Trước mặt anh, cô cũng dùng lí trí che giấu vô cùng tốt, nhưng sau khi quay người đi lại nước mặt đầy mặt…
Trải qua một đêm tự kiểm điểm bản thân, tôi rút ra kết luận rằng phải sắp xếp lại đời sống tình cảm của mình, hôm qua để xảy ra chuyện như vậy, chủ yếu là do đời sống tình cảm bản thân quá đói khát, cắt đứt quan hệ quá lâu với người khác giới dẫn đến miễn dịch bị suy giảm, biểu hiện quá tùy tiện trước mặt Lâm Khải Chính – người đàn ông vốn đã có sức sát thương cực mạnh, đến nỗi anh ấy cho rằng tôi là loại phụ nữ không có nguyên tắc gì, vì vậy tôi cũng nên bắt đầu lại từ đầu, yêu đương thôi, tôi mới 28 tuổi, còn có thể theo kịp các cô gái xinh đẹp, hoàn toàn có khả năng tìm được một anh công chức, giảng viên đại học hay thẩm phán nhân dân gì đó. Tôi không thể vì sự lăng nhăng của Tả Huy mà mất đi niềm tin, cũng không thể vì lời nói nhảm sau bữa rượu của Lâm Khải Chính mà mất phương hướng! Đúng! Trâu Vũ, hãy tin tưởng vào bản thân! — tôi dần thiếp đi trong cảm xúc mạnh mẽ phấn khích.
Buổi sáng, ánh nắng chói mắt đánh thức tôi, nhìn đồng hồ, đã 8 rưỡi.
Trâu Nguyệt đã mua đồ ăn sáng đặt trên bàn, nó thật sự là đứa trẻ ngoan, đột nhiên tôi thấy áy náy với nó.
Khi tôi thu dọn xong, chuẩn bị ra khỏi cửa, di động báo có tin nhắn, của Cao Triển Kỳ gửi: “9 giờ sáng, toàn thể các thành viên tới họp, chào mừng chủ nhiệm vinh quang trở về.”
Thời gian gấp gáp, tôi vội vàng chạy ra đường. Đột nhiên một ô tô Honda màu trắng mới tinh chầm chậm đi theo tôi, có người gọi tên tôi. Tôi cúi đầu liếc trong xe, là Tả Huy! Lão này thật không vừa, mua xe rồi cơ đấy!
“Làm gì đấy?” Nhìn thấy anh ta, tôi chẳng vui vẻ gì.
“Lão Triệu hôm qua gọi điện cho anh, anh ấy và Tiểu Tam hai ngày tới sẽ đến đây công tác, muốn hẹn mấy chúng ta gặp gỡ một chút.” Hai người anh ta nói tới là bạn học của chúng tôi.
“Gặp mặt không vấn đề gì.” Tôi nói: “Anh mời là việc của anh, tôi mời là việc của tôi.”
Nói xong tôi tiếp tục đi về phía trước.
Nghe thấy lời nói này của tôi, Tả Huy dừng xe, xuống xe chạy theo tôi: “Trâu Vũ, đừng như vậy, Đều là bạn học lâu rồi không gặp, cùng gặp nhau đi mà, việc gì phải làm phức tạp thế.”
“Không phải tôi muốn làm phức tạp, mà vốn dĩ đã phức tạp rồi.” Bước chân tôi không dừng.
“Chúng ta vẫn là bạn chứ?”
“Anh coi tôi là bạn được rồi, nhưng tôi chưa từng có suy nghĩ ấy.” Tôi chặn một chiếc taxi, lên xe rời đi, thấy Tả Huy đuổi theo bên đường, đứng sững nơi đó. Anh ta là sư huynh lớn hơn tôi một khóa ở trường, gặp tôi trong lễ hội khiêu vũ ở nhà ăn đơn sơ bị trúng tiếng sét ái tình, mời tôi đi xem phim hai lần ở ngõ sau trường, ăn cơm ba lần, rồi tiến tới quan hệ yêu đương. Thực tiễn chứng minh, chính vì chi phí đàn ông tán tỉnh phụ nữ quá ít, nên khi ruồng bỏ cũng không chút luyến tiếc. Tôi mãi mãi nhớ bộ dạng anh ta quỳ xuống dưới chân tôi, khóc rưng rức xin tôi tha cho anh ta một con đường sống, người đàn ông như vậy chẳng cần làm gì.
