Từ sau khi Bí thư Cao lùi về tuyến hai, thực lực của địa phương này đúng là có suy giảm. Bố của Bành Tiểu Phi là Bành Ngu hai năm nay có thể coi như đám bèo tấm, vị trí mà ông ta đang nắm giữ quyết định việc ông ta không thể bị lật đổ, lại phải ra sức duy trì mối quan hệ vốn ăn sâu bám rễ từ lâu. Năm nay về nhà, Bành Tiểu Phi nhận thấy bố mình đã già đi rất nhiều.
Làm con, tất nhiên Bành Tiểu Phi phải bảo vệ bố cùng bộ máy của bố. Muốn có mối quan hệ tốt với Tần Thạnh, tạo thế cân bằng kiềng ba chân là kế hoạch của anh ta.
Còn sẽ trở thành ông tơ bà nguyệt hay không, có thể tác thành cho mối lương duyên giữa Tần Thạnh và Khánh Đệ hay không, đây lại là chuyện khác.
"Khánh Đệ, hãy tin con mắt nhìn người của anh, suy nghĩ về chuyện này nhé."
Giọng nói thành khẩn nhường ấy, giống như mấy năm trước khi anh ta đưa cô vào một quán ăn Tây, nhẫn nại hỏi thăm về vụ án của cô.
Khóe miệng Khánh Đệ nhếch lên, nói: "Vâng, thực sự... Vậy em thử xem".
Buổi tối, nghĩ đến người đàn ông nơi phương xa ấy, Khánh Đệ trằn trọc không sao ngủ được. Khương Thượng Nghiêu cũng vậy.
Trong lúc ngà ngà say, anh nghịch con dao găm trong tay. Cơn tức giận đột nhiên trào dâng, anh ném nó về phía chân tường, sau đó hai tay đan vào nhau vòng ra sau gáy, mắt nhìn chằm chằm lèn trần nhà, như nhìn thấy từng người, từng người khiến anh khó lòng bình tâm chuyển ý.
Mỗi khi đau khổ và bi phẫn cực độ, người duy nhất giúp anh bình tĩnh lại chỉ có thể là cô, nụ cười dịu dàng, ánh mắt tin tường đó. Chỉ là tưởng tượng nhưng cũng khiến anh nhẹ nhõm hơn nhiều. Anh bấm số máy của người con gái ấy, ngón tay cái chà đi chà lại tên cô hiện trên màn hình đi động, lòng buồn bã.
Chiếc đèn bàn trong thư phòng của căn biệt thự số một thuộc khu đại viện tỉnh ủy Nguyên Châu bật cho tới tận sáng.
Mấy hôm sau, một bộ hồ sơ được đưa tới bàn làm việc của Ba Tư Cần.
"Tư Cần, đừng hút thuốc nhiều quá, ăn thêm hoa quả đi." Tưởng Mẫn làm trong ngành giải trí, gần năm mươi tuổi mà vóc dáng vẫn mảnh mai xinh xắn. Thấy Ba Tư Cần ra hiệu, bà ta liền quay đầu lại, cười nói: "Năm mới cũng không nghỉ à?", nói thì nói nhưng vẫn lui ra khỏi thư phòng, lặng lẽ đóng cửa lại.
Ba Tư Cần từ từ mở tập hồ sơ, tâm trí hơi kích động, rồi lại đặt hồ sơ xuống.
Cánh cửa thư phòng vừa được khép vào đã khe khẽ mở ra, khuôn mặt xinh đẹp tươi cười ngó vào một nửa, sau đó nhận ra bị phát hiện, Ba Đình Đình chạy vào, "Bố, bố lại không giữ lời rồi, vừa hứa hôm nay sẽ chơi với con mà".
"Cáp Tư Kỳ Kỳ Cách, phải giữ lịch sự."
Nghe vậy, Ba Đình Đình giả vờ gõ cửa lấy lệ, sau đó cười hi hi đến bên bàn làm việc của bố, ôm cổ Ba Tư Cần, "Đang Tết không được mắng con".
