Ngày cuối cùng của tháng tư, bầu không khí trong phòng làm việc thật thảnh thơi. Vào giờ nghỉ trưa, mọi người đều bàn luận về kì nghỉ sắp tới. Khâu Tĩnh trêu Tiểu Quân:
-Còn cậu? cậu định đi nghỉ ở đâu thế?
-Tớ chưa nghĩ đến. –Tiểu Quân nói. – Bố mẹ tớ sẽ xuống miền Nam thăm người thân. Tớ ở nhà một mình nên chỉ muốn ngủ suốt ba ngày ba đêm thôi.
-Thật là chán ngắt! một kì nghỉ hiếm hoi như vậy mà cậu lại định ngủ cho hết như vậy sao? Cậu lãng phí sự quan tâm của Đảng và Nhân Dân quá đấy!
-Đảng và Nhân Dân sẽ tha thứ cho cô gái đã phải làm việc vất vả không quản ngày đêm này. – Tiểu Quân cười. – Cậu còn nói, cậu cũng có kế hoạch gì cho ngày nghỉ của mình mà.
-Không phải là tớ không có kế hoạch mà là bây giờ tớ không có quyền quyết định. Cậu cũng biết bạn trai tớ rất gia trưởng, anh ấy muốn đi đâu là sẽ kéo tớ theo. – Khâu Tĩnh oán thán.
Khâu Tĩnh và bạn trai cô ấy mới yêu nhau được ba tháng. Lúc nào cũng dính như keo nên mỗi lần được nghỉ, đối với cô ấy đều là những khoảng thời gian lãng mạn màu hồng. Tất nhiên Tiểu Quân hiểu rõ điều đó, cô cười xua tay với cô ấy:
-Được rồi. Tớ chẳng thèm đi với người mất tự do như cậu. Ai muốn làm người thừa ở đó chứ? Hơn nữa, tớ thật sự muốn ngủ hết ba ngày ba đêm cho thật đã.
-Cậu biết đùa đấy. Thôi nhé. – Khâu Tĩnh cười quay đầu đi.
Tiểu Quân nhìn theo cô ấy mà thầm thở dài. Thực ra, cô không hề đùa chút nào. Ngô Tuệ đòi hỏi ở dự án này rất cao. Gần đây, cô thật sự kiệt sức. Nếu không phải đã được xem nhóm thực hiện dự án bên công ty Khởi Hoa cũng phải chịu yêu cầu nghiêm khắc như vậy thì chắc cô vẫn cho rằng nguyên nhân Ngô Tuệ thay đổi ý định đồng ý tiếp tục hợp tác là vì cô ta muốn trả đũa công ty cô.
Mệt mỏi vì công việc chỉ là một trong số các nguyên nhân, vẫn còn một nguyên nhân nữa quan trọng hơn đó là Tiểu Quân bị mất ngủ.
Gần đây, cô liên tục mơ thấy cùng một giấc mơ. Cô chạy trong đêm mưa, không biết chạy về đâu, cuối cùng lại đến một nhà kho trống và ánh chớp lóe lên. Trong chớp loáng, trước mặt cô sáng như ban ngày, cô chỉ nhìn thấy một đôi trai gái đang ở bên nhau.
Giấc mơ này không hề xa lạ với TIểu Quân. Sau lần thất tình duy nhất thời đại học, cô đã từng gặp phải giấc mơ giống như vậy. Nó cứ bám riết lấy cô, dù cô có làm thế nào cũng không thể thoát ra được. Sau khi yêu Chí Hào thì nó mới dần dần rời bỏ cuộc sống của cô.
Thật không ngờ, sau bao nhiêu năm thì tất cả lại quay trở lại, thậm chí còn đáng sợ hơn. Bây giờ khuôn mặt của người đàn ông trong giấc mơ của cô không phải là chàng nghệ sĩ trong ký ức mơ hồ mà chính là Phùng Chí Hào.
Trong chớp nhoáng, anh ở bên một người đàn bà xa lạ khác. Khi nhìn thấy cô, anh không thấy lạ mà còn cười, giơ tay vẫy gọi cô lại như thể mọi thứ đều hoàn toàn bình thường.
