều bao giờ cả.
-Đi tàu điện ngầm nhanh lắm ạ. – Tiểu Quân lại mở miệng.
Bà Hà trừng mắt nhìn con gái, ông Hà lại một lần nữa ra mặt. Ông cười nói:
-Bây giờ đi tàu điện ngầm rất thuận lợi. Hồi trước, tôi đi thăm ông cậu ở phố Đông mà phải đổi xe mất ba bốn lần. Bây giờ đi tàu điện ngầm một loáng là tới, chắc không đến nửa tiếng đồng hồ đâu.
-Phải. Xuống tàu đi bộ mất bốn mươi lăm phút, hai bên đường chẳng có lấy một cái siêu thị. – Bà Hà khịt mũi.
Đến lúc này, dù không quen nhưng Khởi Trung cũng hiểu ý của bà Hà. Anh nghiêng đầu nhìn Tiểu Quân, cô cũng đang nhìn anh. Anh vốn đã có chút bối rối, cô cũng cảm thấy lo lắng không yên nhưng khi hai người nhìn nhau thì không biết tại sao cả hai đều dần dần trấn tĩnh lại.
Bà Hà chau mày, bất đắc dĩ uống một ngụm canh. Ông Hà tỏ ra rất khách sáo. Ông nói chuyện với Khởi Trung một lát. Phạm vi câu chuyện khá rộng. Sau đó, ông nói đến giải bóng đá liên đoàn vừa kết thúc hai ngày trước. Hai người nói chuyện với nhau rất hợp, rất vui vẻ, rất đồng cảm.
Trên đường về nhà, bà Hà luôn oán thầm nói tầm nhìn của con gái quá kém, tìm được người đàn ông chẳng được điều kiện gì, nhà thì ở quê, xe thì không có. Tiểu Quân phản đối:
-Anh ấy có xe. Công ty phân cho anh ấy mà.
Bà Hà dậm chân:
-Công ty phân với mình mua giống nhau sao? Hơn nữa, công ty phân cho xe gì chứ? Xe đạp cũng là xe.
Ông Hà nghe mà phì cười:
-Chẳng phải năm đó, tôi đạp xe đến đón bà sao? Được rồi. Con gái thích là được rồi. Tôi thấy Tiểu Trần rất thật thà. Được đấy.
-Ông thì cái gì mà chẳng được. Trong mắt ông có cái gì không được? – Bà Hà quay lại nhìn chồng và con gái. Quá bực mình, giọng bà kiên quyết. – Dù sao tôi cũng không hài lòng. Điều kiện của cậu Lý tốt như vậy thì không muốn lại đi tìm anh chàng này. Đầu óc con làm sao thế hả?
Bà Hà nói là làm. Bà đã tỏ rõ thái độ từ chối gặp lại Khởi Trung và còn buông một câu, nếu Tiểu Quân kiên quyết lấy người đàn ông có điều kiện như vậy thì đúng là cô đã không coi bà ra gì.
Bề ngoài Tiểu Quân khá nhu mì nhưng tính cách của cô lại ương bướng. Bao nhiêu năm nay, chuyện cô tìm đối tượng luôn bị mẹ dồn ép nhưng cô đã sớm có thái độ phản kháng. Hơn nữa lại còn càng ngày càng kịch liệt. Thế nên sức ép lần này của bà Hà hoàn toàn phản tác dụng. Nếu nói trước đây Tiểu Quân quyết định lấy Khởi Trung còn có đắn đo thì lúc này cô đã hạ quyết tâm, dù mẹ có nghĩ thế nào, làm thế nào thì cô cũng sẽ kết hôn, cô sẽ lấy người đàn ông mà mẹ cho là điều kiện không ra gì này để chứng minh cho bà thấy, lần này không phải là trò trẻ con.
Trên thực tế, chuyện kết hôn vốn không phải là trò trẻ con.
Bố mẹ Khởi Trung nhanh chóng đặt vé máy bay về nước. Từ sau khi biết tin, bà TRần luôn trong tâm trạng vô cùng vui mừng. Trước khi lên đường mấy tuần, bà bắt đầu dặn dò con trai dù thế nào cũng phải bào Tiểu Quân ra sân bay đón bà. Như vậy họ mới có thể gặp đối tượng con trai mình đã chọn.
Khác xa những gì bà Hà đòi hỏi ở Khởi Trung, nhà họ Trần hoàn toàn hài lòng với mọi điều kiện hiện tại của Tiểu Quân.
Gia đình họ khá bình thường nên chỉ hy vọng con trai có thể tìm được một cô gái tốt, môn đăng hậu đối sống trọn đời. Tiểu Quân xấp xỉ tuổi với con trai họ, học vấn cũng khá, lại sinh ra và lớn lên ở Thượng Hải. Trong mắt họ, đúng là không gì có thể thích hợp hơn nữa. Có điều, tuy nói là vậy nhưng họ vẫn chưa mù quáng đón nhận Tiểu Quân thành con dâu chỉ qua lời miêu tả của cậu con trai duy nhất. Vui mừng thì vui mừng, ông bà Trần vẫn nói, tất cả mọi thứ cứ đợi sau khi gặp người ta rồi tính.