Tới chỗ làm, mọi người đều đã tập hợp đầy đủ, chủ nhiệm Trịnh ngồi trên ghế đầu bàn mặt mày hồng hào, hăng hái, huy chương vàng lấp lánh bên cạnh, cùng với mái đầu bị hói một nửa của ông ta cùng nhau tỏa sáng. Theo thường lệ tôi ngồi ở vị trí cạnh Cao Triển Kỳ, Cao Triển Kỳ cúi đầu nói với tôi: “Xem ra chuyến đi Bắc Kinh vô cùng vui vẻ.” Hai chúng tôi lại nhớ tới cô thư ký bên cạnh mình trốn đi mất tiêu thì nhìn nhau cười cợt.
Nghi thức hoan nghênh vô cùng dài dòng, chủ nhiệm Trịnh báo cáo hết một lượt với hầu như toàn bộ các lãnh đạo phát biểu trong cuộc họp. Tôi quả thật lo rằng đến danh sách một trăm luật sư đoạt giải ông ta cũng đều đọc ra, vội vàng chọn lúc ông ta nghỉ lấy hơi lớn tiếng tuyên bố: “ Một lần nữa chúng ta hãy nhiệt liệt cho một tràng pháo tay chúc mừng chủ nhiệm Trịnh đã giành được giải thưởng vinh dự này.”
Tiếng vỗ tay làm chấn động cả phòng hội nghị, mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt cảm kích.
Chủ nhiệm Trịnh thấy tình hình như vậy cũng đành kết thúc chương trình hội nghị này. “Cảm ơn mọi người, sau đây, mời các cộng sự ở lại sau cuộc họp, các đồng chí khác có thể trở lại làm việc.”
Các chàng trai, cô gái ùa ra khỏi phòng họp như chim vỡ tổ, chỉ còn lại mấy tên trùm sò chúng tôi.
Chủ nhiệm Trịnh nói: “Sáng nay, luật sư Cao vừa báo cáo với tôi một tin, tôi thấy rất quan trọng, đối với chúng ta mà nói đây là cơ hội tốt nghìn năm khó gặp, sau đây mời luật sư Cao nói qua một chút.”
Việc tốt gì? Tôi tò mò nhìn Cao Triển Kỳ chăm chú, xem anh ta có trò bịp gì.
Cao Triển Kỳ thanh lọc cổ họng rồi nói: “Như thế này. Tôi nghe ngóng được một tin, cố vấn pháp luật của công ty Trí Lâm lúc đầu là văn phòng luật sự Cao Thành, riêng chi phí cố vấn hàng năm cho công ty Trí Lâm đã là 50 vạn, cộng thêm mỗi vụ án tố tụng còn thu phí theo tiêu chuẩn, thu nhập một năm có thể đạt tới gần trăm vạn. Hợp đồng giữa văn phòng luật sư Cao Thành và công ty Trí Lâm cuối tháng 6 năm nay hết hạn, chủ nhiệm văn phòng Cao Thành đã chính thức bị bắt do bị nghi có dính líu tới vụ kiện đút lót hối lộ, nên năm nay công ty Trí Lâm chắc chắn phải thay đổi cố vấn pháp luật.
Tôi choáng váng cả đầu óc, gần đây công ty Trí Lâm này quả thật đâu đâu cũng thấy xuất hiện.
Cao Triển Kỳ nói tiếp: “Hơn nữa năm nay cách thức lựa chọn cố vấn pháp luật là đấu thầu nội bộ, do thành viên hội đồng quản trị tiến cử văn phòng luật sư, sau khi thống nhất điều tra thực tế, sẽ do hội đồng quản trị tập đoàn bỏ phiếu quyết định. Căn cứ vào tiêu chuẩn tiến cử của công ty Trí Lâm đưa ra, văn phòng chúng ta hoàn toàn phù hợp điều kiện, bây giờ vấn đề cốt lõi là tìm một thành viên hội đồng quản trị tiến cử văn phòng chúng ta tham gia và bỏ thầu. Có điều, tôi biết, trong văn phòng chúng ta có một vị luật sư có quan hệ cá nhân khá tốt với phó tổng Lâm của công ty Trí Lâm ……” Nói xong ông ta mỉm cười quay đầu nhìn tôi.
