-Dì Lan ư? Chẳng phải dì ấy đang ở bên Mỹ ạ? – Tiểu Quân lấy làm lạ, hầu hết họ hàng bên họ ngoại đều ở nước ngoài. Mẹ cô lại là con gái duy nhất của ông ngoại nên các ngày lễ tết đều có mỗi một mình, chỉ có thể đến thăm họ hàng nội.
-Về rồi. Dì ấy muốn mua một căn hộ ở Thượng Hải. Dì ấy vừa gọi điện cho mẹ và còn hỏi con nữa. Dì ấy nói lâu lắm rồi không được gặp con nên muốn mời chúng ta cùng đi ăn cơm.
-Vậy dì ấy muốn lấy ảnh của con làm gì?
Mẹ cô cười xuề xòa:
-Không có gì. Dì ấy chỉ muốn xem con thế nào thôi. Hồi nhỏ, dì ấy còn tặng quà cho con nữa. Con còn nhớ dì ấy không?
Tiểu Quân gật đầu. Gia cảnh nhà dì họ này khá sung túc. Dì ấy đã kết hôn hai lần và cũng ly hôn hai lần nhưng chưa có con cái gì. Trước đây, dì ấy chỉ đến Thượng Hải có một lần. Hồi đó, cô còn rất nhỏ, cả gia đình đã đến đường Nam Kinh ăn cơm. Dì ấy có tặng cô một hộp bút màu, trên đó có in hình chuột Mickey và vịt Donald. Năm đó, loại hộp bút màu này rất hiếm nên cô không nỡ dùng nó. Sau này, khi mang đến trường, bạn cùng lớp làm mất một chiếc mà cô khóc như chết đi sống lại. Hồi ức cay đắng như vậy thì đương nhiên là cô có ấn tượng rất sâu sắc rồi.
-Khi nào đi ăn cơm ạ?
-Trưa mai. Con không được đi làm thêm đâu đấy. Hãy ăn mặc cho xinh đẹp một chút.
-Con biết rồi. – Bị gián đoạn bởi cuộc nói chuyện với mẹ nên tạm thời Tiểu Quân tạm quên đi vấn đề liên quan đến Khởi Trung lúc trước và buột miệng đáp lời rồi đi tắm rửa.
Sau khi tắm xong, Tiểu Quân nhận được điện thoại của nhóm dự án của công ty Khởi Hoa. Họ phải làm thêm cả tối thứ bảy. Họ vừa xin lỗi vừa hỏi cô mấy câu. Nghe xong mà cô không tài nào chợp mắt được nữa. Cô phải sửa lại một phần nội dung trong bản kế hoạch của mình. Khi đi ngủ thì trời cũng gần sáng. Không ngờ sáng hôm sau, mẹ lại vào phòng gọi cô dậy. Bà kéo rèm cửa sổ lên, không cho cô thêm chút thời gian nào.
Nắng sớm tháng sáu chói cả mắt. Tiểu Quân nằm trên giường, hai tay che mắt than vãn:
-Mẹ, mẹ làm gì vậy?
-Dậy đi. Hôm nay, chúng ta sẽ đi ăn với dì con. Mới một đêm mà con đã quên rồi sao? – Mẹ cô có vẻ sốt ruột.
Tiểu Quân nhìn chiếc đồng hồ trên tủ đầu giường, kêu lên thảm thiết:
-Tám giờ ư? Mẹ, dì ấy có khi vẫn còn đang ngủ như ở bên Mỹ ấy chứ? Việc gì chúng ta phải dậy sớm như vậy?
-Ăn cơm trưa. Con định mười hai giờ mới dậy và một giờ ra khỏi cửa sao? Mau dậy đi. Chuẩn bị, chuẩn bị thôi. – Mẹ bước một bước là đến bên giường kéo chiếc chăn mỏng ra khỏi người cô khiến cho Tiểu Quân phải thét lên.
Sáng nay, dưới ánh mắt xét nét của mẹ, Tiểu Quân đã phải thay đi thay lại mấy bộ quần áo liền. Thay nhiều đến mức cô phát chán và luôn miệng oán thán:
-Mẹ, chúng ta chỉ là đi ăn cơm thôi mà. Có phải là đi gặp Từ Hi Thái Hậu đâu mà cầu kỳ thế ạ?
