t mặt khác nhau, khiến người ta tưởng tượng xa vời. Có một hôm, một chiếc BMW đen đột nhiên dừng trước quán trà, khiến tôi hơi giật mình, biển xe không đúng, nơi chốn cũng không đúng, nhưng dường như tôi đang thầm hy vọng điều gì đó, cho tới khi một người đàn ông trung niên bệ phệ bước xuống, tôi mới an tâm. Sau đó, tôi cảm thấy hơi xấu hổ, vì tôi lại nhớ nhung xa rời thực tế, trở thành người phụ nữ ngu ngốc giống như Trâu Nguyệt.
Tôi đặt vé về vào ngày chủ nhật. Tối thứ bảy, Cao Triển Kỳ gọi điện tới hỏi thời gian về của tôi, đồng thời nhiệt tình xung phong muốn ra đón, nói là có tin tốt muốn kể cho tôi. Tôi đồng ý, có người đón cũng còn tốt hơn không ai đón.
Khi tôi ra khỏi cửa đón máy bay, Cao Triển Kỳ toe toét đón tôi, cầm lấy hành lý của tôi: “Cô thật ham chơi, Bắc Kinh có gì vui mà ở lâu thế?”
“Chẳng có gì, việc công ty nhiều quá.”
Tới bãi đỗ xe, Cao Triển Kỳ dùng điều khiển mở cửa chiếc xe nhỏ màu trắng một cách tự nhiên. Tôi kinh ngạc nói: “Anh mua xe mới à?”
“Không, của bạn.”
Tôi nhìn kỹ, là Honda, lập tức phản ứng lại ngay: “Là xe của Tả Huy à?”
“Đúng vậy, xem ra cô và anh ta vẫn rất hiểu nhau.” Cao Triển Kỳ đặt hành lý của tôi vào cốp xe, vẫy tay nói: “Lên xe đi.”
Tôi nhìn tứ phía, có phần do dự.
“Tả Huy không tới, cô yên tâm!” Cao Triển Kỳ ngồi trong xe hét to.
Tôi ngồi vào xe, có phần không vui: “Vì sao lái xe của anh ta?”
“Tiểu thư, có xe ngồi là tốt lắm rồi, chiếc xe kia của tôi sớm đã trả cho người khác rồi, chẳng nhẽ đi bộ tới đón cô.”
“Vậy anh đừng tới đón tôi nữa, tôi ngồi xe bus về cũng được mà.”
“Trâu Vũ, cô càng trốn tránh như vậy, càng chứng tỏ cô không quên chuyện xưa.” Cao Triển Kỳ đột nhiên nói một câu chính xác.
“Đúng, tôi sẽ hận anh ta cả đời. Tôi chưa từng nói rằng muốn quên.” Tôi thẳng thắn trả lời.
Cao Triển Kỳ quay đầu nhìn tôi một cái, lắc lắc đầu.
Anh ta bật âm nhạc, trong xe vang lên bài hát cũ tiếng Quảng Đông “Nếu trời có tình”, là bài hát trong phim “Nếu trời có tình” do Lưu Đức Hoa đóng năm xưa. “Lời tha thứ cũng chỉ nói nửa câu, sinh mệnh phút này ngưng đọng, trước kia em từng đi tìm giọng nói đã mất…”
Cao Triển Kỳ đang trách: “Không biết tên Tả Huy này làm cái gì mà trên xe chỉ có mỗi cái đĩa này, hơn nữa chỉ có mỗi bài này.”
Tôi biết, bài này có ý nghĩa kỉ niệm đặc biệt đối với tôi và Tả Huy, hồi đại học, xem xong bộ phim tình cảm bi thương này, trên đường trở về ký túc xá, hai đứa tôi đã biến sự xúc động thành nụ hôn đầu. Sau đó, chúng tôi lấy bài hát này thành bài hát riêng của chúng tôi, copy ra một cái đĩa. Không ngờ chính là cái đĩa bây giờ.
Tôi phát hiện có một chuỗi tràng hạt treo trên gương chiếu hậu của xe, đó là lần tôi đi Hạ Môn công tác, đã cầu nguyện cho anh ta ở chùa Phổ Đà.
