Quốc Hội Sơn không phải là quán bar lớn nhất ở Vấn Sơn, song nó có thể thoải mái kiếm tiền trước mặt Nhiếp Nhị, bà chủ của Kali cũng có thể coi là một nhân vật tầm cỡ. Nhưng khi đối mặt với Khương Thượng Nghiêu, Kali không dám ngạo mạn, liên tục vâng dạ.
Khương Thượng Nghiêu đẩy cửa bước vào, dưới ánh đèn màu san hô, đám chân dài váy ngắn đang vây quanh Hắc Tử, xúm xít thành một đống thịt, léo nhéo tiếng oanh tiếng yến, mùi son phấn quện lẫn mùi rượu, người nào người nấy đều đã ngà ngà say.
Nghe thấy tiếng cửa mở, bộ mặt đen ngòm của Hắc Tử bỗng ló ra từ đám da thịt trắng ngần kia, nhìn Khương Thượng Nghiêu mừng rỡ, "Ái chà chà, tối nay em nào cưỡng hiếp được cái cột gỗ này, ngày mai anh Hắc Tử sẽ đưa em đó đi mua sắm năm tiếng đồng hồ".
Hắc Tử nói được sẽ làm được, song mặc dù có lòng cũng chẳng ai dám xông đến vuốt râu hùm.
Đám em út léo nhéo cất tiếng chào "Anh Khương", Hắc Tử đột nhiên thấy chẳng còn chút hứng thú nào, "Lẽ ra không nên gọi cậu tới, mất hứng".
Khương Thượng Nghiêu cũng chẳng buồn để ý tới cậu ta, khoát khoát tay ý bảo đám em út cứ tiếp tục công việc của mình, rồi đón lấy điếu thuốc lão Lương đưa tới, ngồi xuống một góc ghế sô pha, hỏi lão Lương: "Hôm nay cũng không được nghỉ?".
"Cũng không hẳn, vừa về đến nhà, còn chưa ngồi vững đã lại bị điện thoại gọi đi." Ngón tay cái của lão Lương bật lên hướng về phía Hắc Tử, "110 trực ban, nhận được điện liền tới xem, người quen, hai vợ chồng đánh nhau".
Khương Thượng Nghiêu sững người, lập tức hiểu ra.
Hiểu được chút tâm tư đó của Hắc Tử cũng chỉ có anh và lão Lương. Khương Thượng Nghiêu không có ấn tượng tốt với cô em gái của Khánh Đệ, một người ham giàu, nhiều tâm địa, xấu tính, ăn nói thiếu suy nghĩ. Nhưng Hắc Tử lại luôn quan tâm tới cô gái này, thỉnh thoảng còn thuận đường ghé vào thăm, mãi không quên được, anh cũng chẳng có cách nào.
Cầm cốc lên, không nói không rằng, anh cạch vào ly của Hắc Tử một cái.
Lão Lương bị vợ gọi điện tới tìm liên tục ngồi cũng chẳng yên, đành cáo từ về trước. Khương Thượng Nghiêu chọn một cô bé tương đối nhỏ nhẹ ngồi cạnh mình rót rượu, suốt buổi tối cứ mặc cho Hắc Tử hết lời kêu ca phàn nàn. Thấy cậu ta cũng gần gục rồi, Khương Thượng Nghiêu mới ném một nắm tiền, rồi xua tay đuổi các em út ra ngoài, sau đó khoác vai người anh em cùng ngồi uống.
"Cũng phải quan tâm tới việc sinh cho họ Khu nhà cậu một người thừa kế chứ, suốt ngày đến những nơi này thì làm ăn được gì? Nếu không lấy được người mình yêu, thì chọn đại một người nào đó cũng được."
"Người anh em, cậu đang tự nói với chính mình đấy à?" Hắc Tử liếc xéo anh một cái.
"Ông nội ơi, hóa ra cậu còn chưa say, thêm nữa nhé."
"Theo mình, bác sĩ Trạch cũng không tồi, có ngực có mông, lại có điều kiện. Dù gì cũng chẳng phải người mình thích, lấy ai mà chẳng thế, đúng không?"
Khương Thượng Nghiêu sa sầm nét mặt, bàn tay đang rót rượu khựng lại, quay đầu nhìn chằm chằm Hắc Tử, không khách sáo nói: "Người khác xì xầm về quan hệ giữa mình và cô ta thế nào mình không quan tâm, nhưng đã là anh em phải hiểu nhau".
"Ngượng quá hóa giận à!" Hắc Tử dương dương tự đắc, "Đánh vào chỗ yếu của người khác cũng để tự bảo vệ mình thôi. Được, được, được, anh tin cậu, cậu và cô ta trong sạch như Dương Nãi Võ và Tiểu Bạch Thái (2)".
(2) Đây là hai nhân vật trong bộ phim Dương Nãi Võ và Tiểu Bạch Thái. Tiểu Bạch Thái xinh đẹp dịu dàng tài hoa nhưng hồng nhan bạc phận phải chịu đựng bao đau thương dằn vặt. Dương Nãi Võ nổi tiếng cương trực thanh liêm dũng cảm ở chốn quan trường song lại nhút nhát trong chuyện tình cảm. Dù rất yêu Tiểu Bạch Thái nhưng anh không chấp nhận tình yêu của cô, hoàn cảnh đẩy họ xa nhau. Triều đình Mãn Thanh thời kỳ suy tàn, quan lại hủ bại tối tăm ám hại khiến Nãi Võ bị vu oan phải vào ngục. Tiểu Bạch Thái bước chân vào cửa Phật từ bỏ mọi ân oán sống đời thanh tịnh.
Thấy Khương Thượng Nghiêu tối mặt, Hắc Tử bèn vỗ vai bạn, “Biết là lòng cậu vẫn hướng về cô ấy. Hai anh em chúng ta coi như bị chị em họ nắm chắc trong tay rồi, cuộc sống này chẳng ai buồn hơn ai".
Khương Thượng Nghiêu hừ lạnh một tiếng, uống một hơi cạn cốc rượu. "Về nhà thôi."
Vào thang máy, Hắc Tử nhìn thấy mấy chữ "Sauna Bích Long Tuyền", bèn ngứa tay bấm nút lên tầng bốn. "Tết mà, hiếm khi tâm trạng anh vui vẻ, coi như thưởng cho Nhiếp Nhị, tới chỗ hắn tiêu tiền."
Trong lúc nói chuyện, thang máy dừng lại ở tầng bốn, Khương Thượng Nghiêu thuận tay bấm nút đóng cửa lại, "Cậu định tìm cớ gây chuyện đấy à? Phải cho hắn một con đường sống, ép hắn quá…".
Bên ngoài, tiếng ồn ào huyên náo vọng tới, "Ngăn hắn lại, cái tên gầy ngay đằng trước ấy!". Theo sau những âm thanh nhốn nháo kia, một bóng người lướt vụt qua trước mặt họ.
Khương Thượng Nghiêu lập tức giơ chân ra, chặn giữa hai cánh cửa thang máy đang chuẩn bị khép lại, "Xảy ra chuyện rồi!".
Cửa thang máy vừa mở ra, lại thêm hơn mười người cao to lực lưỡng chạy qua. Hắc Tử đột nhiên tỉnh hẳn rượu, dù gì cũng được nuôi dưỡng trong kỷ luật của quân đội, tay bất giác túm chặt bao súng, "Ngoài người của chúng ta, còn ai dám đến làm loạn ở sào huyệt của Nhiếp Nhị?".
Hai người đuổi theo mười tên to con ấy đến gần cầu thang thoát hiểm. Khương Thượng Nghiêu liếc mắt nhìn dấu tay dính máu bên cánh cửa, vỗ vỗ cánh tay Hắc Tử, ngón tay cái ấn nút đợi thang máy. "Hầm để xe."
Quay sang nhìn nhau, Hắc Tử đã hiểu, một mình đuổi xuống theo, lớn tiếng hét: "Cảnh sát đây!".
Dưới đó toàn người trong giang hồ. Thuộc hạ của Nhiếp Nhị có kẻ nào tay không nhúng chàm, nghe thấy vậy chúng lập tức khựng lại. Trong lúc quay người nhìn, Hắc Tử đã nắm lấy tay vịn cầu thang, vọt người lên, nhảy xuống tầng ba, mấy lần nhảy đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Bên này, Khương Thượng Nghiêu bấm thẳng thang máy xuống tầng hầm, không tìm được người ở chỗ cửa thoát hiểm, mà nghe thấy tiếng thét vọng tới từ trên cầu thang, anh có chút bối rối. Đi tới một ngã rẽ, bóng Hắc Tử xuất hiện ở cửa cầu thang, rõ ràng đã phát hiện ra vết máu trên đất, nên đang tìm sang bên này.
Những giọt máu đỏ rơi xuống nền xi măng biến mất ngay dưới gót chân anh. Khương Thượng Nghiêu ngẩng đầu nhìn quanh, bỗng thấy một bóng đen đang ngồi xổm cách đó không xa in hình lên chiếc gương lồi ở đoạn rẽ.
Anh ra hiệu cho Hắc Từ, hai người chia ra hai đầu. Người kia ngồi xổm trên đất, không biết đang ôm vết thương hay làm gì, cơ thể khẽ rung. Khương Thượng Nghiêu cởi áo khoác, đi vòng lối sau. Người kia rất mẫn cảm, chẳng đợi anh tới gần đã ngửi ngay thấy mùi nguy hiểm, quay phắt người lại.