Bà Hà cầm chiếc quần bò trên giường rồi nói:
-Con lớn như vậy rồi mà ăn mặc chẳng ra sao cả. Con mặc quần bò đi gặp người lớn, muốn làm cho hai ông bà già này mất mặt sao?
-Không phải con đã thay rồi sao? – Căn phòng hướng Tây nên điều hòa cũng chẳng ích gì. Tiểu Quân nóng toát mồ hôi.
-Con tìm bộ màu sắc một chút. Ngày nghỉ mà con ăn mặc như đi làm vậy à? Con không thể trang điểm một chút được sao? – Bà Hà nhìn bộ đồ đen trắng mà con gái đang mặc than thở.
-Sao lại không được ạ? Bình thường con vẫn mặc thế này đi làm mà.
Không buồn nói nhiều với con gái, bà Hà tự đến tủ quần áo của cô tìm. Cuối cùng, bà cũng tìm được trong chiếc túi xám một chiếc váy liền màu vàng nhạt. Bà hài lòng quay lại nói:
-Bộ này. Được rồi. Con mặc bộ này.
Bộ váy được giơ ra trước mặt, Tiểu Quân bỗng thấy buồn. Đây là chiếc váy Chí Hào tặng cô. Sau khi chia tay, cô đã để tất cả những thứ anh tặng ở lại căn hộ chung cư bên bờ sông đó, không đem theo thứ gì. Cô chỉ giữ lại duy nhất chiếc váy này bên mình.
Cô không thích màu vàng nên cũng chỉ mới mặc nó có một lần. Hồi trước, cách đây rất lâu, tối hôm đó, họ đi tản bộ bên bờ sông, Chí Hào đã hôn cô. Đó là lần đầu tiên anh nói với cô là anh yêu em. Chiếc váy lụa bay lên, trượt trên làn da cô giống như nước vậy.
Từ đó về sau, cô không hề mặc lại bộ váy này nữa. Sau khi giặt sạch, cô đã cất nó vào trong túi và để trong góc tủ. Sau này, bản thân cô cũng đã quên mất là nó vẫn còn ở trong góc tủ. Hôm nay, bỗng nhiên lại nhìn thấy nó, cô cảm thấy cực kỳ lạ lẫm.
Bà Hà vẫn giục cô:
-Mau lên. Con mặc bộ váy này vào rồi đi gội đầu với mẹ. Mẹ phải đi sấy lại tóc. Con cũng đi đi.
Cô lắc đầu, ấn nó vào tay mẹ cô. Giọng kiên quyết:
-Mẹ, con không mặc bộ váy này đâu. Con mặc bộ nào cũng được nhưng bộ này thì không.
Sáng hôm đó, suýt nữa thì hai mẹ con nhà bà Hà cãi nhau vì bộ váy liến đó. Sự thật đã chứng minh, hai người cố chấp thì vẫn có lúc có thể thỏa hiệp được. Cuối cùng, Tiểu Quân mặc chiếc váy liền màu trắng cổ bẻ, bên ngoài khoác chiếc áo khoác màu xanh nhạt, trang điểm giống như một cô con gái nhà gia giáo, đến cả tóc cũng được sấy thẳng buông xuống gọn gàng.
Trang điểm mãi nên rốt cuộc hôm ấy ba người họ muộn giờ. May mà ông Hà đã gọi taxi từ sớm, tới nơi cũng chỉ muộn một chút. Trời nóng, Tiểu Quân nhìn mẹ mình vội đến toát cả mồ hôi. Không kìm được, cô rút khăn giấy ra đưa cho bà và hỏi:
-Mẹ, mẹ vội gì thế? Chúng ta là họ hàng, đến muộn một chút dì cũng không để ý đâu.