Tôi hỏi Cao Triển Kỳ: “Sao anh nghĩ tới chuyện mượn xe Tả Huy?”
“Không giấu gì cô, tối qua tôi và lão Tả ăn cơm, cậu ta nghe nói tôi muốn đi đón cô thì chủ động cho tôi mượn xe. Sáng nay đem xe tới tận dưới nhà tôi, cô xem cậu ta yêu cô nhiều thế nào!!”
Tôi không nói gì, trong lòng thầm nghĩ, Tả Huy, anh quá khoe khoang suy nghĩ rồi, làm tận lực thế, tưởng rằng có thể khiến tôi cảm động ư? Quá xem thường trình độ năng lực của tôi rồi.
Tôi giơ tay điều chỉnh sang chế độ đài, thà nghe MC om sòm nhắc lại con đường nào đang tắc còn hơn.
“Đúng rồi, có tin muốn kể cho cô.” Cao Triển Kỳ nói.
“Cái gì?”
“Lâm Khải Chính bước đầu đồng ý tiến cử văn phòng chúng ta rồi. Ngày mai sẽ tới văn phòng chúng ta xem xét tư cách.”
Tôi giật mình, vội vàng hỏi: “Anh liên lạc được với anh ta à?”
“Tôi thông qua người bạn gái bên phòng nhân sự đó, cô biết chính là người bạn gái thầm yêu tôi.” – Anh ta thường không quên nhấn mạnh điểm này “Trực tiếp chạy tới văn phòng anh ta chờ đợi, vì tôi kiểm tra được anh ta vốn dĩ không đi công tác.”
“Nhưng trợ lý của anh ta nói vậy mà.” Tôi đành cố làm ra vẻ vô tội.
“Lâm Khải Chính lại nhớ tôi, sau đó tôi thổi phồng văn phòng mình lên, anh ta liền đồng ý, còn mời thư ký gửi cho tôi cả bộ bảng khai, hơn nữa ngày mai còn tới điều tra thực tế.”
“Xem ra nói chuyện với anh ta rất vui vẻ nhỉ?” Tôi hỏi thăm dò.
“Đúng vậy, chúng tôi còn nói tới cô.”
“Tôi có gì mà nói?” Căng thẳng.
“Anh ta nói cô giúp anh ta một việc lớn. Ôi, rốt cuộc việc gì vậy?”
“Tôi có thể giúp gì anh ta? Không quyền không thế.” Tôi nhìn trộm Cao Triển Kỳ, vẻ mặt bình thường, chắc không nghe được chuyện không nên nghe.
“Ngày mai ai tới điều tra thực tế?” tôi lại hỏi.
“Không biết, có điều cả văn phòng đã ầm ĩ rồi, đặc biệt khi tôi tung ra tin tức Lâm Khải Chính có thể tới, đám si tình mấy ngày này sắp điên rồi.” Cao Triển Kỳ đắc ý bật cười..
Thứ hai, 8h30 tôi tới chỗ làm, đúng như dự đoán, cả văn phòng rực rỡ hẳn lên, bình thường lúc này các nàng còn đang gặm bánh bao, bánh hấp, hôm nay ai nấy đều xinh đẹp mỹ miều, váy siêu ngắn sắp không che được bộ phận quan trọng rồi, mùi nước hoa nồng nặc xộc lên. Tôi vừa bước vào, bọn họ lập tức kêu: “Chị Trâu, sao chị vẫn như thế này, hôm nay Lâm Khải Chính tới đấy, nhanh trang điểm đi.”
“Các người dở hơi à!” Tôi cười mắng, bước vào phòng mình, sắp xếp lại bàn, bắt đầu làm việc. Kệ ai tới, không được chọn càng tốt, tôi thầm nghĩ.
9 giờ, Cao Triển Kỳ tới cửa phòng tôi vẫy tay: “Xe tới rồi, xe tới rồi, nhanh ra đón tiếp.”
Tôi ra khỏi văn phòng, thấy tất cả mọi người đều đứng ở cửa, nhìn ra phía ngoài cười tươi như hoa nở, tôi vội vàng tiến đến.