Hơn ba mươi tuổi, ông mới có cô con gái này, xinh đẹp thông minh, tiếng hát lại cao vút tựa chim ưng trên thảo nguyên, được bố hết mực yêu quý chiều chuộng như viên minh châu, vợ ông và bà ngoại nâng niu như một đứa trẻ. Ba Tư Cần vỗ nhẹ lên bàn tay đang vòng trước ngực mình của con gái, "Đợi bố xong việc đã".
"Việc gì lớn vậy ạ? Trưa cũng không ngủ." Ba Đình Đình từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc, không cho phép tùy ý lật xem tài liệu trên bàn làm việc của bố, nhưng lén nhìn trộm thấy phía trên tập tài liệu kia có dán một tấm ảnh nhỏ: "Anh Khương?”.
Đôi lông mày rậm của Ba Tư Cần khẽ chau lại, chậm rãi thu dọn tập tài liệu, "Con quen?".
"Chẳng phải quen vào hôm ăn cơm cùng nhau đó sao ạ? Lần đi cùng chị Tiểu Trí ấy. Bố con còn nhắc với bố một lần, bố chẳng để ý gì tới lời con, phải không?"
Ba Tư Cần vội vàng nhận sai, rồi hỏi: "Khương Thượng Nghiêu này là người thế nào?".
Ba Đình Đình buông ông ra, ngồi xuống ghế sô pha tách một múi bưởi, suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu trả lời: "Rất tốt, con rất thích anh ta".
Con gái ông mang điểm xấu giống hệt bà ngoại, thường hay biện hộ, chỉ cần người nó thích thì đều là người tốt cả. Ba Tư Cần day day huyệt thái dương, muốn lên lớp cho cô con gái một bài, nào ngờ Ba Đình Đình tiếp tục nói: "Không nói nhiều, nhưng giọng nói và thần thái đều khiến người ta thích, ánh mắt cũng rất thân thiết".
Bà Đình Đình học khoa thanh nhạc, nên bao giờ cũng khắt khe trong việc đánh giá giọng nói của người khác. Ba Tư cần biết có hỏi cũng chẳng được vấn đề gì, vì vậy nói vài câu chuyện phiếm rồi dỗ dành con gái ra ngoài.
Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh, rất lâu sau Ba Tư Cẩn mới mở hồ sơ, rút một tập tài liệu ra. Góc trên cùng trang đầu tiên dán tấm ảnh nhỏ của Khương Thượng Nghiêu, khuôn mặt rất đỗi quen thuộc. Ba Tư Cần bóp huyệt thái dương, định thần nhìn lại, cặp lông mày rậm và rộng kia quả thật rất giống ông khi còn trẻ.
Xem xong ngày tháng năm sinh, liếc lên phía góc phải: Dân tộc Hán. Chữ viết trong ô đó khiến trái tim Ba Tư Cần run rẩy, ông chầm chậm thở hắt ra một hơi, rồi nhắm mắt lại trầm tư.
Trong giây lát, ký ức của hơn ba mươi năm trước bỗng ùa về, cuồn cuộn trào dâng, cuốn theo tất cả mọi cảm giác trong lòng. Ông như đang ngửi thấy mùi hoa cỏ thanh khiết, như được nếm lại mùi vị chua chua của loại rượu sữa ngựa, và như nghe thấy tiếng đàn đầu ngựa (1).
(1) Hay còn gọi là đàn đáy Mông Cổ.
Tháng Bảy năm đó, cỏ hoa tươi tốt, dê béo ngựa khỏe, nước sông Tích Lâm như một dòng sông bạc. Giữa những tiếng ồn ào huyên náo, ông đứng lên từ trong bụi cỏ, xoa bên mặt bị cỏ cây cứa vào, sau đó nhìn thấy một cô gái dân tộc Hán lẫn với đám người cổ vũ rầm rộ kia đang vui vẻ vẫy vẫy cánh tay đứng trên xe. Dưới chiếc mũ quân đội là hai bím tóc nhỏ, da trắng như mây trong núi, ánh mắt sáng rực tựa mặt trời trên thảo nguyên.
Ba Tư Cẩn lẩm bẩm, thầm gọi ra cái tên ông đã cố ý quên đi nhiều năm nay: "Phượng Anh, Khương Phượng Anh".