-Như vậy sao được. Người ta mời chúng ta. Chúng ta đến muộn sẽ không hay đâu. – Bà Hà dùng khăn giấy thấm thấm trên mặt, chỉ sợ giấy dính lên mặt sẽ khiến người khác buồn cười. Tiểu Quân nhìn mà chua xót, cô lấy tờ khăn giấy khác cẩn thận thấm mồ hôi giúp mẹ. Khi thấm, cô bỗng nhớ đến chiếc khăn tay của Khởi Trung và thầm nghĩ chiếc khăn đó vừa hữu ích, thân thiện với môi trường lại rất dễ sử dụng.
Dì họ đặt đồ ăn Thượng Hải ở khách sạn mà bà ở. Thang máy đưa thẳng họ lên tầng thượng. Ở đây trang trí đúng theo phong cách Thượng Hải. Hai bên hành lang là bức tường gạch màu xám, cánh cửa lớn của phòng ăn trang trí cầu kì như cánh cửa đá, đến cả những người phục vụ bê đồ ăn cũng mặc bộ đồ Trung Sơn.
Tiểu Quân thấy mà buồn cười. Cô nghĩ chắc chỉ có những người Trung Quốc ở nước ngoài lâu ngày mới thích thế này. Thực ra, nhìn thoáng một chút, bây giờ thành phố này cũng có thua kém gì các thành phố lớn trên thế giới đâu. Các tòa nhà cao tầng mọc lên san sát đấy thôi.
Nhưng mẹ cô nhìn thấy lại xúc động. Bà kéo tay chồng nói, hồi nhỏ Thượng Hải cũng giống như thế này. Nói rồi, bà quay lại ngắm kỹ cô con gái. Bà chau mày bẻ lại cổ áo của cô và còn nói:
-Con bé này, sao ăn mặc chẳng đâu vào đâu thế?
Chỉ là đi ăn với họ hàng thôi mà. Thật không thể hiểu nổi tại sao hôm nay mẹ lại khác thường như vậy. Tiểu Quân cảm thấy rất lạ.
Tất cả những nghi ngờ của cô cuối cùng cũng được giải đáp khi họ bước vào phòng ăn. Không phải chỉ có một mình dì Lan đợi họ ở đó. Còn một người đàn ông ngồi bên bàn ăn. Nghe thấy có tiếng, người đó ngẩng đầu nhìn với khuôn mặt béo trắng.
Dì họ vẫn nhiệt tình như trong ký ức của cô. Thấy ba người nhà họ Hà đến là dì liền đứng lên chào hỏi, giọng nói cực kỳ vui vẻ:
-Chị Văn Tú, anh rể, mọi người đến rồi. Đây là Tiểu Quân ư? Cháu lớn thế này rồi sao? Cháu xinh thật đấy! – Rồi bà quay sang giới thiệu họ với chàng trai, lúc này đã đứng dậy. – Đây là Lý Tuấn Khanh, con trai người bạn cũ của em. Bố Tuấn Khanh đến Mỹ định cư đã lâu nên Tuấn Khanh lớn lên ở San francisco. Lần này, cậu ấy cùng người nhà về nước thăm người thân.
Tiểu Quân nhìn mẹ nhưng bà Hà không nhìn cô mà đang nở nụ cười đáp lại dì rồi kéo cô ngồi xuống. Lý Tuấn Khanh đứng lên kéo chiếc ghế bên cạnh mình, đương nhiên, đó là chỗ dành cho Tiểu Quân rồi.
Khi ăn cơm, ở bàn ăn chỉ nghe thấy tiếng của dì Lan và bà Hà. Thực ra, từ nhỏ dì Lan đã ra nước ngoài cùng bố mẹ. Tình cảm của dì với bà Hà cũng không thân thiết lắm, chỉ là bà trời sinh có tính hòa nhã, còn bà Hà cũng khá vui tính nên hai người nói hết chuyện quá khứ đến hiện tại, đủ thứ chuyện trên đời.
Ông Hà và dì Lan không quen thân nhau lắm nên cũng chẳng nói gì. Còn Lý Tuấn Khanh có nói với Tiểu Quân vài câu. Đầu tiên là anh ta tự giới thiệu. Sau đó, anh ta nói với cô rằng bố mẹ anh ta không thích con gái nước ngoài nên đã nhờ dì Lan giới thiệu một cô gái Trung Quốc, tốt nhất là cô gái Thượng Hải. Mẹ anh ta là người Thượng Hải, ở nhà họ vẫn nói tiếng Thượng Hải.