Khởi Trung cũng chẳng lấy làm lạ với chuyện này. Theo anh thấy, con người Tiểu Quân mọi thứ đều tốt, vấn đề khó khăn duy nhất cần phải giải quyết chính là thái độ của ông bà Hà với chuyện hôn nhân.
Thực ra, điều anh thật sự cần suy nghĩ chỉ có một mình bà Hà. Ông bà hà là hai người ở hai thái cực. Ông Hà cả ngày vui vẻ cười khà khà, vô cùng dễ chịu, còn bà Hà thì hoàn toàn ngược lại, trong mắt bà chứa đầy sự soi mói, nói chuyện thì không chịu nhường ai lấy nửa câu. Trước bữa ăn đó, anh vốn đã chuẩn bị sẵn vài câu nói nhưng chẳng được câu nào thành công mà còn bị bà Hà truy hỏi đến cùng.
Nhưng đối với anh, chuyện lấy Tiểu Quân đã chắc như đinh đóng cột rồi. Tuy tình hình bây giờ không suôn sẻ nhưng chỉ có chút thay đổi thôi, kết quả vẫn sẽ như dự tính.
Khi Tiểu Quân ở bên anh, cô chỉ nói:
-Anh thấy thế nào?
Hai người đang đi siêu thị mua thức ăn, anh lúi húi chọn thịt bò, gật gật đầu nói:
-Được đấy. Thịt bò hôm nay rất tươi ngon! Anh làm món thịt bò xào hạt tiêu đen nhé. Em có thích ăn không?
Tiểu Quân giận dữ:
-Em nói chuyện của chúng ta cơ.
Anh đứng thẳng dậy:
-Ờ! Phải rồi. Tháng sau, bố mẹ anh về Thượng Hải. Họ rất muốn được gặp em. Chúng ta ra sân bay đón bố mẹ anh nhé.
Khi nói chuyện, Khởi Trung tỏ ra rất tự nhiên. Tiểu Quân cũng không nghĩ ngợi nhiều mà chỉ đáp gọn lỏn một từ:
-Vâng.
Anh nghe xong, cười rất vui.
Tiểu Quân dồng ý xong mới nhớ lại vấn đề mình định nói lúc trước. Cô thở dài:
-Khởi Trung, em thấy anh và bố em thật giống nhau, chẳng lo lắng chuyện gì cả? chẳng bao giờ ý thức được những nguy cơ.
-Xảy ra chuyện gì vậy? – Anh đẩy xe hàng tiếp tục đi về phía trước. Còn đưa một tay ra nắm lấy tay cô.
Có một người phụ nữ xách chiếc giỏ nặng trịch đi ngang qua nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ. Dạo này, Tiểu Quân đã quen với những ánh mắt như thế nên cô cũng không mấy để ý mà nói tiếp:
-Mẹ em kịch liệt phản đối chuyện của chúng ta. Anh không nhận ra sao?
-Anh biết. – Anh gật đầu rồi lại đi xem cá. – Chúng ta ăn cá hấp nhé.
Sau đó, anh lại tự nói một mình:
-Hay là thôi đi. Chúng ta ra chợ mua thức ăn. Ở đó tươi ngon hơn!.
-Khởi Trung! – Cuối cùng cô không chịu nổi nữa, rút tay ra, đứng lại không đi nữa.
Khởi Trung ngoái đầu nhìn cô. Tiểu Quân giận dỗi là một thói quen rất thú vị. Cô thích bĩu môi. Lúc đó ở nơi công cộng nên không thể to tiếng được, môi bĩu càng cong hơn, khóe miệng thẳng tắp. Anh nhìn mà muốn phì cười nhưng lại sợ cô nổi giận nên đành bước đến xoa dịu.
-Được rồi. Anh biết em muốn nói gì. Mẹ anh không hài lòng về anh đúng không?
-Không đúng. – Điều mẹ cô không hài lòng là điều kiện, con người thì không liên quan gì. Tiểu Quân mở miệng muốn giải thích nhưng nói ra thì thật mất mặt nên cô đành im lặng.
-Tiểu Quân, em đã biên soạn chương trình bao giờ chưa? – Anh tiếp tục kéo cô đi.
-Chương trình ư? – Tiểu Quân không hiểu.
-Ừ! Một chương trình có thể tiến hành đến bước cuối cùng. Trong khi thực hiện, sẽ gặp phải rất nhiều vấn đề, có những vấn đề mà em không hề lường trước được.
Không hiểu tại sao anh lại nói những điều đó nhưng câu nói đó chưa phát ra thì đã khiến cho cô mềm lòng, Tiểu Quân không phản kháng hay ngắt lời anh nữa.
Đã đến quầy thanh toán, họ xếp hàng chờ tính tiền, anh nghiêng đầu nhìn cô: