, thấy con nhấc chân lên là biết con muốn tiểu tiện hay đại tiện rồi".
"Mắt mẹ sắc quá."
Kỳ lạ, lại còn biết nói đùa nữa. Khương Phượng Anh ngạc nhiên.
"Con phải đến xưởng xem thế nào." Có lẽ đoán được câu hỏi tiếp theo của mẹy Khương Thượng Nghiêu nhét vội miếng bánh vào miệng, chuồn là hơn cả.
Thời kỳ đầu đổi mới, xưởng than luyện cốc phải rời ra khu công nghiệp ở ngoại ô thành phố. Sau khi bán đấu giá khu đất cũ trong nội thành, anh dùng tiền xây xưởng mới, mua thiết bị mới và lập quỹ bảo vệ môi trường. Ban đầu anh vấp phải sự phản đối quyết liệt, rất nhiều người không hiểu tại sao có tiền lại không tăng thêm phúc lợi cho cán bộ công nhân viên, thậm chí còn có lời đồn thổi rằng anh lấy của công làm việc tư, tư lợi vào túi mình. Vào lúc quan trọng nhất ấy, chính Phó Khả Vi đã đứng ra, quyết liệt ủng hộ quyết sách lần này của anh.
Sự thực chứng minh, chủ trương xây dựng hệ thống xử lý nước thải, tái sử dụng nước thải công nghiệp của anh sau khi được đưa vào sử dụng, hằng năm tiết kiệm được hàng trăm vạn tấn nước. Năm ngoái Sở Tài nguyên Môi trường của tỉnh đã biểu dương mười doanh nghiệp xuất sắc trong việc bảo vệ môi trường, công ty anh cũng nằm trong danh sách đó. Trong tài liệu báo cáo trình lên tỉnh ủy, quan điểm chú trọng việc bảo vệ môi trường cũng được anh nhắc đi nhắc lại nhiều lần.
Anh đã cố gắng lèo lái Công ty Than luyện cốc đứng vững suốt hai năm qua, nhưng vẫn không tránh được những lời đồn thổi ngấm ngầm. Người tử tế thì khen anh có con mắt nhìn xa trông rộng, không vì lợi ích trước mắt. Người cay nghiệt lại nói sử dụng quyền công để tư lợi việc riêng. Khương Thượng Nghiêu chỉ cười trước những lời bình phẩm ấy. Kỳ thực, không phải do anh chủ tâm làm thế. Thời gian đầu, anh cũng không nhìn thấy, chỉ là đột nhiên, nghĩ tới câu nói của Khánh Đệ. Khi ấy, cô đến Nguyên Châu học, trong thư gửi cho anh có nói, "Bầu trời Vấn Sơn luôn khói bụi mịt mù, khiến trái tim người ta cũng buồn bã theo, khiến người ta có suy nghĩ muốn chạy trốn khỏi đó".
Những tấm lưới chắn gió lọc bụi xung quanh nhà máy than để không khiến bầu trời Vấn Sơn thêm âm u, hệ thống xử lý nước thải giúp dòng sông Tích Sa không thêm vẩn đục. Lúc ấy, anh đã nghĩ, có thể sau này, một ngày nào đó, bầu trời Vấn Sơn xanh, nước Vấn Sơn trong, cô sẽ thường xuyên về nhà hơn.
Hai năm nay anh thường xuyên suy nghĩ như thế, nghĩ lại từng cảnh trong quá khứ, chỉ có những kỷ niệm ngọt ngào mới trị được ký ức khổ đau. Nhưng, hôm nay anh không có cảm giác chìm đắm trong buồn thương, mà ngược lại còn thấy tràn đầy hy vọng, và chan chứa niềm vui.
Tiểu Đặng lén liếc anh một cái qua gương chiếu hậu, Khương Thượng Nghiêu cười, tâm trạng thay đổi quá lớn, từ sáng sớm cho tới bây giờ, đã có hai người nhận ra sự khác lạ của anh rồi.
Từ xa nhìn thấy cột khói của mấy lò đốt than, anh thu tâm trạng vui vẻ lại, bắt đầu tính toán bước tiếp theo.
Công ty Than luyện cốc đã bước vào hoạt động ổn định, tài chính và quản lý đều do những người đáng tín cậy phụ trách, anh chỉ cần quản lý vĩ mô và xử lý quan hệ với cấp trên. Tập đoàn Kim An có ý định đầu tư xây nhà xưởng ở Vấn Sơn, mặc dù nói năm sau sẽ cho người tới điều tra bối cảnh của Vấn Sơn, nhưng đấy cũng không phải là thông tin chính xác. Việc đầu tư xây dựng nhà máy thép với quy mô lớn, trước khi đi đến quyết định cuối cùng làm rất nhiều việc vặt, thái độ chỉ châm ngòi mà không đốt như vậy, chẳng phải để đợi người "dò đường" theo lời của Diệp Thận Huy hay sao.
Là một nhân vật như thế nào, lại có thể khiến Diệp Thận Huy đích thân làm tốt đi tiền trạm? Khương Thượng Nghiêu có vài phần tò mò.
Ngoài ra, cùng với việc mở rộng cơ sở hạ tầng, vấn đề xây dựng đường sắt trên cao cần một lượng gang thép rất lớn. Làm thế nào chọn được thời cơ thích hợp, nhờ vào quan hệ với cục trưởng Cục vận tải là chú Mạnh, tiếp cận rút ngắn khoảng cách với Diệp Thận Huy, từ đó góp một phần vốn vào nhà máy gang thép và chia sẻ một phần lợi nhuận, cũng là điều anh cần phải lo liệu gấp.
"Anh Khương, điện thoại." Tiểu Đặng nhắc nhở anh
Người gọi tới là đại đồ đệ đi theo Vương Bá Long hơn mười năm nay. Khương Thượng Nghiêu vừa nhìn tên hiện trên màn hình, trái tim như nhảy nhót vui sướng.
"Anh Khương, cuối cùng cũng đợi được rồi." Đầu dây bên kia, Tứ Nhi cố gắng kìm nén niềm vui qua giọng nói. Từ mười lăm tháng Giêng tới hôm nay, hơn một tháng trời túc trực 24/24, luân phiên nhau, thực sự chẳng dễ dàng gì.
"Chắc chắn?"
"Chắc chắn. Xe đi về hướng Vấn Sơn, chỉ khoảng nửa tiếng nữa là lên đường cao tốc."
"Đổi xe!" Khương Thượng Nghiêu ra lệnh, "Trên xe có người của Cục Cảnh vệ Bộ Công an, cẩn thận! Đi theo tới đường cao tốc thì rút".
Tứ Nhi dứt khoát "Vâng" một tiếng rồi lập tức cúp máy sau đó thông báo cho những người mai phục theo dõi giải tán.
Khương Thượng Nghiêu hít một hơi thật sâu, quay sang nói với Tiểu Đặng: "Về thành phố", rồi nắm chặt tay, cố gắng điều hòa hơi thở hết lần này tới lần khác.
Vợ của Đội trưởng Lương tiếp quản một khách sạn ba sao ở Vấn Sơn, nhìn thì nhỏ nhưng bên trong thứ gì cũng có, phòng bố trí hài hòa dễ chịu. Khương Thượng Nghiêu thuê luôn mấy phòng trong thời gian dài để đám huynh đệ rảnh rỗi lên đó chơi bài
Về Vấn Sơn liền vào khách sạn, bước chân Khương Thượng Nghiêu chẳng ngơi nghỉ, có lẽ đang tính toán thời gian. Từ Nguyên Châu đến Vấn Sơn, đi đường cao tốc hết một tiếng đồng hồ, lúc này, Ba Tư Cần có lẽ đang trên đường.
Từ mười lăm tháng Giêng tới nay, gần hai tháng trời, hôm nay Ba Tư Cần, người quyền cao chức trọng, uy phong lẫy lừng cũng có dũng khí đối diện với hành động đê hèn hơn ba mươi năm trước của mình. Sau khi kích động vì kết quả của việc chờ đợi lâu tới mức anh bắt đầu buông xuôi và có ý định từ bỏ, Khương Thượng Nghiêu không còn chút cảm giác vui mừng nào trong lòng chỉ tồn tại sự bất lực và bất an sâu sắc.
Khương Phượng Anh đang ở nhà lau dọn, hoàn toàn không rằng con trai đã sắp xếp những gì cho mình.
Lao động vất vả cả một đời, gần về già cuộc sống vật chất bỗng dưng thay đổi, sau khi nghỉ hưu Khương Phượng Anh chẳng biết làm thế nào cho đỡ buồn chán. Định khôi phục lại những sở thích hồi còn trẻ, nhưng thị lực giờ đã kém, cầm con dao khắc mà lần nào cũng không thể xuống tay.
Tiết trời đầu xuân, cây cỏ xanh tươi. Khương Phượng Anh lau nhà xong, cô giúp việc cũng vừa cho bà cụ ăn bữa sáng.
Bỗng thấy buồn chán, Khương Phượng Anh nói với mẹ: "Mẹ, hôm nay trời đẹp, con giúp mẹ sắp xếp lại mấy chậu hoa ở ban công nhé".
Bà cụ mỉm cười, giơ tay chỉ về hướng ban công. Khương Phượng Anh hiểu ý mẹ, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời mùa xuân ấm áp khiến lòng người như bừng sáng theo. "Con đẩy mẹ ra đấy, hai mẹ con mình tắm nắng rồi trò chuyện."
Cô giúp việc trải một tấm thảm, sau đó đi chuẩn bị cơm trưa.
Hoa cỏ ngoài ban công từ trước tới nay vẫn do bà cụ chăm sóc, Khương Phượng Anh cũng hiểu chút ít, bèn xé một túi bùn mới con trai mang về, vừa trộn phân bón vào trong đó vừa nói với mẹ: "Ban sáng đi chợ, con gặp cô Hướng ở khu tập thể cũ, cứ khen con phát về hậu vận. Con bảo nhà nào cũng có cảnh khó nói của nhà ấy, nhàn rỗi quá khiến người ta buồn chán, cũng chẳng biết sau khi nghỉ hưu, mẹ sống thế nào nữa".
Bà cụ chỉ chỉ vào đống chậu hoa, cười tươi.
Khương Phượng Anh cũng cười, "Con không thích cái này, nếu có một thằng cu mũm mĩm cho con bế thì thích hơn, thay tã thay bỉm phục vụ nó, còn có ý nghĩa hơn nhiều".
Bà cụ gật đầu liên tục, ánh mắt thoáng vẻ tiếc nuối, "Nghiêu Nghiêu...".
"Nói ra mới nhớ, cháu trai trưởng của bà sáng nay về, ánh mắt rất khác mọi ngày." Khương Phượng Anh cố ý để lửng, thấy bà cụ quả nhiên vịn hai tay vào bánh xe, nửa thân người nghiêng về phía trước, bất giác phì cười.
"Thật không?"
Những nếp nhăn giữa trán Khương Phượng Anh thêm sâu, phẫn nộ vô cùng: "Còn chưa kịp hỏi rõ, nó đã bỏ đi mất."
Nói rồi cũng tỏ vẻ tiếc nuối bất lực như bà cụ, "Mẹ nói xem, nếu sớm hiểu ra, dùng tâm đãi tâm, thì đâu kéo dài tới tận ngày hôm nay?".
Đang than vắn thở dài, chuông cửa bỗng reo, Khương Phượng Anh phủi phủi bàn tay đầy đất, đứng dậy hỏi với giọng nghi hoặc, "Nghiêu Nghiêu, con về đấy à? Sao nói đến nhà máy, về sớm vậy?".
Cuộc đối thoại rì rầm nho nhỏ vọng lại, Khương Phượng Anh ra phòng khách, đến hành lang, cô giúp việc quay đầu gọi: "Chị Anh, có người tìm chị".
Bà đứng giữa hành lang, cả thân hình như cứng lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông cao lớn nơi cửa ra vào, cả sống lưng vừa được ánh nắng mặt trời sưởi ấm bỗng chốc lạnh buốt, như sự tàn khốc của cơn bão khủng khiếp xuyên qua thảo nguyên năm 1976.
Đêm mùa đông năm ấy, cuồng phong gào rú, cuồn cuộn vang khắp thảo nguyên hàng ngàn hàng vạn đống tuyết, cả trời một màu trắng xóa bay lả tả phất phơ. Lều gia súc bị gió thốc lên, bò và cừu run lẩy bẩy.
Trong bán kính ba trăm kilomet, chỉ có mấy chục hộ gia đình, những thanh niên trí thức cùng đội với Khương Phượng Anh lần lượt về thành phố, còn lại một mình bà ở nhà Đức Lặc Cách Mã, một người mẹ già đã lục tìm hết tất cả đống da trong nhà, làm cho bà một chiếc giường dày dặn để sinh con, lại thêm vào rất nhiều phân bò khô, khiến đống lửa cháy bùng bùng ấm áp.
Bà đau tới mức mấy lần suýt bấu phập cả móng tay vào đùi, nhưng vẫn cố lết ra ngoài xúc đầy chậu tuyết Mông Cổ, nấu chảy ra để chuẩn bị cho lần vượt cạn.
Chính vào hôm đó, bà đã lê đôi chân nặng nề xuống nước tới Kỳ Lý tìm ông, nhưng ông đã bỏ đi không lời từ biệt. Mãi sau này bà mới biết ông đã cao chạy xa bay đưa cô em kết nghĩa Ô Vân Cách Nhật Lặc và mẹ về Bắc Kinh. Sau đó, bà khổ sở ngây ngốc đợi ở thảo nguyên gần một năm, cuối cùng khi trái tim nguội lạnh, bà ôm Khương Thượng Nghiêu về Vấn Sơn.