g tôi đi ra không đầy 5 phút. Sau khi ra khỏi cửa, thư ký giao tận tay chúng tôi hợp đồng, trưởng phòng hành chính pháp luật Âu Dương cũng đứng bên đợi gặp mặt chúng tôi. Tác phong làm việc của công ty Trí Lâm có thể từ một phần nhỏ mà đánh giá toàn công ty.
Buổi tối, cả văn phòng vui hết mình, mọi người tụ tập, sau đó hát Karaoke đến tận rạng sáng. Cao Triển Kỳ vồn vã muốn tiễn tôi nhưng bị tôi nhẹ nhàng từ chối.
Tôi lê tấm thân mệt mỏi xuống taxi, đi về phía nhà mình. Đột nhiên, đằng sau có người gọi tôi: “Luật sư Trâu, xin đợi một lát.”
Tôi vừa quay đầu thấy trợ lý của Lâm Khải Chính đứng đằng sau tôi. “Luật sư Trâu, Lâm tổng muốn nói chuyện với cô.”
“Bây giờ?” Tôi lấy di động ra nhìn thời gian, đã 1h30 sáng rồi.
“Đúng, Lâm tổng vẫn đang đợi cô. Xin lên xe.”
Tôi đành theo anh ta lên xe.
“Xin hỏi anh đợi tôi rất lâu rồi à.” Tôi áy náy nói.
“Đúng, tôi qua đây từ 5h chiều.”
“Sao không gọi điện cho tôi?” tôi càng áy náy hơn.
“Lâm tổng dặn dò, muốn tôi gặp mặt cô rồi mới chuyển ý của anh ấy.” Anh ta nói rất bình thường.
“Anh đáng lẽ nên gọi cho tôi mới phải, đợi lâu như vậy, trời ạ, vậy anh ăn cơm chưa?”
“Không sao.”
“Xin hỏi quý tính anh? Không biết nên gọi thế nào?”
“Tôi họ Phó, mọi người đều gọi tôi là anh Phó.”
“Anh Phó, tôi đưa anh đi ăn chút đồ trước, Lâm tổng chắc đã ngủ rồi.”
“Không đâu, sắp tới rồi, anh ấy đang đợi cô.”
Trong lòng tôi có chút bất an, vì sao phải gặp tôi chứ, có chuyện gì đáng nói?
“Luật sư Trâu,” Anh Phó đứng cạnh gọi tôi, tôi hoàn hồn, lại thấy xe đã dừng trước cửa lớn khách sạn Quân Hoàng. “Lâm tổng đợi cô ở quán café tầng 28.”
Ánh sáng dìu dịu trong quán café vắng vẻ, vang lên tiếng nhạc du dương, có thể thấy Lâm Khải Chính đang ngồi quay lưng lại cửa ra vào. Trước bàn phục vụ ở cửa, một cô gái đang đứng ngáp. Tôi áy náy cười với cô.
Tôi nhẹ nhàng bước tới bên cạnh Lâm Khải Chính, chỉ thấy anh nửa dựa lên ghế sô fa, nhìn ra ngoài cửa sổ, trên người vẫn mặc bộ compe màu xám sẫm ban ngày, nhưng cổ áo đã nới lỏng một nửa, cà vạt vứt lên trên ghế bên cạnh.
Chưa đợi tôi lên tiếng chào, anh đã nói: “Uống rượu à?”
“Vâng.” Tôi hơi ngại: “Tối nay các đồng nghiệp ở văn phòng vui hết mình.”
“Vì sao?”
“Vì chúng tôi nhận được một vụ làm ăn lớn.” Tôi trêu đùa.
Anh hiểu ý tôi, mỉm cười.
Tôi nói từ đáy lòng mình: “Lâm tổng, cảm ơn anh, tôi biết, chúng tôi có thể được chọn hoàn toàn là nhờ anh.”
Anh gật đầu, nhận ý cám ơn của tôi, không chối từ. Lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông giàu sang quyền thế như vậy, đã không khoe khoang, cũng không mất đi sự hứng thú với mọi việc, có lẽ đây mới là quý tộc thực sự.
“Em uống gì?” Anh quay đầu nhìn tôi rồi hỏi.