Bốn giờ chiều, Sái Tấn Lâm, thư ký số một của Tế Tây nhận được điện thoại từ đường dây nội bộ, "Tiểu Sái, tối mùng Bốn Tết, cùng ăn cơm với Đình Đình còn có những ai?".
"\'Ngoài người trong hồ sơ đó ra, những người quan trọng khác còn có con gái của Bí thư Trạch - Trạch Trí, con trai của Bộ trưởng Bộ tổ chức Bành Ngu - Bành Tiểu Phi, trợ lý của Thống đốc ngân hàng tỉnh Tạ Tín Dương, còn cả Thư ký Lâm Nhạc của Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn năng lượng tỉnh Phó Khả Vi nữa..." Sái Tấn Lâm lần lượt kể tên, giọng nói rõ ràng, không xen lẫn tình cảm riêng tư. Vị trí mà anh ta nắm giữ luôn phải có thái độ khách quan, dù cảm thấy tò mò trước câu hỏi của Bí thư Ba.
Nghe đến tên con trai Bành Ngu cũng nằm trong số đó, Ba Tư Cần trầm ngâm hồi lâu rồi dặn dò: "Cuộc họp sáng mai, cậu hãy chuẩn bị tài liệu cho đầy đủ. Ngoài ra, buổi chiều bố trí thời gian, mời Bộ trưởng Hà và Thư ký Chu của Đoàn thanh niên Tỉnh vào văn phòng tôi nhé".
Bộ trưởng Bộ tuyên truyền Hà cũng là thành viên tỉnh ủy, bí thư muốn nắm bắt ngôn luận công khai, chỉ đạo việc thực hiện chính sách và phương hướng cũng là một trong những nội dung công việc. Nhưng, thêm cả Thư ký Chu của Đoàn thanh niên, thực sự khiến người ta không nắm bắt được kế hoạch của bí thư. Có điều dù thế nào thì lần này Chu Dung cũng được mở đường rồi.
Sái Tấn Lâm trong lòng mừng thầm cho bạn học cũ, nghiêm giọng đáp: "Vâng, thưa Bí thư Ba".
Tết Nguyên Tiêu, Khương Thượng Nghiêu ngoan ngoãn về khu tập thể đường sắt.
Để tiện chăm sóc bà ngoại, ngoài cô giúp việc lo cơm nước ra anh còn thuê thêm một hộ lý nữa. Trước Tết, mợ của Khương Thượng Nghiêu muốn đưa cô giúp việc sang nhà để giúp mình dọn dẹp, nhưng bị Khương Phượng Anh từ chối thẳng thừng. Trong bữa cơm, mợ cố ý nhắc lại chuyện này, và bắt đầu cãi nhau cậu.
Hai vợ chồng cậu mợ đã cãi nhau cả đời rồi, Khương Thương Nghiêu cùng cậu em họ Khương Thượng Hiền sớm đã quen và coi đây là chuyện bình thường.
Hai người vừa dừng lại chưa bao lâu thì mẹ anh đẩy bà ngoại ra ăn bữa cơm tết Nguyên Tiêu. Bà cụ cố gắng ngước khuôn mặt nhăn nheo già nua lên, hỏi bằng giọng mơ hồ: "Khánh Đệ...".
Khương Phượng Anh đặt bát xuống, liếc mắt nhìn con trai, đúng lúc chiếc muôi trên tay anh khựng lại, đang chằm chằm nhìn về phía mẹ. Khương Phượng Anh lặng lẽ thở dài, lấy một tờ giấy ăn lau nước miếng ở miệng bà cụ, nói: "Buổi chiều con bé gọi điện tới hỏi thăm sức khỏe mẹ, nhưng khi đó, mẹ đang làm vật lý trị liệu, nên con không gọi mẹ".
Bà mợ ngồi sau Khương Thượng Nghiêu lẩm bẩm không ngớt: "Cũng chẳng chịu quan tâm tới Hiền Hiền nhà mình, đúng là già rồi nên hồ đồ, đến ai là cháu đích tôn cũng chẳng phân biệt nổi".
Khương Phượng Anh nén giận, không nói gì, chỉ ngước mắt nhìn em trai.