Cơn chóng mặt của tôi đang lên cao, trải qua việc tối qua, tôi quả thực không thể tưởng tượng nổi mình và Lâm Khải Chính có dính líu gì.
Tất cả mọi người đều hiểu, dồn hết ánh mắt vào tôi. Chủ nhiệm Trịnh phát biểu: “Tiểu Trâu, cô liên hệ với vị phó tổng đó đi, giới thiệu qua về thực lực văn phòng chúng ta, giành lấy sự ủng hộ của anh ta.”
“Thực ra Cao Triển Kỳ hiểu lầm rồi, tôi và Lâm Khải Chính chẳng quen biết, tôi không có phương thức liên hệ với anh ta.” Tôi mệt mỏi phân trần.
“Tôi có điện thoại, tôi dò la được rồi!” Cao Triển Kỳ vội nói. Tôi lườm anh ta một cái.
“Cho dù quen hay không, Tiểu Trâu cô cứ thử một chút đi, tôi tin vào năng lực của cô. Nói chung đừng bỏ qua cơ hội này. Cuộc họp hôm nay dừng tại đây.” Chủ nhiệm Trịnh nói xong, đứng lên rời đi trước tiên, nâng niu chiếc huy chương vàng lóng lánh lên rồi đi.
Cao Triển Kỳ đi sau tôi, tự tung tự tác vào văn phòng tôi, lấy từ di động ra một dãy số điện thoại: “Nào, nào, gọi một cuộc, sắp tới hạn chót rồi.”
Tôi nổi xung lên trả lời: “Tôi không gọi, muốn thì tự anh gọi đi, anh chẳng phải chưa từng gặp qua anh ta, anh ta còn giúp anh cơ mà.”
“Đó là vì nể mặt cô.”
“Dù sao tôi cũng không gọi, hiện tại công ty mình chẳng phải không có việc để làm. Ai biết loại công ty đó làm những gì, nói không chừng làm không tốt còn bị bỏ tù ý chứ.”
“Chỉ nhắc anh ta một chút thôi là được mà, xem xem phản ứng của anh ta thế nào, lại chẳng cần cô bán sắc, hà tất phải căng thẳng thế!” Nói xong, anh ta cũng chẳng thèm quan tâm tốt xấu ấn loa ngoài của điện thoại trên bàn tôi, sau đó bắt đầu bấm số. Tôi vừa liếc số điện thoại, là số trợ lý của Lâm Khải Chính. Reo 2 tiếng chuông, vang lên giọng “alô”.
Cao Triển Kỳ rất căng thẳng, “Gọi được rồi, gọi được rồi.” Rồi nhét ống nói vào tay tôi.
Tôi không trốn được, đành “Alô” một tiếng.
“Xin hỏi là vị nào?”
“Xin hỏi Lâm tổng có ở đấy không ạ?” Tôi muốn trí trá để qua ải, không định để lộ bản thân, vì vậy không tự giới thiệu.
“Luật sư Trâu, chào cô, Lâm tổng đang có cuộc họp thường kỳ.” Thảm rồi, bị anh ta nhận ra.
“Vâng, vâng ạ.”
“Cô có việc gì không, Lâm tổng họp xong tôi lập tức nhắn anh ấy gọi cho cô.” Trợ lý nói rất khách khí và nhiệt tình, dường như … dường như biết chuyện gì đó? Mặt tôi đỏ lên, vội nói: “Không cần, không cần đâu, không có việc gì, anh không cần nói với anh ấy là tôi gọi điện tìm, tôi sẽ liên hệ sau với anh ấy.” Nói xong, tôi lập tức cúp máy.