Ngoài cửa 4 người bước tới, đi đầu là trợ lý của Lâm Khải Chính. Anh ta nhìn thấy tôi, rất cung kính bước tới bắt tay tôi: “Luật sư Trâu, chúng tôi được sự ủy thác của Lâm tổng, tới quý văn phòng tìm hiểu tình hình.”
Tôi vội vàng giới thiệu chủ nhiệm cho anh ta. Mọi người vây chặt bọn họ đi tới phòng họp, đằng sau có người kéo áo tôi, tôi quay đầu nhìn, là mấy cô nàng kia, “Chị Trâu, ai là Lâm Khải Chính?”
“Người đầu tiên …” tôi cố ý dừng lại. Các cô nàng kêu lên: “Không đẹp trai!” “Già quá!”
“là trợ lý của anh ta.” Tôi nói xong. Các cô nàng lại kêu lên: “Chẳng trách, chẳng trách!” “Hại tôi mất công mua bộ quần áo mới!” “Nước hoa của tôi mua cũng công toi rồi.”
Tôi đặt ngón tay lên miệng, ra hiệu các cô im lặng, quay người vào phòng họp.
Việc xem xét hôm đó kết thúc rất nhanh.
Hai ngày sau, một bản fax của công ty Trí Lâm đặt trên bàn chủ nhiệm, thông báo mời văn phòng chúng tôi sáng thứ 6 tham gia cuộc đấu thầu cố vấn pháp luật, ngoài việc mang theo các tài liệu liên quan, còn phải giới thiệu về tình hình của văn phòng trong thời gian 5 phút. Chủ nhiệm gọi tôi và Cao Triển Kỳ đến văn phòng ông: “Hai người cùng đi với tôi, đôi Kim Đồng – Ngọc Nữ của văn phòng chúng ta.”
9h 50’, chúng tôi vào phòng đấu thầu, phát hiện trong phòng họp có rất nhiều người quen cùng ngành, mọi người chào hỏi nhau, nhưng xem ra ai nấy đều có phòng bị. Cao Triển Kỳ nói khẽ với tôi: “Hôm nay có tổng cộng 8 văn phòng, cạnh tranh quyết liệt!” Tôi vừa gật đầu vừa tìm chỗ gần cuối ngồi xuống, Cao Triển Kỳ vốn định ngồi đằng sau tôi, bị chủ nhiệm ra lệnh ngồi cạnh ông ta.
10 giờ, có vài người lần lượt từ cửa chính bước vào phòng. Tiếp theo tôi nhìn thấy Lâm Khải Chính đi cùng một vị trưởng lão, hai người khẽ thì thầm trao đổi gì đó, chia nhau ngồi ở hai vị trí giữa. Tôi trốn sau đám người quan sát Lâm Khải Chính, nhìn qua khắp phòng họp, rồi bắt đầu ứng phó với nhân viên báo cáo công việc cho anh và mời anh ký tên, vẻ mặt bình tĩnh lạnh lùng, có phần uy nghiêm. Vị trưởng lão ngồi bên cạnh anh hơi giống anh, chắc là cha anh.
Cuộc đấu thầu bắt đầu, văn phòng chúng tôi bốc thăm được cuối cùng. Tôi nhìn chủ nhiệm chúng tôi từ xa, trán ông ta sáng bóng, trông rất căng thẳng.
Mấy văn phòng phía trước đều dùng máy quay phim, vì hiệu quả chiếu phim, ánh sáng trong căn phòng trở nên lờ mờ. Tới văn phòng chúng tôi, do chưa chuẩn bị đèn chiếu, tất cả đèn đều sáng choang, khi chủ nhiệm lên bục do căng thẳng nên suýt nữa bị té, tôi cười thầm, mắt liếc một vòng, bất ngờ tôi và Lâm Khải Chính bốn mắt chạm nhau.
Ánh mắt anh trong veo đến vậy, từ xa chiếu đến làm trái tim tôi trong phút chốc hoàn toàn được đong đầy.
Chỉ một giây, ánh mắt tôi vội vàng trốn chạy, sau đó khẽ nhích người cho tới khi một người phía trước chắn hoàn toàn giữa tôi và anh.