Lần nào cô cũng như bị tảng đá lớn đè nén, tâm hồn hoàn toàn suy sụp. Dù là trong giấc mơ cũng đau đớn, không thể nào chịu đựng nổi. Cơn ác mộng này như là một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại. Cuối cùng, việc đi ngủ giống như một cực hình vậy. Cô thà ngồi cả đêm trước bàn máy tính sửa bản kế hoạch, không dám lên giường đi ngủ chứ quyết không uống thuốc ngủ. Chỉ đến khi nào mệt quá thiếp đi thì thôi. Ít ra, cô cũng không phải đến nửa đêm tỉnh giấc vì cơn ác mộng.
Tuy là ngày cuối cùng trước kì nghỉ nhưng trưởng phòng vẫn tranh thủ thời gian mở một cuộc họp tổng kết. Sau khi tan họp, mọi người cùng đi ăn, uống rượu, ca hát và oán thán lãnh đạo. Cuộc vui kéo dài đến rất muộn mới tàn.
Sau khi về nhà, một căn nhà lạnh lẽo đang chờ đợi Tiểu Quân. Bố mẹ cô ra tỉnh ngoài thăm người thân. Cô kiểm tra điện thoại thì tin nhắn cuối cùng là do người phụ trách nhóm dự án của công ty Khởi Hoa gửi đến chúc cô có kì nghỉ vui vẻ, cô hít một hơi thật dài. Cuối cùng, trước khi lên giường đi ngủ, cô vớ lấy lọ thuốc ngủ và bắt đầu bến đầu tiên của giấc ngủ dài ba ngày ba đêm.
Cái gọi là kế hoạch đã thay đổi. Cô đã hiểu sâu sắc đạo lý này. Bởi ngày hôm sau, Tiểu Quân ngồi trên chiếc Excelle, nghe Mỹ Mỹ hào hứng chỉ ra ngoài cửa sổ khi xe của họ đi qua cánh đồng lúa.
Giấc mơ ngủ ba ngày ba đêm của cô tan thành bong bóng. Cuối cùng, cũng đến được vùng núi phía Tây. Khi Mỹ Mỹ kéo lên xe, cô vẫn còn đang ngái ngủ do tác dụng của thuốc ngủ đã uống tối qua. Cô vốn cho rằng cuối cùng lần này, cô cũng có thể ngủ đến tận khi thuốc ngủ hết tác dụng mới thức dậy nhưng không ngờ, Mỹ Mỹ lại “chém trước báo sau”. Sáng sớm tinh mơ, cô ấy đã chạy đến nhà cô, lôi cô ra khỏi giường. Khi miệng cô vẫn còn nài nỉ không đi có được không thì Mỹ Mỹ đã vỗ cho cô một cái:
-Không được. Tớ đã mong chờ được đi ăn mơ tươi từ lâu lắm rồi. Cậu cứ thử không đi xem. Chúng ta không còn bạn bè gì nữa.
Khi lên xe, Tiểu Quân vẫn như đang ở trong đám mấy mù, suýt chút nữa thì bước nhầm lên thùng xe. Bờ vai ấm ấm, có người dìu cô. Cô ngoái đầu lại xem thì đó là Khởi Trung. Anh mặc chiếc áo phông trắng, cực kì thoải mái, cứ như ánh bình minh vậy.
Vì còn sớm nên không bị tắc đường. Khởi Trung lái xe rất cẩn thận, Tiểu Quân lên xe là lại ngủ tiếp. Khi cô thức dậy thì thấy trên người mình được đắp chiếc áo khoác của người khác. Cô không cần hỏi cũng biết đó là áo của ai. Mùi nắng quen thuộc này thì ngoài Khởi Trung ra còn ai có chứ? Cô mở mắt ngồi bên cạnh mỉm cười, Tiểu Quân cũng mỉm cười. Cô biết Mỹ Mỹ đã vì cô. Chỉ là một người sao có thể đối xử với người khác tốt như vậy, luôn luôn coi đó là trách nhiệm của mình mà không hỏi là liệu người đó có cần không?