Cao Triển Kỳ ngồi đối diện với tôi, thấy biểu hiện của tôi có chút sâu xa phức tạp. Sau đó anh ta hỏi: “Sao, không phải anh ta à?”
“Không, anh ta đi công tác rồi, tháng sau mới trở về.” Tôi nói bừa.
“Được rồi, tôi sẽ nghĩ cách.” Không ngờ Cao Triển Kỳ không lảm nhảm với tôi nữa mà quay người bỏ đi.
Lúc này, điện thoại trên bàn reo, tôi vừa nhìn là nhận ra số di động của Lâm Khải Chính. Trợ lý có lẽ nói cho anh ấy biết tôi đã gọi điện.
Tôi không có dũng khí để nhận, hai mắt chăm chú nhìn vào số điện thoại đó, mặc kệ tiếng chuông kêu ầm ĩ trong không gian bé nhỏ.
Sau khi chuông reo vài tiếng rồi ngừng lại, tôi thở dài một hơi.
Đột nhiên, nhạc di động của tôi lại bắt đầu vang lên, tôi thất kinh, lập tức lấy điện thoại từ trong túi ra, lại là số của anh ấy.
Tôi thực sự không thể nhận, nên nói gì với anh ấy chứ, sau khi chia tay bối rối như thế tối qua, tôi lấy đâu ra lập trường yêu cầu anh ấy tiến cử văn phòng chúng tôi ra cạnh tranh vị trí cố vấn pháp luật đây?
Hơn nữa, tôi thực sự đang sợ hãi anh ấy sẽ giống như những người đàn ông khác, dùng thái độ rất thành khẩn nói: “Xin lỗi, tối qua tôi uống nhiều quá.” — Lấy rượu làm cái cớ để xóa bỏ tất cả hậu quả trước sau luôn là lý do quang minh chính đại nhất, cũng là lý do khiến phụ nữ không còn mặt mũi nào nhất, ý muốn nói rằng tôi chỉ xuất hiện đúng thời gian không thích hợp mà thôi, không hơn.
Điện thoại trong tay tôi rung, phát ra âm thanh vui vẻ. Tôi đếm 1 giây, 2 giây, 3 giây, 4 giây, 5 giây, 6 giây, 7 giây. Giây thứ 7, chuông điện thoại im bặt, sự chờ đợi của anh ấy, sự nhẫn nại của anh ấy cũng chỉ được có 7 giây mà thôi.
Chiều hôm đó, tôi lên máy bay đi Bắc Kinh, một đơn vị cố vấn vẫn luôn đợi tôi sắp xếp thời gian, tiến hành bồi dưỡng kiến thức pháp luật cho nhân viên của họ, điều này khiến tôi có lý do tạm đi xa trong một khoảng thời gian.
Tôi không gặp bất cứ ai ở sân bay, điện thoại tôi cũng không còn xuất hiện số của Lâm Khải Chính. Anh ấy thông minh như vậy sao có thể không đoán ra suy nghĩ của tôi.
Để tất cả mọi việc kết thúc như vậy chính là phương thức giải quyết tốt nhất.
Tôi lưu lại ở Bắc Kinh gần 1 tuần, thực ra bồi dưỡng 1 ngày là kết thúc nhưng đơn vị cố vấn có phòng nghỉ, tôi cũng thích đi lang thang khắp nơi thủ đô. Trong thời gian đó, Cao Triển Kỳ từng gọi cho tôi, thông báo bạn học tới chơi, may mà tôi ở xa tránh không phải tiếp xúc trực tiếp với Tả Huy, rốt cuộc không phải chịu đựng ánh mắt thông cảm của các bạn học cũ. Trên thực tế, cho dù vẻ mặt tôi có cứng rắn thế nào cũng không thể không có chút lưu tâm gì tới cuộc hôn nhân thất bại. Sự phản bội của người chồng sẽ khiến người ta sinh ra hoài nghi tất cả mọi lời hứa, lo lắng không yên với tất cả tình yêu.
Bên cạnh nơi tôi ở có một tiệm trà nhỏ, có vài buổi chiều, tôi ngồi ngơ ngẩn trong đó . Người qua đường muôn hình muôn vẻ, né