Khương Thượng Nghiêu sớm đã có sự chuẩn bị, trong chốc lát chiếc áo khoác trên tay bay tới, che khuất tầm nhìn của đối phương, ngay sau đó anh xô đến. Người này gầy gò nhưng gan vô cùng, bị chiếc áo trùm lên đầu, song khả năng ra tay không hề kém. Chỗ cầu thang thoát hiểm vọng lại tiếng bước chân dồn dập, Khương Thượng Nghiêu quyết định phải nhanh chóng kết thúc, đành ra đòn tàn nhẫn. Chân anh chắn giữ chân đối phương, sau đó vặn cổ hắn ra đằng sau. Người kia ngã nhào xuống đất, đầu gối anh thuận thế lập tức đè lên lưng hắn, tay nắm chặt gáy hắn, tay kia bẻ ngoặt cánh tay đối phương về phía sau.
Kẻ đó mấy lần định lật người dậy, nhưng lại bị Khương Thượng Nghiêu túm chặt không thể nhúc nhích, đành từ bỏ sự ngoan cố. Vừa nghiêng mặt, đôi mắt căm hận nhìn Khương Thượng Nghiêu chằm chằm, nhưng lửa hận trong mắt bỗng chốc tiêu tan rất đỗi kinh ngạc pha lẫn hoài nghi, hắn chỉ biết há hốc miệng.
"Khương..." Hoàng Mao nghe thấy tiếng động, vội vàng im bặt.
"Đi về phía này." Khương Thượng Nghiêu nới lỏng tay, ra hiệu cho Hoàng Mao đi về phía ngã rẽ. Thấy đối phương do dự anh liếc mắt nhìn cánh tay phải quấn chặt áo của Hoàng Mao. "Hơn mười tên đang đuổi theo cậu, không chạy thoát được đâu".
Hoàng Mao cũng biết điều, nhanh nhẹn đi theo anh, áp sát vào tường, dựa vào sự che chắn của những chiếc xe đi về phía đường rẽ.
"Bên này, tiểu tử đó chỉ ở gần đây thôi." Có người hét lớn, ngay sau đó vọng tới tiếng bước chân.
Trong lúc liếc mắt, Hoàng Mao thấy thần sắc Khương Thượng Nghiêu bình tĩnh, nên cũng an lòng, dừng bước thu người lại nấp dưới một chiếc Audi.
Những bước chân hỗn loạn dừng lại ngay cạnh hai người. Trong không gian tĩnh lặng, Hoàng Mao nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như sấm. Một chiếc xe bất chợt lao tới gần, chỉ nghe thấy tiếng đám tay chân của Nhiếp Nhị lao ra chặn, nhưng người lái xe không thèm để ý, cứ thế bóp còi lao thẳng vào bọn chúng.
Người của Nhiếp Nhị bực tức chửi rủa: "Mẹ kiếp, xe của Hắc Cẩu, ông mày nhận ra rồi".
Tiếng phanh xe kêu "két" ngay phía trước, Hắc Tử mở cửa xe, quay đầu lại toét miệng cười: "Nhìn cho kỹ đi, đây là xe của Hắc gia tao".
Đám người của Nhiếp Nhị cũng không chịu được sự khiêu chiến, có người tức tới nhảy dựng cả lên, kẻ lại tốc độ quay đầu tìm xe của mình, sau đó tất cả lên xe đuổi theo.
Khương Thượng Nghiêu đứng dậy, nhanh nhẹn tiến về xe của mình. Hoàng Mao cũng lặng lẽ bước theo sau. Ra khỏi tầng hầm, đi được một đoạn không xa trên đường lớn, đã thấy xe Hắc Tử đang dừng bên đường, người đứng dựa vào thành xe, mấy cánh cửa xe đều mở cả. Đám thuộc hạ của Nhiếp Nhị kẻ thì đứng vòng quanh anh ta tỏ ý xin lỗi, người lại lén lén lút lút nhìn vào trong xe tìm kiếm.
Khi lái xe ngang qua, thấy Hắc Tử đang dương dương tự đắc sờ cằm, Khương Thượng Nghiêu bất giác mỉm cười.
Dừng lại ở An Toàn Đảo đối diện với Quốc Hội Sơn, Khương Thượng Nghiêu bấm máy gọi cho Hắc Tử, Hắc Tử vừa nghe máy anh liền dặn: "Tìm người của cậu, bảo họ lấy hết băng camera ở tầng hầm về, đề phòng bất trắc". Đặt di động xuống, anh ném một điếu thuốc cho Hoàng Mao, rồi tự mình châm một điếu, bấm cửa kính xe xuống, nói: "Đợi bạn tôi đến".
Không khí trong xe lặng ngắt, trái tim thấp thỏm, cảnh tượng khắc cốt ghi tâm năm xưa lại xuất hiện với sự có mặt của Hoàng Mao, bắt đầu hành hạ giày vò trí óc anh.