“Không, hôm nay tôi uống rất nhiều rồi.” Tôi vội xua tay. Anh cũng không khách khí, lại hướng tầm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi nhìn theo anh, tuy đã rạng sáng, nhưng vùng trời thành phố vẫn bị ánh đèn chiếu đỏ, các tòa nhà trùng trùng trùng điệp điệp xa xa gần gần tạo thành đường cắt chằng chịt đan xen. Tôi buột miệng hỏi anh: “Trong số các toà nhà đó có bao nhiêu toà nhà thuộc về anh?” Anh nghĩ một chút rồi trả lời: “Lần trước họ từng báo qua con số thống kê cho tôi, trong thành phố này, nhà ở chúng tôi xây dựng tổng cộng khoảng hơn 1 vạn 2. Có điều không thể nói thuộc về tôi vì đa số đều đã bán đi rồi.”
“Vậy anh thực sự có rất nhiều tiền!” Tôi xuýt xoa từ đáy lòng.
Anh lắc đầu: “Có tiền hay không có tiền, đều là ẩn số, một công ty có tổ chức lớn vậy, một quyết định sai lầm cũng có thể sẽ thua toàn bộ.”
“Với thực lực của các anh, cho dù thua cũng thua cho đẹp.” Tôi nói một cách chân thành.
Anh nhún vai, buột miệng nói ra một câu tiếng Anh: “Who knows!”
Không khí có phần trầm xuống, tôi vội vàng nói: “Nếu tôi muốn mua nhà, tìm anh thì có phải sẽ được giảm giá không?”
“Tôi có thể tặng em.” Anh nói không cần nghĩ ngợi.
Tôi nghĩ anh nhất định nói đùa, thế là cũng thuận theo lời anh mà nói: “Vậy anh không được hối hận nhé.”
“Không, em xem xong rồi nói cho tôi, chỉ cần chưa bán đi đều được.” Anh trả lời vẫn rất nghiêm túc.
Anh đang đùa đúng không? Đây là cách hài hước của anh ư? Tôi nhất thời không biết là chuyện gì nữa, cũng không trả lời được. Không khí giữa hai người lại trầm mặc.
Một lúc sau, anh lên tiếng: “Tối đó, rất xin lỗi ……” Tim tôi thắt lại, cuối cùng phải nghe thấy câu “Xin lỗi, tôi uống nhiều” anh nói với tôi. Đừng nói, đừng nói, tim tôi thảm thiết kêu!
Thế là, tôi dứt khoát ngắt lời anh: “Tối đó là việc ngoài ý muốn, tôi cũng không để tâm.” — Tôi nghĩ, cứ như vậy đi, quá bối rối rồi, đừng thảo luận nữa.
Anh quay đầu nhìn tôi, tôi lại nhìn thấy ánh mắt trong veo của anh, lần này, tôi không trốn tránh ánh mắt ấy. Tôi nhìn anh, trong ánh mắt anh vằn những tia máu, trên cằm anh có những vệt râu đen , miệng anh thậm chí hơi nứt ra vì khô.
Anh nhìn tôi, đột nhiên lắc đầu nói: ‘Không, tôi không cảm thấy đó là ngoài ý muốn.”
Tim tôi đập “Thình thịch”, đây không phải là đáp án tôi dự liệu.
“Tối đó tôi không say, càng không phải rượu vào nói lời thất lễ, trên thực tế, tôi thật sự không tự chủ được mà bị em thu hút.” Anh tiếp tục nói: “Trâu Vũ, em biết không? Em hoàn toàn đặc biệt, khác với các cô gái khác, khiến tôi muốn lại gần em, hiểu em, làm bất cứ việc gì vì em. Cho tới bây giờ, phụ nữ vây quanh tôi đều khiến tôi chán ghét và phiền não. Chỉ có em có thể khiến tôi vui vẻ. Tôi thích nhìn em nói chuyện, nhìn em cười, đặc biệt là hôm đó, dáng đứng sợ hãi đến run rẩy trên bục phía xa, lại khiến tôi rung động.”
Anh đang nói gì, anh đang nói thích tôi ư? Trong lòng tôi hoảng sợ hỏi bản thân. Đây là tình trạng tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng, tuy trong lòng tôi cũng từng nhung nhớ, nhưng lập tức bị lý trí hoàn toàn chế ngự. Nhưng, vừa nãy, những lời chính miệng anh nói ra, dường như chính là ý này! Tôi nên làm thế nào? Tôi nên làm thế nào? Tim tôi sóng lớn dâng trào, nhất thời không kịp phản ứng, chỉ ngơ ngẩn nhìn anh.
Khi tôi đang chìm trong suy nghĩ vừa mừng vừa lo, đề tài của anh đột nhiên thay đổi: “Nhưng, tối đó, tôi phải cảm ơn em, em làm rất đúng, em đã ngăn cản tôi không để sự việc trở nên phức tạp.”