Gió tháng năm thổi nhè nhẹ qua cửa sổ xe. Ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy một góc trời. Cô chưa ra khỏi Thượng Hải thì đã ngủ thiếp đi. Ký ức cuối cùng trước khi nhắm mắt lại là một bầu trời tờ mờ sao, khi tỉnh dậy đã thấy một bầu trời xanh. Một cảm giác mới mẻ, bên ngoài cửa xe là màu xanh thăm thẳm, những khe nước suối. Lúc đi qua một hồ nước lớn, Mỹ Mỹ thốt lên ngạc nhiên.
-Thái Quân, anh nhìn Thái Hồ kìa.
Tiểu Quân chưa bao giờ nhìn thấy Thái Hồ, cô lập tức nhổm người nhìn ra ngoài. Giọng Khởi Trung vang lên bên vô lăng hơi buồn cười. Anh chỉ nói một câu:
-Vẫn chưa đến, Thái Hồ mà nhỏ như vậy sao?
Thái Hồ mà nhỏ như thế sao…
Cuối cùng Thái Hồ thật sự cũng xuất hiện trước mắt Tiểu Quân. Lúc này, cô mới hiểu ý câu nói của Khởi Trung.
Con đường dần dần rộng ra. Chiếc cầu Thái Hồ trắng như tuyết trải dài ra trước mắt. trên cầu không có nhiều xe ô tô. Hai bên thành cầu là khói sóng trắng xóa. Nếu so với những thác nước trước đây cô đã từng được thấy thì quả đúng là ánh trăng so với ánh nến, khác nhau một trời một vực.
Chiếc cầu lớn chưa phải là tất cả, giữa hồ còn có một đảo nhỏ. Trên đảo có một ngôi nhà màu trắng xám. Kính cửa xe được kéo xuống hết, bên tai là tiếng gió thổi phần phật, những chú cò trắng giật mình bay vút lên, mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Ngôi nhà đó nằm một mình giữa ngút ngàn màu xanh xung quanh. Cánh cửa sổ vẫn chưa đóng hẳn nên có thể nhìn thấy tấm rèm cửa màu trắng đang bị gió thổi tung lên. Cũng không biết ai sống trong căn nhà đó nữa?
Xe đi xa rồi mà Tiểu Quân vẫn nhìn về phía ngôi nhà đó. Thái Quân đang nói chuyện với Khởi Trung. Họ vừa nhắc đến cây cầu này thì Khởi Trung nói, hồi anh còn nhỏ, họ phải đi phà để ra khỏi Tây Sơn. Nếu lúc đó có cây cầu này thì tốt biết mấy. Vài năm trước, cầu mới được xây nên đi lại thuận tiện hơn nhiều. Tiểu Quân không kìm nổi trí tò mò hỏi:
-Vậy còn hòn đảo thì sao? Khi xây cầu, họ làm luôn cả hòn đảo đó sao?
Anh quay đầu lại nhìn cô. Cô đang tì vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài. Khi nói chuyện với anh, đầu cô hơi nghiêng về một bên. Gió thổi mạnh làm những lọn tóc xõa ra trước mặt. Cô giơ tay vén lại tóc nhưng không được nên đành phải dùng cả hai tay để túm lại. Anh liếc nhìn, khi nói, trong mắt anh bỗng lấp lánh nụ cười, anh nhẫn nại giải thích:
-Không đâu. Hòn đảo đó vốn có từ trước. Hồi nhỏ, tôi cũng đã lên đấy. Lúc đó không có ngôi nhà kia. Sau này, họ mới xây ngôi nhà đó.
-Thế ai sống ở đó vậy? – Tiểu Quân tò mò. Mỹ Mỹ cũng góp vui:
-Phải đấy. Chắc chắn là một người cực kỳ giàu có. Thật tuyệt vời!
Thái Quân không hài lòng:
-Thế thì có gì ghê gớm chứ? Nhà của mẹ anh ở quê lớn như vậy mà chỉ mới xây hết có hơn một trăm nghìn tệ. Hơn nữa, em chưa gặp người ta, sao em biết là người ta tuyệt vời chứ?