Sóng gió chẳng ngừng, Khương Thượng Nghiêu không thể chịu được thêm nữa, liền đặt bát xuống, quay về phòng mình thay quần áo. Đột nhiên nghe thấy tiếng mợ nói lớn ngoài phòng khách: "Mẹ, đầu óc mẹ cũng thật là. Cháu dâu ngoại của mẹ đã đến vùng đất khác rồi, đừng hy vọng nó quay về nữa".
Anh giật mạnh áo khoác, đang định ra ngoài đuổi người thì nghe thấy tiếng cậu hét lên. Khương Thượng Nghiêu đến bên xe lăn của bà, dịu giọng nói: "Cháu ra ngoài đây, bà ơi".
Bà cụ chẳng buồn để ý tới đôi vợ chồng đang gân cổ cãi cọ kia, nhẹ nhàng giơ tay vuốt tóc anh, khẽ gật đầu.
Mẹ anh đi ra dặn dò: "Tết nhất, đừng ngủ lại trên khu mỏ. Sớm về con nhé".
Xuống dưới lầu, tiếng chuông di động bỗng reo vang, trái tim Khương Thượng Nghiêu cũng run rẩy theo. Lấy điện thoại ra, nhìn tên Hắc Tử hiện lên trên màn hình, nỗi thất vọng trong lòng anh quả thực khó hình dung.
Anh uể oải bắt máy, "Chúc mừng tết Nguyên Tiêu".
"Chúc mừng cái con khỉ ấy, ra ngoài uống rượu đi." Giọng điệu thô lỗ như thể hiện rõ nỗi buồn bực trong lòng Hắc Tử.
"Còn uống? Từ mùng Một tới bây giờ, mình nôn không dưới năm lần rồi."
"Chối quanh chối quẩn, liệu có còn là huynh đệ nữa không?"
Khương Thượng Nghiêu vội vàng nhận lỗi, mở cửa xe, hỏi: "Ai gây chuyện với cậu thế?".
"Đầu năm, cuối năm, năm nào chẳng làm mấy trận? Không biết vội cái gì chứ, nhìn mình thế này có giống thiếu đàn bà con gái không?"
Chắc lại bị bố mẹ ép lấy vợ nên phát cuồng đây mà, Khương Thượng Nghiêu an ủi: "Chú thím cũng vì muốn sớm được bế cháu nội mà".
"Cháu nội thì làm được gì, ngày nào ở đơn vị mình cũng phải giả vờ ngoan ngoãn như cháu nội còn không đủ à?"
Cho xe vào Quốc Hội Sơn, nơi mà Hắc Tử thường đến, vừa nhìn thấy anh, má mì đang đứng trước tấm bình phong nói chuyện điện thoại mắt sáng lên, luôn miệng gọi chào "Anh Khương", rồi đon đả ra đón. Cánh tay người đàn bà ấy như thân rắn ngay lập tức trườn xuống cuốn chặt lấy eo anh. "Anh Hắc Tử đang ở V9, để em đưa anh vào."
Khương Thượng Nghiêu cười cười, còn chưa kịp nói, thêm một bà chị vừa béo vừa lùn hai má phinh phính toàn thịt đã đi vòng qua đám em út mặc xường xám xẻ cao để lộ cặp chân trắng nõn, mặt cười núng nính, gọi với từ xa "Anh Khương", đến gần liền ngó ngang ngó dọc về phía sau anh hỏi, “Hôm nay anh đi một mình à?".
Cô béo kia bộ dạng ngập ngừng muốn nắm tay anh nhưng lại không dám, trong lúc ngượng ngùng cô ta thuận thế đẩy má mì ra khẽ mắng, "Không biết anh Khương chán ngấy hồ ly cô rồi à?".
"Đủ rồi, Kali, mau làm việc của cô đi. Tôi biết chỗ." Khương Thượng Nghiêu bước thẳng về hướng căn phòng đã được bao.
Những ngành kinh doanh về đêm là ngành phải sinh tồn giữa sự kìm kẹp của hai gọng kìm, đặc biệt là ở Vấn Sơn, sống trong môi trường được trợ giúp từ các thế lực ngầm thế này, cần có trí tuệ và thận trọng