Anh quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, dường như đang cân nhắc từng từ: “Tôi đã quyết định cuối tháng 10 kết hôn, bạn gái tôi là một người rất thuần khiết, ưu tú, tôi rất trân trọng tình cảm với cô ấy, gia tộc cô ấy còn có thế lực và bối cảnh lớn hơn cả họ Lâm chúng tôi, vì tương lai của Trí Lâm, tôi cũng nhất định phải duy trì cho tốt cuộc hôn nhân này. Vì vậy, tôi không nên buông thả theo ý muốn của bản thân, làm như vậy không chỉ không tôn trọng em, cũng là không tôn trọng vợ chưa cưới của tôi.”
Những lời anh nói khiến tim tôi từ trên cao rớt xuống. Tôi nhìn dáng nghiêng nghiêng của anh, biểu hiện anh bình tĩnh như thế, lại không có chút hụt hẫng, cũng không bất an.
Anh tiếp tục nói: “Hôm nay tôi hẹn em tới chính là muốn nói rõ ràng, tôi muốn xin lỗi em vì sự xúc động tối hôm đó, hy vọng em không để ý, vì sau này chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều, nếu không thẳng thắn, tình trạng sẽ càng trở nên lúng túng.”
Anh kết thúc lời phát biểu, quay đầu nhìn tôi. Anh nói hay lắm, thích tôi là sự xúc động sai lầm, cảm ơn sự cự tuyệt của tôi để anh không dẫn đến sai lầm lớn, cũng tác thành tình yêu trọn vẹn của anh. Cho dù anh biết suy nghĩ trong lòng tôi hay không, trong lời nói trước sau của anh, thực sự đã giữ thể diện cho tôi. Thương nhân đúng là thương nhân, sự khôn khéo và trí tuệ của anh há tôi có thể tưởng tượng được hay sao, đến việc này, anh cũng giải quyết tốt đẹp thế kia mà.
Còn tôi Trâu Vũ, lại chẳng phải một cô gái chưa từng trải qua sóng gió thăng trầm trong cuộc sống, lý trí lập tức trở lại, duy trì sự tôn nghiêm tôi nên có. Tôi mỉm cười trả lời: “Đúng, như vậy tốt hơn, cảm ơn lời khen của anh, anh yên tâm, mọi người đều là người trưởng thành, đều biết suy nghĩ vấn đề một cách lý trí, sau này, chúng ta nhất định cộng tác rất vui vẻ.”
Sau đó, tôi phóng khoáng giơ tay ra với anh, có thể sự phóng khoáng của tôi khiến anh hơi ngạc nhiên, nhưng anh do dự một lúc cũng giơ tay ra, hai người trịnh trọng bắt tay.
Tôi cởi mở nói: “Muộn thế này rồi, tôi cũng nên về, ngày mai còn phải đi học nữa.”
“Tôi đưa em về nhé?” Anh nói
“Không cần, rất gần, rẽ hai lối là tới rồi. Anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.” Tôi dứt khoát từ chối.
Thấy tôi kiên quyết như vậy, anh cũng không nói gì, gật đầu nói: “Đi đường cẩn thận.”
“Không vấn đề gì, tạm biệt!” Tôi mỉm cười quay người rời đi.
Ra khỏi cửa lớn khách sán, tôi đứng bên đường đợi vài giây, không thấy taxi trống chạy qua, thế là tôi quay người đi về hướng nhà mình.
Không khí ban đêm có phần hơi lạnh, tôi vòng hai tay bước nhanh, đột nhiên nước mắt bất ngờ rơi xuống, từng giọt từng giọt lớn, rơi trên cổ tay tôi, tôi giơ tay ra lau, nhưng chúng không ngừng chảy, dường như không thể chặn lại. Thật là kỳ lạ, tôi hỏi bản thân mình, tôi chưa từng hy vọng điều gì, vì vậy cũng không thể nói là mất đi cái gì, nhưng, vì sao, trái tim tôi lại đau đến vậy? Giống như thiên nga nhỏ đạp dưới ánh nắng rực rỡ bị một bàn chân dẫm chết trong đêm đen, nhung nhớ nào cũng không giữ lại, đến mộng tưởng xa rời thực tế bé nhỏ cũng bị dập tắt.
Trâu Vũ à, anh ấy đã làm rất đúng! Nên như vậy, nên như vậy, nên như vậy. Tôi không ngừng thầm nói với mình, bước đi như bay về nhà.