-Em nói ngôi biệt thự của người ta tuyệt vời! Ở giữa Thái Hồ có một hòn đảo mà trên đảo lại chỉ có mỗi căn nhà đó. ở nàh anh những thứ khác không nhiều chỉ nhiều mỗi đất. Xây một ngôi nhà ăn nhằm gì? Cho dù có xây cả một nông trại cũng chẳng có gì đáng kể. – Khi nói, Mỹ Mỹ cười khì khì, dùng tay đẩy vai bạn trai về phía trước. Thái Quân cười thành tiếng và cũng đáp lại một câu:
-Phải. Vậy có xây một chuồng heo ở đây chắc cũng hơn một căn hộ hai phòng ở Thượng Hải nhỉ?
-Đừng đoán nữa. Đó là phòng thu phí của thị trấn đấy. Chủ tịch thị trấn đã xây dựng nó theo kiến trúc nước ngoài. Được đấy chứ? Khả năng bắt chước của người Tây Sơn thế nào? – Khởi Trung đưa ra câu trả lời cuối cùng trong sự hồi hộp chờ đợi của mọi người. Khi nói, mắt anh nhìn về phía trước nhưng nhìn kỹ vẫn phát hiện ra nụ cười trên khuôn mặt ấy.
Câu trả lời nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Lúc đó trong đầu Tiểu Quân ngập tràn ảo ảnh, giống như quả bong bóng cực lớn bay trên đầu hòi nhỏ mà tay cô chưa kịp chạm vào thì đã nổ tung. Sau khi giật mình là một tràng cười nắc cẻ.
Mỹ Mỹ cũng cười vỗ vào thành ghế phía trước:
-Trạm thu phí giống như một ngôi nhà cổ! Đúng là quá giống sơn trại. Sơn trại kinh điển.
Xe đã đi qua chiếc cầu lớn. Vài giây cuối cùng khi xe rẽ ngoặt, Tiểu Quân ngoái đầu lại nhìn ngôi nhà giữa hồ một lần nữa. tất cả những cảm xúc trước đây đều hóa thành một nụ cười, nở mãi trên miệng mà không tắt.
Khởi Trung lái xe qua thị trấn, vào đường núi, lên dốc, cuối cùng dừng lại bên một ngôi nhà màu xám. Khi xuống xe, anh giới thiệu với mọi người:
-Đây là nàh của ông bà nội tôi. Ông bà tôi đã mất nên giờ chỉ có một mình tôi sống ở đây thôi. Mọi người vào đi.
Quả đúng là căn nhà cổ. Cánh cửa gỗ khép hờ. Cửa xe vẫn chưa đóng lại thì có đứa trẻ chạy đến, nhìn thấy Khởi Trung, nó hét lên rồi nhào đến gọi thân mật:
-Ông trẻ về rồi. Chúng cháu đợi ông trẻ lâu lắm rồi.
Đó là cậu bé đầu trọc, phơi nắng nhiều đến mức da đen bóng, đôi mắt sáng cười híp cả lại. Cậu bé chạy nhanh đến mức Tiểu Quân chưa kịp nhìn rõ thì cậu bé đã chạy đến bên Khởi Trung rồi.
Từ sau cánh cửa lại có người bước ra. Đó là một đôi vợ chồng khoảng hơn bốn mươi tuổi. Tất cả đều có khuôn mặt chất phác. Họ vui mừng gọi Khởi Trung:
-Chú! CHú về rồi ạ. Chú đi đường vất vả quá! Mọi người vào ăn cơm đi. Cơm canh xong hết cả rồi ạ.
Khởi Trung bế đứa trẻ, miệng đáp lại đôi vợ chồng kia nên nhất thời không có thời gian giới thiệu với họ. Khi đặt đứa trẻ xuống, anh mới ngoái đầu về phía ba người đang trợn tròn mắt, há hốc mồm vì ngạc nhiên kia. Đặc biệt là Tiểu Quân, cô nhìn chằm chằm vào anh. Anh cười hỏi:
-Sao vậy? đây là cháu trai và cháu dâu của tôi. – Rồi anh vỗ vỗ vào cậu bé đang gây sự chú ý của tất cả mọi người nói. – Tiểu Cương, cháu gọi tôi b