So sánh với các văn phòng khác, bài giới thiệu của văn phòng chúng tôi không có ưu điểm vượt trội, tôi cho rằng chúng tôi hoàn toàn không có hy vọng, lại cảm thấy vài phần nhẹ nhõm. Khi hội đồng quản trị bắt đầu bỏ phiếu, các đơn vị đấu thầu đều lui ra khỏi phòng họp, nhân viên làm việc thông báo mọi người về đợi điện thoại. Chủ nhiệm và Cao Triển Kỳ ủ rũ ra khỏi cửa lớn của công ty Trí Lâm.
Sau đó, khi xe của chủ nhiệm vẫn chưa rời bãi đỗ xe, di động của tôi reo, trợ lý của Lâm Khải Chính gọi tới: “Luật sư Trâu, chúc mừng các bạn, Lâm tổng đang đợi mọi người ở văn phòng.”
Tôi quả thật không dám tin vào tai mình, “Văn phòng chúng tôi được chọn ư?” tôi hỏi lại.
“Vâng, Lâm tổng đang đợi mọi người, xin hãy nhanh một chút, 10 phút nữa anh ấy còn có một cuộc họp.”
Tôi cúp máy, chủ nhiệm đã phanh xe lại, cùng Cao Triển Kỳ quay đầu nhìn tôi, tôi nói: “Trở lại đi, Lâm tổng hẹn gặp, chúng ta được chọn rồi.”
Khi lên thang máy, tôi ấn tầng 5 một cách quen thuộc.
Cao Triển Kỳ kỳ lạ hỏi: “Người liên lạc là tôi mà, sao họ lại thông báo cho cô?”
“Số điện thoại của tôi cũng có ở trong đó.” Tôi mỉa mai.
Tới cửa văn phòng Lâm Khải Chính, tôi lùi lại đằng sau hai người . Thư ký nhẹ nhàng mở cửa, mỉm cười ra hiệu chúng tôi vào.
Lâm Khải Chính bước tới từ phía sau bàn làm việc, bắt tay — từng người chúng tôi, khi anh và tôi nắm tay, tôi nhìn xuống, không dám nhìn anh.
Anh mời chúng tôi ngồi xuống, nói thẳng vào vấn đề: “Căn cứ vào kết quả thảo luận và bỏ phiếu của hội đồng quản trị, chúng tôi quyết định mời văn phòng của các vị đảm nhiệm vị trí cố vấn pháp luật cho công ty chúng tôi. Hợp đồng tuyển dụng trước tiên ký thời hạn 1 năm, nếu không có gì bất trắc, chúng tôi hy vọng có thể hợp tác lâu dài với các vị .”
Chủ nhiệm Trịnh liên tục gật đầu, Cao Triển Cao nét mặt tươi cười vui vẻ, còn tôi, nói không rõ cảm giác trong lòng là cái gì.
“Căn cứ vào phí tiêu chuẩn với văn phòng Cao Thành năm ngoái, phí cố vấn một năm là 50 vạn, ngoài ra, liên quan đến nghiệp vụ tố tụng, văn phòng anh chị sẽ được thu phí luật sư đại diện 2%, phí chiêu đãi có thể tính riêng. Không biết mọi người có đồng ý với phương án này không?”
“Được ạ, được ạ.” Chủ nhiệm Trịnh vội vàng trả lời.
“Vậy thì tốt, thư ký của tôi sẽ đưa hợp đồng cụ thể cho các vị xem. Ngoài ra, có một số nghiệp vụ và hồ sơ vụ kiện phải bàn giao, phòng hành chính pháp luật của công ty sẽ liên hệ với mọi người.” Lâm Khải Chính đứng lên, tiếp tục nói: “11 giờ tôi còn có một cuộc họp quan trọng, không thể tiếp các vị nữa, xin lỗi.”
Chúng tôi vội vàng đứng lên theo, chủ nhiệm Trịnh không quên bày tỏ: “Lâm tổng, xin hãy tin tưởng chúng tôi nhất định sẽ dốc hết toàn lực vì quý công ty.”
“Được, hy vọng sau này hợp tác vui vẻ.” Anh tiễn chúng tôi khỏi văn phòng.