Anh ta nói ba câu mà chẳng câu nào không liên quan đến bố mẹ. Tiểu Quân nghe mà phát chán. Sau đó, anh ta lại nói về các món ăn trên bàn. Anh ta nói đồ ăn Thượng Hải chính hiệu ngon hơn đồ ăn ở San Francisco. Tiểu Quân ngán ngẩm chẳng buồn đáp. Cô nghĩ: “Vớ vẩn! đây là Thượng Hải. Đồ ăn mà không ngon hơn ở San Francisco thì chẳng phải là sỉ nhục thể diện quốc gia sao?”
Anh ta lại hỏi cô món ăn mới đưa lên có tên là gì. Cô liếc mắt không thể không nói gì đành mở miệng:
-Món đó ư? Đó là món thịt kho tàu.
Anh ta vui vẻ gắp một miếng nếm thử, xuýt xoa khen:
-Ngon thật! Nó làm từ nguyên liệu gì vậy?
-Đại tràng lợn.
Lý Tuấn Khanh nghe xong mà muốn nghẹt thở, ho sặc sụa. Thật không ngờ anh chàng Hoa Kiều này lại có phản ứng kịch liệt với món đại tràng lợn như vậy. Tiểu Quân không nhịn được cười, may mà còn nhớ là mẹ cô đang ngồi bên cạnh nên không dám cười qua to chỉ lấy hai tay che miệng. Mắt anh ta hoa lên, ngồi ngây ra đó. Người nóng bừng, anh ta giơ tay lên sờ thì trán đã ướt đẫm mồ hôi. Cô trông thấy mà phát sợ, không kìm được phải nhích ra xa một chút.
Ăn cơm xong, dì Lan đề nghị Tiểu Quân đưa Lý Tuấn Khanh đi dạo để làm quen với Thượng Hải. Tiểu Quân hỏi:
-Dì à, chẳng mấy khi dì có cơ hội về thăm Thượng Hải, hay là chúng ta cùng đi dạo nhé.
Bà Hà lo lắng định nói gì đó thì dì Lan cười lắc đầu:
-Được rồi. Bà già này chỉ muốn ôn lại chuyện cũ với bố mẹ cháu thôi. Tiện thể chơi vài ván mạt chược, ở nước ngoài không có mấy người chơi nên ngứa ngáy chân tay lắm rồi.
Tiểu Quân nhìn ba người:
-Nhưng ba người vẫn thiếu một chân, làm sao mà chơi được ạ? Hay là cháu chơi cùng nhé.
Bà Hà trừng mắt cô:
-Chúng ta chơi mạt chược khuyết chân.
Như vậy cũng được sao? Tiểu Quân đành phải cùng Lý Tuấn Khanh ra ngoài. Vì không muốn nên cô cứ lê từng bước mà đi.
Tối hôm đó. Tiểu Quân và mẹ cô đã tranh cãi với nhau khá gay gắt. Bà Hà vừa về đến nhà là đóng sầm cửa lại, lao thẳng đến phòng con gái, mắng cô té tát.
-Ai bảo con bỏ người ta lại ở bến Thượng Hải? còn ra thể thống gì nữa.
Tiểu Quân giật nảy mình:
-Bỏ lại ư? Sao thế ạ? Con đã hỏi rồi mà, anh ta bảo không sao thì con mới đi đấy chứ?
-Con nói con phải làm thêm giờ thì người ta có thể không để con đi sao?
-Con phải làm thêm giờ thật mà. – Tiểu Quân chỉ vào chiếc máy tính. – Ngày mai con phải nộp rồi, thế nên phải làm ngay mới kịp.
Bà Hà không nhịn nổi nữa:
-Một ngày không làm thêm giờ thì con sẽ chết sao? Người ta muốn nói chuyện với con thêm một chút mà con quay đầu từ chối người ta như vậy, sau này còn ai dám hẹn con ra ngoài chơi nữa?